Sau Khi Chia Tay Tình Yêu Online, Đối Thủ Tìm Đến Tận Cửa

Chương 9



Trên gương mặt Tần Tư Vu, nụ cười lễ phép sắp không giữ nổi nữa, cô cố gắng duy trì chút thể diện cuối cùng để từ chối: "Cảm ơn, không cần đâu, tôi sợ làm hỏng, cô sẽ không vui."

Thời Kha mím môi, rút tay lại.

【Đánh đi đánh đi!】

【Cho mặt mà không cần, đừng cản tôi, hôm nay tôi nhất định phải xé nát con cá thối này!】

【Kêu cái gì mà kêu, rõ ràng là bạch liên hoa nhà cô khiêu khích trước đấy nhé!】

【Hai người này đúng là chẳng nói chuyện được nửa câu...】

【Thế mà cứ phải cùng khung hình nhiều hhhh】

【Hết chỗ nói, Thời Kha lúc thì chọc người, lúc lại chủ động, tôi xem mà loạn luôn rồi.】

【Có gì mà loạn, chính là bạch liên hoa thôi mà.】

......

Tần Tư Vu lại nhìn con thỏ kia một cái, rồi quay đầu trở về phòng mình.

Thời gian còn lại, cô làm cho phần thân quả dâu chắc chắn hơn, sau đó xé vài mảng len xanh, làm ra một cái cuống dâu dẹt.

Vốn định làm xong quả dâu trước bữa tối, điện thoại bỗng rung lên, Tần Tư Vu thấy Lôi Băng Hòa trong nhóm hỏi mọi người buổi tối muốn ăn gì, đành bỏ dở việc trên tay, rửa tay rồi đi ra phòng khách bàn chuyện bữa tối.

Thoạt nhìn Tạ Tinh Dực giống như mười ngón tay chẳng dính nước xuân, thực tế vì thường giúp bố mẹ nấu cơm, việc thái rau làm phụ bếp lại rất thành thạo. Lữ Quả ít khi nấu bữa chính, để giữ dáng, cô giỏi nhất là các loại đồ ăn giảm béo. Tô Ngôn thì nhỏ tuổi nhất, bộ dạng như chưa từng vào bếp, vậy mà lại nói có thể chịu trách nhiệm bữa tối hôm nay.

Thế là vai trò đầu bếp chính cho bữa tối hôm nay rơi vào tay Tô Ngôn và Lữ Quả.

Tô Ngôn xắn tay áo hoodie lên, ngại ngùng tránh ánh mắt đối diện, vừa kéo dây áo hoodie vừa nói: "Em chỉ biết nấu mấy món gia đình thôi, món cao cấp trong nhà hàng thì em không biết... Các chị muốn ăn món gia đình nào?"

Lôi Băng Hòa là người đầu tiên không khách sáo: "Món gia đình là ngon rồi, tôi muốn ăn ớt hổ bì*."

*"虎皮辣椒": có thể dịch là ớt da hổ hoặc ớt chiên cháy xém. Dùng ớt xanh to (thường là loại ớt cay vừa), chiên áp chảo đến khi vỏ nhăn nheo, cháy xém loang lổ giống hoa văn da hổ, rồi đem xào hoặc kho với tỏi, nước tương, đôi khi thêm thịt băm.

Những người khác cũng gọi món mình muốn ăn, Tô Ngôn ghi lại trong ghi chú, viết xong ngẩng đầu hỏi: "Ba chị có cần ít dầu ít muối không ạ?"

Lữ Quả thấy hai người kia đều lắc đầu, liền thay mặt nói: "Không cần! Em cứ nấu sao cho ngon là được!" Cô còn ghé sang nhìn màn hình trong tay Tô Ngôn, nói: "Còn thiếu ít rau và chất xơ, để chị lo."

Khi hỏi về đồ kỵ ăn, Tạ Tinh Dực nói bị dị ứng với lạc, chỉ cần không cho lạc là được.

Tần Tư Vu không thích ăn ngò, nhưng cô không muốn nói ra, sợ trông phiền phức.

