Ngôn Hoan vội vàng tiến lại: "Sao vậy? Sao vậy?" Rồi nàng khựng lại.
Trên chóp mũi của Yến Trần Quân có một dấu cắn rất nhẹ, nhìn là biết do răng sữa của đứa nhóc để lại, nàng không nhịn được cũng bật cười.
Đứa nhỏ nhảy lên mặt phụ thân chỉ để cắn một cái xả giận, rồi rơi trở lại vào tay Ngôn Hoan, thân nhỏ đã không còn sức, nhưng vẫn không quên thúc giục: "Mẫu thân, ra ngoài, chơi."
Ngôn Hoan cười đến run vai, làm chuyện xấu xong còn biết chạy trốn?
Nhìn bộ dạng khẩn trương của nó, như thật sự sợ bị phụ thân đánh, nàng liền đứng dậy, bế nó ra tiền viện, ở đó có một trận pháp đặc biệt, nhiệt độ vừa phải, không gian lại rộng rãi, rất thích hợp để nhóc con tập đi.
Hồng Hồng cũng nhanh chóng lon ton theo sau, trong phòng chỉ còn lại Đông Hoàng Lăng đứng cạnh Thần Tư, làm tròn nghĩa vụ quan tâm cấp trên, nhưng lại cực kỳ qua loa: "Không đau chứ? Thuộc hạ thấy dấu cắn cũng sắp tan rồi, đứa nhỏ này đúng là chưa có bao nhiêu sức, lại chưa tìm được điểm dùng lực thích hợp, đợi thêm ít ngày nên chú trọng dạy dỗ một chút."
Yến Trần Quân quay đầu nhìn Đông Hoàng Lăng, hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt cứ thế lặng lẽ nhìn thẳng, không có thêm biểu cảm hay động tác nào.
Bị nhìn như vậy, Đông Hoàng Lăng thấy không được tự nhiên, vội tìm cớ bỏ của chạy lấy người: "Thuộc hạ ra ngoài xem một chút, hai tỷ muội Tô thị chắc cũng sắp tới rồi."
"Không cần, bọn họ đâu phải không biết đường, không cần người tiếp ứng."
Nghe ra trong lời có ẩn ý, Đông Hoàng Lăng liền dừng bước: "Thần Tư, lại nhớ ra chuyện gì sao?"
Hậu duệ của Thần giáng thế, một số thông đạo bí ẩn sẽ tạm thời hiện ra, những ký ức và bí mật từng bị phong ấn, rất có thể trong khoảnh khắc đó sẽ quay trở lại thức hải của chủ nhân, huống hồ lần này, ngay cả những Thần sử như bọn họ cũng cảm nhận được dị thường, thì Thần Tư lại càng không thể không có biến hóa?
Yến Trần Quân đứng dậy, lại đưa tay chạm nhẹ lên sống mũi, trong không khí dường như vẫn còn sót lại mùi hương ngọt dịu của thạch sữa do Ngôn Hoan đặc biệt làm cho nhóc con, hắn vốn không thích đồ ngọt, nhưng hai người và Hồng Hồng lại rất thích, ngửi quen rồi, mùi hương ấy dần khắc sâu vào ký ức, đến khi không còn, ngược lại lại thấy thiếu vắng, không quen.
Dấu răng nhỏ xíu kia, sớm đã biến mất từ lâu.
Nhóc con thật sự chẳng có bao nhiêu sức, lại chỉ là nhất thời bốc đồng, dốc hết sức cũng chỉ cắn được một cái nhẹ hều, có điềum nó còn tặng thêm một cái vỗ móng vào má phụ thân, móng còn chưa mọc, đệm thịt mềm mềm, nên cũng chẳng để lại dấu vết gì.
Chỉ là Đông Hoàng Lăng không nhìn thấy cảnh đó, còn tưởng đứa nhỏ cắn phụ thân xong thì vội vàng bỏ chạy.
"Bắc Thần thế gia."
