Năm đó hoàn cảnh gia đình Cố Minh Tu sa sút, bố mẹ tôi không đồng ý cho tôi ở bên anh ta, sợ tôi chịu khổ, mà khi đó tôi lại ngây thơ cho rằng chỉ cần có tình cảm thì uống nước thôi cũng đủ no, nên không chút do dự bỏ nhà ra đi, hết lòng giúp Cố Minh Tu vào lúc anh ta suy sụp.
Tôi và gia đình bất hòa, gần như đến mức cắt đứt quan hệ. Tôi cũng không muốn Cố Minh Tu cảm thấy gánh nặng khi biết chuyện này nên đã giấu kín thân phận.
Trong hai năm nay, tôi vẫn luôn vì Cố Minh Tu âm thầm chăm sóc căn nhà nhỏ này, từ một người chưa bao giờ làm việc nhà và nấu nướng, tôi cũng đã học được từng chút một.
Khi sự nghiệp của Cố Minh Tu bị cản trở, tôi đã bí mật mở một tài khoản ẩn danh để giúp anh giải quyết, khi giá cổ phiếu công ty anh biến động, tôi ở trong tối đảm nhận làm người điều khiển thị trường chứng khoán để bảo vệ anh ta.
Em trai Tống Hoài đến gặp tôi mấy lần, nói bố mẹ vẫn luôn nhớ tôi, chỉ cần tôi muốn thì trở về lúc nào cũng được, nhưng nếu quay về thì nhất định phải cắt đứt hoàn toàn với Cố Minh Tu, không qua lại nữa.
Lúc đầu tôi cũng không đem những lời này để trong lòng.
Nhưng bây giờ...
Tôi nhìn Cố Minh Tu, chỉ cảm thấy đột nhiên tỉnh mộng.
Hai năm tôi âm thầm ra sức, anh ta chưa bao giờ đặt vào mắt.
Tôi nhắm mắt lại để che đi đôi mắt đỏ hoe của mình.
Chưa hết hi vọng, tôi ôm một chút kỳ vọng cuối cùng, nghẹn ngào mở miệng:
"Cố Minh Tu, tôi hỏi anh một câu cuối cùng, anh có thể không kết hôn với Hạ Nhân được không? Tôi cũng có thể giúp anh trong sự nghiệp..."
Trong một khoảnh khắc, tôi muốn nói toạc ra thân phận của mình.
Mối tình kéo dài 2 năm, tôi không muốn quá ầm ĩ khó coi, đến cuối cùng chỉ nhận lại tiếc nuối và kết cục t.h.ả.m hại.
Nhưng mà, Cố Minh Tu lại thiếu kiên nhẫn ngắt lời tôi: "Em an phận một chút chính là giúp anh rồi!"
Nói xong, anh ta trực tiếp đứng dậy rời đi, không ngoảnh lại.
Tiếng cửa đóng sầm đập mạnh vào tim tôi, cũng khiến tôi rơi nước mắt.
Tôi không nhịn được ôm mặt khóc, cổ họng phát ra từng tiếng nức nở, uất ức không thể dừng lại được.
Bố, mẹ, A Hoài, con rất nhớ mọi người...
Tôi đã khóc rất lâu cho đến khi đôi mắt sưng vù lên mới lấy lại tinh thần.
Sau khi khóc cạn nước mắt, giống như nước trong đầu đã được đẩy hết ra ngoài, tôi cảm thấy tỉnh táo hơn rất nhiều.
Tôi đã nhìn rõ tất cả, quyết định cắt đứt quan hệ với Cố Minh Tu, sau đó trở về nhà.
Tôi lấy điện thoại ra, gửi cho anh ta một tin nhắn -
【Cố Minh Tu, kết thúc rồi, chúng ta chia tay đi.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó tôi chặn tất cả tài khoản của anh ta, thu dọn đồ đạc bỏ vào vali mang đi, tất cả những món đồ liên quan đến Cố Minh Tu thì tôi để lại.
Theo anh ta hai năm, tôi có rất ít đồ, ít đến mức chỉ đủ chất đầy một chiếc vali.
Tôi xách vali ngồi xổm ở ven đường, hồi hộp bấm số điện thoại vừa quen thuộc lại xa lạ.
Đầu bên kia gần như bắt máy ngay lập tức.
Tôi khụt khịt, vừa mới mở miệng, những nỗi uất ức bị đè nén dâng lên theo cấp số nhân, trào lên tới cổ họng, biến thành tiếng khóc nức nở;
"Mẹ, con và Cố Minh Tú chia tay rồi... con sai rồi, con muốn về nhà... con nhớ mọi người..."
"Tiểu Từ đừng khóc! Có phải cái tên họ Cố kia bắt nạt con hay không?" Người mẹ vốn luôn hùng hùng hổ hổ của tôi, lúc này lại hoảng sợ đến mức muốn chạy đến bên cạnh tôi ngay lập tức, "Được, được, được, về nhà, nhanh về đây với mẹ! Dám làm cho cục cưng của mẹ bị uất ức, bà đây phải đ.á.n.h c.h.ế.t thằng Cố Minh Tu đấy!"
Sau lưng mẹ vang lên giọng nói trầm thấp của bố: "Con gái ngoan nghĩ thông suốt rồi? Tốt lắm! Chúng ta lập tức đi đón con bé về thôi!"
Bố tôi ra lệnh.
"Tống Hoài, nhanh lái xe đi đón chị gái con về! Dùng tốc độ nhanh nhất"
Nửa tiếng sau, siêu xe phiên bản giới hạn của Tống Hoài dừng lại trước mặt tôi.
Bằng đôi chân dài, cu cậu đạp từng bước chạy đến trước mặt tôi, còn chưa kịp nói gì thì khuôn mặt đẹp trai đã biến thành dáng vẻ của một chú cún con đáng thương.
"Chị, em nhớ chị muốn c.h.ế.t!" Tống Hoài ôm c.h.ặ.t tôi, giọng rầu rĩ: "Cuối cùng chị cũng ném cái tên ch/ó má Cố Minh Tu đó đi rồi. Em mong mỏi mãi cuối cùng mới đến được ngày này! Chị, chia tay vui vẻ!"
Tôi mỉm cười xoa đầu nó: "Ừ, chia tay vui vẻ."
Tôi kéo tay em trai, ngồi lên chiếc xe thể thao của nó.
Xe nhanh ch.óng khởi động, lái về trang viên nơi ở của nhà họ Tống.
Bố mẹ tôi đã đợi sẵn ở cửa, vừa thấy tôi xuống xe, vội vàng vây quanh tôi.
"Con gái bé nhỏ của mẹ gầy quá," mẹ tôi đau lòng nhéo mặt tôi một cái, "Thằng họ Cố kia không cho con ăn no sao?"
Sắc mặt bố và em trai nặng nề.
Tôi nín khóc mỉm cười: "Không có, ngày nào con cũng nấu cơm, chỉ là con không thấy ngon miệng..."
"Tên đó còn muốn chị tự mình nấu cơm?!" Tống Hoài tức giận đến suýt nhảy dựng lên, "Ngay cả giúp việc, nhà họ Cố cũng không có sao?"
Thấy họ sắp tức điên lên, tôi nhanh ch.óng dỗ dành người nhà.
"Được rồi, con thực sự không sao, đừng nhắc tới anh ta nữa." Tôi dở khóc dở cười, "Sau này con chỉ nấu cơm cho mọi người thôi."
Trong nháy mắt sắc mặt Tống Hoài thay đổi, hưng phấn la hét đòi chọn món.