Chỉ là không thích, chứ không phải không ăn được, trong món gỏi cho ngò là bình thường, cùng lắm cô ăn ít đi vài miếng là được.

Ngồi đối diện, Thời Kha liếc thấy giữa chân mày cô hơi nhíu, liền lục tìm trong ký ức về Tần Tư Vu, mơ hồ nhớ lại hai chuyện cũ.

Lúc đó cô và Tần Tư Vu cùng đóng phim trên núi, điều kiện trong núi không tốt, hai người ngồi chung bàn ăn cơm hộp đoàn phim phát.

Trong cơm hộp thỉnh thoảng có món thịt bò xào ngò, Tần Tư Vu chưa bao giờ ăn, toàn gọi trợ lý đến đổi món.

Còn lần đi ăn đồ nướng, Thời Kha vì vai diễn mà phải kiêng ăn, kiêng đến mức chẳng còn tí khẩu vị, trong khi Tần Tư Vu lại ăn rất nhiều thịt bò. Thời Kha vừa kinh ngạc với sức ăn của cô, vừa bị khơi dậy chút cảm giác thèm, liền ăn theo mấy miếng nấm.

Xâu chuỗi lại, có lẽ Tần Tư Vu là không ăn ngò? (Editor: có tinh tế như v với kẻ thù không?)

Thời Kha nghĩ đến cái yêu cầu kết bạn WeChat đến giờ vẫn chưa được chấp nhận, mím môi, bỗng nhiên lên tiếng: "Mọi người có thích ăn ngò không? Không tính là kỵ ăn, chỉ là tôi không quen mùi ngò lắm, cho vào thì tôi vẫn ăn được."

Mọi người đều nói có ngò hay không cũng không sao, Tần Tư Vu còn chưa kịp nói gì, thì đã thống nhất rằng các món sau này sẽ không cho ngò.

Tốt quá, không cần phải gượng gạo ăn ngò nữa!

Chân mày Tần Tư Vu giãn ra, cô nhìn Thời Kha một cái, tuy không muốn thừa nhận... nhưng lần này Thời Kha vô tình đã giúp được cô.

Thời Kha dường như cũng cảm nhận được, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Giống như thật sự đã giải quyết xong nỗi băn khoăn của cô ấy.

Vậy thì... lần này Tần Tư Vu có thể đồng ý kết bạn với cô rồi chứ?

*

Nhà bếp không đủ chỗ cho sáu người, cuối cùng mọi người quyết định để Tần Tư Vu và Lôi Băng Hòa làm bữa sáng ngày mai, còn hai người ở lại phòng khách nghỉ ngơi, những người khác đi chuẩn bị bữa tối.

Người đông nên náo nhiệt, bữa cơm này ăn thoải mái hơn bữa trưa nhiều.

Tay nghề của Tô Ngôn rất khá, nghe nói từ sau cấp hai đã sống một mình bên ngoài, tự mày mò nấu nướng.

Ăn xong, Lữ Quả muốn ra ngoài đi dạo, Tần Tư Vu thấy Thời Kha có vẻ muốn ở lại trong "Ngôi nhà nhỏ thư thái", bèn nói sẽ đi cùng Lữ Quả.

Kết quả là cô vừa nói xong, Thời Kha trên ghế sô pha đã đứng dậy, nói mình cũng muốn đi.

Lữ Quả: "......"

Sao lúc nào người khó xử cũng là cô.

Lôi Băng Hòa nhìn ra có tình huống, liền ra tay giúp Lữ Quả: "Cho tôi đi cùng nữa nhé."

Tạ Tinh Dực từ trong phòng ôm ra một bao tải lớn, vẫy tay nói: "Mọi người cứ đi đi, tiêu hóa cho tốt, về rồi cùng chơi game."

Anh mang theo thảm nhảy, định lắp vào tivi phòng khách. Phòng game thì hơi nhỏ, anh cảm thấy không phát huy được.

Sắc mặt Tần Tư Vu thoáng thay đổi.

