Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 45



Cô ấy nằm xuống một cách bực bội: "Thực ra câu này của cậu không cần nói."

"Ồ, tôi biết rồi." Thời Kha kéo cửa ra, rồi quay đầu dặn dò cô ấy, "Có chuyện gì thì gọi chúng tôi nhé."

Tần Tư Vu bắt chước giọng điệu của cô ấy: "Ồ, tôi biết rồi."

Thời Kha: "..."

Thôi vậy, không chấp nhặt với người bệnh.

Cô ấy đóng cửa rời đi, Tần Tư Vu cầm điện thoại lên, ủy khuất gửi tin nhắn cho A Bố.

Điện thoại nửa ngày không có động tĩnh, cô đột nhiên cảm nhận được sự bất lực của yêu xa.

Khi ốm, thật mong người đó có thể ở bên cạnh mình.

Người đại diện Diệp Chu và trợ lý Điền Mạn đều đến quan tâm cô, lo lắng hỏi cô có cần đi bệnh viện hay không, hoặc nhờ Điền Mạn mang thuốc cảm thông thường đến cho cô.

Tần Tư Vu nói đã uống thuốc của Thời Kha rồi, định ngủ một giấc xem có hồi phục được không, lúc này họ mới thôi.

Định đặt điện thoại xuống, người cậu "nhựa" trong giới là Sở Ninh biết cô bị bệnh, đến tìm cô, nói cô hôm nay đến gần khu vực "Ngôi nhà nhỏ thư giãn" quay phim, hai ngày này đều quay đêm, ban ngày có việc gì cứ tìm cô.

Tần Tư Vu không tiện làm phiền Thời Kha mãi, nhờ Sở Ninh giúp đỡ đúng là thoải mái hơn nhiều.

Mặc dù quan hệ của họ chủ yếu là đôi bên cùng có lợi, nhưng quen biết đã lâu thì tình cảm vẫn có thể chấp nhận được.

Vì vậy cô không khách khí nói: 【cậu có tiện đến đây "diễn vai khách" nửa ngày không?】

Sở Ninh đồng ý rất nhanh: 【Được thôi, không vấn đề gì, cậu và tổ chương trình xác định xong là được.】

Tần Tư Vu đã từng giúp bộ phim của cô ấy cứu vớt tình thế, vai khách mời theo tình cậu diễn rất tốt, làm tăng thêm nhiều điểm sáng cho bộ phim. Lúc đó Tần Tư Vu chỉ nghĩ giúp cậu bè nên không nhận một đồng nào, Sở Ninh luôn ghi nhớ ân tình này.

Bây giờ cô ấy bị bệnh, tương tác với chương trình ít đi, khán giả chắc chắn sẽ không hài lòng. Tuy là chương trình chậm rãi, nhưng cũng không thể chậm đến mức tắt livestream nửa ngày.

Tần Tư Vu nói với Diệp Chu một tiếng, bảo Diệp Chu đi nói với tổ chương trình và studio của Sở Ninh.

Trong lúc Diệp Chu bận rộn, cô đã nằm xuống ngủ thiếp đi.

Tỉnh dậy, có lẽ do thuốc phát huy tác dụng, cô cảm thấy tinh thần khá hơn nhiều.

Nhấc điện thoại lên, Sở Ninh đã gọi cho cô, cô không nghe máy, sau đó lại nhắn tin nói hai tiếng nữa sẽ đến "Ngôi nhà nhỏ thư giãn".

Nhìn thời gian, chắc sắp đến rồi.

Tần Tư Vu xem lại tài khoản phụ, A Bố vẫn chưa trả lời, điều này khiến cô hơi ấm ức.

Sao A Bố lại bận thế nhỉ...

Cô bĩu môi, xuống giường, vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại bản thân, thay bộ quần áo khác, đẩy cửa đi ra ngoài.

Cô đã ngủ hơn hai tiếng, mọi người đã đánh cờ xong, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.

Bước chân Tần Tư Vu hơi loạng choạng, đi đến cửa bếp, Tạ Tinh Dực nhìn thấy cô lập tức lo lắng hỏi: "Chị Muỗng đỡ hơn chưa? Em đi lấy nước cho chị."

Anh ấy rót nước ấm cho cô, Tần Tư Vu nhận lấy và nói lời cảm ơn.

Cô muốn nói với mọi người về việc Sở Ninh đến giúp đỡ, vừa mới mở miệng, tiếng chuông cửa ngoài trời vang lên.

