Lực trên cổ bỗng nhiên thả lỏng: "Sở Vân lấy kim đan của ngươi?"
“Khụ khụ khụ…” Không khí đột nhiên tràn vào phổi, ta ho dữ dội.
Tại sao không tiếp tục?!
"Chuyện xảy ra khi nào? Tại sao ngươi không nói cho ta biết?" Giọng nói của Mặc Lẫm lạnh lùng đến đáng sợ.
"Hừ, ngươi giả vờ gì chứ? Không phải ngươi khiến cho hắn nghi ngờ ta là ma tu sao? Không phải ngươi thả ma tức vào cơ thể của ta là để Sở Vân nhìn thấy hay sao?!"
Mặc Lẫm không hề nói gì, đột nhiên cút khỏi mắt ta.
Cứ như vậy bỏ qua cơ hội bị hắn bóp c.hết, ta hận không thể đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân!
“Này hệ thống, ngươi nói coi, mấy thằng cha này bị bệnh hết rồi hả?” Ta gọi hệ thống trên đường đi bộ về động phủ.”
“Được rồi, ký chủ à, ta thật sự rất thông cảm với tình cảnh của ngươi, nhưng với hoàn cảnh hiện tại của ngươi, xem ra muốn tự s.át cũng không dễ dàng như vậy, ngươi có muốn tiếp tục không? Nếu ngươi đổi ý, ta vẫn có thể giúp ngươi tiếp tục làm nhiệm vụ. Dù sao, nếu ngươi hoàn thành xuất sắc, ta cũng có thể nhận được phần thưởng tương ứng..."
“Đó có phải là lý do ngươi luôn giấu chuyện cha mẹ ta không còn nữa phải không?”
Hệ thống "A" một tiếng, dừng một chút mới nói: "Ngươi biết hết rồi?!"
Ta cười: “Ngươi quả là một hệ thống rác rưởi! Nếu như ngươi nói với ta sớm hơn, chẳng phải ta sẽ…”
"Vậy ngươi quyết định ở lại thế giới này sao?!"
"Không, ta vẫn phải quay về."
"Tại sao?"
"Ngươi biết đấy, lời cuối cùng mẹ ta nói trước khi bà c.hết là muốn ta sống thật tốt."
Liều mạng tìm đường c.hết ở thế giới này chính vì muốn trở về thế giới thực và cố gắng sống thật tốt.
Ta biết điều này nghe có vẻ hơi sai trái.
Nhưng mà, dù thế nào đi nữa ta cũng phải làm được.
Ngày thứ hai.
Ta đang đau khổ suy nghĩ làm cách nào để thực hiện suôn sẻ đại nghiệp tìm đường c.hết của ta thì đột nhiên nghe thấy âm thanh vang lên từ truyền âm phù:
“Các đệ t.ử nghe lệnh, ma tôn đang dẫn theo một đám ma tu xâm nhập vào Vạn Nguyên phái của chúng ta, mọi người nhanh ch.óng đi đến Kiếm Phong để hỗ trợ!”
Ma tôn xâm nhập?
Các trưởng lão của Vạn Nguyên phái đều đang có mặt đầy đủ ở đây, Mặc Lẫm lại nhân lúc này để xâm nhập vào thì căn bản không chiếm được lợi gì cả, hắn ta lại nổi cơn điên gì vậy?
Cơ mà….
Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu ta, nhân lúc tiên ma đ.á.n.h nhau, có phải ta sẽ có cơ hội tìm được đường c.hết không nhỉ?
Việc này phải mau ch.óng tiến hành thôi!
Lúc ta đến Kiếm Phong thì trông thấy Sở Vân và Mặc Lẫm - hai đại lão cấp Nguyên Anh đang đối đầu trực diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Sở Vân, ngươi dám làm tổn thương người của ta, ta nhất định phải bắt ngươi phải trả giá gấp mười lần!” Mặc Lẫm rút đao tu la, xung quanh trong nháy mắt biến thành địa ngục hừng hực lửa.