Là người từ nhỏ đến lớn tay chân cực kỳ không phối hợp, sau khi debut tham gia dạ hội chỉ dám đứng ở vài vị trí cố định giơ tay hát, thêm một động tác nhảy thôi cũng đủ lấy mạng cô.

Lữ Quả với thân phận streamer tài nghệ thì rất nhiệt tình đồng ý: "Được! Chúng ta đi bốn mươi phút rồi về!"

Tô Ngôn lại vào phòng game, những người khác cùng nhau xuất phát đi dạo.

Bốn người chia thành hai hàng thì hơi kỳ, bèn chiếm cả đường đi thành hàng ngang, dù sao xung quanh ngoài nhân viên chương trình thì cũng chẳng có ai khác.

Rời khỏi phạm vi "Ngôi nhà nhỏ thư thái", lập tức có bốn máy quay đi theo, mỗi người đều có cameraman riêng.

Trong nhà thì máy quay không dễ thấy, Tần Tư Vu gần như đã buông lỏng tâm lý, giờ thấy nhân viên, liền nhanh chóng lấy lại mấy phần cảm giác đang ghi hình show.

Khóe môi mang nụ cười nghiêm túc làm việc, cô trò chuyện rất vui với Lữ Quả bên cạnh, còn hẹn sáng mai cùng chạy bộ tập thể dục.

Bên kia, cách Tần Tư Vu hai người, Thời Kha uể oải trò chuyện với Lôi Băng Hòa về kinh nghiệm nuôi mèo.

Khóe mắt lướt qua vị trí máy quay đang quay Tần Tư Vu, lông mày Thời Kha khẽ nhíu lại.

Góc này... trong khung hình theo dõi Tần Tư Vu có khi nào còn quay được cả cô không?

Bốn người đi dạo về, Tạ Tinh Dực đã lắp xong thảm nhảy, còn tự mình nhảy hai bài.

Trong phòng livestream riêng của anh, bình luận đang hét ầm như điên.

Tạ Tinh Dực nhảy đẹp trai quá đi!

Không ai có thể kháng cự một chàng trai đẹp trai khiêu vũ nghiêm túc như Tạ Tinh Dực!

Thể lực anh rất tốt, nhảy liền hai bài mà mặt không đỏ, thở không gấp. Thấy mọi người trở về, anh liền chào mời: "Tôi mang theo thảm đôi loại dài, mọi người thử chơi PK nhé?"

Tần Tư Vu đi dạo bên ngoài nửa ngày, gần như quên mất chuyện này, giờ nhìn thấy thảm nhảy, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.

Cô sợ ai đó nhận lời thay mình, vội từ chối trước: "Tôi không thử đâu, tôi thật sự không biết nhảy."

Mất mặt là một chuyện, còn một lý do quan trọng nữa -- lỡ đâu bạn gái cũ xem chương trình, phát hiện cô nhảy múa như thây ma lảo đảo, chắc chắn sẽ càng ghét cô hơn.

Tần Tư Vu và A Bố có rất nhiều điểm chung và sở thích chung, nhưng ở khoản này thì hoàn toàn khác. A Bố từng nói có thời gian sẽ đi học nhảy, còn tập yoga nữa, còn Tần Tư Vu thì sao? Cô và những thú vui nghiệp dư này trời sinh xung khắc.

Thấy cô một mực từ chối, Tạ Tinh Dực dĩ nhiên sẽ không làm khó, chỉ cười nói: "Được, chị Tiểu Muỗng muốn thì cứ ngồi phòng khách xem bọn tôi nhảy nhé."

Tần Tư Vu vừa định nói "được", thì chẳng biết từ khi nào Thời Kha đã đi tới bên cạnh, bỗng nhiên lên tiếng: "Chế độ đơn giản nhất thì vẫn có thể thử mà, chỉ nhìn nhịp chân thôi, không cần làm động tác tay."

Tần Tư Vu: "......"

Sao ở đâu cũng có cô vậy hả???

