Bàn tay đang nghịch tóc của tôi bỗng khựng lại.
Trước đây, Giang Húc tuyệt đối sẽ không bao giờ chung đường với người yêu cũ. Tôi từng nghĩ nếu đưa tiền cho anh ta, bảo anh ta nhảy lầu anh ta cũng chẳng thèm chớp mắt. Nhưng giờ đây, anh ấy đã có vị thế, có đủ quyền quyết định. Không ai có thể ép buộc anh làm điều anh không thích nữa.
Chị Lâm cố gắng cứu vớt lần cuối:
"Đừng chê tiền mà Giang Húc, Thi Thi cũng đã đồng ý rồi, coi như..."
"Không cần đâu chị."
Tôi đặt tay lên bàn, nén lại sự thất vọng tột cùng đang cuộn trào.
"Toàn bộ sự việc này là do tôi gây ra, tôi sẽ đăng bài xin lỗi công khai..." Tôi dừng lại một chút, "...Chi phí gỡ chủ đề thịnh hành và phát hành thông cáo báo chí cứ trừ thẳng vào tài khoản của tôi. Sẽ không làm ảnh hưởng đến công ty đâu. Vậy nhé."
Giang Húc liếc nhìn tôi một cái, không nói thêm lời nào, đứng dậy bỏ đi.
Chị Lâm thở dài ngao ngán.
Tự nhiên, tôi cảm thấy hoài niệm về chàng trai của năm tháng cũ — người mà trong mắt từng chỉ có duy nhất hình bóng của tôi.
6
Tám năm trước, năm tôi mười tám tuổi, tôi nhận được giấy báo nhập học của Học viện Sân khấu.
Vào ngày nhận được thư, tôi háo hức muốn chia sẻ niềm vui ấy với gia đình. Thế nhưng, kết quả lại là cuộc tranh cãi gay gắt nhất trong đời tôi với mẹ.
Bà chộp lấy cái gạt tàn bằng thủy tinh trên bàn, vung mạnh về phía tôi. Giọng nói của bà trở nên the thé và đáng sợ:
"Có gì đáng tự hào khi làm một xướng ca vô loài? Mày thích đi bán nụ cười cho thiên hạ đến thế cơ à?"
"Lục Thi, mày thật trơ trẽn!"
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, sững sờ: "Mẹ... con không có..."
Mẹ không buồn nghe tôi giải thích, đùng đùng đóng sầm cửa bỏ đi. Nhìn những mảnh kính vỡ vụn văng vãi dưới sàn, trái tim tôi lạnh ngắt.
Sau này, qua vài lời than thở của dì Lâm — người giúp việc trong nhà, tôi mới lờ mờ hiểu ra mọi chuyện. Hồi đó, bố tôi từng ngoại tình với một nữ diễn viên nổi tiếng. Nhưng lúc ấy tôi thậm chí còn chưa tròn ba tuổi. Sau này, chủ đề đó trở thành điều cấm kỵ tuyệt đối trong nhà, làm sao tôi biết được?
Nhưng tôi đã theo học lớp năng khiếu diễn xuất suốt hai năm trời, tuần nào cũng đi học. Tôi đã luyện ca hát, luyện thoại trước mặt bà biết bao nhiêu lần... Vậy mà mãi đến tận hôm nay, mẹ tôi mới biết tôi học diễn xuất.
Nếu bà chưa từng dành một chút quan tâm nào cho tôi, thì tại sao ngay từ đầu lại sinh tôi ra trên đời này?
7
Mẹ tôi là một nữ doanh nhân rất thành đạt. Cuộc hôn nhân thất bại có lẽ là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời gần như hoàn hảo của bà.
Từ nhỏ, tôi đã do một tay dì Lâm nuôi nấng. Những người giúp việc trong nhà còn dành thời gian bên tôi nhiều hơn cả mẹ ruột.
Bà từ chối cho tôi tuýt sữa, chưa từng nhìn thẳng vào mắt tôi. Thậm chí có lần, khi tôi còn bế ngửa bị sốt cao quấy khóc làm gián đoạn giấc ngủ trưa, bà đã phát điên mà c.ắ.n c.h.ặ.t vào cổ tôi.
