Thanh xuân của Lan Dụ bắt đầu từ việc thay đổi bạn cùng bàn năm lớp mười.
Khi ấy cô vẫn còn mang tên là "Bùi Dụ". Người bạn cùng bàn ban đầu của cô đã nói với giáo viên chủ nhiệm rằng: "Bùi Dụ béo quá, lúc viết chữ cứ chạm vào em, với lại trên người bạn ấy hôi lắm. Bạn ấy cứ đổ mồ hôi suốt làm ảnh hưởng đến hiệu quả nghe giảng và làm bài của em. Thưa thầy, em nghĩ bạn ấy nên xuống chỗ ngồi đơn ở dãy cuối lớp."
Lan Dụ đứng ở cửa văn phòng nghe thấy rõ mồn một. Cô run rẩy bám vào khung cửa, muốn giải thích rằng mình không hôi, cô chỉ vì uống thuốc nội tiết (hormone - 激素药) nên mới trở nên rất béo. Ngày nào cô cũng tắm rửa, còn thoa sữa dưỡng thể (body lotion - 身体乳) mang hương thơm thanh khiết, gần đây còn nghe nói có một thứ gọi là lăn khử mùi (止汗露), cô đang để dành tiền để mua.
Cô đứng đó chân tay luống cuống, cuối cùng cũng thấy bạn cùng bàn đi ra. Cô vừa tiến lên một bước, đối phương đã chán ghét né ra xa và nói: "Cậu tránh xa tôi ra một chút!"
Giáo viên chủ nhiệm nhìn dáng vẻ không biết làm sao của Lan Dụ, trong lòng tuy buồn bã nhưng cũng khó lòng thực sự giúp được gì cho cô, chỉ đành nói: "Thầy đổi chỗ ngồi cho em nhé."
Lan Dụ nhỏ giọng hỏi: "Xuống dãy cuối ạ?"
"Không, để thầy hỏi xem có bạn nữ nào chủ động muốn ngồi cùng bàn với em không."
Lan Dụ cảm thấy thật nhục nhã, làm sao có ai lại yêu cầu ngồi cùng bàn với mình cơ chứ? Cô béo như vậy, cánh tay đặt trên bàn viết chữ đều sẽ chạm vào người khác. Cô nhiều thịt như vậy lại còn cực kỳ dễ đổ mồ hôi, lúc nào cũng chật vật lau mồ hôi trên tay và trán. Cô rơi nước mắt, khó khăn mở lời: "Thầy ơi, hay là em cứ xuống dãy cuối..."
Lời còn chưa dứt, Diệp Chu - Ủy viên học tập (học ủy - 学委) đang đi tới nộp bài kiểm tra thì đi ngang qua cô. Gương mặt vốn dĩ luôn điềm tĩnh của Diệp Chu hơi biến sắc khi nhìn thấy những giọt nước mắt trên mặt Bùi Dụ: "Bùi Dụ sao thế?"
Giáo viên chủ nhiệm vốn định tìm lớp trưởng để thu thập ý kiến của các bạn, giờ thấy Diệp Chu bèn nói với cô ấy: "Diệp Chu này, Bùi Dụ cần đổi chỗ ngồi, em nói với lớp trưởng một tiếng, xem có bạn nào tình nguyện..."
Thầy nói được một nửa, Diệp Chu nhìn thoáng qua Bùi Dụ đang khóc nức nở, lại liên tưởng đến cô bạn nữ dạo gần đây luôn phàn nàn về Bùi Dụ, khẽ nhếch môi: "Thầy ơi, không cần hỏi đâu ạ, em ngồi cùng bàn với Bùi Dụ."
Trên gương mặt tròn trịa, đôi mắt khóc đỏ hoe khẽ trợn tròn, trong phút chốc quên cả khóc. (chú thích dịch: "học ủy" là chức danh cán bộ lớp phụ trách học tập; "tròn trịa" dịch từ "圆乎乎" mô tả dáng người và khuôn mặt đầy đặn của Lan Dụ)
Chiều hôm đó vào tiết tự học, giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp và nói: "Cả lớp chú ý một chút, chúng ta điều chỉnh lại chỗ ngồi."
Vẻ vui mừng trên mặt bạn cùng bàn của Lan Dụ không thể giấu nổi, cô ta phấn khích chờ đợi thầy giáo điều chuyển Bùi Dụ đáng ghét đi chỗ khác. Sau đó, dưới sự mong đợi của cả lớp, giáo viên chủ nhiệm gọi tên Diệp Chu.
