Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 40



Có cặp đôi như thể bật hack ghép tranh, tiến độ nhanh chóng, chỉ hai tiếng đã ghép xong.

Một nghìn mảnh ghép được mọi người hợp sức ghép thành bức tranh hoàn chỉnh, thành tựu mang lại thật khó tả.

Lữ Quả lấy điện thoại ra chụp bức tranh, vui vẻ nói: "Bồn Nhi, bức này cậu đem đi đóng khung đi, ý nghĩa lắm đó."

Lôi Băng Hòa cũng nói: "Ừ, nếu tháo ra cất lại thì thật đáng tiếc."

"Em cũng thấy vậy..." Tô Ngôn yêu thích v**t v* bức tranh rồi quay sang nói với Tần Tư Vu, "Tiểu Muỗng tỷ, nếu coi đây là quà tặng từ cuộc thi bắt cá, chị có thích không?"

Tần Tư Vu không ngờ thành quả mọi người vất vả làm ra lại muốn tặng cho mình, ngẩn ra rồi nói: "Thích thì thích, nhưng đây là thành quả của cả nhóm, chỉ mình giữ liệu có hơi không hay..."

Tạ Tinh Dực cười nói: "Không đâu, tớ ủng hộ tặng cho Tiểu Muỗng tỷ, món quà này rất có ý nghĩa."

Lôi Băng Hòa và Lữ Quả cũng đồng loạt gật đầu tán thành, Thời Kha cũng nói: "Ừ, phiền tổ chương trình chuẩn bị khung tranh nhé, chúng ta cùng lắp vào."

Nụ cười trên gương mặt mọi người đều thật ấm áp, đôi mắt Tần Tư Vu sáng rực như phát sáng.

Cô thật sự rất thích những món quà chứa đựng tâm huyết, tình cảm và sự kiên nhẫn.

Quà ngoài đường muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, cho dù là phiên bản giới hạn, chỉ cần có tiền thì mua được cũng chẳng khó.

Quà do người khác tốn thời gian lựa chọn, cô dĩ nhiên cũng thích, nhưng quà làm bằng tay thì lại càng chứa đựng tình cảm và ý nghĩa trọn vẹn hơn.

Khóe môi cong lên không kìm được, Tần Tư Vu dang tay nhẹ nhàng ôm Tô Ngôn một cái: "Cảm ơn Tiểu Bồn vì món quà, tôi siêu siêu-siêu thích luôn!"

Cô lại quay sang cười với mọi người: "Cảm ơn mọi người, tớ nhất định sẽ trân trọng món quà này, đây là quà mà tớ nhận được, cũng là thành quả nỗ lực của tất cả chúng ta."

Lữ Quả cười tít mắt, mang chút làm nũng: "Rõ ràng ai cậu cũng cảm ơn rồi, sao chỉ có Tiểu Bồn được ôm vậy?"

Tần Tư Vu mím môi cười, cũng dang tay về phía cô, Lữ Quả vui vẻ nhào tới ôm nhẹ một cái, rồi quay lại hô to: "Ôm Tiểu Muỗng tỷ số lượng có hạn, quá giờ không bù, còn ai muốn nhận không?"

Tần Tư Vu bị cô chọc đến bật cười: "Sao cậu còn bày trò bán hàng nữa vậy!"

Lôi Băng Hòa cười bước tới ôm kiểu quý ông, không hề sát gần. Tạ Tinh Dực ngượng ngùng cũng muốn ôm, nhưng có hơi xấu hổ, Tần Tư Vu nhận ra, liền chủ động chìa tay, Tạ Tinh Dực kích động bước nhanh vài bước, lịch sự bắt chước thầy Lôi, cũng ôm kiểu quý ông.

Lữ Quả sờ mũi, lén liếc sang Thời Kha.

Khụ khụ... Cô chẳng qua chỉ là một fan cp bình thường muốn xem cp ôm nhau thôi mà.

Vậy thì cp của cô có làm cô vừa ý không đây?

Lúc này ngoài Thời Kha, tất cả mọi người đều đã ôm người nhận quà là Tần Tư Vu.