Đông Hoàng Lăng kiên nhẫn nghe, thấy hắn không nói tiếp thì hơi khó hiểu, "Đại ma bên đó, chẳng phải đã giải quyết rồi sao?"
"Nó chỉ là một trong số đó, đời này của Bắc Thần thế gia có một nữ đệ tử, nghe nói ban đầu định kết hôn khế với Nguyên Thời Trạch, nhưng sau đó lại không thành, từ đó trở đi, người này cũng chưa từng lộ diện nữa. Ít nhất là chưa từng xuất hiện trước mặt người ngoài, dù là các kỳ tỷ thí giữa các tông môn, hay đại hội luyện khí, luyện đan, nàng ta đều không xuất hiện, ta từng thử tra nhưng không thu được gì, có lẽ vì cái ta biết và cái tên, không khớp với nhau."
Đông Hoàng Lăng lập tức hiểu ý, gật đầu: "Quả thực có chuyện này, nàng ta là con gái duy nhất của gia chủ đời trước, tên là Bắc Thần Anh Mạn. Nhưng thuộc hạ nghe nói, mấy chục năm nay, Nguyên Thời Trạch cứ vài năm lại đến Bắc Thần thế gia một lần, nói là để gặp nàng ta, còn chuyện hôn khế thì thuộc hạ không rõ, chắc Vân Tôn hẳn là sẽ biết rõ hơn."
Nhưng, cái tên Bắc Thần Anh Mạn, quả thực đã rất nhiều năm không còn xuất hiện trước mắt người đời, những tin tức rải rác khắp nơi khiến ký ức về nàng trở nên mơ hồ, cứ như nàng vẫn luôn tồn tại, nhưng thực ra chỉ có cái tên ấy còn ở lại.
"Vậy thì để ông ấy đi Bắc Thần thế gia dò xét một chuyến, nữ tử này nhất định biết không ít chuyện về Nguyên Thời Trạch."
Đông Hoàng Lăng lập tức đáp: "Thuộc hạ sẽ truyền tin ngay."
Đêm hôm đó, sau khi nhóc con ngủ say, Ngôn Hoan mới nhắc lại một chuyện: "Trên đường tới đây, hình như ta cảm nhận được khí tức linh lực còn sót lại của phụ mẫu, có phải ở gần đây không xa?"
"Hoan Hoan muốn đi ngay bây giờ?" Yến Trần Quân giải thích nói, "Khoảng cách không xa, đi về chưa đến nửa canh giờ, nhưng ta đã cảm nhận qua, nơi đó rất rộng, muốn đi hết sẽ tốn thời gian, hiện giờ bé con không thể ra ngoài, gió tuyết bên ngoài quá lớn."
Ngôn Hoan do dự một thoáng, nhìn bé con đang ngủ ngon trong nôi, cuối cùng vẫn gật đầu: "Trẻ con ngủ nhiều, lại là ban đêm, có Hồng Hồng với Đông Hoàng tiền bối ở đây, chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho con, chúng ta đi xem thử nhé?"
Nàng sợ đêm dài lắm mộng.
Đã chậm trễ quá lâu rồi, dù đã xác nhận Nguyên Thời Trạch ở đó, nhưng nếu không có chỉ dẫn hay đáp án rõ ràng, vẫn không thể buông lỏng cảnh giác, biết đâu những gợi ý ấy vốn là để lại cho chính nàng? Nếu cứ chậm trễ không đi, rất có thể sẽ dần tiêu tán.
Trong lòng Ngôn Hoan có một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, nàng nhất định phải đi.
Thấy nàng kiên định như vậy, Yến Trần Quân cũng không nói thêm gì, lấy áo choàng khoác cho nàng, dặn dò Đông Hoàng Lăng vài câu, rồi hai người liền rời đi.
