"Sở đạo hữu."
Sở Tự còn chưa rời đi, Lâm Ngung đã tiến tới để cảm ơn hắn.
"Lần trước ở dãy núi Thập Nhị bị trọng thương hôn mê, còn chưa kịp cảm ơn ngươi." Giọng hắn trầm xuống một chút, sau một hồi do dự mới nói, "Ta nghe nói ngươi đang tịnh dưỡng tại đỉnh Lăng Vân, vốn định đến thăm ngươi, chỉ là... đỉnh Lăng Vân xưa nay không cho phép người ngoài tùy ý ra vào, đành phải thôi."
Lâm Ngung: "Sở đạo hữu mang trọng thương trên người mà vẫn đưa ta ra khỏi dãy núi Thập Nhị, ơn này mỗ nhất định sẽ mãi khắc ghi. Sau này nếu Sở đạo hữu cần giúp đỡ điều gì, ta nhất định sẽ dốc toàn lực tương trợ."
Hắn chắp tay hành lễ, lời nói đầy trịnh trọng, trong đáy mắt là sự quyết tâm đã qua suy xét kỹ lưỡng.
Hắn là người được Gia chủ Lâm gia ấn định làm Gia chủ đời kế tiếp, lời hứa nói ra có sức nặng ngàn cân. Nếu là người bình thường nhận được lời hứa của Lâm Ngung, chắc chắn sẽ mừng rỡ phát điên, đợi đến khi Lâm Ngung kế vị sẽ lập tức tới cửa đưa ra yêu cầu.
Nhưng Sở Tự không phải người thường, hắn cứu Lâm Ngung chẳng qua là vì sợ phiền phức, cũng là chuyện thuận tay làm mà thôi.
Tuy nhiên, đang ở trong một giới tu chân đầy rẫy sự thù hằn và phân tranh này, Sở Tự cũng không ngại có thêm một tầng bảo đảm.
"Đã vậy, đa tạ Lâm đạo hữu."
Thế là Sở Tự mỉm cười nhận lời, đi cùng ba người nhà họ Lâm rời khỏi học đường đệ tử.
"Vừa rồi những kẻ đó là ai vậy? Kẻ thù của Lâm gia sao?" Sở Tự giả vờ nghi hoặc mở lời, âm thầm dò hỏi.
Bọn người Lâm Ngung đều biết tiểu đệ tử của Ngọc Trạch Tiên Tôn trước khi bái nhập môn hạ Tiên tôn từng là một tán tu phiêu bạt bên ngoài, hoặc nói đúng hơn không phải tán tu, mà thực sự là một phàm nhân.
Thân phận thấp kém, tầm mắt hạn hẹp, vốn dĩ chỉ cầu mong cơm no áo ấm.
Hắn hoàn toàn không biết gì về mối quan hệ chằng chịt, phức tạp giữa các đại tộc và tông môn trong giới tu chân.
Lâm Ấu Vi đứng sau lưng hai người lén lút thở dài, ánh mắt phức tạp: Cũng không biết là tốt hay xấu nữa, đến Ly Kiếm Tông hai tháng rồi mà vẫn chưa biết tụ linh.
Ngoài mặt, đương nhiên mọi người sẽ không đem chuyện này ra làm trò cười, nhưng sau lưng vẫn có rất nhiều kẻ khinh miệt, cảm thấy không đáng thay cho Tiên tôn.
Người trong giới tu chân ai cũng biết đến Tam tông Tứ tộc, nhưng cũng vì ngại mâu thuẫn và những chuyện dơ bẩn giữa Lâm gia và ba tộc còn lại nên không ai hỏi thẳng mặt người nhà họ Lâm, tránh xát muối vào lòng họ.
Sở Tự hiển nhiên không phải người bình thường.
Lâm Sơ vẫn giữ nguyên nụ cười: "Họ là hậu bối của tam tộc, cũng đến Ly Kiếm Tông cầu học."
