1.
Ngày ta xuống núi, ban đầu vốn chỉ định ra chợ mua hai gói hạt dẻ rang đường.
Các sư đệ thì thèm ăn, chưởng môn lại keo kiệt, cả ngọn núi Thanh Vân nghèo đến mức mái nhà dột nước cũng phải xếp hàng chờ sửa.
Ta là đại sư tỷ, thỉnh thoảng cũng phải biết thương xót các đệ t.ử trong môn phái.
Kết quả là hạt dẻ chưa mua được, ta đã đ.â.m sầm vào một phu nhân ăn mặc sang trọng.
Nha hoàn bên cạnh bà ấy khẽ thốt lên một tiếng, vội vàng đỡ lấy bà ấy.
Ta cũng theo bản năng lùi lại nửa bước: “Xin lỗi.”
Vừa dứt lời, miếng ngọc bội dắt bên hông ta trượt ra ngoài.
Phu nhân kia đang định nổi giận, nhưng khi ánh mắt chạm vào miếng ngọc bội, cả người bà bỗng khựng lại.
Bà chăm chú nhìn miếng ngọc bội kia, rồi lại ngước lên nhìn ta.
Vành mắt đỏ dần lên.
Ta bị bà nhìn đến mức không hiểu ra sao, đang định cất ngọc bội đi thì bà đột nhiên đưa tay nắm c.h.ặ.t cổ tay ta.
“Ngươi... sau tai ngươi có phải có một vết bớt không?”
Ta nhíu mày.
Đây không phải là kẻ thù nào đó chứ?
Ngón tay ta đã đặt lên chuôi kiếm.
Nhưng bà ấy dường như sợ làm ta hoảng hốt, giọng nói ghìm xuống rất khẽ, gần như nghẹn ngào: “Cho ta xem một chút, chỉ nhìn một cái thôi, có được không?”
Ta do dự một lát, cuối cùng vẫn nghiêng đầu qua.
Bà vén lọn tóc mai bên tai ta ra, sau khi nhìn rõ vết bớt kia, nước mắt lập tức rơi lã chã.
“Con gái... con gái của ta...”
Ngay sau đó, bà ấy ôm chầm lấy ta.
Cả người ta cứng đờ.
Chuyện này còn khó đối phó hơn cả bị người ta đ.á.n.h lén.
Bà khóc nức nở, nha hoàn bên cạnh cũng đỏ hoe mắt. Người đi đường trên phố hiếu kỳ ngoái nhìn, ta cúi đầu nhìn bàn tay bà đang siết c.h.ặ.t lấy mình, hồi lâu vẫn không thể đẩy bà ra.
Sau này ta mới biết, bà là Vĩnh Ninh Hầu phu nhân.
Còn ta, là đứa con gái ruột thất lạc nhiều năm của bà.
Chuyện này nghe thật hoang đường.
Khi sư phụ nhặt được ta, trên người ta chỉ có một miếng ngọc bội, ngoài ra không có gì khác.
Giờ tự dưng lòi ra một vị Hầu phu nhân nói ta là con gái bà, phản ứng đầu tiên của ta là bà nhận nhầm người rồi.
Nhưng bà lại nói đúng lai lịch của miếng ngọc bội, cũng nhớ rõ vết bớt sau tai ta.
Ta đành phải viết một bức thư gửi cho chưởng môn.
Chưởng môn hồi âm rất nhanh.
Trên thư chỉ vỏn vẹn hai dòng chữ:
Gặp gỡ là duyên.
Đã có cha mẹ, thì về xem thử đi.
Ta nhìn bức thư, im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn cùng Hầu phu nhân lên xe ngựa.
Trong xe ngựa rất yên tĩnh.
Hầu phu nhân cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y ta suốt chặng đường.
Giọng bà dịu dàng: “Đừng sợ, ta đã sai sai vặt về phủ báo tin rồi. Cha con nếu biết con trở về, chắc chắn sẽ rất vui.”
Ta gật đầu.
Thật ra ta chẳng sợ chút nào.
Năm mười tuổi ta đã có thể một mình đuổi theo thổ phỉ chạy suốt ba dặm đường, mười ba tuổi theo sư phụ xuống núi trừ ác, mười lăm tuổi một mình áp tiêu, người thường làm sao dọa được ta.
Nhưng ánh mắt Hầu phu nhân nhìn ta quá đỗi dịu dàng.
Ta không biết phải ứng phó thế nào.
Bà lại xoa xoa mu bàn tay ta, nghẹn ngào: “Những năm qua, con chắc chắn đã chịu nhiều khổ cực rồi.”