Lôi Băng Hòa đang xào sốt mì Ý, sinh ra điềm báo xấu: "Chương trình có lẽ thấy chúng ta đánh bài cả buổi sáng nên lại đến sắp xếp nhiệm vụ rồi chăng?"

"Không phải," Tần Tư Vu đặt ly nước xuống đi ra ngoài, "Là cậu của tôi đến, buổi chiều tôi còn cần nghỉ ngơi, cô ấy đến giúp tôi livestream."

Thời Kha đang rửa bát, tay khựng lại, ngẩng đầu nhìn Tần Tư Vu. Đối phương đã ra khỏi bếp.

Cô rửa xong cái bát trên tay, bàn tay lơ lửng trên bồn nước một lúc, rồi tháo găng tay và đi theo.

Đi cùng Tần Tư Vu còn có Lữ Quả và Tạ Tinh Dực. Tô Ngôn đang nấu ăn với Lôi Băng Hòa nên không ra được. Cửa chính mở ra, Sở Ninh thấy bốn người ra đón mình, cô bật cười: "Đông thế này cơ à? Chào mọi người, tôi là Sở Ninh, cậu của Tư Vu. Nghe nói cô ấy bị ốm nên đến chăm sóc, tiện thể livestream giúp cô ấy luôn."

Cô cầm một chiếc ô che nắng màu trắng, mặc váy hai dây, nụ cười trong trẻo, tựa như một đóa cúc họa mi tươi tắn.

Lữ Quả và Tạ Tinh Dực nhiệt tình chào hỏi cô. Đến lượt Thời Kha, cô ấy chỉ thản nhiên nói: "Chào bạn, tôi là Thời Kha."

Là cậu của Tần Tư Vu, Sở Ninh rõ ràng không có thiện cảm với Thời Kha, cô ấy cười nhạt rồi chuyển sự chú ý về Tần Tư Vu: "cậu đỡ hơn chưa?"

"Đỡ hơn rồi," Tần Tư Vu kéo cô ấy vào nhà, "Ngoài trời nắng, đừng đứng ngoài nữa."

"Đã có ô che rồi mà," Sở Ninh xếp ô lại, cười hì hì đi theo vào trong. Vừa thay giày xong, cô ấy nhún mũi, mắt sáng lấp lánh hỏi: "Mọi người đang làm bữa trưa à? Thơm quá... có phần cho tôi không? Tôi vội vàng đến đây chưa kịp ăn gì."

Tần Tư Vu chỉ tay vào bếp: "Chắc là có. Chúng ta vào xem đi."

Cô nói nhiều nhưng không hề đáng ghét, làm cho cả căn nhà nhỏ trở nên sôi động hơn.

Cả nhóm đi vào bếp, Thời Kha mím môi đi phía sau. Tần Tư Vu cảm nhận được không khí kỳ lạ, quay đầu nhìn Thời Kha. Ánh mắt hai người chạm nhau, Tần Tư Vu lờ mờ nhận ra Thời Kha có chút không vui.

Hả? Cô ấy có gì mà không vui? Vì mình gọi cậu đến sao?

Tần Tư Vu khó hiểu quay đầu lại. Sở Ninh khoác tay cô, tò mò hỏi: "Mình nghe nói biệt danh của cậu là 'Tiểu Muỗng', những người khác biệt danh là gì?"

Tần Tư Vu lần lượt giới thiệu cho cô ấy. Đến Thời Kha, cô ấy khựng lại một chút rồi nói: "Đây là 'Tiểu Bố'."

Suýt nữa thì cô đã nói "A Bố".

Từ trước đến giờ cô luôn gọi thẳng tên Thời Kha hoặc "cô Thời", đây là lần đầu tiên cô nói "Tiểu Bố" trong chương trình.

Thời Kha mím chặt môi, không có phản ứng gì.

Vào bếp, Sở Ninh chào hỏi Lôi Băng Hòa và Tô Ngôn, rồi kéo Tần Tư Vu ngồi xuống ghế, thay cô ấy làm việc.

"Không làm thì không có gì ăn," cô ấy tích cực đeo găng tay, "Tôi làm một chút để lát nữa ăn chực cho tâm hồn thanh thản."

Cô ấy làm công việc mà trước đó Thời Kha đã làm. Thời Kha khựng lại vài giây, rồi đi đến quầy bar nhỏ, bưng cốc nước mà Tần Tư Vu đã uống đến cho cô.