Mỗi khi say rượu, bà lại lấy móng tay cào mạnh vào mặt tôi, rên rỉ rằng tôi càng lớn càng giống "con mụ hồ ly tinh đó".
Đến ngày hôm sau, bà lại sai thư ký mua cho tôi vô số đồ chơi đắt tiền, như một lời xin lỗi chiếu lệ.
Bà tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, luôn nhìn những đứa trẻ vùng cao được bà trợ cấp bằng ánh mắt dịu dàng, âu ếm. Bà tự tay lựa chọn cẩn thận từng bộ quần áo, từng món đồ dùng học tập cho chúng.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể quên cảnh tượng đó trên truyền hình:
Cô bé vùng cao nhận được học bổng, ngước đôi mắt trong trẻo nhìn mẹ tôi rồi nói: "Dì ơi, con gái của dì chắc chắn là hạnh phúc lắm."
Nụ cười trên mặt mẹ tôi đông cứng lại trong giây lát.
Dĩ nhiên là tôi hiểu sự gượng gạo đó. Bởi vì bà chưa bao giờ quan tâm đến cuộc sống của tôi, không biết tôi học hành ra sao, có ăn đủ no, mặc đủ ấm hay không. Bà chưa từng tham dự một buổi họp phụ huynh nào, chưa từng tổ chức sinh nhật cho tôi, và luôn nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét.
Tôi từng ngốc nghếch nghĩ rằng bà không yêu tôi là vì tôi chưa đủ tốt. Nhẫn nại tiết kiệm tiền mua quà cho bà, vắt óc học tập chăm chỉ để đạt điểm cao, vất vả luyện đàn piano... Nhưng tất cả những nỗ lực đó đều bị bà tiện tay ném vào thùng rác. Khi ông nội cố gắng đứng ra hòa giải, bà lại nổi giận quát mắng cả ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhìn những tấm ảnh bạn bè đăng lên mạng xã hội, cảnh gia đình họ quây quầy bên nhau mừng sinh nhật ấm áp, tôi thấy mình giống như một con mèo hoang không nơi nương tựa, chỉ biết đứng ngoài cửa sổ thầm ghen tị với hạnh phúc của người khác.
Những ngày tháng ấy, điều tôi thích nhất là thu mình trong phòng chiếu phim gia đình, xem hết bộ phim này đến bộ phim khác. Chiêm nghiệm những buồn vui lẫn lộn của nhân vật trong phim... có lẽ là cách duy nhất để tôi cảm nhận được thế giới này.
Điểm số của tôi hồi đó không tốt lắm, đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, tôi cực kỳ phân vân giữa việc chọn theo ngành nghệ thuật hay ngành khoa học xã hội.
Tôi muốn xin ý kiến của mẹ, nhưng bà lại chẳng buồn lắng nghe. Cực chẳng đã, tôi chỉ còn biết tìm đến sự trợ giúp của dì Lâm.
Con gái của dì ấy cũng tầm tuổi tôi. Mỗi lần nhắc đến con, ánh mắt dì Lâm lại đong đầy sự dịu dàng và yêu thương vô bờ bến — thứ ánh mắt mà tôi chưa từng một lần được nhìn thấy ở mẹ mình.
"Điều duy nhất tôi mong ước ở con bé là nó được tự do chọn những gì mình thích... rồi sống một đời khỏe mạnh, bình an."
Tôi ghen tị đến phát hờn.
Ánh mắt tôi vô thức dừng lại ở chồng đĩa DVD xếp xó ở góc phòng mà mình đã tích góp mua suốt nhiều năm qua, bất giác nhớ lại cảm xúc bồi hồi khi lần đầu tiên cầm chúng trên tay.
Vậy thì... tôi chọn học diễn xuất.
Dù cho bản thân tôi có thể chẳng bao giờ sở hữu một gia đình êm ấm, ít nhất tôi cũng có cơ hội được trải nghiệm những mảnh đời hạnh phúc miêu tả trong các kịch bản phim.