Nói thật thì, Thời Kha vốn không muốn ôm cô, nhưng không khí đã đến mức này, nếu không ôm thì chẳng phải khẳng định quan hệ hai người không tốt sao.

Vì vậy Thời Kha nở nụ cười xã giao: "Ôm giới hạn, sao có thể thiếu tớ được."

"......" Trong lòng Tần Tư Vu rủa thầm, cô rõ ràng cảm nhận được - Thời Kha hoàn toàn không muốn ôm, chỉ là tình thế ép buộc!

Nhưng bản thân mình đã ôm hết mọi người, giờ hai người đúng là không thể không ôm.

"Được rồi, suất quý giá cuối cùng cho cậu đấy." Tần Tư Vu kéo khóe môi, đưa tay ôm một cái.

Trong hơi thở vẫn là mùi nước hoa hôm kia, thật sự rất dễ ngửi.

Ừm... cô phải nghĩ cách xin địa chỉ của A Bố, mua một chai gửi cho cô ấy.

Đứng dậy, Tần Tư Vu vô tình liếc thấy khuyên tai tinh xảo trên d** tai Thời Kha, bắt đầu nghĩ xem có nên mua đôi giống vậy gửi kèm cho A Bố không.

Có điều cô còn chưa biết A Bố có bông tai hay chưa.

Cái ôm của hai người có phần gượng gạo, chạm nhẹ một giây liền buông ra.

Họ còn chưa kịp tách hẳn, Tần Tư Vu vừa định nói gì đó thì mũi bất ngờ ngứa, cô vội vàng đẩy Thời Kha ra, hắt hơi một cái: "Hắt xì!"

"......"

Thời Kha gắng sức giữ biểu cảm.

Ý gì đây, Tần Tư Vu vừa ôm xong liền vội đẩy cô ra rồi hắt hơi?

Dị ứng với cô chắc?

Sau khi hắt hơi, Tần Tư Vu lại thấy khó chịu, cô liếc Thời Kha, thầm than phiền rằng mình và người này đúng là tứ trụ xung khắc, ôm ai cũng không sao, ôm cô ấy thì lại hắt hơi.

Đôi bên trong lòng đều không mấy hài lòng, nhưng fan cp nhìn vào thì lại là một cảnh tượng khác.

【Hôm nay là Tết à? Nào là cọ mặt, nắm tay, chạm tay, còn ôm nhau nữa... tim nhỏ của tôi chịu không nổi rồi.】

【Giống như kiểu để tặng trà sữa cho cô gái mình thầm thích, dứt khoát mua trà sữa cho cả lớp vậy đó.】

【Tư Vu ôm người khác đều là cười lễ phép, ôm Kha Kha thì rõ ràng căng thẳng, còn len lén nhìn tai cô ấy.】

【A a a cứu mạng, tôi phát hiện tai Tư Vu đỏ rồi!】

【Đáng ghét, cặp nhỏ này vừa lãnh lương vừa yêu đương, nếu tôi có tiền nhất định sẽ đầu tư cho họ yêu nhiều hơn!】

【Có phải tóc của Kha Kha chạm vào mũi Tư Vu không?】

【Hắt xì xong còn len lén liếc nhìn Kha Kha~ đáng yêu quá đi mất.】

......

Tô Ngôn là người gần khăn giấy nhất, cậu lấy khăn đưa cho Tần Tư Vu lau mũi, nói: "Em từng nghe một cách nói, 'một nhớ hai mắng ba lẩm bẩm', hắt xì một cái nghĩa là có người đang nhớ bạn."

Tần Tư Vu cầm khăn, tay hơi khựng lại.

Vậy... có phải A Bố đang nhớ cô không?

Tâm trạng cô bỗng tốt hẳn, xoa xoa đầu Tô Ngôn: "Biết ăn nói ghê đấy."

Tô Ngôn "hì hì" cười một tiếng, nói: "Tôi đi tìm tổ chương trình chuẩn bị khung ảnh," chạy ra đến cửa rồi còn quay đầu bổ sung, "Tôi sẽ trả tiền."

"Pụp..."

Lôi Băng Hòa không nhịn được bật cười, trách nào đứa nhỏ này cứ bị Lữ Quả lừa tình hết lần này đến lần khác, đúng là thật thà quá.