Tần Tư Vu cảm ơn cô ấy, uống một ngụm nước. Sở Ninh ở bồn rửa bát không nhịn được nhìn họ thêm vài lần.

Trước khi đến, cô ấy loáng thoáng nghe nói quan hệ hai người đã hòa hoãn, bây giờ xem ra đúng là thật.

Sở Ninh và Lôi Băng Hòa đã quen biết nhau từ trước. Có sự hướng dẫn của "thầy Lôi", cộng thêm tính cách hướng ngoại, hoạt bát, cô ấy nhanh chóng hòa nhập với mọi người.

Bàn ăn được kê thêm một chiếc ghế. Trước đây Thời Kha luôn ngồi cạnh Tần Tư Vu, nhưng trưa nay Sở Ninh ngồi ở giữa họ.

Tần Tư Vu vẫn không có khẩu vị, chỉ lấy một phần mì ý nhỏ, ăn từ từ.

Sở Ninh lo lắng nhìn cô: "Sao chỉ ăn có tí thế?"

"Không có khẩu vị..." Cô nói xong liền vội vàng bổ sung, "Nhưng món của anh Bát nấu rất thơm, siêu ngon."

Lôi Băng Hòa bật cười: "Nói chuyện cẩn thận thế à?"

Tần Tư Vu gật đầu mạnh mẽ: "Đúng vậy, tôi sợ bị mắng rồi."

Nói xong cô mới nhận ra câu này có chút hàm ý, như thể đang trách móc Thời Kha.

Cô liếc nhìn Thời Kha, đối phương đang cúi đầu ăn cơm, luôn giữ im lặng.

Tần Tư Vu chợt nhận ra, từ khi Sở Ninh đến, Thời Kha gần như không nói chuyện.

Đầu lại bắt đầu đau âm ỉ. Cô không kịp nghĩ nhiều, ăn sạch mì ý trong đĩa, lau miệng rồi nói: "Mình về nghỉ đây, giao lại cho cậu nhé Ninh Ninh."

Sở Ninh vẫy tay: "Đi đi, có gì gọi mình."

Tần Tư Vu trở về phòng nằm xuống, cái đầu choáng váng cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.

May mà đã gọi Sở Ninh đến... nếu không chắc cả ngày livestream sẽ bị cô lấp l**m bằng giấc ngủ mất.

Nhưng rốt cuộc tại sao Thời Kha lại không vui nhỉ?

Vừa nghĩ, cô lại bắt đầu buồn ngủ, cuộn mình trong chăn rồi chìm vào giấc ngủ mơ màng. Trong khi đó, ở nhà ăn bên ngoài, Thời Kha, người đã im lặng một lúc lâu, đột nhiên hỏi: "Sở Ninh, cậu có biết khi Tiểu Muỗng bị ốm thì ăn gì mới có khẩu vị không?"

Sở Ninh nhất thời có chút ngượng.

Quan hệ giữa cô ấy và Tần Tư Vu trông có vẻ tốt, nhưng chỉ giới hạn trong công việc. Họ là những người cậu lợi dụng mối quan hệ và trao đổi lợi ích, còn về sự hiểu biết về bản thân Tần Tư Vu... thì thực sự không có nhiều.

Thảo nào Tần Tư Vu không thích Thời Kha, người này đúng là không biết cách hỏi. Nếu cô ấy không trả lời được, chẳng phải sẽ lộ ra mối quan hệ giữa cô và Tần Tư Vu rất "nhựa" sao? (Editor: trong giới này mới nói thì Thời Kha cần trau dồi sự tinh tế hơn :v)

Sở Ninh suy nghĩ một chút, dựa vào chút hiểu biết ít ỏi về Tần Tư Vu, đưa ra một câu trả lời khó sai: "Cô ấy thích ăn dâu tây, dâu tây có vị thanh mát, chắc sẽ k*ch th*ch khẩu vị hơn."

Tạ Tinh Dực ở bên cạnh tiếp lời: "Dâu tây hái trong vườn hôm trước đã ăn hết từ hôm kia rồi."

"Phiền tổ chương trình gửi thêm một ít đi ạ." Lữ Quả đề nghị.

Lôi Băng Hòa lấy điện thoại ra liên lạc với đạo diễn. Anh ấy được biết nhóm mua hàng sáng nay đã giao xong rau củ quả cho cả ngày, lần tới sẽ là vào ngày mai.