Sở Tự cười như không cười: "Giống như các ngươi sao?"
Lâm Ấu Vi trợn trắng mắt lên trời: "Giống chỗ nào cơ chứ? Chúng ta là nghiêm túc đến cầu học, đâu giống đám hoa khổng tước đó, rõ ràng là đến kiếm chuyện."
Lâm Ngung hơi nghiêng đầu, thấp giọng hỏi: "Sở đạo hữu có biết về Tứ tộc không?"
Sở Tự dĩ nhiên biết, nhưng hắn không lộ ra.
Thấy vẻ mờ mịt thích đáng trên mặt Sở Tự, Lâm Ngung chậm rãi giải thích: "Tứ tộc gồm Lâm gia, Bạch gia, Lý gia và Tưởng gia, mỗi nhà chiếm giữ một châu, trấn thủ một phương."
Những gì hắn nói không khác mấy so với thông tin mà Vân Xác từng cung cấp. Sở Tự cũng cơ bản nắm rõ quan hệ và mâu thuẫn giữa bốn nhà, điều hắn tò mò chỉ là đám hậu bối kia cụ thể là người nhà nào mà thôi.
Ăn mặc loè loẹt rực rỡ, quả thực có thể coi là một "cảnh sắc" lạ mắt của Ly Kiếm Tông.
Đúng là rất hợp với cái danh "hoa khổng tước" mà Lâm Ấu Vi đặt cho.
Tam tộc là những gia tộc trỗi dậy sau này, nền tảng không sâu dày bằng Lâm gia, nhưng gia chủ của họ lại có đầu óc và thủ đoạn, chỉ trong vòng trăm năm ngắn ngủi đã có thể phát triển gia tộc lớn mạnh.
Môn hạ đông đảo, đệ tử tinh anh vô số, tự nhiên sẽ sinh ra sự kiêu ngạo, lại còn nhìn Tam tông không vừa mắt. Nếu không phải sợ Lâm gia gây chuyện vào thời điểm mấu chốt, họ căn bản chẳng thèm phái con cháu trong nhà đến Tam tông cầu học.
Quả nhiên, Lâm Ấu Vi khoanh tay, chân dùng sức đá văng hòn sỏi nhỏ cản đường, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bất bình: "Tam tộc đúng là mặt dày, một mặt đề phòng chúng ta, một mặt lại coi thường chúng ta, chuyên môn phái mấy kẻ không ra gì tới đây."
Sở Tự: "Chẳng phải đều là hậu bối Tứ tộc sao? Có gì khác biệt?"
Lâm Ấu Vi nghiêm mặt: "Sao lại không có khác biệt? Khác biệt lớn lắm chứ! Con mụ Bạch Thư Kỳ đó là cái thá gì, tu vi thấp kém đã đành, lại còn là xuất thân từ bàng chi nhà họ Bạch, sao có thể sánh ngang với bổn tiểu thư?"
Sở Tự chỉ cười không nói.
Hắn nhàn nhạt bồi thêm một câu: "Thế này chẳng phải rất tốt sao?"
Lâm Ấu Vi xù lông, cứ ngỡ Sở Tự chỉ là phàm nhân nên không hiểu sự phân biệt tôn ti trong các đại tộc, vừa định nổi đóa thì nghe thấy Sở Tự khẽ giọng nói: "Cô là đích tiểu thư của Lâm gia, bọn họ chẳng qua chỉ là bàng chi trong nhà. Cho dù cô có làm gì đi nữa, tam tộc cũng sẽ không vì bọn họ mà làm khó Lâm gia đâu."
Giọng của Sở Tự rất êm tai, không phải kiểu cao ngạo của thiếu niên mà là sự dịu dàng trầm thấp giữa độ tuổi thiếu niên và thanh niên.
Lúc này giọng hắn ôn hòa, trong lời nói chứa đựng ý cười, mang theo một sự dụ dỗ khó có thể nhận ra.
