Sau Khi Giả Chết Trốn Đi, Ta Sinh Một Cục Bông Xù

Chương 10: Bạch liên hoa này cấp bậc cũng không thấp



Vừa thấy Liễu Hân Di, Ngôn Hoan lập tức có dự cảm nàng ta sắp gây chuyện, vội né sang một bên, lặng lẽ quan sát.

Khúc Thừa Ý đến nơi, lập tức phân công: “Người chưa bị mổ thì qua đây giúp ta bày trận, người bị thương lui về phía sau loại bỏ trọc khí trước.”

Liễu Hân Di đương nhiên không bị thương, nàng vốn vận khí tốt, lại có mấy vệ sĩ hộ tống che chở, ngoài việc trông hơi chật vật, đến cả kiểu tóc cũng không rối đi chút nào, chỉ là vẻ mặt nhìn thế nào cũng có gì đó không đúng.

Ngôn Hoan ôm hồ ly nhỏ đứng trong trận pháp phòng ngự, ánh mắt lóe lên suy tư: “Nàng ta chắc chắn lại giở trò rồi, đúng không?”

Hồ ly nhỏ không phản ứng, lười biếng nằm trong lòng nàng, chiếc đuôi lớn ngoan ngoãn buông xuống cánh tay. Đối với tình huống kịch liệt này, nó hoàn toàn không hứng thú, cũng chẳng có chút cảm giác nguy cơ nào, đám quạ này đừng nói vài trăm con, dù có cả nghìn con, nó há miệng một cái cũng đủ thiêu sạch.

Ngôn Hoan nhìn thêm một lúc, chợt bừng tỉnh, lập tức lớn tiếng: “Sư tỷ, tránh xa tiểu sư muội ra, nàng ta lấy đồ của quạ đen khát máu!”

Hơn nữa, trên người nàng ta còn có pháp bảo gây nhiễu cảm giác của yêu thú.

Đàn quạ đen khát máu cảm nhận được thứ quan trọng của chúng ở gần đây, nhưng lại không xác định được cụ thể là tu sĩ nào, nên trở nên cực kỳ hung bạo, cứ quanh quẩn bên Liễu Hân Di, những người ở gần nàng ta đều bị mổ nặng hơn hẳn.

Lời Ngôn Hoan vừa dứt, đám đông lập tức xôn xao, có người chửi ầm lên: “Đồ ích kỷ, muốn kéo cả đám chết cùng à?”

“Chu Võ Phong các người quá đáng thật đấy?”

Dĩ nhiên cũng có kẻ tiếp tục bênh vực Liễu Hân Di: “Nói linh tinh gì vậy? Từ đầu đến giờ Liễu sư muội có bị mổ đâu!”

“Đúng đó! Yêu thú nhạy cảm với khí tức tu sĩ lắm, nếu thật là nàng ta lấy, sao người bị thương lại là người khác?”

“Hay là hỏi Chu sư huynh đi? Huynh ấy bị mổ tới bốn lần rồi đấy?”

“Ta thấy Chu sư huynh mới là đáng nghi nhất!”

……

Liễu Hân Di càng thêm phẫn uất, trong mắt đã dâng lên một tầng nước mắt: “Muội biết Cửu sư tỷ trước giờ không thích muội, nhưng bí cảnh rộng như vậy, muội cũng chỉ nhặt được hơn chục cây linh thực cấp năm thôi, Cửu sư tỷ không tìm được, cũng không thể trách muội chứ?”

Lời lẽ đổi trắng thay đen của Liễu Hân Di khiến mấy người vốn còn do dự lại lập tức nghiêng hẳn về phía nàng, bắt đầu kẻ tung người hứng, giọng điệu châm chọc.

“Ra là vậy! Ta cứ nói sao Đại sư huynh tu vi Kim Đan trung kỳ còn chưa lên tiếng, lại để một kẻ Trúc Cơ trung kỳ ở đây tự cho mình là đúng!”

“Còn tưởng có bản lĩnh gì, hóa ra chỉ là kẻ vô danh thích câu danh, không chịu nổi người khác tốt hơn mình!”

“Liễu sư muội vận khí tốt, có ghen tị cũng vô dụng thôi!”

“Có thời gian soi mói người khác, chi bằng chăm lo tu luyện, biết đâu đã tiến thêm một bậc rồi……”

Ngôn Hoan nhìn sang người vừa nói chính là Tam sư huynh, không khỏi cười lạnh: “Chút tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, cũng dám lớn tiếng như vậy à?”

“Ngươi cũng chỉ là ——” Tam sư huynh tức đến đỏ mặt, đang định phản bác thì đột nhiên nghẹn lại, trừng to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Lúc gặp nhau hai ngày trước, Ngôn Hoan đầy người máu me, khí tức hỗn loạn, hắn hoàn toàn không nhận ra Cửu sư muội luôn âm thầm này, vậy mà đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ!

Sao có thể?!

