Sau Khi Cứu Hoàng Tôn, Ta Công Khai Cầu Hòa Ly

Chương 12



 

 

“Treo cổ trên xà ngang phòng thu chi.”

 

“Bên cạnh để lại một bức thư nhận tội.”

 

“Trong thư nói… nói chuyện chiếm đoạt của hồi môn của phu nhân đều do một mình hắn làm.”

 

“Không liên quan đến lão phu nhân và Thẩm cô nương.”

 

Lục chưởng quầy đá đổ chiếc ghế.

 

“G.i.ế.c người diệt khẩu!”

 

Tạ Hoài Khiêm nhìn ta.

 

Sắc mặt hắn trắng như giấy.

 

“Ta không sai người động đến hắn.”

 

Ta nói:

 

“Ta không hỏi ngươi.”

 

Môi hắn khẽ động, cuối cùng không nói được gì.

 

Tiền bộ đầu lập tức dẫn người tới Tạ phủ.

 

Ta cũng đứng dậy.

 

Phượng ma ma ngăn ta.

 

“Phu nhân, người không thể tiếp tục giày vò thân thể.”

 

Ta nói:

 

“Trong tay Tào quản sổ có một quyển sổ bí mật.”

 

Tạ Hoài Khiêm nhìn ta.

“Làm sao nàng biết?”

 

Ta khoác áo choàng.

 

“Bởi vì quyển sổ ấy là do ta bảo hắn viết.”

 

Tạ Hoài Khiêm hoàn toàn sững sờ.

 

Ngay cả Lục chưởng quầy cũng ngẩn người.

 

Ta nói:

 

“Ba năm trước, sau khi bước vào Tạ phủ, ta phát hiện sổ sách Tạ gia không đúng.”

 

“Tào quản sổ tham sống sợ c.h.ế.t.”

 

“Ta cho hắn một con đường, bảo hắn mỗi tháng chép lại một bản sổ thật rồi bí mật giao cho ta khi trình sổ nội viện.”

 

“Ngăn giấu sổ là do chính ta sai thợ làm trong thời gian sửa lại giá sách, không ai trong Tạ phủ biết.”

 

“Nếu một ngày Tạ gia quay lại c.ắ.n ta, quyển sổ ấy sẽ giữ mạng cho cả hắn lẫn ta.”

 

Tiền bộ đầu hỏi:

 

“Quyển sổ ở đâu?”

 

Ta nhìn Tạ Hoài Khiêm.

 

“Trong thư phòng của Tạ đại nhân.”

 

Sắc mặt hắn khẽ thay đổi.

 

“Thư phòng của ta sao?”

 

“Tầng thứ ba của giá sách.”

 

“Sau quyển Tùng Thạch tập có một ngăn bí mật.”

 

“Mỗi tháng ta lấy cớ đưa sổ tổng vào thư phòng, tự tay cất bản thật vào đó.”

 

“Chính vì ngươi chưa từng để tâm đến việc ta quản sổ, suốt ba năm ngươi không phát hiện.”

 

Yết hầu Tạ Hoài Khiêm khẽ chuyển động, giống như nhớ ra điều gì đó.

 

“Đêm qua mẫu thân đã vào thư phòng của ta.”

 

Ta nói:

 

“Vậy phải nhanh lên.”

 

Phòng thu chi của Tạ phủ đã bị bao vây.

 

Tào quản sổ treo trên xà nhà.

 

Chiếc ghế dưới chân bị lật.

 

Nửa đoạn lưỡi thè ra ngoài.

 

Tiền bộ đầu lập tức sai ngỗ tác khám nghiệm.

 

Ngỗ tác nhanh ch.óng phát hiện sau gáy Tào quản sổ có vết va đập, trong m.á.u còn có mê d.ư.ợ.c.

 

Dấu siết trên cổ không phù hợp với việc tự treo cổ, còn bức thư nhận tội là nét chữ bị bắt chước.

 

Đây rõ ràng là một vụ g.i.ế.c người diệt khẩu.

 

Ta đứng bên ngoài sân.

 

Tiếng khóc của Tạ lão phu nhân từ chính sảnh truyền tới.

 

“Chỉ là một nô tài c.h.ế.t thôi, cũng muốn làm Tạ phủ không được yên sao?”

 

Tiền bộ đầu lạnh giọng nói:

 

“Án mạng không phải Tạ lão phu nhân nói bỏ là có thể bỏ.”

 

Tạ Hoài Khiêm đi thẳng đến thư phòng.

 

Cửa thư phòng đang mở.

 

Dưới đất có dấu vết lục lọi.

 

Hắn đẩy tầng thứ ba của giá sách ra, lấy quyển Tùng Thạch tập xuống.

 

Ngăn bí mật đã trống không.

 

Sắc mặt hắn trở nên đáng sợ.

 

“Ai từng vào thư phòng?”

 

Tiểu tư quỳ xuống.

 

“Lão phu nhân.”

 

“Nha hoàn do Thẩm cô nương phái tới.”

 

“Còn… còn có Nhị gia.”

 

Tạ Hoài Khiêm hỏi:

 

“Nhị gia đến làm gì?”

 

“Nói thay lão phu nhân lấy thư cũ.”

 

Nhị gia Tạ gia tên là Tạ Hoài Viễn.

 

Ngày thường chỉ biết uống rượu, đ.á.n.h bạc.

 

Tạ Hoài Khiêm luôn khinh thường hắn.