Ngốc nghếch Tô Ngôn chạy đi rồi, những người khác cũng cẩn thận tránh mảnh ghép lần lượt ra khỏi phòng trò chơi, con chuột nhắt nhỏ chẳng biết chui đâu ngủ mất, còn Oa U thì về tầng một, lười biếng nằm trên sofa phơi nắng.

Ánh nắng buổi chiều rọi vào phòng khách, hơi chói mắt.

Tần Tư Vu muốn ra nhà kính xem hạt dâu tây, Thời Kha cũng theo cùng, hai người đầy mong chờ mở nắp ra, phát hiện hạt dâu tây vẫn chưa có động tĩnh gì.

"Vẫn chưa nảy mầm à......" Thời Kha khẽ lẩm bẩm, cũng không biết hôm gặp mặt với 41 ngoài đời, có thể cho cô ấy ăn dâu tây mình tự trồng không.

Tần Tư Vu đứng dậy cho chim ăn, thêm cám vào máng, rồi quay đầu nói: "Chắc còn phải đợi thêm vài ngày nữa."

Nói thì nói vậy, cô cũng không dám chắc hạt dâu nhất định sẽ nảy mầm.

Ừm...... nhưng bây giờ đang phát sóng trực tiếp, thể diện đã phô ra thì phải giữ thôi.

Thời Kha khẽ thở dài, xịt chút nước cho hạt dâu, rồi đi đến bên cạnh Tần Tư Vu: "Đúng rồi, cậu học ukulele bao lâu rồi?"

Tần Tư Vu đáp: "Hồi cấp ba rảnh rỗi thì tập, chơi cũng không giỏi lắm, nhưng mấy bài như 《Twinkle Twinkle Little Star》 thì chắc không thành vấn đề."

Thời Kha lại hỏi: "Vậy cậu biết chơi guitar không?"

"Biết chút chút," Tần Tư Vu nghi ngờ nhìn cô, "Hỏi cái này làm gì?"

Thời Kha thành thật đáp: "Đang nghĩ nên tặng cậu cái gì thì hợp."

Tần Tư Vu bông đùa, chỉ chỉ chậu dâu tây trên giá: "Guitar tôi có rồi, chi bằng cậu cho tôi nếm một quả dâu bảo bối của cậu, coi như quà được không?"

Thời Kha trầm ngâm, không nói gì. Tần Tư Vu xòe tay, tự cứu mình: "Đùa thôi mà."

【Cười xỉu, Tư Vu quả nhiên vẫn canh cánh chuyện quả dâu này.】

【Lần đó Thời Kha đúng là hơi dữ thật, sao lại nói Tư Vu chọc lung tung chứ!】

【Không biết Kha Kha có nỡ tặng cô ấy quả dâu bảo bối không nữa......】

【Tôi đặt 2 đồng rưỡi, Kha Kha nhất định sẽ cho cô ấy ăn.】

【Tuy họ rất ngọt ngào nhưng nhìn mức độ quý giá của Kha Kha với mấy quả dâu, thật sự không chắc cô ấy có nỡ cho không \[cười khóc]】

【Hahaha đồ keo kiệt Kha Kha mau đưa dâu tây cho Tư Vu ăn đi!】

......

Sau đó, mọi người cùng nhau vào bếp rửa rau chuẩn bị đồ ăn, Lôi Băng Hòa xào một nồi nước lẩu cay tê chuẩn vị, lại dùng bốn quả cà chua lớn nấu ra một nồi nước cà chua thơm nức mũi.

Tạ Tinh Dực đứng bên cạnh thèm đến sắp khóc: "Lâu lắm rồi tôi chưa được ăn lẩu, cảm giác cái nước này ngửi thôi cũng đặc biệt thơm."

Lữ Quả vừa rửa xà lách vừa nói: "Tôi thường xuyên đi ăn lẩu, nhưng chưa bao giờ ngửi thấy mùi thơm thế này."

Mọi người trưa đều ăn chẳng bao nhiêu, giờ đây ai nấy ngửi thấy mùi đều nuốt nước miếng, giống hệt một đám quỷ đói.