Trước bữa tối, vì chuyện ngò mà Tần Tư Vu tạm thời hòa hoãn với Thời Kha, quyết định sau này nước sông không phạm nước giếng, không ngờ Thời Kha lại nhanh như vậy muốn gây sự.

Cô cố nén giận, mỉm cười nói: "Tôi thật sự nhảy không tốt, mọi người chơi đi, tôi có thể cổ vũ cho."

Cô đã nói đến mức này rồi, vậy mà Thời Kha vẫn không buông tha: "Ai cũng có chuyện không giỏi cả, thử một chút đi, nhảy vui lắm đó."

Mặt Tần Tư Vu lập tức xanh lè.

Thời Kha có phải bị bệnh nặng gì không thế?

【Không được rồi, cười chết mất thôi, Thời Kha đúng là ông trời phái xuống để khắc Tần Tư Vu mà.】

【Thật ra Thời Kha nói cũng không sai, cô ấy không giỏi đánh game đối kháng, chẳng phải vẫn chơi cùng Tần Tư Vu hai ván sao.】

【Đúng đó, giờ chỉ bảo Tần Tư Vu nhảy một điệu thôi mà như muốn lấy mạng cô ấy vậy.】

【Mấy người bị gì thế, chiều nay chơi game cũng là đóa sen trắng chủ động đề nghị, đâu phải Tiểu Vu yêu cầu.】

【Nhưng mà Tần Tư Vu chiều nay đồng ý rất sảng khoái đấy thôi, việc mình giỏi thì nhận lời, không giỏi thì lại từ chối à?】

【Thời Kha hôm nay thật sự làm mấy trò khó hiểu quá.】

......

Tần Tư Vu thoáng chốc rất muốn trở mặt với Thời Kha, bảo cô ta đừng tìm cách làm khó mình nữa.

Nhưng nhìn sang Lữ Quả, Tô Ngôn bọn họ... trừ Thời Kha ra, các khách mời khác đều rất tốt, cô không muốn làm căng, khiến sáu ngày sau mọi người chung sống trở nên gượng gạo.

Chương trình phát sóng trực tiếp là công việc của cô, người thì có thể tuyệt giao, nhưng công việc nhất định phải làm cho tốt.

Đôi tay giấu sau lưng của Tần Tư Vu xoắn tới xoắn lui, cuối cùng thở dài một hơi, chấp nhận số phận: "Ừ, vậy thì thử xem."

Tô Ngôn trên lầu nghe thấy động tĩnh chạy xuống, mèo con Oa U cũng lon ton lại gần, sáu người một mèo cùng nhau tụ tập trong phòng khách.

Lữ Quả và Tạ Tinh Dực chơi trước một ván, để làm mẫu cho Tần Tư Vu, họ chọn một bài hát độ khó một sao, chỉnh tốc độ vừa, hai tay giấu sau lưng, chỉ bước theo nhịp chân.

Tần Tư Vu dụi dụi mắt, nghiêm chỉnh ngồi ở ngay phía sau hai người, trừng to mắt chăm chú quan sát học theo.

Thế nhưng xem xong, bước nhảy thì chẳng học được bao nhiêu, điều duy nhất cô hiểu ra là -- cao thủ nhảy múa cho dù chỉ chậm rãi giẫm nhịp chậm cũng có thể rất cuốn hút.

Nói cách khác, đợi đến lúc Tần Tư Vu nhảy, nhất định sẽ tạo thành đối lập rõ rệt với họ.

Đáng ghét... tối nay cô nhất định phải ám sát Thời Kha trong bóng tối!

Tần Tư Vu mặt mày u ám bước lên thảm nhảy, hoàn toàn không bất ngờ khi Thời Kha chủ động làm đối thủ của mình.

Ánh mắt hai người chạm nhau, như có tia lửa lóe lên.

Tần Tư Vu có đầy đủ lý do để hoài nghi, Thời Kha chiều nay thua thảm, bây giờ cố tình tới gây khó dễ cho cô.

Hừ... cái người bụng dạ hẹp hòi, thù vặt thù dai này!