Ban đầu, Hồng Hồng cũng muốn đi theo, nó quen đi đâu cũng bám sát Ngôn Hoan, nhất là những nơi nguy hiểm hay bí cảnh, lúc nào cũng có cảm giác nếu thiếu mình, Ngôn Hoan sẽ không phân biệt nổi người tốt kẻ xấu, cứ như một bà mẹ nhỏ lo lắng đủ điều.
Ngôn Hoan: "...... Hồng Hồng rất lợi hại, cái này ta biết mà. Nhưng bây giờ, bé con lại càng cần Hồng Hồng lợi hại bảo vệ hơn."
Nghe vậy, Hồng Hồng chần chừ.
Nó quay đầu nhìn bé con đang ngủ trong chiếc nôi nhỏ, lập tức hiểu ra sứ mệnh của mình, dứt khoát quay về nằm bên cạnh canh giữ.
Ngôn Hoan cũng yên tâm, để lại cho nó ít thịt nướng, lại khen ngợi thêm một hồi, khẳng định địa vị của nó trong gia đình, Hồng Hồng lập tức không còn ý kiến gì nữa.
Yến Trần Quân thì, mặt không biểu cảm, hàng mi dài rũ xuống, lạnh lùng đứng đó: "......"
Mỗi khi như vậy, hắn luôn có một cảm giác kỳ lạ, dường như Hồng Hồng mới là trụ cột của cái nhà này.
Đông Hoàng Lăng ôm Hồng Hồng, nhìn theo bóng hai người rời đi, sau đó ông quay lại, ngồi xuống bên chiếc nôi nhỏ, vừa sắp xếp lại nội dung trong ngọc giản, vừa chăm chú nhìn nhóc con, chỉ cần nó tỉnh lại, ông sẽ là người đầu tiên thấy được.
Ngôn Hoan và Yến Trần Quân rời khỏi cửa, một đường lao nhanh về phía tây.
Gió tuyết của dãy núi Côn Ngô vẫn hung hãn như cũ, tiếng gió gào thét tựa như cự long nổi giận, tuyết trắng bay đầy trời, từng bông nhẹ tênh bị cuồng phong cuốn lên xoáy tròn, rồi bất ngờ giáng xuống, vốn chỉ là tuyết mỏng manh, nhưng dưới sức gió lại nặng nề như băng đá, nện thẳng xuống đầu người, khiến người ta không khỏi kinh hãi trước sức mạnh của thiên nhiên.
Ngôn Hoan đang chìm trong suy nghĩ, đột nhiên bị nắm lấy tay, giọng Yến Trần Quân xuyên qua lớp linh khí truyền tới: "Đến rồi."
Nàng lập tức hoàn hồn, nhưng trước mắt vẫn chỉ là một mảng trắng xóa, không khỏi chớp mắt vài cái.
Yến Trần Quân lại nói: "Qua đây."
Hai người tiến thêm vài bước, hắn vung tay vẽ một đạo bùa chú trong không trung, cảnh tuyết trước mắt lập tức biến đổi, lộ ra một cửa hang nhỏ dưới đất, chỉ đủ một người chui qua.
"Cẩn thận, hang này rất sâu, đừng để trượt chân."
Ngôn Hoan gật đầu, nắm chặt tay hắn, khom người chui vào lối vào chật hẹp ấy.
Quả nhiên là một con đường thẳng tắp đi xuống dưới, vừa hẹp vừa thấp, dáng người Ngôn Hoan vốn không cao, vậy mà cũng không thể đứng thẳng, phải khom lưng tiến bước, còn Yến Trần Quân cao lớn, càng phải cúi gập người, hai người nắm tay nhau đi trong lối hẹp, di chuyển cực kỳ khó khăn, mếu gặp địch ở đây e rằng ngoài phòng thủ và dùng bùa chú, ngay cả thuật pháp cũng khó mà thi triển được.
"Ta nắm áo choàng của chàng nhé, đừng nắm tay nữa, không thì tới nơi chắc cả hai chúng ta đều tê cứng tay mất."