Làm xong nước lẩu, Lôi Băng Hòa bưng nồi uyên ương ra ngoài, sau lưng là năm cái "đuôi nhỏ" bưng bát đĩa đi theo, cảnh tượng buồn cười hết sức.

Hoàng hôn buông xuống, mọi người ngồi quây quần bên bàn ăn lẩu, thịt nhúng trong nồi cay đỏ au, thơm ngon tê dại, ngon đến mức lưỡi như rớt ra. Nước cà chua múc sẵn ra thì thơm ngọt đậm đà, nhúng rau thịt vào ăn cũng tràn đầy hương cà chua.

Bữa tối này ai nấy đều ăn rất thỏa mãn, nói nói cười cười, hơi nước bốc lên từ nồi lẩu nhuộm đỏ gương mặt từng người.

Trong lòng Tần Tư Vu dâng lên một cảm giác ấm áp khó nói, tuy ở cùng mọi người chưa lâu, nhưng cô thật sự rất thích cảm giác được ở cạnh những người này.

Ồ...... ngoại trừ Thời Kha.

Vừa rồi Thời Kha còn tranh mất hai miếng thịt cô nhúng, Tần Tư Vu vẫn còn ghi thù :)

Ăn no uống đủ, trời vẫn chưa tối hẳn. Mọi người cùng dọn dẹp sạch sẽ sân sau, rồi mỗi người lại lười biếng ngả ra nghỉ ngơi.

Tần Tư Vu ngồi trên xích đu, dùng chân đẩy nhẹ để đung đưa, Thời Kha từ chiếc võng đối diện bước xuống, đi tới hỏi: "Có cần giúp không?"

Tần Tư Vu liếc cô một cái, lập tức hiểu ý -- người này muốn cùng cô vào chung khung hình để "tô màu tình chị em".

Cô nắm chặt dây hai bên, nói: "Được thôi, cậu đẩy tôi đi."

Tần Tư Vu nhấc chân khỏi mặt đất, để mặc Thời Kha đẩy từng nhịp một.

Lực Thời Kha đẩy không mạnh, Tần Tư Vu cảm thấy chẳng khác gì tự đẩy bằng chân, nhớ lại bữa tối Thời Kha tranh mất hai miếng thịt, bất mãn nói: "Vừa nãy cậu ăn đâu ít, sao giờ chẳng có tí sức nào thế."

"......" Thời Kha cúi mắt nhìn xoáy tóc nhỏ trên đỉnh đầu cô, bất ngờ dùng sức đẩy mạnh một cái.

Mái tóc mềm mại tung lên trong không trung, kèm theo đó là tiếng kêu hoảng hốt của Tần Tư Vu: "Hù chết tôi rồi! Sao không báo trước một tiếng mới đẩy."

Khóe môi Thời Kha nhếch lên, giấu một tia nghịch ngợm: "Ồ, chẳng phải chính cậu bảo tôi chẳng có sức sao?"

"......" Tần Tư Vu đương nhiên không thể chịu thua lúc này, "hừ" một tiếng, nói: "Nhưng mà độ cao này cũng thường thôi mà."

Vì vậy chiếc xích đu càng lúc càng bay cao, trước khi đạt đến độ cong nguy hiểm, Thời Kha không dùng thêm lực nữa, để mặc nó dần dần chậm lại.

Tần Tư Vu vốn còn đang nghĩ, có lẽ mình là vị khách mời đầu tiên trong một chương trình giải trí chậm rãi mà có thể biến trò xích đu thành hạng mục nguy hiểm, thấy Thời Kha thu tay lại, cô không khỏi thở phào một hơi.

Lần sau nhất định không cứng miệng thế nữa...

Hu hu hu vừa rồi cô thật sự sợ đến mức nghĩ mình sẽ rơi xuống đất ăn bùn.

Như vậy thì cô thật sự không còn mặt mũi nào trong giới nữa!

Đợi xích đu dừng lại, Tần Tư Vu chỉnh lại mái tóc rối bời trong gió, quay đầu hung dữ hỏi Thời Kha: "Cậu có chơi không? Đổi tôi đẩy cậu!"