Bạn cùng bàn của Lan Dụ mở to mắt, che miệng nhìn sang bên cạnh. Diệp Chu!! Cô ta sắp được ngồi cùng bàn với Diệp Chu sao?!
Thành tích thi vào cấp ba của Diệp Chu cao nhất lớp, chương trình học phổ thông cũng không làm khó được cô ấy, cô ấy luôn dễ dàng đạt được điểm số khiến mọi người ngưỡng mộ. Cô ấy giỏi tiếng Anh, tự học tiếng Pháp, lại hay giúp đỡ mọi người, cách giảng bài thì nông sâu dễ hiểu, không ai là không muốn ngồi cùng bàn với một Diệp Chu vừa thông minh vừa xinh đẹp.
Bạn cùng bàn hiện tại của Diệp Chu cuống lên, dựa vào đâu mà đổi người bạn cùng bàn tốt như vậy của mình đi, rồi thay bằng một kẻ đại béo ú cơ chứ!
Kết quả giây tiếp theo, cả lớp nghe thấy thầy giáo nói để Diệp Chu ngồi xuống bên cạnh Bùi Dụ. Bùi Dụ trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, cô xấu hổ khom lưng cúi đầu, không dám nói lời nào.
Bạn cùng bàn hiện tại của Diệp Chu vẫn không vui, tuy không phải đổi thành người béo, nhưng cô ta chẳng muốn tách khỏi Diệp Chu chút nào. Bạn cùng bàn của Lan Dụ cũng không vui, vốn dĩ tưởng là được ngồi cùng bàn với Diệp Chu, kết quả là...
Họ chán ghét lẫn nhau, cả căn phòng này người được như ý nguyện có lẽ chỉ có Lan Dụ. Cứ như vậy, cô đã trở thành bạn cùng bàn của học ủy trong những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ của cả lớp.
Mới đầu, Lan Dụ đặc biệt cẩn trọng, không dám để Diệp Chu có chút không vui nào, sợ cô ấy cũng không cần mình nữa, bắt mình xuống dãy cuối ngồi ghế lạnh (ngồi ghế lạnh - 坐冷板凳). (chú thích dịch: "ngồi ghế lạnh" là ẩn dụ cho việc bị bỏ rơi, không được quan tâm hoặc ở vị trí hẻo lánh)
Nhưng sự thật là, Diệp Chu chỉ nói năng không được khách sáo lắm thôi, chứ vẫn kiên nhẫn giảng bài cho cô, giờ ra chơi thì rủ cô đi vệ sinh, buổi trưa cùng cô ăn cơm, lúc cô ốm thì chép bài hộ cô...
Không biết từ lúc nào, một Lan Dụ vốn luôn khép nép cẩn thận đã thay đổi. Cô cười rạng rỡ trước mặt Diệp Chu, cô không còn sợ ra khỏi cửa nữa, thậm chí còn bắt đầu cùng Diệp Chu đi ăn đá bào sữa (牛奶冰) gần trường, cuối tuần thì hộ tống Diệp Chu đi xếp hàng ở buổi ký tặng (sign event - 签售会) của một ca sĩ nào đó.
Người vốn luôn sợ hãi trường học như cô bắt đầu mong chờ mỗi ngày đi học, cô ghi lại tâm trạng vui vẻ của mình vào nhật ký. Cô nghĩ, đợi đến khi mình không cần uống thuốc nữa, nhất định có thể gầy lại như trước kia, đến lúc đó cô sẽ xứng đáng làm bạn tốt của Diệp Chu. Cô muốn cùng Diệp Chu mặc những chiếc váy nhỏ (小裙子) xinh đẹp giống nhau để đi chơi.
Sau này, cô phát hiện Diệp Chu dường như không cần cô cung cấp điều gì, mà ngược lại, Diệp Chu thích đáp ứng những nhu cầu của cô hơn.
Lúc đầu Lan Dụ cứ ngỡ là ảo giác của mình, sau nhiều lần thăm dò mới xác nhận được -- bạn học Diệp Chu trông có vẻ chẳng mấy quan tâm đến thứ gì thực chất lại rất tận hưởng niềm vui khi giúp đỡ người khác.