Lâm Ấu Vi ngẩn người, Lâm Sơ cũng lộ vẻ suy tư, duy chỉ có Lâm Ngung hơi nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Sở Tự, trong mắt thoáng qua tia nghi hoặc.
Lâm Ngung: "Sở đạo hữu, Ly Kiếm Tông không cho phép đệ tử tư đấu."
Câu nói này khiến Lâm Ấu Vi giật nảy mình, cô bé bừng tỉnh, thần sắc xen lẫn vẻ ảo não và tiếc nuối.
Sở Tự cúi đầu cười thầm: "Lâm đạo hữu hiểu lầm rồi, ta không có ý đó."
Ánh mặt trời chói chang, điều này càng lộ rõ trên người Sở Tự. Nước da hắn trắng, lại thường xuyên bị quản thúc trong điện Nguyệt Hoa, hiếm khi thấy ánh mặt trời.
Đôi khi Lâm Ngung còn hoài nghi, trước khi đến Ly Kiếm Tông, hắn thật sự là một phàm nhân tán tu bị vây khốn bởi những chuyện cơm áo gạo tiền sao?
Ít nhất trong mắt Lâm Ngung, hắn không giống một tán tu đi ngao du khắp nơi, mà ngược lại giống một thiếu gia được nuôi dưỡng trong nhung lụa hơn.
**
Đỉnh chính, điện Tự Diễn.
Trên mặt Ngọc Kỳ Tiên Tôn là vẻ giận dữ và âm trầm hiếm thấy. Bên tay y là những thẻ tre hơi lộn xộn và vài tờ thư tín, trên đó viết vài dòng ngắn ngủi.
Thẩm Chi Ngạn cầm lên lướt qua một lượt, rồi lại nhẹ nhàng đặt xuống, không nói lời nào.
Ngược lại, Ngọc Kỳ Tiên Tôn giận đến mức không chịu nổi, cuối cùng tức quá hóa cười: "Tứ tộc coi Ly Kiếm Tông là học cung chắc? Hết kẻ này đến kẻ khác tống người đến chỗ ta, ta phải trông trẻ cho họ sao?"
Thẩm Chi Ngạn bình tĩnh nói: "Họ vì người nhà họ Lâm mà đến, chưa đạt được mục đích thì sẽ không bỏ qua đâu."
Ngọc Kỳ Tiên Tôn đau đầu, y nhắm mắt dưỡng thần, hồi lâu sau mới mở mắt ra, đôi đồng tử thấu triệt nhưng vô tình: "Lâm gia thì thôi đi, hai tháng qua họ vẫn coi như đúng mực. Còn tam tộc thì sao? Ở Ly Kiếm Tông mà vẫn giữ cái điệu bộ đó."
Y rút chính xác một tờ từ xấp thư tín hỗn độn, dùng một ngón tay búng đến trước mặt Thẩm Chi Ngạn: "Đây là truyền tin hôm nay của Chung trưởng lão. Tên nhóc nhà họ Bạch kia đâu chỉ mượn danh Ly Kiếm Tông để giễu cợt Lâm gia, rõ ràng là đang giễu cợt cả Ly Kiếm Tông chúng ta."
Y than thở: "Bây giờ ta cứ nhìn thấy mấy thứ này là lại đau đầu. Tứ tộc đang yên đang lành, cứ nhất quyết phải tìm chuyện không vui với Tam tông."
Đôi mày của Thẩm Chi Ngạn khẽ động, y ngước mắt nhìn Ngọc Kỳ Tiên Tôn: "Đạo tông và Hợp Hoan tông cũng vậy sao?"
Ngọc Kỳ Tiên Tôn im lặng, dáng vẻ đó rõ ràng là mặc nhận.