Trong đầu hắn lập tức lục lại ký ức một năm trước, Ngôn Hoan vẫn chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, không hề có dấu hiệu đột phá. Suốt một năm qua, cũng chưa từng nghe nói động phủ của nàng có bất kỳ động tĩnh gì.

Vậy thì, trong thời gian nàng một mình thám hiểm bí cảnh, rốt cuộc đã gặp cơ duyên gì? Hay là hai ngày nay đi cùng Khúc Thừa Ý, đã tìm được cơ duyên lớn kia?

Liễu Hân Di cũng nhận ra điểm này, cắn chặt môi, đầu óc thoáng chao đảo, suýt nữa bị quạ đen mổ trúng mắt. Hoàn hồn lại, nàng không dám phân tâm nữa, vội vã né tránh.

Ngôn Hoan khẽ cong môi, lười tranh cãi thêm.

Ngược lại, Thất sư tỷ là người đầu tiên xông ra, chạy về phía nàng: “Cảm ơn Cửu sư muội, ân cứu mạng này, ta sẽ ghi nhớ.”

“Thất sư tỷ tin muội, đó là tự cứu mình. Nếu không tin, muội cũng sẽ không xông ra cứu các người, muội cũng không giết nổi nhiều yêu thú như vậy.”

Sư tỷ nói: “Trên đường tới đây, ta cũng phát hiện vài điểm kỳ lạ. Tiểu sư muội quả thật không bị mổ, nhưng người ở gần muội ấy, ít nhiều đều bị mổ một hai lần, ta biết mình tu vi thấp, vào bí cảnh từ đầu đến cuối đều tránh yêu thú, chỉ muốn hái vài cây linh thực, nên mang theo khá nhiều Bùa Ẩn Thân.”

Ngôn Hoan gật đầu: “Tiểu sư muội không bị thương, có lẽ cũng dùng cách tương tự, chỉ là pháp bảo bùa chú trên người nàng ta cao cấp hơn chúng ta.”

Thất sư tỷ “ừ” một tiếng, mím môi, không nói thêm gì.

Quan hệ giữa nàng và Liễu Hân Di vốn không thân thiết, nàng cũng biết mình tư chất kém, lại xuất thân phàm nhân, trong mắt những thiên chi kiêu tử này, phần lớn đều không đáng để ý. Vì vậy, nàng cũng không tự chuốc phiền toái bằng cách đi đối đầu với người khác.

Dù sao cũng là đồng môn, khi rèn luyện vốn nên đoàn kết.

Nhưng sau này vẫn nên tránh xa thì hơn, nàng không có vận khí nghịch thiên như vậy, cũng không có nhiều người ái mộ bảo vệ, đã biết rõ nguy hiểm, sao còn ngu ngốc mà lao vào?

Khúc Thừa Ý cuối cùng cũng bố trí xong kiếm trận, để các đệ tử vào trong, rồi nhìn về phía Liễu Hân Di: “Tiểu sư muội, thứ không nên lấy thì trả lại đi, đừng liên lụy mọi người mất mạng!”

Bên ngoài kiếm trận, đàn quạ đen khát máu vẫn chưa rời đi, tầng tầng lớp lớp vây quanh nơi kiếm khí không chạm tới, những con mắt đỏ như hạt đậu trong đêm đen, tựa như từng ánh nhìn tử vong, tỏa ra khí tức bất tường.

Người chất vấn là Khúc Thừa Ý, nên không ai dám lên tiếng phản bác, nhưng vẫn có vài con lừa ngu ngốc kiên định đứng bên cạnh Liễu Hân Di, làm vệ sĩ hộ tống trung thành.

Liễu Hân Di lộ vẻ không tự nhiên, kéo kéo pháp y bị mổ thủng mấy lỗ, gượng cười: “Đại sư huynh, huynh cũng tin những lời bịa đặt này sao……”

“Có phải bịa đặt hay không, tiểu sư muội tự rõ. Từ giờ đến trưa mai khi cửa bí cảnh mở ra còn gần năm canh giờ, đàn quạ đen khát máu chỉ càng tụ càng nhiều, nếu muội nhất quyết giữ bảo vật đó, vậy tự lo chạy trốn đi.”

Liễu Hân Di lập tức ngẩng đầu: “Ý đại sư huynh là gì?”

Ngôn Hoan lạnh nhạt lên tiếng: “Ý là, chúng ta không muốn làm kẻ chịu thiệt, lợi ích ngươi hưởng, nguy hiểm chúng ta gánh?”

Thất sư tỷ cũng lập tức tiếp lời: “Ta cũng không đồng ý, nếu vì bảo vật mình muốn mà mất mạng, ta không hối hận, nhưng vì người khác, ta không cao thượng đến vậy.”

Hai người đã tỏ rõ thái độ, ngoài mấy vệ sĩ ra, các đệ tử còn lại cũng đồng loạt nói: “Liễu sư muội hoặc là ném thứ đó ra ngoài, để đàn quạ đen tự tản đi hoặc tự mang theo bảo vật đi tìm nơi khác đi.”

Sắc mặt Liễu Hân Di trắng bệch, biểu cảm giằng co dữ dội.