Sở Ninh rất sợ Thời Kha sẽ hỏi tiếp Tần Tư Vu còn thích ăn gì khi bị ốm. Cô ấy căng thẳng một lúc lâu, may mà đối phương không hỏi nữa.

Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, ăn xong chủ động đi rửa bát. Thời Kha không tranh với cô ấy, quay người cầm một cái đĩa nhỏ đi đến phòng hoa.

Con vẹt trong lồng kêu mấy tiếng, Thời Kha thêm vào một nắm thức ăn cho chim, rồi bưng đĩa đến chậu dâu tây của cô.

Cô ấy trồng dâu tây trắng đang thịnh hành trên mạng, quả lớn hơn mấy ngày trước một chút. Mặc dù màu sắc vẫn là màu trắng, nhưng hạt dâu tây đã sậm màu hơn nhiều, tỏa ra một mùi hương trái cây thoang thoảng. Xem ra là đã chín rồi.

Cô ấy đưa tay lên, do dự mấy lần, cuối cùng hái xuống quả dâu tây lớn nhất.

Khán giả trên màn hình bình luận reo lên.

【Ôi, Kha Kha lại hái quả dâu tây quý giá của cô ấy!】

【Ngày đầu tiên còn bảo Tư Vu đừng chạm vào, bây giờ lại hái để tặng Tư Vu ăn sao?】

【Đây chính là tình yêu!】

【Huhu, rõ ràng là đang ghen với Sở Ninh và Tư Vu, mặt mày không vui, nhưng vẫn nghĩ cách để chăm sóc Tư Vu.】

【Thật bất ngờ, lần trước Tư Vu nói dùng quả dâu này làm quà, Kha Kha còn không đồng ý.】

【Kha Kha đang rất cố gắng để tốt với Tư Vu, sao lại thấy xót xa thế này QAQ】

...

Trong chậu cây cảnh có tổng cộng hai cây dâu tây, có tám quả dâu chín. Thời Kha hái hết, bưng ra bếp.

Tô Ngôn ngơ ngác hỏi: "Chẳng phải nói là không còn dâu tây sao? Chị Tiểu Bố lấy dâu tây ở đâu vậy... à, đây có phải là dâu tây chưa chín không?"

Thời Kha giải thích: "Giống dâu này có màu trắng."

Lữ Quả là người đầu tiên hiểu ra: "Là chậu dâu tây chị để ở phòng hoa phải không?!"

"Ừ," Thời Kha đi đến bồn nước. Sở Ninh nhường chỗ cho cô ấy. Cô ấy dùng vòi nước khác để rửa sạch dâu tây, rồi nói tiếp: "Chờ Tiểu Muỗng tỉnh dậy, tôi sẽ mang sang cho cô ấy."

Trừ Sở Ninh, những người khác đều biết Thời Kha quý chậu dâu tây này đến mức nào. Cô ấy thậm chí còn dựng một tấm biển nhỏ, mong mọi người đừng chạm vào nó.

Quý giá như vậy... mà lại hái xuống hết sao?!

Lữ Quả hít một hơi, cảm thấy mình đã "đẩy thuyền" thành công rồi.

Rửa sạch dâu tây, Thời Kha cầm một quả lên nếm thử. Vị dâu tây không quá đậm, nước có vị ngọt xen lẫn một chút chua, nhưng bù lại rất tươi mát, ăn vào cảm thấy khá ổn.

Thời Kha đi đến trước cửa phòng Tần Tư Vu. Trước khi gõ cửa, cô ấy do dự một chút, rồi quay về phòng mình, nhắn tin cho cô ấy, bảo khi nào tỉnh dậy thì nhắn tin cho mình.

Sau đó, cô ấy thấy tin nhắn mà 41 gửi cho mình hơn ba giờ trước. Vẻ mặt căng thẳng của cô ấy lập tức giãn ra, nở một nụ cười.

41: 【cậu đang làm gì vậy QAQ】

A Bố: 【Xin lỗi, hôm nay tôi hơi bận. Sao vậy, có chuyện gì không vui sao?】

Đối phương không trả lời. Đúng lúc nghỉ trưa, Thời Kha ở trong phòng ngủ canh điện thoại chờ tin nhắn.

Nửa giờ sau, điện thoại của cô ấy cuối cùng cũng có động tĩnh.