Con chó Thời Kha kia, lại đây chơi nào! Cô phải báo thù!

Thời Kha mím môi, lùi lại mấy bước tránh xa xích đu: "Tôi không chơi."

Tần Tư Vu: "......"

Cô đứng dậy phủi phủi quần áo, không chịu buông tha: "Xích đu vui lắm mà, sao lại không chơi?"

Thời Kha nói: "Tôi sợ cậu trả thù tôi."

Tần Tư Vu: "......"

Đáng ghét, không ngờ bản thân đã bị nhìn thấu rồi.

Khi hai người đấu khẩu, Lữ Quả ngồi trên xích đu bên cạnh hận không thể vểnh tai chen vào giữa, rõ ràng là đang "ăn đường" rất nhiệt tình.

【Biểu cảm của chị gái Lữ Quả chính là tôi rồi.】

【Cô ấy nghe chăm chú quá trời hahaha!】

【Tư Vu sao mà cứng miệng thế, mặt tái mét còn giả vờ bình tĩnh.】

【Một Tần Tiểu Vu cả đời hiếu thắng vs một Thời Tiểu Kha thấy tình hình không ổn lập tức bỏ chạy.】

【Xin lỗi cho tôi nói thẳng, tâm trạng muốn báo thù của Tư Vu gần như viết ngay trên mặt, Kha Kha mà đồng ý thì lạ lắm đó hhh】

【Không hiểu nên hỏi, hai đứa này là hai đứa nhóc vừa đáng yêu vừa trẻ con à?】

......

Trời dần tối, màn đêm buông xuống, vì Ngôi Nhà Nhẹ Nhõm nằm ở ngoại ô, bầu trời đêm sạch sẽ hơn thành phố, trên trời lác đác cũng có thể nhìn thấy hơn chục ngôi sao.

Lữ Quả mang đàn ukulele ra sân sau, Tạ Tinh Dực đưa tay gảy mấy cái, nói: "Âm thanh cũng hay đó."

Lữ Quả cười nói: "Là bạn tặng đấy, cậu ấy hiểu về nhạc cụ, tôi thì không, chỉ thấy đánh lên nghe không có tạp âm."

Bên cạnh, ánh mắt Tô Ngôn thoáng tối lại, bỗng dưng buột miệng: "Là bạn rất thân sao?" (Editor: gì đây =]] cậu em này thích chị r à)

Ánh mắt hóng hớt của mọi người từ bốn phương tám hướng đổ dồn tới, mặt Lữ Quả đỏ bừng: "Là... à cũng không phải... chỉ là bạn chơi rất thân thôi! Không có quan hệ gì khác, các cậu đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó mà!"

Lôi Băng Hòa cười nói: "Bọn tôi có nói gì đâu, là Tiểu Bồn hỏi đấy."

Tô Ngôn lúc này đã làm ra vẻ vô tội: "Tôi chỉ tiện miệng hỏi một câu thôi mà."

Hóng hớt khiến người ta phấn khích, bầu không khí lập tức nóng lên, Lữ Quả như thể cầm củ khoai lang bỏng tay, nhét cây ukulele vào tay Tần Tư Vu: "Chị Tiểu Muỗng, chị thử xem đi."

Tần Tư Vu lúc nghỉ trưa đã lướt qua bản nhạc, nhớ lại đơn giản, cô quét nhẹ qua dây đàn, tùy ý gảy mấy cái, đã ra được giai điệu câu đầu tiên.

Lữ Quả ngưỡng mộ nói: "Chị Tiểu Muỗng giỏi quá! Có gì mà chị không biết đâu!"

Lôi Băng Hòa nhỏ giọng vạch trần: "Nhảy múa."

Tần Tư Vu: "......" Thầy Lôi đúng là không nghĩa khí, sao có thể vạch khuyết điểm người khác chứ!

Cô ho khan hai tiếng, quyết định nhanh chóng đổi chủ đề.

Thế là cô chỉnh lại tư thế, nhướng mày nhìn Thời Kha nói: "Cô Thời, chuẩn bị sẵn sàng đón nhận trừng phạt chưa?"