Editor: Trang Thảo.
Lâm Thư Nhan vừa thấy tôi thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, định bỏ chạy nhưng lại bị Thẩm Hoài Niên ghì c.h.ặ.t dưới thân. Ánh mắt anh ta càng thêm điên cuồng và khiêu khích, động tác mỗi lúc một nhanh hơn.
Âm thanh da thịt va chạm khiến dạ dày tôi cuộn trào, buồn nôn đến cực điểm. Nhưng tôi chỉ bình thản đứng nhìn cho đến khi Thẩm Hoài Niên dừng lại. Anh ta xoay người xuống giường, tiến lại gần tôi, trong không khí nồng nặc mùi khó chịu.
Anh ta giơ tay vỗ nhẹ vào mặt tôi, giọng điệu khinh khỉnh: “Cô đi thay ga giường đi.”
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng lao vào nhà vệ sinh, quỳ sụp xuống đất bắt đầu nôn mửa, không cách nào dừng lại được. Cả ngày tôi chưa ăn gì, trong bụng chẳng còn bao nhiêu, cuối cùng ngay cả mật xanh mật vàng cũng nôn ra hết.
Ngũ tạng lục phủ của tôi dường như bị nghiền nát thành từng mảnh rồi bị tống ra ngoài theo đường miệng. Không biết qua bao lâu, khi từng chút sức lực trong cơ thể đều cạn kiệt, tôi rệu rã ngước nhìn mình trong gương. Trông tôi nhếch nhác đến mức không thể nhếch nhác hơn.
Bất chợt, tôi nhớ về mẹ mình, người đã tự sát vì không chịu nổi thói trăng hoa của cha. Trước khi c.h.ế.t, bà nắm lấy tay tôi nói: “Đáng thương nhất là người phụ nữ không giữ nổi trái tim đàn ông, con nhất định đừng giống như mẹ.”
Lúc đó tôi đã trả lời bà thế nào? Tôi nói: “Con tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ của mẹ, c.h.ế.t cũng không buông tay một người đàn ông.”
Nhưng giờ thì sao? Tôi nhìn khuôn mặt trong gương dần biến thành dáng vẻ của mẹ mình năm xưa. Tôi cầm lấy chiếc lược gỗ bên cạnh, dồn sức đập mạnh xuống. Khuôn mặt người phụ nữ đáng thương trong gương lập tức vỡ tan thành từng mảnh.
Tôi hiểu rõ hơn ai hết Thẩm Hoài Niên muốn gì. Anh ta muốn giẫm đạp lên tôn nghiêm của tôi, muốn nh.ụ.c m.ạ tôi, muốn tôi đau khổ đến c.h.ế.t đi sống lại. Chỉ có như vậy anh ta mới thấy sảng khoái, mới thấy hả dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng dường như Thẩm Hoài Niên đã quên mất rằng năm xưa chính anh ta là người cầu xin tôi gả cho anh ta.
Lý Nhân Nhân, người mà anh ta thầm yêu, lại thích Từ Sùng Văn. Thẩm Hoài Niên muốn thành toàn cho “bạch nguyệt quang” của mình nên đã chọn hy sinh bản thân để cưới tôi, nhằm dọn sạch chướng ngại lớn nhất trên con đường theo đuổi tình yêu của Lý Nhân Nhân.
Trang Thảo
Anh ta hứa sẽ giúp tôi giải quyết nợ nần của gia đình, đảm bảo cha tôi được điều trị tốt nhất. Còn với tôi, anh ta từng nói: “Tôi sẽ cho em sự tôn trọng của một người vợ, chúng ta tương kính như tân, em cứ việc tận hưởng mọi lợi ích mà danh phận Thẩm phu nhân mang lại.”
Tôi đã đồng ý. Thời gian đầu, Thẩm Hoài Niên thực sự làm đúng lời hứa. Anh ta trả nợ cho nhà tôi, chuyển viện cho cha tôi, mỗi tháng còn đưa cho tôi một khoản sinh hoạt phí hậu hĩnh. Danh hiệu Thẩm phu nhân giúp tôi nhận về vô số ánh mắt ngưỡng mộ.
Chỉ tiếc là những ngày tháng tương kính như tân ấy chẳng kéo dài bao lâu. Từ Sùng Văn qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông, Lý Nhân Nhân vì không chịu nổi cú sốc đã nhảy xuống biển tự t.ử.
Thẩm Hoài Niên suy sụp trong một thời gian dài. Quãng thời gian đó, tôi luôn lặng lẽ ở bên cạnh chăm sóc, chỉ sợ anh ta cũng nghĩ quẩn. Tôi không hiểu nổi những người sinh ra đã ở vạch đích như họ, thứ duy nhất họ khao khát lại chỉ là tình yêu. Tôi cũng không hiểu vì sao họ lại yếu đuối đến vậy, mất đi người yêu là tìm đến cái c.h.ế.t. Chỉ cần thử nếm trải cuộc sống nghèo khổ một lần, tự khắc sẽ ngoan lại thôi, tôi thầm nghĩ.
Về sau, Thẩm Hoài Niên nghe từ miệng một đạo sĩ rằng bát tự của tôi quá nặng, chính tôi là người khắc c.h.ế.t Lý Nhân Nhân. Kể từ đó, những ngày tháng yên bình chấm dứt. Anh ta bắt đầu hành hạ tôi vì cho rằng tôi đã hại c.h.ế.t người anh ta yêu nhất.
Đồ xa xỉ của tôi bị khóa trong tủ mật mã, mỗi lần sử dụng đều phải đăng ký với thư ký của mẹ chồng, sinh hoạt phí hằng tháng cũng bị cắt giảm đột ngột. Tất cả những điều này đều được Thẩm Hoài Niên ngầm đồng ý, thậm chí có thể là do anh ta bày mưu.
Cũng may, tôi là người có ý thức về khủng hoảng. Trong những năm tháng yên ổn trước đó, Thẩm Hoài Niên ra tay rất phóng khoáng nên tôi đã tích góp được không ít tài sản. Những năm qua, dựa vào những thông tin nghe lỏm được từ anh ta, tôi dùng tài khoản của người khác để đầu tư và cũng kiếm được kha khá. Dựa vào số tiền đó, tôi hoàn toàn có thể bắt đầu lại cuộc đời mình.
Tôi đến bệnh viện để bàn bạc với bác sĩ về việc rút ống thở cho cha. Thực ra bác sĩ đã đề nghị việc này từ lâu, nhưng Thẩm Hoài Niên nhất quyết không chịu. Bởi chừng nào cha tôi còn sống, chi phí điều trị đắt đỏ kia sẽ là điểm yếu để anh ta khống chế tôi.
Giờ đây, cuối cùng tôi cũng có thể để cha ra đi. Ông nằm đó, trên người cắm đầy ống truyền, bên cạnh là các thiết bị thỉnh thoảng phát ra tiếng tích tích. Bác sĩ bảo sẽ cho tôi thời gian để từ biệt rồi quay người rời khỏi phòng bệnh.