Không chỉ là không nỡ vứt đi thứ khó khăn lắm mới trộm được, mà quan trọng hơn, thứ này tuyệt đối không thể để lộ trước mặt mọi người. Trước đó, Tôn giả đã nhiều lần dặn nàng, nếu không lấy được thì thôi, nhưng tuyệt đối không được để lộ. Nàng cũng đã âm thầm tra cứu, dò hỏi mới biết thứ người kia cần nàng mang ra, chính là nước bọt của quạ đen khát máu

Thứ này rời khỏi cơ thể yêu thú sẽ nhanh chóng đông lại, trông như một khối ngọc ấm màu vàng nhạt, vô cùng đẹp mắt, nhưng khí tức trên đó thì không thể che giấu hoàn toàn.

Kế hoạch của nàng vốn rất chu toàn, vừa lấy được liền dán mấy lá bùa cấp ba, khí tức yêu thú tuy không thể xóa sạch nhưng cũng bị che lấp phần lớn, lại thêm việc dùng phân linh thú và cỏ bạc hà để che mùi, quả nhiên đã đánh lừa được khứu giác của quạ đen, suốt đường chạy trốn, nàng không hề bị thương chút nào.

Vấn đề lại nằm ở Ngôn Hoan……

Giờ khắc này, Liễu Hân Di thật sự hận nàng đến tận xương tủy. Rõ ràng trước kia, Ngôn Hoan luôn là người mờ nhạt nhất, tu vi trì trệ, nhút nhát yếu đuối, lúc nào cũng cúi đầu, không dám nhìn ai, không có chút cảm giác tồn tại nào, vậy mà chỉ trong chớp mắt lại rực rỡ đến chói mắt.

Những xiềng xích trói buộc trên người Liễu Hân Di, dường như chỉ trong một đêm đã bị tháo bỏ hết.

Khúc Thừa Ý lại lên tiếng thúc giục: “Tiểu sư muội!”

Liễu Hân Di buộc phải đưa ra quyết định: “Được, muội đi ném nó đi. Nhưng quạ đen khát máu đã tụ tập ở đây, lại có mấy vị sư huynh bị thương, trên người còn mang trọc khí của chúng, e là trong chốc lát cũng chưa tan. Chi bằng mọi người tìm chỗ khác nghỉ ngơi, muội ở lại, tiện thể cũng để thứ đó lại đây.”

Khẽ thở dài một hơi, Liễu Hân Di lại nói tiếp: “Muội biết mình đã liên lụy các vị sư huynh, trong lòng áy náy, cũng khó khiến mọi người tin tưởng lại. Mọi người cứ đi trước, muội ở lại phía sau thu hút sự chú ý của quạ đen khát máu.”

Thất sư tỷ “chậc” một tiếng: “Bạch liên hoa này cấp bậc cũng không thấp.”

Ngôn Hoan khẽ cười: “Muội cũng thấy bất ngờ.”

Thất sư tỷ lại nói: “Lát nữa tránh xa nàng ta một chút.”

Ngôn Hoan gật đầu, thấy Khúc Thừa Ý mở lối ra của trận pháp, nàng liền đi theo, là người thứ hai bước ra, theo hướng đã định mà chạy về phía bắc.

Chạy được một đoạn, nàng bỗng nghe thấy Khúc Thừa Ý hét lớn: “Cửu sư muội, mau tránh ra!”

Phản ứng của Ngôn Hoan chậm mất nửa nhịp, vừa quay đầu lại, nàng đã thấy một vật gì đó lao thẳng về phía đỉnh đầu mình, mà phía sau nó là một mảng đen kịt của đàn quạ đen khát máu, che trời lấp đất.

Chỉ cần bị đàn quạ kia bao vây, cho dù không chết cũng sẽ bị hủy dung, hơn trăm luồng trọc khí, đủ để hủy hoại hoàn toàn linh căn của nàng. Hơn nữa, thứ mà nàng vừa lấy được cũng sẽ lại tan chảy, chẳng ai biết nàng đã chạm vào thứ gì, lại khiến đàn quạ đen truy sát đến vậy.

Nghĩ đến đây, Liễu Hân Di không kìm được mà nở nụ cười khoái trá.

Nhưng chỉ vài giây sau, nụ cười ấy đã cứng đờ trên môi.

Ngôn Hoan đứng nguyên tại chỗ, không hề nhúc nhích, Hỏa Hồ trên vai nàng lại đột ngột phun ra một ngọn lửa dữ dội, thiêu rụi cả bầu trời yêu thú……

Không hề khoa trương, mọi người chỉ thấy trong màn đêm tĩnh lặng, một ngọn lửa bỗng nhiên xuất hiện, trong chớp mắt phình to gấp mấy chục lần. Đàn quạ đen vừa áp sát Ngôn Hoan lập tức bị bao trùm, ngọn lửa như được nuôi dưỡng, lan rộng ra, chính xác thiêu đốt từng con một.

Đốt sạch không còn gì, đến một sợi lông cũng không sót lại.