Y nói: "Ngọc Trạch, những năm gần đây Tứ tộc ngày càng bất mãn với Tam tông. Nay Lâm gia sa sút, tam tộc ở miền Nam vẫn như mặt trời ban trưa, các tiểu tông phái khổ không thấu nổi, thế mới có cái gọi là Tiên môn bách gia."
"Nhưng suy cho cùng điều đó cũng không thể ngăn cản triệt để dã tâm của tam tộc. Họ không chỉ nhúng tay vào Tiên môn bách gia, mà còn mơ tưởng kéo Tam tông xuống ngựa. Cứ tiếp tục thế này, giới tu chân sớm muộn gì cũng loạn."
Giữa đôi lông mày của Ngọc Kỳ Tiên Tôn ẩn chứa vẻ lo âu: "Lần này phái hậu bối đến Ly Kiếm Tông cầu học, tất cả đều là đệ tử bàng chi trong tộc, khả năng thao túng trong chuyện này quá cao."
Đệ tử không được coi trọng trong tộc mà xảy ra chuyện, bản gia sẽ không có bất kỳ tổn thất nào. Không những không tổn thất, còn có thể mượn cớ đó để gây khó dễ cho Tam tông, được đằng chân lân đằng đầu.
Cho dù không xảy ra chuyện gì thì cũng không tính là đi tay không về, ít nhất ở lại vài ngày, không thể nào không thu thập được chút tin tức nào, cũng thuận tiện cho tam tộc mưu tính chống lại Tam tông, gây bất lợi cho Tam tông.
Họ nói là đệ tử trong tộc, nhưng thực chất giống như những quân cờ ngầm mà các tộc đặt vào trong Tam tông hơn.
Thẩm Chi Ngạn nghe xong thì rủ mắt, che đi sự lạnh lẽo băng giá trong mắt, hồi lâu sau mới đưa ra quyết định cuối cùng: "Cứ tùy tiện tìm một lý do rồi tống khứ hết về đi, họ không thể ở lại lâu được."
Ngọc Kỳ Tiên Tôn hơi ngẩn ra: "Chuyện này... Ngọc Trạch..."
Giọng điệu Thẩm Chi Ngạn lạnh lùng: "Oán hận tích tụ giữa Tam tông Tứ tộc đã lâu, Lâm gia rốt cuộc thế nào không liên quan đến chúng ta."
Ánh mắt Ngọc Kỳ Tiên Tôn phức tạp, hồi lâu thở dài một tiếng, gật đầu đồng ý: "Cũng chỉ có thể làm như vậy thôi."
Sau đó, Ngọc Kỳ Tiên Tôn lại cầm tờ thư của Chung trưởng lão lên, liếc mắt nhìn một cái rồi búng nhẹ vào tờ giấy: "Tiểu đồ đệ kia của đệ khỏi hẳn rồi sao?"
Thẩm Chi Ngạn khựng lại, không biết vì sao chủ đề lại thay đổi nhanh như thế.
Thấy vẻ nghi hoặc trong mắt sư đệ, Ngọc Kỳ Tiên Tôn nói: "Hắn chạy về học đường đệ tử rồi."
Thẩm Chi Ngạn: "..."
Rốt cuộc là chấp niệm lớn đến mức nào?
Đôi mày của Ngọc Kỳ Tiên Tôn giãn ra một chút, cười nói: "Ta nhớ Hoàng trưởng lão của đỉnh Hoành Vân từng đến xin ý kiến của ta, lúc đó ông ấy cứ ngập ngừng mãi không biết có nên thật sự nhét tiểu đồ đệ của đệ vào học đường tu luyện hay không."
Hoàng trưởng lão, trưởng lão phụ trách các việc vặt vãnh của Ly Kiếm Tông.
Ban đầu Sở Tự nhờ Vân Xác làm cho hắn một cái ngọc bài thân phận đệ tử, chính là đi tìm Hoàng trưởng lão.