Cô có chút vui mừng, lại có chút mất mát. Vui vì mình lại hiểu thêm về Diệp Chu một chút, mất mát là vì, hóa ra Diệp Chu tiếp cận mình chẳng qua là do mình cần rất nhiều sự giúp đỡ mà thôi.
Lan Dụ đem những tâm tình chua xót này ghi lại trong nhật ký, rồi bắt đầu nghĩ cách tìm việc cho Diệp Chu làm. Hôm nay "đến tháng" (姨妈) khó chịu cần rót túi chườm nóng, ngày mai trẹo chân không thể quét dọn trực nhật.
Diệp Chu không hề kỳ thị hay chán ghét cô, cũng không cố ý săn sóc lòng tự trọng của cô một cách khiên cưỡng. Những lúc như thế, cậu ấy thường chỉ nhếch môi nói: "Bùi Dụ, cậu thật là khéo tìm việc cho tôi làm đấy." Nói rồi liền đứng dậy giúp cô một tay.
Lan Dụ vốn dĩ chỉ muốn "lấy lòng" (投其所好) theo sở thích của đối phương, nhưng lâu dần, cô lại thực sự trở nên "cành vàng lá ngọc" (娇贵) từ lúc nào không hay. Buổi tối cô viết vào nhật ký sự nực cười của chính mình, một kẻ đại béo ú mà lại ngỡ mình là tiểu công chúa. Nhưng đến ban ngày, hễ vừa nhìn thấy Diệp Chu, cô lập tức không tự chủ được mà biến thành một kẻ phế vật không tay không chân, vui vẻ cảm nhận sự lương thiện và tốt đẹp từ trên người Diệp Chu. (chú thích dịch: "投其所好" - đầu kỳ sở hảo: làm điều gì đó phù hợp với sở thích của người khác để lấy lòng).
Khi lên lớp mười hai, trong một lần trò chuyện, cô hỏi Diệp Chu: "Lớn lên cậu muốn làm gì?" Diệp Chu suy nghĩ một chút: "Trước đây tôi muốn làm tư vấn viên, hoặc luật sư... nhưng gần đây tôi hơi thích đu sao (追星 - theo dõi thần tượng), cảm thấy làm nhà sản xuất (制作人) hay người đại diện (经纪人) cũng không tệ. Còn cậu?"
Lan Dụ lắc đầu: "Tớ không biết dáng vẻ này của tớ thì làm được gì." "Nếu tôi bảo cậu rằng hình tượng này của cậu sẽ không gặp trở ngại gì ngoài xã hội thì đó là đang thêu dệt truyện cổ tích cho cậu thôi. Nếu cậu không muốn chịu đựng những sự kỳ thị đó, thì hãy làm những công việc không cần lộ mặt nhiều. Ví dụ như học vẽ làm một họa sĩ minh họa (插画师), tôi thấy cậu làm sổ tay (手帐本) khá đẹp; hay là lập trình viên (程序员), tư duy logic của cậu mạnh, dù sao cũng chẳng ai quan tâm mã nguồn là do ai viết, chỉ cần năng lực của cậu tới tầm là được; ồ, còn có thể viết lách nữa, bài văn nghị luận của cậu viết rất tốt, có thể thử gửi bài cho các chuyên mục tạp chí hay tài khoản công khai (公众号)... Đương nhiên rồi, không phải bảo cậu làm ngay bây giờ, hiện tại quan trọng nhất là thi đại học."
Lan Dụ nhìn cậu ấy, trong mắt lấp lánh những vì sao. Diệp Chu không bao giờ dịu dàng v**t v* lòng tự trọng đáng thương của cô, nhưng cô có thể nghe ra sự tán thưởng trong từng câu chữ của đối phương. Đó là sự tán thưởng chân thành tha thiết, không chút pha tạp.
Trong lòng cô dần nảy sinh một loại cảm xúc lạ lẫm, có chút ngọt ngào, lại có chút đắng cay, mỗi khi nhớ đến tim lại đập loạn nhịp, giống như vừa chạy xong tám trăm mét, tiếng tim đập "thình thịch" có thể dội thẳng vào màng nhĩ. Cuốn nhật ký ấy đã chở che cho thứ cảm xúc phức tạp này, Lan Dụ nỗ lực che giấu bí mật của riêng mình. Cho đến một ngày, cuốn nhật ký rơi vào tay cha mẹ cô.