Yến Trần Quân đáp: "Được."
Trong giọng nói còn mang theo một ý cười nhàn nhạt, khiến màn đêm tĩnh mịch cũng nhuốm thêm vài phần dịu dàng.
Ngôn Hoan cũng bất giác mỉm cười theo, tâm trạng nặng nề nhẹ đi đôi chút.
Hai người đi gần một khắc, cuối cùng cũng nhìn thấy phía trước có ánh sáng, một hang động lớn, sáng trưng.
Yến Trần Quân vén mũ áo choàng, quay đầu nhìn nàng: "Đến rồi, Hoan Hoan đừng vội, ngồi xuống nhập định, cảm nhận kỹ khí tức từng tồn tại ở đây cùng linh lực còn sót lại, ta sẽ luôn bên cạnh nàng, đừng vội cũng đừng lo lắng."
Ngôn Hoan nhìn hắn, ánh mắt sáng rực: "Ừm."
Bên trong, khí tức hỗn loạn vô cùng, hiển nhiên nơi này không chỉ có một nhóm người từng đến, cũng không chỉ một lần ra vào. Với tu vi hiện tại, Ngôn Hoan đã rất thuần thục việc cảm ứng huyết mạch, cũng tự tin sẽ không nhận nhầm, nhưng lúc này nàng chỉ có thể cảm nhận được khí tức của phụ mẫu lại bị trộn lẫn với linh lực của ít nhất bảy tám người khác, khó lòng phân biệt rõ ràng.
Khí tức ấy dường như ở khắp nơi, nhưng lại không hoàn toàn tồn tại.
Rất nhanh, nàng mở mắt, đứng dậy: "Ta không cảm nhận rõ được."
Yến Trần Quân cũng đã quan sát xung quanh, nhặt về vài mảnh vỡ pháp khí đưa cho nàng xem: "Nơi này từng xảy ra giao chiến kịch liệt, nên linh lực hỗn loạn bị tản ra, không tìm ra cũng là bình thường."
Ngôn Hoan gật đầu, rồi theo một hướng bước đi tiếp, nàng liên tục nhặt được thêm nhiều mảnh vỡ còn lưu lại linh lực của phụ mẫu ở trên đường, có mảnh từ pháp khí, có mảnh từ bùa chú, từ trận pháp nhưng không phải loại bùa giấy thông thường, mà là ngọc điệp.
Yến Trần Quân đi phía sau nàng, đồng thời chú ý sang hai bên, cũng nhặt được không ít mảnh vỡ, thậm chí còn có một bộ pháp y đã rách nát đến mức không còn nhận ra màu sắc ban đầu, nhưng khí tức trên đó cho thấy, đây chính là đồ của phụ mẫu Ngôn Hoan.
Nhìn thấy bộ pháp y ấy, Ngôn Hoan khẽ sững lại -- nàng cũng có một chiếc tương tự, liền vội vàng lấy ra từ túi trữ vật.
Đó là bộ nàng từng mặc khi còn nhỏ, phẩm cấp không cao, trước Trúc Cơ kỳ nàng vẫn luôn mặc, về sau tu vi tăng lên, bí cảnh nàng đi cũng cao cấp hơn, bộ pháp y này không còn dùng được nữa nhưng nàng vẫn không nỡ vứt đi.
"Chất liệu giống hệt nhau!"
Yến Trần Quân gật đầu, siết nhẹ tay nàng như một cách trấn an.
Ngôn Hoan lại nhìn về phía mảnh ngọc điệp vỡ, chỉ còn một mảnh nhỏ bằng móng tay, xung quanh là vô số vụn li ti như cát, vỡ đến mức không thể ghép lại.
Ngôn Hoan vẫn không cam lòng, cúi xuống cố gom từng hạt nhỏ, như muốn không bỏ sót bất cứ chút nào, đột nhiên đầu ngón tay bị cứa rách, máu tươi từ từ chảy ra.
Yến Trần Quân lập tức dùng linh lực chữa trị cho nàng.
Cũng ngay lúc đó, mảnh ngọc điệp thấm máu bỗng lóe lên một cái, một tia sáng lướt qua trước mắt hai người.
Ngôn Hoan nhìn thấy một cảnh tượng.
Một đôi phu thê trẻ ngồi dưới ánh nến, nam tử đang mài một con dao găm, trên đó khắc đầy bùa chú, trên thân dao còn vẽ một linh thú nhỏ đáng yêu trông như một con chim, nhưng vẫn chưa hoàn thành, chỉ mới phác thảo sơ.
Nữ tử thì đang may một bộ y phục, nhìn độ dài và độ rộng tay áo, rõ ràng là dành cho trẻ con.
"Đợi chúng ta quay về, Hoan Hoan chắc lại lớn thêm một tuổi rồi, phải nhanh tay thôi."
"Năm nay không kịp sinh nhật của con, nhưng quà sinh nhật vẫn phải gửi về."
Nữ tử bỗng khựng lại, khẽ hỏi: "Chàng nói loại thuật pháp đó thật sự tồn tại sao? Nếu không tìm được thì --"
Nam tử lập tức ngắt lời: "Nếu không tìm được thì tìm cách khác, dù thế nào cũng không được bỏ cuộc! Chúng ta nhất định phải tận mắt đi xem."
Nữ tử cúi mắt, khẽ "ừ" một tiếng, không nói thêm nữa, nàng nhìn bộ y phục nhỏ trong tay, như thể đã thấy được hình bóng đứa con gái bé bỏng, bất giác mỉm cười: "Chàng nói đúng, chỉ cần còn một tia hy vọng, chúng ta đều không thể buông tay, Hoan Hoan còn nhỏ như vậy."
Cảnh tượng lại chuyển đổi, lần này chính là trong hang động này.
Hai người toàn thân đẫm máu, đã rơi vào đường cùng, nhưng vẫn dứt khoát: "E là đến đây thôi."
"Ừm, may mà cũng không phải không thu hoạch được gì."
"Chỉ cần Hoan Hoan có thể sống tiếp......"
Vừa dứt câu, hình ảnh liền tan biến, trong khoảnh khắc cuối cùng, Ngôn Hoan nhìn thấy một vạt áo có hoa văn hoa sen quen thuộc, là Nguyên Thời Trạch.
Trong chớp mắt, một cảm giác như sắp chạm đến chân tướng dâng lên mãnh liệt, còn một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi, nàng đã có thể biết được toàn bộ sự thật, Ngôn Hoan lập tức phát cuồng, cúi xuống nhặt những mảnh ngọc điệp vỡ, ngón tay cắm sâu vào lớp cát, lại một lần nữa bị cứa rách, máu chảy ra nhưng nàng dường như không hề cảm nhận được, vẫn cố chấp đào sâu, móng tay bấu xuống đất.
Phẫn nộ và cảm xúc dữ dội đan xen trong đầu, từng cơn đau nhói nơi đại não khiến nàng quên hết mọi thứ xung quanh, chỉ còn lại một ý niệm -- tìm ra chân tướng, giết Nguyên Thời Trạch.
Yến Trần Quân lập tức ngăn lại, nắm chặt tay nàng: "Hoan Hoan, nếu trong lòng khó chịu muốn phát tiết, chúng ta ra ngoài đào tuyết được không? Ngoài kia biết đâu cũng còn để lại thứ gì của hai vị tiền bối."
Lớp cát ở đây có mùi rất kỳ lạ, có thể mang tính ăn mòn, dù không gây thương tổn lớn, nhưng dính vào cũng chưa chắc là chuyện tốt.
Yến Trần Quân lại lấy bé con vừa phá vỏ ra nói với nàng: "...... Nàng còn muốn ôm con không? Nếu không dám chạm vào con, nàng định giải thích thế nào? Nó nhạy cảm lại thông minh, không phải vài câu là có thể lừa được đâu."