Tôi từng không hiểu nổi tại sao mẹ lại căm ghét tôi đến thế. Đến giờ thì mọi thắc mắc, hoài nghi đều đã có lời giải đáp.
Cuối cùng tôi cũng thấm khía một điều: Trên đời này, có rất nhiều thứ có thể giành lấy bằng sự nỗ lực chăm chỉ.
Ngoại trừ tình yêu thương.
8
Hai năm đầu đại học, nỗi lo lớn nhất mỗi ngày của tôi chỉ quanh quẩn việc hôm nay nên xách túi gì, đi xe nào và tiêu tiền vào đâu. Tôi sống một cuộc đời vô lo vô nghĩ, vương giả và tiêu tiền như nước.
Bạn bè xung quanh tôi hầu hết cũng đều như vậy, chẳng ai buồn bận tâm đến tương lai. Trẻ con ở cái học viện này phần lớn đều xuất thân từ những gia đình trâm anh thế phiệt.
Chính vì thế, một Giang Húc nghèo rớt mồng tơi lại trở nên nổi bật một cách kỳ lạ giữa đám chúng tôi.
Bên cạnh hoàn cảnh đặc biệt, diện mạo của anh ấy phải gọi là cực phẩm. Chưa kể, anh ấy còn là thủ khoa đầu vào kỳ thi năng khiếu nghệ thuật năm đó. Dưới góc nhìn thẩm mỹ của tôi, nhan sắc của Giang Húc chẳng hề kém cạnh bất kỳ đỉnh lưu nam thần nào trong showbiz.
Nhưng tôi đã từng tận mắt chứng kiến anh ấy trong cùng một ngày: Vừa cởi bỏ bộ linh vật phát tờ rơi nóng hực, đã vội khoác lên chiếc áo giao hàng nhanh, rồi đến đêm lại làm bồi bàn ở một quán bar mở muộn. Tóc tai rối bời, người ngợm phủ đầy bụi bẩn và ướt đẫm mồ hôi.
Tôi nghe đồn anh ấy từng làm cả trợ lý đoàn phim, làm người mẫu tại các hội chợ truyện tranh. Tôi cũng nghe nói anh ấy từng thẳng thừng từ chối lời mời đóng phim của không ít đạo diễn lớn. Rõ ràng là rất cần tiền, nhưng anh ấy lại nhất quyết không chịu đi đóng phim.
Tôi thật sự không hiểu nổi tư duy của anh ta.
Hôm đó, nhóm chúng tôi hẹn nhau đi hát karaoke ở Pure K. Người bưng rượu vào phòng lại chính là Giang Húc.
Nhìn thấy chúng tôi, anh ấy khựng lại trong giây lát. Ai đó trong phòng vô thức bấm dừng nhạc. Bầu không khí bỗng dưng lặng đi, tràn ngập sự ngượng ngùng gượng gạo. Nhưng anh ấy đã nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình thản, bắt đầu sắp xếp đồ uống lên bàn cho chúng tôi.
"Ồ... Giang Húc, trùng hợp thế! Làm ly không?"
"Thôi, cảm ơn câu." Anh ấy nở một nụ cười xã giao xa cách: "Mọi người cứ chơi vui vẻ, tớ phải quay lại làm việc đây."
Bộ đồng phục bồi bàn ôm sát làm nổi bật bờ vai thái rộng, vòng eo thon gọn, vóc dáng cao ráo cùng đôi chân dài miên man của anh. Đường nét khuôn mặt thanh tú, đôi mắt hoa đào sắc sảo nhưng lại đong đầy sự lịch sự giả tạo.
Tôi nhìn chằm chằm anh ấy, thẫn thờ mất một lúc.
Cô bạn thân Chu Châu tay cầm ly rượu, quàng tay qua vai tôi:
"Sao thế? Cậu chấm anh chàng này rồi à?"
Tôi không đáp.
Chu Châu thừa hiểu tính tôi, bèn nhếch môi:
"Thích thì nhích thôi, thử xem sao?"
Tôi ngạc nhiên: "Không phải loại người như anh ấy rất khó tán sao?"