Ta nghĩ lại cơm nước trên núi Thanh Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đúng là chẳng ra làm sao.
Nhưng cũng chưa đến mức phải khóc lóc thế này.
Thế là ta cố nặn ra một nụ cười: “Cũng tàm tạm ạ.”
Hầu phu nhân thấy bộ dạng này của ta, nước mắt lại càng rơi dữ dội hơn.
Ta đành phải ngậm miệng.
2.
Hầu phủ nhanh ch.óng hiện ra trước mắt.
Cửa đỏ tường cao, sư t.ử đá uy nghiêm, gia nhân quỳ rạp đầy đất trước cửa.
“Cung nghênh phu nhân, cung nghênh đại tiểu thư.”
Bước chân ta khựng lại một nhịp.
Hầu phu nhân nắm tay ta dắt vào trong.
Suốt dọc đường đi là đình đài lầu các, hành lang gấp khúc, ngay cả những chiếc đèn l.ồ.ng treo dưới mái hiên cũng tinh xảo đến khó tin.
Ta vừa đi vừa nhìn, không nhịn được mà nhẩm tính trong lòng.
Một chiếc đèn này đáng giá bao nhiêu bao gạo của núi Thanh Vân nhỉ?
Còn cái ao đầy cá chép Koi này, đủ cho chúng đệ t.ử trong tông môn ăn được mấy bữa thịt?
Hầu phủ đúng là giàu nứt đố đổ vách.
Đến trước sảnh chính, bên trong đã có hai người quỳ sẵn.
Một người lớn tuổi hơn, mặc y phục của thiếp thất.
Một người trạc tuổi ta, đang tựa vào vai bà ta khóc thút thít.
Thấy chúng ta đi vào, người phụ nữ lớn tuổi lập tức cúi người hành lễ.
“Thiếp thân bái kiến phu nhân.”
Bà ta ngước mắt nhìn ta một cái, rồi nhanh ch.óng cúi đầu xuống.
“Bái kiến đại tiểu thư.”
Hầu phu nhân nhíu mày: “Có chuyện gì thế này? Mau đứng lên đi.”
Nha hoàn vội tiến lên đỡ người.
Cô nương kia vành mắt đỏ hoe, được đỡ dậy rồi vẫn không ngừng thút thít.
Hầu phu nhân dịu giọng hỏi: “Thanh Tịch, sao lại khóc đến nông nỗi này?”
Thiếu nữ c.ắ.n môi, bước đến trước mặt ta, nhún người hành lễ.
“Thanh Tịch bái kiến phu nhân, bái kiến đại tiểu thư.”
Hầu phu nhân ngẩn ra: “Đứa nhỏ này, sao lại xa lạ thế chứ?”
Bà quay sang giải thích với ta: “Đây là Liễu di nương. Còn đây là Thanh Tịch, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh ta, là muội muội của con.”
Ta nhìn về phía Thẩm Thanh Tịch.
Muội ấy cũng đang nhìn ta.
Trong mắt đầy nước lệ, nhưng sâu trong đáy mắt lại chẳng có lấy nửa phần vui mừng.
Hầu phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, giọng nhỏ lại: “Khi con vừa chào đời, ta và cha con đã đặt tên cho con là Thanh Nguyên.”
Thẩm Thanh Nguyên.
Thẩm Thanh Tịch nghe thấy cái tên này, sắc mặt khẽ biến đổi.
Rồi đột nhiên quỳ sụp xuống đất.
“Tỷ tỷ đã trở về rồi, vậy Thanh Tịch cũng nên dời về chỗ di nương, tránh cản trở mẫu thân và tỷ tỷ đoàn viên.”
Liễu di nương cũng biến sắc, vội nói: “Nhị tiểu thư cẩn ngôn!”
Hầu phu nhân quả nhiên đau lòng, cuống quýt đỡ Thẩm Thanh Tịch dậy.
“Nói bậy bạ gì đó. Con từ nhỏ đã do một tay ta dạy dỗ khôn lớn, cho dù Thanh Nguyên có về, con vẫn là nhị tiểu thư của Hầu phủ.”
Nước mắt Thẩm Thanh Tịch rơi lã chã: “Nhưng tỷ tỷ mới là con gái ruột của mẫu thân.”
Hầu phu nhân lấy khăn gấm lau lệ cho muội ấy: “Mẫu thân hy vọng chị em các con hòa thuận. Thanh Nguyên mới trở về, sau này còn cần con dẫn tỷ tỷ đi làm quen với mọi việc trong phủ.”
Thẩm Thanh Tịch cúi đầu, lý nhí đáp.