Cũng chính vì vậy, ta đã bỏ chạy.
Ta là nam nhi.
Nếu Hạ Trầm biết được điểm này, hắn nhất định sẽ không thích ta nữa.
Hắn sẽ chỉ cảm thấy ta là một kẻ biến thái lừa gạt hắn mà thôi.
Lão hoàng đế chính là dùng thủ đoạn lừa gạt để gạt mẫu phi của hắn vào cung, rồi sau khi tình cảm phai nhạt liền vứt bỏ không thương tiếc.
Cho nên, điều mà hắn chán ghét cay đắng nhất chính là sự dối trá lừa gạt.
Ngẩn ngơ quá lâu, Chủ thần gọi ta đến hai ba tiếng ta mới sực tỉnh.
Giọng điệu của Chủ thần đầy bỡn cợt: "Sao thế, kích động đến ngốc luôn rồi à?"
Ta nghẹn một hồi lâu: "Hay là, ta vẫn nên tính xem trốn chạy kiểu gì đi."
Chủ thần: "Ngươi nói nhăng nói cuội cái gì thế? Nhiệm vụ của ngươi sắp hoàn thành đến nơi rồi."
"Nhưng người Hạ Trầm thích không phải ta."
"Không phải ngươi thì là ai?"
"..." Ta nín lặng.
Chủ thần quả quyết nói: "Khổ não nhiều thế làm gì? Người ở bên cạnh hắn ba năm trước là ngươi, hiện giờ người hắn mãi không quên cũng là ngươi."
"Nhưng ta là..." Nín nhịn nửa ngày ta mới thốt ra được câu đó: "Ta là nam nhân."
Ta là nam nhân. Nhưng người mà Hạ Trầm mãi không quên lại là cung nữ kia.
"Mặc kệ ngươi là nam hay nữ, người làm bạn với hắn là ngươi, thế là đủ rồi." Chủ thần nói vô cùng nhẹ nhõm: "Ngươi cứ thử xem sao đã. Dù sao ta thấy ngươi đối với hắn cũng không phải là không có tình cảm."
Thoắt cái ta bị đ.â.m trúng tim đen thiếu nam: "Ngài, sao ngài lại biết!"
Chủ thần c.h.ử.i bới ầm ĩ: "Thằng nhãi nhà ngươi từ nhỏ đã thích lười biếng. Khó khăn lắm mới đi làm một nhiệm vụ, sau khi giả c.h.ế.t quay về lại càng thêm suy sụp. Ngươi coi ta bị mù chắc!"
"Ngộ nhỡ hắn biết ta là nam nhân, rồi chán ghét ta thì sao?"
Giọng điệu của Chủ thần rất phức tạp: "Lời đã nói tới nước này rồi mà ngươi còn... Ngươi có thời gian thì đi kiểm tra lại chỉ số IQ đi nhé."
"Ngài nói cái gì cơ?"
Chủ thần thở dài một hơi: "Nếu hắn dám ruồng bỏ ngươi, ta sẽ hủy diệt luôn cái thế giới này. Đem thằng ranh đó ra băm vằm thành tro, được chưa?"
Lòng ta quặn thắt: "Không được!"
Chủ thần: "...Được được được, chưa gả đi đâu mà khuỷu tay đã bẻ ra ngoài rồi. Các ngươi tự đi mà chơi trò tình yêu tình báo với nhau, ta không hầu nữa!"
Câu nói sau cùng của ngài ấy đầy vẻ thẹn quá hóa giận, ta hoàn toàn chẳng kịp phản ứng lại. Ôm lấy bộ hỉ phục, ta đã hạ quyết tâm.
21
Không phải chỉ là theo đuổi người ta thôi sao! Dù chưa ăn thịt heo nhưng lẽ nào ta chưa từng thấy heo chạy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngay trong đêm đó ta bảo lão thái giám mang đến cho ta năm, sáu quyển thoại bản.
Toàn bộ đều là câu chuyện về những thư sinh nghèo rớt mồng tơi làm thế nào để cưa đổ thiên kim đại tiểu thư.
Cảm giác bối cảnh khá là gần gũi với hình tượng của ta và Hạ Trầm.
Hắn là thiên kim đại tiểu thư, ta là chàng thư sinh nghèo khổ bần hàn.
Thức đêm đọc! Chong đèn chong đuốc chiến đấu qua đêm!
Sáng ngày hôm sau ta liền bắt tay vào thực hành.
Đầu tiên là bắt đầu từ việc dâng canh.
Sắc mặt lão thái giám vô cùng kém: "Bệ hạ đêm qua phê duyệt tấu chương, giờ Tý mới chợp mắt, ngươi..."
Hạ Trầm từ trong phòng cất tiếng: "Vào đi."
Ta hí hửng hăm hở bước vào, sau đó liền thấy xiêm y Hạ Trầm buông lơi nửa kín nửa hở, đang nghiêng mình nằm trên long sàng.
Soạt một tiếng, ta nuốt vội ngụm nước bọt. Mỉm cười tít mắt bưng bát canh dâng lên: "Bệ hạ, nếm thử tay nghề của ta xem sao."
Ánh mắt Hạ Trầm hơi tối lại: "Trước đây nàng ấy cũng từng làm chút đồ ăn cho ta. Tay nghề không tốt lắm, nhưng lần nào ta cũng gạt nàng là rất ngon."
Ta nhìn bát canh đen ngòm kia, bỗng nhiên có chút chột dạ.
Hiện tại, có lẽ, đoán chừng, đại khái là, cũng chẳng có gì tiến bộ.
Ta nhắm mắt làm liều: "Bệ hạ, tay nghề của ta tốt hơn muội muội ta nhiều, ngài nếm thử đi."
Trong thoại bản, thiên kim tiểu thư chính là bị sự dịu dàng của thư sinh làm cho cảm động. Ta phải âm thầm bất động thanh sắc phát huy triệt để kỹ năng "đạp một nâng một" này.
Ta tự nói xấu chính bản thân mình.
Nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
22
Hạ Trầm uống cạn bát canh rồi! Chỉ là khi hạ bát xuống, sắc mặt hắn không được tốt cho lắm: "Ba ngày nữa là đại hôn, việc ngươi cần làm bây giờ là nghỉ ngơi cho thật tốt."
Khựng lại một nhịp, ánh mắt hắn có chút trôi dạt, hiếm khi thấy được vài phần ngượng ngùng.
"Hỉ phục, ngươi đã thử qua chưa?"
Căn bản là ta còn chưa đụng tới.
Ta thuận miệng nói dối: "Rồi ạ."
Gốc tai hắn đều đỏ ửng lên: "Vậy thì tốt. Ngươi, ngươi lui xuống trước đi, ta vẫn còn công vụ cần xử lý."
Hồi trước lúc ta đi theo Hạ Trầm, hắn liên lạc môn khách, vạch ra mưu lược đối sách. Dù có bận rộn đến ch.óng mặt thì hắn vẫn luôn khăng khăng bắt ta ở bên cạnh...
Bây giờ lại dùng cái lý do này để đuổi ta đi.
Ta thở dài một hơi sườn sượt, đi lại vô định trong hoàng cung, trong đầu toàn là những cuốn thoại bản đã đọc đêm qua.