Sau Khi Chồng Cũ Vì Nhân Tình Mà Thủ Thân Như Ngọc

Chương 8



Editor: Trang Thảo.

 

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không nói lời nào. Anh ta cũng không giận, trực tiếp sải bước về phía tôi: “Bản lĩnh của cô cũng lớn thật đấy, không nói một lời mà chạy thẳng đến Giang Thành, làm hại tôi mất công tìm kiếm.”

 

“Mất công tìm kiếm sao?” Tôi cười nhạt: “Kẻ anh sắp xếp giám sát tôi chắc hẳn đã sớm báo cáo hành tung của tôi cho anh rồi, cần gì anh phải nhọc công tìm?”

 

Thẩm Hoài Niên nhìn tôi chằm chằm, sắc mặt lười nhác: “Đúng, tôi đã sớm biết cô sẽ đến Giang Thành. Mấy ngày nay không đến tìm là vì muốn cho cô giải sầu, cho cô một cơ hội để hít thở. Giờ quậy đủ rồi, nên về nhà thôi.”

 

Tôi vẫn bình thản, thái độ kiên quyết: “Tôi đã nói rồi, tôi muốn ly hôn với anh.”

 

Sắc mặt Thẩm Hoài Niên tối sầm lại, anh ta đang định mở lời thì phía sau vang lên giọng nói của Lục Mục: “Giang Lê.”

 

Giọng của Lục Mục không cao, nhưng lại mang theo cảm giác áp bách không thể xem thường. Thẩm Hoài Niên nhìn sang, thấy Lục Mục thong dong đi tới, tự nhiên đứng chắn trước mặt tôi trong tư thế bảo vệ.

 

Anh ta hỏi Lục Mục: “Sao cậu lại ở đây?”

 

Lục Mục thản nhiên lấy danh thiếp từ trong túi ra đưa cho Thẩm Hoài Niên: “Tôi là luật sư của cô Giang Lê.”

 

Thẩm Hoài Niên không nói gì, cũng không nhận lấy danh thiếp. Tôi vô thức quan sát phản ứng của anh ta, thấy anh ta vẫn rất bình tĩnh.

 

Lục Mục thấy đối phương không nhận danh thiếp cũng không giận, thu lại danh thiếp, dùng giọng điệu công việc nói: “Sau này có chuyện gì anh cứ liên hệ với tôi, cô Giang Lê không muốn có bất kỳ sự tiếp xúc nào với anh nữa.”

 

Thẩm Hoài Niên cười giễu cợt: “Tôi thấy cậu bị vụ án của Vương Thành làm cho mê muội đầu óc rồi, tưởng bản thân là thiên hạ vô địch, định dựa vào vụ ly hôn của tôi để đ.á.n.h bóng tên tuổi à? Tôi nói cho cậu biết, tôi không phải Vương Thành, không dễ đối phó như vậy đâu.”

 

Nói xong, Thẩm Hoài Niên quay người định rời đi, nhưng Lục Mục đã lên tiếng gọi lại: “Đợi đã.”

Trang Thảo

 

Thẩm Hoài Niên dừng bước. Lục Mục tiến tới, nhét tấm danh thiếp vào túi áo âu phục của anh ta. Giọng điệu hắn hững hờ: “Tôi cũng không phải kẻ ăn chay đâu. Bảo đội ngũ luật sư của anh chuẩn bị cho kỹ, đừng để đến lúc đó thua t.h.ả.m quá.”

 

Mối quan hệ giữa tôi và Lục Mục dần nảy sinh những biến hóa vi diệu. Tâm tư của người trưởng thành vốn không cần nói ra, cũng không cần cố tình vạch trần. Nhưng tôi vẫn cố gắng kìm nén, bóp c.h.ế.t tình cảm vừa mới nhú từ trong trứng nước.

 

Lục Mục làm việc như thể muốn liều mạng, tôi thậm chí còn sợ hắn sẽ vì kiệt sức mà đột t.ử. Tôi khuyên hắn: “Cậu đừng liều mạng quá, phải chú ý sức khỏe.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Không sao.” Ngữ khí của hắn khá ôn hòa, pha lẫn chút ý cười: ?“Chị ly hôn sớm thì tôi cũng có lợi.”

 

Tôi không hiểu nhìn hắn. Tài sản tôi có thể lấy được rất hữu hạn, thù lao hắn nhận được từ vụ này cũng chẳng thấm vào đâu so với vụ của Tề tổng.

 

Hắn thình lình thốt ra một câu: “Nhà họ Lục có gia huấn: Không làm tiểu tam, không nuôi tiểu tam, căm ghét tiểu tam.”

 

Tôi không tin lắm: “Lại còn có loại gia quy này sao?”

 

Lục Mục giải thích: “Bởi vì ông cố tôi từng bị cắm sừng, ông uất ức quá nên mới đặt ra gia quy này.”

 

Ông cụ Lục đúng là có cá tính thật. Hắn nhìn tôi đầy ẩn ý, trong mắt mang theo vẻ hài hước nhàn nhạt: “Chờ chị ly hôn xong, tôi sẽ không còn là tiểu tam nữa, đến lúc đó tôi có thể quang minh chính đại theo đuổi chị rồi.”

 

Tôi sững sờ. Lục Mục đột nhiên cười khẽ, tiếng cười trầm thấp phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c, vừa nhẹ vừa mỏng, khiến lòng người ngứa ngáy. Tôi cuối cùng cũng phản ứng lại được, mặt đanh lại: “Trêu đùa thân chủ như thế, cậu không sợ bị thu hồi giấy phép hành nghề sao?”

 

Lục Mục rũ mắt cười: “Tôi không trêu đùa, tôi là thành tâm.”

 

Ánh mắt tôi tối sầm lại: “Tôi không cần đàn ông, tôi cần một con ch.ó nghe lời.”

 

“Gâu.”

 

Lục Mục không chút do dự mà kêu lên một tiếng, giọng điệu trầm thấp đầy ái muội. Không khí trong phòng trở nên căng thẳng, sự ái muội tràn ngập khắp mọi ngóc ngách. Chỉ sau hai giây đối diện, tôi đã bại trận, tim đập nhanh không kiểm soát.

 

Tiếng chuông điện thoại kéo tôi về thực tại, tôi chạm vào máy, là tin nhắn từ Lâm Thư Nhan. Đó là một tờ giấy khám thai. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy hơi choáng váng, thân hình khẽ lảo đảo.

 

Lục Mục đưa tay đỡ lấy tôi: “Sao thế?”

 

Cảm giác ch.óng mặt qua đi rất nhanh, tôi đưa điện thoại cho hắn: “Lâm Thư Nhan có t.h.a.i rồi.”

 

Thật ra tôi phải cảm ơn Lâm Thư Nhan, cô ta cứ liên tục tự tay dâng bằng chứng đến cho tôi. Nhờ cô ta mà việc tìm bằng chứng Thẩm Hoài Niên ngoại tình chẳng có gì khó khăn.

 

“Chị để ý chuyện Lâm Thư Nhan m.a.n.g t.h.a.i lắm sao?” Giọng Lục Mục có vẻ không vui. Dù không nhìn tôi cũng biết sắc mặt hắn lúc này chắc chắn rất khó coi.