Sao tôi lại không chú ý tình trạng gió tanh mưa m.á.u ở trên mạng chứ.
Đoạn thời gian này sau khi về, tôi vẫn chỉ ở nhà làm cá mặn*, ăn uống và vui chơi. Có chuyện thì lôi máy tính ra giúp gia đình xử lý một số tài liệu mật, kiểm tra thị trường chứng khoán, nhân tiện giúp hệ thống an ninh mạng của Tống thị tăng cường thêm mấy lớp phòng thủ.
(咸鱼: Cá mặn: ngụ ý chỉ những con người không làm việc, lười vận động, không có ước mơ và hoài bảo, sống bạc nhược.)
Mặc dù là Phó tổng công ty nhưng thời gian của tôi rất tự do, không cần phải đến công ty chấm công.
Trải qua nửa tháng liên tiếp, tôi đã quên mất Cố Minh Tu.
Cho đến một lần khi tôi đến trụ sở Tập đoàn Tống thị làm việc, đã gặp Cố Minh Tu chặn tôi ngay tầng dưới.
Đã lâu không gặp, anh ta không còn dáng vẻ nở mày nở mặt, đắc ý như trước, mà mang theo diện mạo nhếch nhác không thể tả. Vành mắt anh ta lộ rõ quầng thâm đen, râu ria xồm xoàm, âu phục trên người thì nhăn nhúm.
Vừa nhìn thấy tôi, mắt anh ta chợt sáng lên, vội vàng tiếp cận muốn tiến lại gần tôi.
Trợ lý của tôi cau mày, nhỏ giọng nói với tôi: "Anh ta đã quanh quẩn ở trụ sở mấy ngày liên tiếp rồi, nghe nói là muốn quay lại với cô."
Tôi dừng bước.
Cố Minh Tu nhếch khóe môi, cười khổ: "Tiểu Từ... dạo này em khỏe không?"
Tôi không cảm xúc: "Có chuyện thì nói, tôi rất bận, anh không trả nổi tiền lương theo giờ của tôi đâu."
Anh ta bất lực nhìn tôi, đôi vai chán nản rũ xuống như con thú bị mắc kẹt trong ngõ cụt.
"... Hạ Nhân muốn bỏ hủy hôn ước với anh."
Tôi nhíu mày, cũng không ngoài suy đoán.
Nhà họ Hạ không phải là một gia đình giàu thuộc tầng lớp cao cấp, gia tộc có truyền thừa chân chính lâu đời lại coi thường Cố Minh Tu, dù sao nhà họ Cố cũng không có nội tình. Hơn nữa Hạ Nhân thích anh ta, cộng thêm Cố Minh Tu xác thực có vài phần bản lĩnh, cho nên hôn sự mới có thể tiến hành.
Hiện tại bị khuấy đảo như vậy, nhà họ Hạ cũng không dám chọc vào nhà họ Tống, chủ động hủy bỏ hôn ước, đây cũng là điều tôi đã dự liệu.
Nhưng tôi không nghĩ tới là Hạ Nhân lại hoàn toàn cắt đứt với anh ta nhanh như vậy, ngay cả lôi kéo mấy cái cũng không.
Xem ra tình yêu đích thực mà họ nói chỉ có như vậy.
"Cố Minh Tu, nếu như tôi là anh, thì sẽ giống như nhà họ Hạ vậy, kẹp c.h.ặ.t đuôi mà đàng hoàng làm người." Tôi nhìn anh ta, cười như không cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Người trợ lý đứng phía sau che ô một cách kính cẩn, theo sau là vài vệ sĩ cường tráng, vây quanh tôi đến mức gió thổi không lọt.
Lúc này đã khác lúc xưa, không có sự cho phép của tôi, ngay cả việc đến gần tôi, Cố Minh Tu cũng không thể đến gần được. Địa vị của tôi và anh ta đã hoàn toàn đảo ngược.
Quầng mắt Cố Minh Tu dần dần đỏ lên, giọng nói khàn khàn như bị bỏng do nước sôi:
"Tiểu Từ, trước kia là anh không đúng, anh biết lỗi rồi... do anh quen biết người không rõ ràng, không ngờ Hạ Nhân lại đối xử với em như vậy. Anh đã đồng ý hủy hôn với cô ấy rồi. Sau khi trở về anh đã suy nghĩ rất lâu, anh mới phát hiện hóa ra người anh thực sự thích chính là em."
"Hạ Nhân luôn cãi nhau với anh, mỗi lần cãi nhau liền đập phá, còn đổ hết mọi lỗi sai lên đầu anh. Mỗi lần như vậy anh đều sẽ nhớ đến em, nhớ đến hai năm kia chúng ta nương tựa lẫn nhau trải qua cuộc sống ngọt ngào..."
"Trong lòng anh vẫn luôn có em, Tống Từ."
Tôi chỉ thấy rất mỉa mai. Hóa ra từ góc nhìn của một người ngoài cuộc về chuyện tình cảm này, anh ta chỉ là một kẻ cặn bã, vô trách nhiệm, bắt nạt kẻ yếu mà thôi.
Trước kia sao tôi có thể thích anh ta nhỉ?
Tôi bình tĩnh nói: "Nếu anh ở đây nói một câu bênh vực Hạ Nhân, tôi còn có thể tôn trọng anh mấy phần. Anh như vậy sẽ khiến tôi cảm thấy tình yêu của anh thật rẻ tiền."
"Rốt cuộc anh thích Tống Từ, người đã thật lòng với anh hai năm, hay là con gái nhà họ Tống có thể mang đến sự trợ giúp cho anh?"
Cố Minh Tu đột nhiên ngước mắt lên, tiến lại gần tôi mấy bước.
"Anh biết trong lòng em có oán hận, nhưng trước đó em đã yêu anh nhiều như vậy, chúng ta thật sự không thể quay lại cuộc sống trong quá khứ kia sao?"
Có lẽ thấy tôi bất động, anh ta càng nói càng nóng nảy bất an: "Tống Từ, em có thể bảo nhà họ Tống đừng nhắm vào anh nữa được không? Nếu dự án này trong tay anh sụp đổ, vậy thì anh sẽ phá sản!"
"Coi như anh cầu xin em, nhìn vào tình cảm hai năm qua, em giúp anh một tay có được không?!"
Trong lòng tôi liền sáng tỏ.
Là người nhà đang trút giận thay tôi.
Danh tiếng của Cố Minh Tu ở trong giới đã bị hủy hoại hoàn toàn, có nhà họ Tống lên tiếng gây áp lực cũng không ai dám hợp tác với anh ta.
Ngay cả dự án mới của anh ta, đối tác nói rút vốn liền rút vốn, khiến anh ta không kịp trở tay.
Vốn bị đứt đoạn, dự án không thể tiến hành, lại còn nợ ngân hàng một khoản lớn, nếu không trả nổi sẽ đối mặt với nguy cơ phá sản.
Hơn nữa, ban đầu tôi dùng kỹ thuật h.a.c.k của mình để bí mật giúp đỡ Cố Minh Tu, nhưng bây giờ tôi đã rút lại toàn bộ kỹ thuật của mình, khiến giá cổ phiếu công ty của anh ta giảm mạnh, không còn ai có thể giúp anh ta giải quyết vấn đề nữa.
"Cố Minh Tu, chuyện của tôi và anh đã kết thúc từ lâu rồi." Tôi xua tay, dẫn đầu đi về phía tòa nhà trụ sở.