"Ồ, người của ngươi? Toàn bộ vết thương trên người nàng đều không phải do ngươi gây nên sao?" Sở Vân c.h.é.m ra một chiêu kiếm pháp, hàn khí xé đôi ngọn lửa từ địa ngục, đ.á.n.h vào n.g.ự.c Mặc Lẫm.
Trong phút chốc, cảnh tàn sát diễn ra cực kỳ khốc liệt khiến trời đất mịt mù.
Nghe xong cuộc đối thoại của hai người, ta xém nữa cho rằng bọn họ đang đ.á.n.h nhau vì ta. Nhưng ta kịp định thần lại thì cảm thấy chỉ có tiểu sư muội mới có thể khiến hai thằng cha này lao vào đ.á.n.h nhau mà thôi.
Mặc Lẫm nhất định là vì hôm qua ta nói cho hắn biết chuyện Tuyết Miên bị thương lúc gặp ở ao nước nên mới tìm Sở Vân để tính sổ đây mà.
Nhưng hắn lại không biết rằng vết thương của nàng ta là do ma tu làm ra.
Trên đỉnh Kiếm Phong, ma tu và đệ t.ử Vạn Nguyên phái đang hỗn chiến.
Ngay khi ta chuẩn bị tham gia trận chiến, một lá linh phù bất ngờ dính vào lưng ta.
Ma tu đối diện chạm vào ta thì ngay sau đó cơ thể hắn ta bốc cháy, đau khổ quằn quại ngã xuống đất.
Thẩm Ngọc Hồng, nữ trưởng lão Pháp Phong vừa chiến đấu, vừa đá những kẻ đang nằm trên mặt đất bay ra ngoài.
“Tống Trúc, ngươi vừa mới bị mất kim đan, sao lại tới đây xem náo nhiệt làm gì, linh phù của ta không còn nhiều đâu!”
Ta: “....”
Vậy thì đừng dán lãng phí lên người ta chứ!!!!
Lúc này ta nhìn thấy một bóng người nhỏ gầy đang chạy nhanh đến cách đó không xa, “bụp” một tiếng quỳ xuống mặt đất.
“Sư phụ! Ma tôn! Hai người đừng đ.á.n.h nữa!”
Tiểu sư muội chỉ đang mặc một bộ quần áo trong mỏng manh, rõ ràng là từ trên giường chạy đến đây, mái tóc đen dài xõa xuống vai, đôi mắt ngấn lệ.
Hai thằng cha Sở Mặc đang đ.ấ.m nhau túi bụi đột nhiên ngừng tay.
Bạch —
Một kết giới màu vàng từ trên trời rơi xuống, bao lấy người Tuyết Miên: “Tuyết Miên, ngươi đến đây làm gì? Mau về đi!””
Bạch —
Kết giới màu đen chồng lên kết giới màu vàng: “ Ân nhân, đây không phải việc của ngươi.”
Ta: “....”
Chậc chậc, hai thằng cha này thật đúng là việc gì cũng muốn cạnh tranh cao thấp.
Nhân lúc tất cả mọi người đều đang đổ dồn sự chú ý về phía Tuyết Miên, ta liền tháo lá linh phù ở sau lưng ra.
Thật xin lỗi Thẩm trưởng lão, ta đã làm lãng phí linh phù mà ngươi đã vất vả vẽ ra mất rồi.
Ta rút thanh ngư trường kiếm từ trong n.g.ự.c ra, đ.â.m mạnh về phía ma tu đối diện.
Cho dù muốn c.hết cũng nên làm dáng một chút, mất công bị hệ thống chủ phát hiện sẽ xong đời ngay.
Vì ta đã mất hết tu vi nên chiêu vừa rồi cũng không trí mạng nổi. Tên ma tu bị ta đ.â.m vào n.g.ự.c liền tấn công lại ta.