41: 【Cũng không hẳn là không vui, chỉ là người có chút không khỏe... Tôi đang đi công tác xa, không tiện làm phiền đồng nghiệp, haizz.】

Thời Kha lo lắng hỏi tình hình của cô ấy. Khi biết không nghiêm trọng và đã uống thuốc, cô ấy thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy lải nhải dặn dò 41 rất nhiều, dặn cô ấy phải tự chăm sóc bản thân. Ngay sau đó, cô ấy cảm thấy một sự bất lực.

Giá như cô ấy ở bên cạnh 41...

Nói bao nhiêu lời trên mạng cũng không bằng ở bên cạnh làm điều gì đó cho cô ấy.

41 nhận ra cảm xúc của cô ấy, liền quay lại an ủi: 【Không sao đâu, cậu trò chuyện với tôi vài câu là tôi cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. cậu chính là liều thuốc mạnh đặc trị của tôi đó! [Đầy sức mạnh.jpg]】

Đang trò chuyện với 41, Tần Tư Vu cuối cùng cũng tỉnh dậy, nhắn tin lại cho cô ấy.

Chó dính người: 【Tỉnh rồi, có chuyện gì vậy?】

Thời Kha nhìn tin nhắn mà cô ấy gửi, nghĩ đến 41 đang đi công tác xa một mình.

Chả trách Tần Tư Vu lại tìm Sở Ninh đến, xem ra suy nghĩ của cô ấy cũng giống 41, đều là không muốn làm phiền những "đồng nghiệp" khách mời này.

Nếu đồng nghiệp của 41 cũng có thể nhận ra cô ấy không khỏe và quan tâm cô ấy hơn một chút thì tốt biết mấy.

Tim Thời Kha mềm đi, giọng điệu với Tần Tư Vu cũng dịu dàng hơn.

Ở phía bên kia, Tần Tư Vu nhận được tin nhắn trả lời của Thời Kha, sợ đến mức bật dậy khỏi giường.

Súp bí đỏ: 【Cảm thấy thế nào rồi, có đỡ hơn chút nào chưa? Bây giờ cậu có tiện không, tôi qua tìm cậu nhé.】

Tần Tư Vu nổi hết da gà.

Trời ơi, giọng điệu gì thế này...

Sao lại thấy rợn người vậy!

Không biết Thời Kha đang bị làm sao, Tần Tư Vu xoa xoa cánh tay, nhưng vẫn để cô ấy qua.

Một lúc sau có tiếng gõ cửa. Cô ấy gọi: "Vào đi."

Ngoài cửa không có động tĩnh, Tần Tư Vu sực nhớ ra phòng này cách âm khá tốt nên đành tự mình bò dậy.

Cô chỉnh lại tóc, mở cửa ra, thấy Thời Kha đang bưng một cái đĩa.

Bảy quả dâu tây trắng trẻo mũm mĩm đội những chiếc mũ xanh lá nhỏ, được tô điểm bằng những hạt dâu tây màu hồng nhạt, trông rất đáng yêu, nằm gọn trong chiếc đĩa.

Tần Tư Vu ngạc nhiên đến mức đầu cũng không còn đau nữa.

Cô trừng mắt kinh ngạc nói: "Cậu đã hái cả chậu dâu tây của cậu sao?!"

Thời Kha "à" một tiếng, đưa cái đĩa cho cô ấy: "Sở Ninh nói cậu bị cảm ăn dâu tây sẽ có khẩu vị. Tổ chương trình tạm thời chưa gửi đến được, tôi thấy dâu tây trong chậu chín rồi nên hái xuống thôi."

Tần Tư Vu không thể tin vào tai mình, thậm chí cô còn nghi ngờ mình bị ảo giác do bệnh.

Cô bưng đĩa ngây người đứng một lúc, rồi lùi lại để Thời Kha đi vào.

Thời Kha bước vào trong, giúp cô ấy đóng cửa lại.

Các fan cp cảm thấy may mắn vì họ đã nói chuyện ở cửa. Nếu Thời Kha bưng đĩa vào thẳng, họ sẽ không thấy được biểu cảm kinh ngạc của Tần Tư Vu giống như họ.

【Tư Vu cũng không ngờ cô ấy lại hái dâu tây cho mình đâu.】

【Thương Tư Vu quá, môi không tô son nên nhợt nhạt hẳn.】

【Kha Kha có thể dùng dâu tây để mở cửa trái tim Tư Vu không?】

【Người ốm rất dễ tổn thương, Kha Kha thể hiện tốt như vậy Tư Vu nhất định sẽ cảm động!】

...