 

Ta hỏi:

 

“Hắn đâu?”

 

Tiểu tư không dám ngẩng đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Đã ra khỏi phủ.”

 

Tạ Hoài Khiêm đá văng chiếc ghế bên chân.

 

“Đi tìm!”

 

Ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng cười.

 

“Đại ca tìm ta sao?”

 

Tạ Hoài Viễn phe phẩy quạt bước vào.

 

Trên người còn nồng mùi rượu.

 

Nhìn thấy cả phòng đầy người, hắn càng cười lớn.

 

“Ôn tẩu t.ử cũng ở đây.”

 

“Ôi, suýt nữa quên mất, sắp không còn là tẩu t.ử nữa rồi.”

 

Tạ Hoài Khiêm đưa tay.

 

“Giao sổ ra.”

 

Tạ Hoài Viễn giả ngốc.

 

“Sổ gì?”

 

Tiền bộ đầu bước lên một bước.

 

“Tạ Nhị gia, quan phủ đang phá án.”

 

“Đừng giở trò miệng lưỡi.”

 

Sắc mặt Tạ Hoài Viễn thay đổi, sau đó nhìn sang ta.

 

“Ôn Lê, ngươi thật độc ác.”

 

“Gả vào đây ba năm, đến thư phòng đại ca ta cũng âm thầm cài người.”

 

Ta nói:

 

“Không bằng các ngươi.”

 

“Ngay cả mạng ta cũng bị tính toán.”

 

Hắn không cười nổi nữa.

 

Tạ Hoài Khiêm cố nén lửa giận.

 

“Hoài Viễn, quyển sổ ở đâu?”

 

Tạ Hoài Viễn khép quạt lại.

 

“Đại ca, nếu giao quyển sổ này ra, mẫu thân sẽ xong đời.”

 

“Tạ gia cũng sẽ xong đời.”

 

“Huynh thật sự muốn vì một nữ nhân thương hộ mà đưa cả nhà vào ngục sao?”

 

Tạ Hoài Khiêm nhìn hắn chằm chằm.

 

“Nàng là thê t.ử của ta.”

 

Tạ Hoài Viễn khinh thường bật cười.

 

“Thê t.ử sao?”

 

“Hiện giờ huynh mới nhớ ra à?”

 

“Năm xưa huynh cưới nàng, chẳng phải vì bạc của Ôn gia sao?”

 

“Mẫu thân coi thường nàng.”

 

“Ngọc Phù căm ghét nàng.”

 

“Huynh chẳng phải vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt sao?”

 

“Hiện giờ còn giả vờ thâm tình gì nữa?”

 

Những lời ấy giống như lưỡi d.a.o, khiến sắc mặt Tạ Hoài Khiêm mất sạch huyết sắc.

 

Ta không nhìn hắn.

 

Tiền bộ đầu nói:

 

“Không giao sổ sẽ bị luận tội cản trở điều tra.”

 

Tạ Hoài Viễn lùi lại.

 

“Ta không lấy.”

 

Một tiểu tư đột nhiên chạy từ ngoài sân vào.

 

“Đại nhân, vừa rồi Nhị gia đã giao một bọc đồ cho người của Thẩm cô nương!”

 

Tạ Hoài Khiêm xoay người rời đi.

 

Thẩm Ngọc Phù đang bị tạm giữ trong hậu viện quan phủ.

 

Người Tạ gia không được đến thăm.

 

Người của nàng ta có thể xuất hiện trong Tạ phủ, chỉ có thể chứng minh vẫn có kẻ đang thay nàng ta chạy việc.

 

Khi chúng ta đến quan phủ, cửa sau đang vô cùng hỗn loạn.

 

Xuân Đào bị người ta đè dưới đất.

 

Trong lòng nàng vẫn ôm c.h.ặ.t một bọc đồ.

 

Khóe miệng chảy m.á.u nhưng vẫn không ngừng hét:

 

“Phu nhân, quyển sổ ở đây!”

 

“Thẩm cô nương sai người đến cướp, nô tỳ không giao!”

 

Tiền bộ đầu nhận lấy bọc đồ, mở ra.

 

Bên trong là một quyển sổ bìa đen.

 

Lục chưởng quầy chỉ lật hai trang, mắt đã đỏ lên.

 

“Chính là nó.”

 

“Phu nhân, chính là quyển này.”

 

Tạ Hoài Khiêm đứng bên cạnh.

 

Sắc mặt hắn dần chuyển sang xanh mét.

 

Trong sổ ghi lại từng khoản bạc Tạ phủ lấy từ của hồi môn của Ôn gia.

 

Mua viện cho Thẩm Ngọc Phù.

 

Mua lễ mừng thọ cho Tạ lão phu nhân.

 

Trả nợ c.ờ b.ạ.c cho Tạ Hoài Viễn.

 

Lo liệu những khoản nhân tình trên đường thăng quan của Tạ Hoài Khiêm.

 

Tạ Hoài Khiêm lật đến trang cuối cùng.

 

Bàn tay hắn khựng lại.

 

Trên trang ấy viết rằng ba năm trước Tạ gia vay bạc của Ôn gia, hẹn một năm sau phải hoàn trả.

 

Nếu không trả, sẽ dùng tổ trạch Tạ phủ để bồi thường.

 

Phía dưới có chữ ký do chính tay hắn viết.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn ta.

 

“Tờ khế vay này, nàng vẫn luôn giữ sao?”

 

Ta nói: