Sau Khi Kẻ Ngốc Bị Trúc Mã Ghét Bỏ

Chương 1



Ta không những ngu ngốc, mà còn có một bí mật.

Trúc mã sau khi biết chuyện thì chê ta ghê tởm, phiền phức.

"Ngươi chẳng phải sợ lạnh sao?

"Trên phủ Hân Vương có tấm da cáo đẹp lắm, chỉ cần ngươi đến đó làm nũng với hắn, hắn nhất định sẽ sai người may cho ngươi một chiếc áo choàng."

Ta nửa hiểu nửa không, gật gật đầu.

Vừa mới quay lưng, trong đình trúc đã không nhịn được mà truyền ra tiếng cười rộ.

"Ha ha, hắn không phải định đi thật đấy chứ?"

"Hân Vương nổi tiếng là tâm cơ tàn nhẫn, biết bao mỹ nhân tự dâng tận cửa đều bị ném xuống sông rồi."

"Thẩm công tử bấy giờ lại không sợ Hân Vương một kiếm chém chết tiểu phu nhân của ngươi sao?"

"Cút!" Trúc mã phẫn nộ nghiến răng.

"Ta mới không có loại phu nhân bất nam bất nữ như thế."

"Nếu Hân Vương không chê bẩn tay, ta tới cửa bái tạ còn không kịp. Dù sao cái tên ngốc này ngày nào cũng bám lấy ta, phiền chết đi được."

Nào biết được là bị chữ nào trong lời nói làm cho kinh hãi.

Chân ta bước hụt vào hư không.

Cả người lảo đảo ngã nhào về phía trước.

Phiến đá cứng va vào đầu gối, đau đến mức ta dù có cắn chặt răng thì một hồi lâu vẫn không sao bò dậy nổi.

Mấy kẻ phía sau lại được một trận cười ha hả.

"Còn chưa tới tết đâu, cớ sao đã bái lạy sớm thế kia?"

"Không hổ danh là kẻ ngốc, đi mấy bậc thềm cũng ngã cho được."

......

Ta mím môi, xoa xoa đầu gối.

Có ánh mắt của ai đó từ đôi chân ta dời lên phía trên.

Đến khi cười lại mang theo thâm ý khác.

"Tuy ta không thích nam nhân, nhưng phải nói thật, gương mặt này, vóc dáng này của Lâm Tri Dực……"

"Ta nhìn còn thấy thương xót, Thẩm công tử thật sự không đau lòng sao?"

Ta ngẩng đầu lên.

Thấy Thẩm Vũ Chu vừa mới bước ra nửa bước, thân hình bỗng khựng lại, rồi mạnh mẽ lùi về sau.

Một chén trà lướt qua tai ta, "xoảng" một tiếng vỡ tan trên mặt đất.

"Mất mặt xấu hổ."

Thẩm Vũ Chu trợn mắt quát lớn với ta: "Còn đứng đực ra đó làm gì, mau cút về phủ đi."

Vai ta rụt lại, không dám chậm trễ thêm nữa.

Liền bò lăn bò lết chạy đi.

Chỉ là,

Trái tim trong lồng ngực đập rất nhanh, cũng rất khó chịu.

Còn chưa ra khỏi rừng mai, ta đã thực sự không đi nổi nữa rồi.

Ta thở hổn hên ngồi bên bờ ao.

Cúi đầu nghịch nghịch chiếc chuông gió bằng tre đang ôm trong lòng.

Chợt nhớ ra việc mình đến đây tìm Thẩm Vũ Chu, vốn là muốn xin lỗi hắn cơ mà.