Ngày hôm đó ngôi nhà tràn ngập tiếng la hét và gầm rú, cô bị tát hai cái nảy lửa, những trang giấy vụn của cuốn nhật ký rải rác khắp sàn nhà. Thứ tình cảm mà cô hổ thẹn không dám nói ra, bị cha mẹ dùng những từ ngữ sắc nhọn nhất liên tục lăng mạ. Cô giống như một nắm đất cũ kỹ lẫn lộn vô số uế vật bẩn thỉu trong bãi rác, chỉ cần nằm đó thôi cũng khiến người ta buồn nôn.
Lan Dụ không đến trường kể từ ngày đó, cha mẹ muốn đưa cô đến trung tâm điều trị tâm thần. Nhưng phía bên kia nói rằng việc cô thích con gái không phải là bệnh, cha mẹ đành ép cô xóa sạch mọi phương thức liên lạc với Diệp Chu, sau đó đưa cô chuyển trường. Cô bị nhốt trong phòng, điện thoại bị thu giữ, cô chỉ có thể ngày qua ngày đứng bên cửa sổ gạt nước mắt.
Khoảng thời gian đó trời mưa suốt, cô nhìn cơn mưa lớn như vậy, trong đầu chỉ nghĩ rằng, lúc này nếu muốn làm phiền Diệp Chu, cái cớ tốt nhất chính là nói mình không mang ô. Trước đây ô của Diệp Chu không che hết được cô, giờ đây Diệp Chu đã đổi một chiếc ô đen rất lớn, tuy có hơi nặng một chút nhưng có thể bảo vệ tốt cho cả hai không bị ướt mưa.
Về sau, Lan Dụ đi học ở một nơi rất xa, cha mẹ cô ly hôn không lâu sau khi cô chuyển trường. Mẹ cô đã kịp đổi tên cho cô trước khi đăng ký dự thi đại học, từ Bùi Dụ trở thành Lan Dụ. Cô nghe theo lời Diệp Chu, tham gia khóa huấn luyện thi nghệ thuật, thi đỗ vào chuyên ngành biên kịch, sau đó từng bước trở thành một biên kịch vàng (金牌编剧) cực kỳ săn đón trong giới.
Thực ra bao nhiêu năm trôi qua, cô vẫn luôn ghi nhớ số QQ (企鹅号) và số điện thoại của Diệp Chu. Chỉ là cô không có dũng khí để chạm vào vết sẹo đó. Chính mình đã bất lịch sự rời đi không lời từ biệt, đối với Diệp Chu mà nói, mình chắc hẳn là một ký ức tồi tệ trong thời thanh xuân.
Sau này, cô vô tình xem một chương trình giải trí, bất ngờ bị lay động bởi một cặp đôi (cp) do cư dân mạng gán ghép, cô đi tìm hiểu về hai diễn viên này, thì kinh ngạc biết được người đại diện của Tần Tư Ngư tên là Diệp Chu. Người này đúng là thực sự thích giúp đỡ người khác mà, cậu ấy vậy mà lại đi làm người đại diện...
Lan Dụ cả đêm không ngủ được, cô lặp đi lặp lại cái tên này, như thể quay trở lại năm cấp ba, Diệp Chu gục bên cửa sổ ngủ trưa, còn cô hết lần này đến lần khác nhìn trộm, hết lần này đến lần khác thầm gọi tên cậu ấy trong lòng. Cô đã phải tốn rất nhiều sức lực mới nắm bắt được một chút dũng khí để trợ lý liên lạc với văn phòng làm việc (studio) của Tần Tư Ngư.
Họ bắt đầu có những mối giao thoa, Diệp Chu không nhận ra cô, giọng điệu nhiệt tình mà xa cách có chút lạ lẫm. Lan Dụ nói với cậu ấy rất nhiều chuyện công việc, rồi mới vờ như vô ý hỏi: "Trường cấp ba cũ của cô là trường X phải không?" Biết cô chính là Bùi Dụ năm đó, đối phương sững sờ rất lâu mới thở ra một hơi nói: "Phải. Cô hiện tại thế này... rất tốt."
Nhưng Lan Dụ không thấy tốt. Diệp Chu hiện tại phải bận rộn vì nghệ sĩ dưới trướng, công việc đã vắt kiệt sức lực của cậu ấy, cô không thể lại nghĩ cách làm phiền cậu ấy nữa. Họ duy trì một mối quan hệ không nóng không lạnh, như thể thực sự chỉ là những bạn học cũ tình cờ gặp lại sau bao năm xa cách.