Nhưng dù Sở Tự có là đệ tử của Ngọc Trạch Tiên Tôn thì cũng không thể che giấu được sự thật là tư chất của hắn cực kỳ kém cỏi, thân phận thấp kém chẳng khác gì phàm nhân.
Vì chuyện này mà Hoàng trưởng lão cảm thấy hơi khó xử, không dám đi xin ý kiến của Ngọc Trạch Tiên Tôn, cũng tự hiểu Ngọc Trạch Tiên Tôn là sư tôn của Sở Tự, cho dù cái tình nghĩa sư đồ này có bao nhiêu phần nước lã thì người ta vẫn là thầy trò chính thức.
Thế nên chỉ có thể đến xin ý kiến của Tông chủ.
Tông chủ tuy đã đồng ý, nhưng suy cho cùng vẫn không yên tâm. Quả nhiên, ngay nhiệm vụ xuống núi hái linh hoa lần đầu tiên của học đường đệ tử đã xảy ra sai sót.
Vì chuyện này mà Thẩm Chi Ngạn còn phải xuất quan sớm.
Nghĩ đến Lâm Ngung và Sở Tự, trong mắt Ngọc Kỳ Tiên Tôn hiện lên vẻ khó đoán, y ngập ngừng một lát rồi ướm lời: "Ngọc Trạch, chuyện của Lâm Ngung và Sở Tự... đệ thấy thế nào?"
Kể từ khi hai người mất tích ở dãy núi Thập Nhị, Ly Kiếm Tông đã phái rất nhiều người tìm kiếm khắp vòng ngoài nhưng vẫn không thấy tăm hơi. Tuy có người không dám tin, nhưng việc Lâm Ngung và Sở Tự đi nhầm vào vòng trong là sự thật.
Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ và một phàm nhân, không thể nào sống sót nổi ở vòng trong dãy núi Thập Nhị.
Ngọc Kỳ Tiên Tôn vốn đã nghĩ xem nên giải thích và bàn giao thế nào với Thẩm Chi Ngạn rồi.
Nhưng hai kẻ có khả năng chết ở dãy núi Thập Nhị nhất lại sống sót trở về.
Cả hai đều nói cùng một kiểu, rằng nhờ có đối phương mới sống sót được.
Nói thật, những lời lẽ đó, Quý Lâm một chữ cũng không tin. Điều y tin nhất là cả hai đều đã chết ở trong đó, y thậm chí đã soạn sẵn lời giải thích cho Lâm gia rồi.
Thẩm Chi Ngạn: "Sư huynh, họ có thể sống sót đi ra, đối với chúng ta mà nói là có lợi chứ không có hại."
Ý tứ chính là, đừng nhắc lại chuyện này nữa.
Đây đã là kết quả tốt nhất rồi.
Ngọc Kỳ Tiên Tôn im lặng, đạo lý y đều hiểu, nếu Lâm Ngung thực sự chết ở Tiểu Trung Châu, Lâm gia sẽ không để yên. Nhưng y cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Y đã gặp qua Lâm Ngung, kẻ nổi bật nhất trong đám đệ tử tinh anh của Lâm gia, bán bước Kim Đan. Nếu hắn là Kim Đan kỳ, có lẽ thật sự có thể sống sót ở dãy núi Thập Nhị, nhưng hắn lại chỉ là Trúc Cơ.
Còn về Sở Tự...
Ngọc Kỳ Tiên Tôn ngước mắt nhìn Thẩm Chi Ngạn, thầm cảm thấy bất lực.
Một tán tu tu vi thấp kém, trên người không có vật gì giá trị, sau khi chịu một kiếm của Ngọc Trạch Tiên Tôn mà vẫn có thể sống sót, còn đi theo đến tận Ly Kiếm Tông, bái nhập môn hạ của Ngọc Trạch Tiên Tôn.
Người và việc như vậy, đây là lần đầu tiên Quý Lâm nhìn thấy.