Ngôn Hoan lập tức tỉnh táo lại, nàng ngừng động tác, mặc cho linh khí của Yến Trần Quân bao phủ lấy đôi tay, từng lớp từng lớp bảo vệ.
Yến Trần Quân lại nói: "Là ta không tốt, chuyện đơn giản như vậy mà cũng không giúp được nàng, nếu nàng tức giận thì cứ trút lên ta cũng được, ít ra còn khiến ta có động lực......"
Ngôn Hoan lập tức ngắt lời hắn, vươn tay ôm lấy cổ Yến Trần Quân: "Chàng không làm sai gì cả, có thể gặp được chàng đã là điều may mắn nhất rồi."
Tuy không rõ Nguyên Thời Trạch rốt cuộc muốn làm gì với mình, nhưng trong lòng nàng hiểu rất rõ, nếu không phải gặp được Yến Trần Quân, nếu không nhờ cơ duyên của hắn mà may mắn tiến vào bí cảnh tiên phủ, có lẽ nàng giờ chỉ còn là một bộ xương khô, đâu còn cơ hội nhìn thấy bao nhiêu cảnh sắc như thế này, mà những gì nàng có được, còn nhiều hơn thế rất nhiều.
Yến Trần Quân cũng ôm lại nàng, nhẹ nhàng xoa tóc, lần nữa hứa: "Đừng vội, Hoan Hoan, rất nhanh thôi mọi chuyện sẽ được phơi bày trước thiên hạ."
"Ta tin."
Khoảnh khắc ấy, Ngôn Hoan lần đầu tiên thật sự cảm nhận được mình đang được yêu thương. Dù đến tận bây giờ, trong ký ức, gương mặt phụ mẫu vẫn chỉ là một bóng hình mờ nhạt, hai đoạn hình ảnh kia cũng không giúp nàng nhớ lại nhiều chi tiết về bọn họ, nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự quan tâm và che chở.
Sư tôn từng nói, khi nàng còn nhỏ thường xuyên ốm yếu, nên phụ mẫu mới rời đi, tìm cách cứu mạng cho nàng.
Nhưng nếu chỉ là như vậy, thì lẽ ra không nên có liên hệ gì với Nguyên Thời Trạch, trong chuyện này chắc chắn còn có điều khác. Trước đây, nàng luôn nghĩ có lẽ phụ mẫu trong lúc du lịch đã có được thứ gì đó, trùng hợp lại là thứ Nguyên Thời Trạch cần, nên hắn mới giết bọn họ để đoạt lấy.
Nhưng câu nói trong đoạn hình ảnh vừa rồi lại khiến nàng nảy sinh một suy đoán hoàn toàn khác -- thứ phụ mẫu nàng tìm kiếm, từ đầu đến cuối không phải linh thực, mà là, vùng đất của Thần?
Bọn họ muốn tìm Thần, hoặc Thần sử để kéo dài sinh mệnh cho nàng?
Vô số suy nghĩ dồn dập trong đầu, Ngôn Hoan đứng yên tại chỗ, lặng đi hồi lâu.
Yến Trần Quân khẽ nhắc: "Hoan Hoan còn muốn tìm thêm không? Chúng ta không thể ở đây quá lâu."
Ngôn Hoan đã bình tĩnh lại: "Ta tìm thêm một vòng nữa, dù có phát hiện hay không cũng đi hết một lượt rồi quay về."
Yến Trần Quân gật đầu đồng ý, hai lại cẩn thận tìm kiếm thêm một lần, đặc biệt kiểm tra những chỗ vừa nãy lướt qua, nhưng cuối cùng vẫn không thu được gì.
Ngôn Hoan cũng không thất vọng, nàng bình tĩnh thu hết những mảnh vỡ cùng hai bộ pháp y rách nát vào túi trữ vật, rồi vội vã quay về.
