Sau khi được Tiêu Dao Vương nhận thân, hắn cưng chiều ta đến tận trời. Người trong kinh thành đều bảo, ta chính là tiểu khắc tinh của tên sát thần kia.
Cho đến ngày nọ trên phố, ta bị một tiểu khất cái thả ch.ó c.ắ.n vào m.ô.n.g, trước mắt bỗng nhiên hiện lên một loạt bình luận:
[Cái đồ giả mạo này còn đắc ý kìa! Phản diện căn bản là nhận nhầm người rồi!]
[Muội muội thật chịu tổn thương mà hóa thành kẻ câm, ngày ngày bụng đói cồn cào, cái thứ hàng giả này thì hay rồi, ngày ba bữa còn chưa đủ, đêm nào cũng không bữa khuya.]
[Đợi đến lúc phản diện phát hiện ra sự thật, lập tức sẽ vặn gãy cổ đồ giả mạo này để tạ tội với nữ chính!]
Ta sợ tới mức quay đầu chạy biến.