Sau đó Tần Tư Ngư đóng 《Lạc Thiên Truyện》 (落天传), Diệp Chu - người vốn dĩ không bao giờ đi thăm đoàn phim (探班) nghệ sĩ - lại đến hỏi cô muốn gì. Lan Dụ vừa mới được "chiến hạm" cp mình chèo tiếp thêm động lực, dũng khí dâng trào, trực tiếp nói mình muốn ăn đá bào sữa, còn nói làm vậy là để Diệp Chu phải nhớ đến mình. Cô thấp thỏm lo âu chờ đợi phản hồi của đối phương, ngày hôm sau thấy được là cả một tủ lạnh đầy ắp sữa.
Diệp Chu đã đến, mang theo không chỉ là một món ăn vặt, mà còn là hy vọng của Lan Dụ. Kể từ lần đó, mối quan hệ của họ dường như đã thay đổi, có một sự mập mờ (暧昧 - ái muội) mà cả hai đều có thể cảm nhận được, nhưng đều đang e dè điều gì đó, không ai chịu đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ (捅破那层窗户纸) kia.
Cho đến một ngày họ uống quá chén, Diệp Chu nhìn cơn mưa ngoài cửa sổ, khẽ hỏi cô: "Lúc đó tại sao lại đi mà không một lời tăm hơi?" Lan Dụ không biết phải kể cho cậu ấy nghe thế nào về quãng thời gian tuyệt vọng và áp bức đó, cô mượn hơi men, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt Diệp Chu. "Vì cái này."
Đêm đó, bên ngoài mưa rất lớn, tấm ga trải giường trắng muốt cũng loang lổ những vệt nước như nước mưa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Lan Dụ chỉ nhớ mình đã khóc rất nhiều lần, và cũng nói rất nhiều câu "xin lỗi".
Diệp Chu hôn cô hết lần này đến lần khác, cuối cùng nói: "Xin lỗi thì phải có chút thành ý, sau này hãy ở bên tôi mãi nhé." Cậu ấy trông có vẻ không dịu dàng, nhưng lúc nào cũng dịu dàng đến thế.
Họ xác định quan hệ, trở thành một cặp tình nhân nhỏ không thể bình thường hơn. Khi rảnh rỗi thì cùng nhau đi ăn, hẹn hò; khi bận rộn thì tôn trọng không gian riêng của đối phương, việc ai nấy làm, đợi đến lúc xong việc lại sáp lại gần nhau, tận hưởng cuộc sống lứa đôi giản đơn bình dị.
Ngày 《Lạc Thiên Truyện》 (落天传) phát sóng, Diệp Chu chuẩn bị hai chai rượu, cùng Lan Dụ vừa uống vừa xem. "Cái đứa nhỏ Tần Tư Ngư này cuối năm kết hôn rồi, nếu bộ phim này có thể đại bạo (爆), thì cũng coi như là một món quà cưới tuyệt vời nhất nhỉ."
Lan Dụ lướt xem các bình luận trên mạng, có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt huyết theo đuổi phim của khán giả đang bùng nổ. Không ngoài dự đoán, 《Lạc Thiên Truyện》 đã đại bạo, trở thành bộ phim truyền hình hot nhất cả mùa hè năm đó. Trong các cuộc bình chọn giải thưởng phim truyền hình, số phiếu của 《Lạc Thiên Truyện》 luôn dẫn đầu xa tít tắp, trở thành bộ phim được khán giả yêu thích nhất trong năm mà không có bất kỳ hồi hộp nào.
Các đề cử tại các liên hoan phim truyền hình dồn dập kéo đến, nhưng điều được chú ý hơn cả là tác phẩm điện ảnh màn ảnh rộng (大荧幕) đầu tiên của Tần Tư Ngư đã ra mắt tại liên hoan phim quốc tế danh giá nhất, nhận được vô số lời khen ngợi từ các nhà phê bình. Đề tài có phần nặng nề được diễn xuất theo một tông điệu nhẹ nhàng, dư vị đặc biệt dài lâu. Bước chân đầu tiên tiến vào màn ảnh rộng của Tần Tư Ngư coi như đã đi hoàn toàn đúng hướng.
Còn tác phẩm sau đó của Thời Kha cũng trở thành phim hot của mùa, sự chế tác tinh tế tỉ mỉ và kỹ năng diễn xuất điêu luyện khiến khán giả không thể dứt ra được. Cặp đôi hot (cp) này không chỉ viên mãn về tình cảm (đại mãn quán - 大满贯) mà sự nghiệp cũng thăng tiến vùn vụt, trở thành đại diện cho một thế hệ diễn viên.
Ngày Tần Tư Ngư và Thời Kha kết hôn, Lan Dụ và Diệp Chu cùng làm phù dâu (伴娘) cho họ. Họ mặc váy phù dâu, bước đi trong không gian tràn ngập không khí lễ cưới, những lời chúc phúc của mọi người xung quanh đẹp đẽ tựa như truyện cổ tích.
Cô khó lòng quên được sự sỉ nhục của cha mẹ đối với xu hướng tính dục của mình năm cấp ba, luôn cảm thấy tình cảm của mình là thứ không thể đem ra ánh sáng (không lên nổi mặt bàn - 上不了台面). Nhưng giờ đây, nhìn cặp đôi mình yêu thích nhất bước vào lễ đường kết hôn, xiềng xích kìm kẹp bao nhiêu năm bỗng chốc vỡ tan.
Cả hai cô dâu đều tung hoa cưới (捧花), bó hoa của Thời Kha rơi vào tay Tiểu Triều. Hoa của Tần Tư Ngư vốn là nhắm thẳng về phía cô bạn thân Tiền Uyển Khâm mà ném, kết quả Tiền Uyển Khâm hét lớn: "Tình cảm chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ kiếm tiền của tôi thôi--" rồi chạy mất, bó hoa liền rơi trúng tay Lan Dụ.
Diệp Chu, người hiểu cô nhất, thấy cảnh đó thì ánh mắt tối lại không rõ tâm tình. Khi cậu ấy định mở lời giải vây, Lan Dụ bỗng nói: "Đây chính là thiên ý nhỉ, em vừa mới nghĩ đến dáng vẻ mình mặc váy cưới, hoa cưới đã rơi vào tay em rồi."
Diệp Chu ngẩn người, mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của mọi người, nắm tay cô chạy ra ngoài hội trường hỏi: "Cậu thực sự nghĩ thế sao?" Họ bên nhau đã lâu, nhưng Lan Dụ vẫn luôn giống như một áng mây lững lờ định không nơi định chỗ, có thể rời đi bất cứ lúc nào. Diệp Chu biết cô từng bị tiêm nhiễm những tư tưởng thế nào, tuy bất an nhưng cậu ấy không thúc ép cô phải đối diện với đoạn tình cảm này, chỉ có thể một mình âm thầm chịu đựng sự giày vò đó.
Lan Dụ nhìn cậu ấy, vòng tay lên cổ cậu ấy hỏi ngược lại: "Cậu không nghĩ thế à?" Đáp lại cô là vành mắt đỏ hoe của Diệp Chu. Sao cậu ấy có thể không nghĩ đến chứ? Từ thứ tình cảm mờ ảo chớm nở năm cấp ba, cho đến mỗi lần trái tim rung động khi gặp lại rồi chợt nhận ra mình đã yêu, cậu ấy giống như một chàng trai trẻ nóng nảy, chỉ nhìn Lan Dụ một cái là đã nghĩ đến sau này mỗi một ngày phải trải qua cùng cô như thế nào.
Đã vô số lần cậu ấy muốn hỏi Lan Dụ, rốt cuộc chỉ là chơi bời qua đường, hay thực sự muốn có một kết quả, nhưng nhìn thấy đôi mắt sợ bị tổn thương của cô, cậu ấy lại chẳng thể hỏi ra lời. Lan Dụ thật sự rất biết cách "hành hạ" cậu ấy, chỉ hận bản thân mình lại cam tâm tình nguyện (cam chi như di - 甘之如饴).
Giờ đây, chính tai Diệp Chu nghe thấy sự mong đợi của Lan Dụ về chiếc váy cưới, trong phút chốc, đám mây đen bao phủ trong lòng bấy lâu đều tan biến sạch sẽ. Cậu ấy ôm chặt Lan Dụ, trên vai bỗng rơi xuống những giọt nước mắt không phải của mình. Diệp Chu nhắm mắt lại, nụ cười đầy thỏa nguyện.
Thật tốt. Con thuyền nhỏ (diệp biển chu - 一叶扁舟) là cậu ấy đây, cuối cùng cũng đã cập bến rồi.
【TOÀN VĂN HOÀN】