Đã qua hơn hai canh giờ, trẻ con loài người nửa đêm thường sẽ tỉnh một lần, nàng chỉ mong bé con của mình không có tật xấu đó, có thể ngủ một mạch đến sáng.
Nhưng hễ liên quan đến bé con, Ngôn Hoan chưa từng được như ý. Lúc ngoan thì đáng yêu lanh lợi, khiến người ta yêu không buông tay, nhưng một khi quậy lên cũng đủ khiến người ta nghiến răng nghiến lợi.
Vừa bước vào đại trận, còn chưa kịp mở cửa viện, nàng đã nghe thấy một giọng non nớt, vội vã lao tới: "Mẫu thân!"
Ngôn Hoan lập tức tháo áo choàng, để lại gió tuyết bên ngoài, luống cuống đón lấy nó, sợ nó ngã: "Bảo bối tỉnh rồi à? Sao không ngủ nữa? Trời còn tối mà, đợi sáng rồi chơi nhé?"
Bé con mở to đôi mắt xinh đẹp, một móng nhỏ túm lấy vạt áo nàng, móng kia giận dỗi đập vào ngực nàng: "Mẫu thân, nói dối!"
Yến Trần Quân đứng phía sau, lạnh lùng chen vào: "Con còn chưa phải người, mẫu thân con cũng không nói dối."
Bé con lập tức dựng tai lên, quay phắt sang phụ thân mình, khuôn mặt tròn vo viết rõ ràng "Không cần phụ thân nói, phụ thân ngốc nói gì cũng vô ích thôi". Dĩ nhiên, hiện tại nó chưa nói được câu dài như vậy, chỉ có thể dùng ánh mắt để biểu đạt.
Đông Hoàng Lăng: "Phụt!"
Hồng Hồng đang chạy vòng quanh chân Ngôn Hoan, đuổi theo cái đuôi của mình, chơi đến quên trời đất, nghe thấy tiếng cười đặc trưng của Đông Hoàng Lăng, nó lập tức căng người, vểnh cái đuôi xù to, chăm chú nhìn ba người lớn trong sân cùng nhóc con đang oai phong đứng giữa.
Đó là con của nó, Hồng Hồng đương nhiên phải ủng hộ, nó lập tức "chít" một tiếng về phía Yến Trần Quân.
Đông Hoàng Lăng: "......"
Thần Thú bản mệnh này hình như hơi ngốc? Chẳng lẽ trí thông minh đều dồn hết cho nhóc con rồi?
Nhưng nghĩ lại, lúc này tốt nhất đừng châm dầu vào lửa? Đông Hoàng Lăng cúi người, bế Hồng Hồng lên, rồi đi thẳng vào trong phòng trước.
Chuyện của một nhà, vẫn nên để một nhà tự giải quyết.
Ngôn Hoan lập tức dỗ dành: "Bảo bối đừng giận nữa, mẫu thân ngủ cùng con nhé? Đợi sáng rồi mình nói chuyện sau, được không?"
Dưới sự dỗ dành kiên nhẫn của mẫu thân, nhóc con cuối cùng cũng nguôi giận, nhưng chuyện bị bỏ rơi nửa đêm, nó vẫn canh cánh trong lòng. Trước khi ngủ, nhất quyết không chịu vào chiếc nôi nhỏ, nhất định phải nằm bên cạnh Ngôn Hoan.
Ngôn Hoan đương nhiên gật đầu ngay: "Được được, đây là nhà mình mà, con muốn ngủ đâu thì ngủ."
Sợ lúc mình ngủ say trở mình đè trúng cái thân nhỏ xíu ấy, nàng còn cẩn thận dựng thêm một lớp phòng hộ chắc chắn, nhưng bé côn lại không vui, vung móng nhỏ một cái, trực tiếp đánh lệch cả kết giới, giọng non nớt mà dứt khoát: "Không cần!"
Ngôn Hoan hít sâu một hơi: "!!!"
Đây là, sức mạnh lớn hay linh lực dồi dào vậy?
Yến Trần Quân cũng vừa nhìn thấy, phản ứng không khoa trương như nàng, chỉ hơi khựng lại một chút, rồi bước tới, dứt khoát thu hồi trận phòng ngự: "Không có nữa, ngủ đi, trên giường chỗ nào cũng là của con, muốn lăn thế nào thì lăn."
Nhóc con liếc hắn một cái, giọng mềm mềm mà mắng: "Phụ thân mới lăn ấy."
Yến Trần Quân: "......"
Ngôn Hoan vội vàng dập tắt thuốc súng giữa cha con: "Ngủ thôi ngủ thôi, trẻ con phải ăn no ngủ đủ mới mau lớn."
Nhóc con rất nghe lời, lập tức nằm ngửa xuống, chiếm luôn cái gối của nàng, hai móng nhỏ ôm trước ngực, ngoan đến không thể ngoan hơn.
Ngôn Hoan mềm lòng hẳn ra, nằm sát bên nó, đưa ngón tay khẽ vuốt lớp lông mềm giữa trán: "Nhắm mắt lại nào."
Bé con vốn còn nhỏ, tinh lực không nhiều, trong lúc chờ nàng quay về đã buồn ngủ không chịu nổi, lúc này cuối cùng cũng được ở cạnh mẫu thân, liền xoay người dụi lại gần, rất nhanh lại ngủ say.
Ngôn Hoan nhìn bé con đang bám lấy cổ mình, không nhịn được bật cười, bao nhiêu phiền muộn trong lòng lập tức tan đi quá nửa.
Chóp mũi chỉ còn lại mùi sữa thơm ngọt từ người bé con, , đồ ăn dặm nàng làm cho nó mấy ngày nay đều trộn thêm sữa linh thú, vừa dễ tiêu hóa, lại tránh cho nó ăn quá nhiều mà không biết.
Có lẽ vì chuyện bị bỏ lại khiến nó bất an, nửa đêm sau đó, nhóc con cứ chốc chốc lại tỉnh, hé một mắt nhìn sang bên cạnh, rồi khịt khịt cái mũi nhỏ, ngửi thấy khí tức quen thuộc mới yên tâm ngủ tiếp.
Ban đầu Ngôn Hoan định sắp xếp lại những manh mối vừa có được, nhưng nhìn bộ dạng đáng thương ấy, nàng lập tức chẳng còn tâm trí đâu nữa, nàng bế bé con đặt lên ngực mình, để nó nằm áp vào người, cảm nhận được nhịp tim của nàng, như vậy có lẽ sẽ không giật mình tỉnh giấc nữa?
Quả nhiên, một giấc ngủ kéo dài tới tận sáng.
Vừa mở mắt, bé con theo bản năng liền tìm bóng dáng của mẫu thân.
Ngôn Hoan đã nhanh tay bế nó lên trước: "Đói chưa?"
Bé con chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, mơ màng gật đầu: "Đói."
Ngôn Hoan liền đứng dậy, đặt nó xuống bên đống đồ chơi trên bàn: "Phụ thân chơi với con một lát nhé, mẫu thân đi làm đồ ăn ngon cho con."
Nhóc con lập tức không chịu, nhảy phắt trở lại người nàng, giọng mềm mềm: "Ở với mẫu thân."
Yến Trần Quân lạnh lùng nhìn nó diễn trò, rõ ràng biết tối qua mình làm sai, sợ bị đánh nên mới bám mẫu thân?
Nhóc con bỗng rùng mình một cái, càng siết chặt vạt áo mẫu thân hơn, đôi mắt xanh trong veo nhìn Ngôn Hoan, cả khuôn mặt nhỏ xíu viết đầy ba chữ "Ngoan ngoãn", "Đáng yêu", "Vô tội".
------
Tác giả có lời muốn nói:
Hồng Hồng: Ta cũng là phụ thân.
Yến Trần Quân:......