Cả đêm ròng, Sở Tự ngủ rất ngon giấc.
Đón ánh nắng ban mai vừa ló dạng ở phía Đông, đám người trong khách trạm cũng lần lượt tỉnh giấc giữa buổi sớm tinh khôi. Phố xá bắt đầu tấp nập khách bộ hành, trong các ngõ lớn lối nhỏ, tiếng rao hàng của những tiểu thương ven đường vang lên lảnh lót.
Người qua kẻ lại, hy hỷ nhộn nhịp, phồn hoa vô cùng.
Nam Thành nằm rất gần Đoan Tận hải vực, địa phương này lại nhiều mưa. Mỗi khi bão lớn kéo về, sóng triều từ biển Đoan Tận lại vỗ thẳng vào trước thành. Để đảm bảo an nguy cho bách tính, bên trong Nam Thành đã xây dựng một con sông hộ thành đâm xuyên qua toàn bộ thành phố, thông thẳng ra biển Đoan Tận.
Đây là lần đầu tiên sau trăm năm Sở Tự được thấy khói lửa nhân gian. Bất kể nam nữ già trẻ, gương mặt ai nấy đều tràn đầy nụ cười thuần khiết, đôi mắt rạng rỡ sinh huy.
Hắn cảm thấy thú vị, đối với những sạp đồ ăn vặt trên phố lại càng hiếu kỳ hơn. Đi hết một con phố dài, số lần hắn ngoái đầu nhìn lại không dưới trăm lần.
Điểm cuối của con sông hộ thành trong nội thành là những dãy gác mái san sát nhau xếp thành hình bán nguyệt. Trên con phố rộng thênh thang lát những phiến đá sạch sẽ, vây quanh một hồ nước nối liền với biển Đoan Tận ở giữa.
Lúc này đã là cuối hạ, nước trong hồ trong vắt, cá chép nhảy múa đùa nghịch, những tán lá sen rộng lớn phủ kín mặt nước, vài đóa sen hồng hé đầu ra khỏi lá, rung rinh đưa đẩy trong gió.
Bóng người chập chờn, tiếng người huyên náo.
Khóe mắt Sở Tự mang theo ý cười, thu hết thảy vào tầm mắt. Đôi nhãn mâu của hắn sâu thẳm tối tăm, mang theo ý vị không rõ ràng.
Lần đầu đến nhân gian, hắn tỏ ra khá thong dong, ra tay lại hào phóng. Chỉ trong một buổi sáng đã dạo nát cả con phố dài, hễ nhìn trúng thứ gì là mua thứ đó, đa phần là mấy món đồ chơi nhỏ thú vị hoặc đồ ăn vặt.
Lại một lần nữa nhận lấy con chuồn chuồn tre hình thù kỳ quái từ tay Sở Tự, nhìn lại đống đồ ăn vặt trong tay mình, gân xanh trên thái dương Vân Xác giật liên hồi. Y muốn giơ tay xoa xoa cái trán đang đau nhức, nhưng vừa mới động đậy đã phát hiện tay mình chẳng còn chỗ trống.
Cả hai tay y đều đang xách đủ loại thứ kỳ quái.
Vân Xác nhịn không được nữa: "Đủ rồi, Sở Tự! Ngươi thật sự coi đây là đi chơi đấy à? Đệ tử các tông môn khác đã bắt đầu thăm dò dị sự rồi, chỉ có ngươi là vẫn còn nhởn nhơ tự tại."
Sở Tự đang nghiêng người quay lưng về phía Vân Xác để mặc cả với chủ sạp, nghe vậy liền cười xoay người lại: "Đừng giận mà, vất vả lắm mới tới phàm trần một chuyến, cứ coi như đi chơi thì đã sao?"
"Hơn nữa chỉ là thăm dò dị sự thôi mà, Vân sư huynh thực lực bất phàm, hỏa nhãn kim tinh, chắc chắn sẽ không để chuyện này vào mắt."
Nói đoạn, hắn đặt linh thạch xuống, phớt lờ ánh mắt phức tạp của Vân Xác, xách theo món đồ chơi kỳ lạ mới mua rời đi, chẳng thèm để ý đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của chủ sạp.
Dáng người Sở Tự cao ráo, mái tóc đen được buộc cao sau gáy, dải lụa mềm mại thắt dưới ngọc quan, khẽ đung đưa theo từng nhịp bước.
Thiếu niên diện một bộ hắc y gọn gàng, bên trên thêu vân văn chìm, khiêm nhường nhưng không giấu nổi vẻ quý khí. Lúc này, hắn đang cầm một con ngựa gỗ chân ngắn có chất liệu thô ráp, đôi lông mày rủ xuống, bên môi hiện rõ ý cười như không cười.
Thấy hắn như vậy, lại ra tay rộng rãi, chủ sạp chỉ nghĩ đây là vị quý công tử nhà nào đó tới du ngoạn, chắc chắn là không coi linh thạch cực phẩm ra gì, tiêu tiền như nước chảy, thế là chủ sạp lẳng lặng ngậm miệng.
Vân Xác nhìn mà khóe mắt giật giật: "Đó là một viên linh thạch thượng phẩm đấy."
Sở Tự phất phất tay, vẻ mặt không quan tâm: "Thì đã sao? Thứ đó với ta vô dụng."
Đối với những thứ không có ích cho mình, hắn chưa bao giờ nhìn tới lần thứ hai.
Nói đi cũng phải nói lại, số linh thạch này là phần thưởng phát xuống từ Vấn Kinh Các sau khi hoàn thành nhiệm vụ Vong Ưu Linh lần trước.
Nói chính xác hơn, đó là công lao của Vân Xác và người nhà họ Lâm.
Sở Tự và Lâm Ngung chỉ là đi theo cho đủ quân số thôi.
Khi Sở Tự mới đến Ly Kiếm Tông, hắn từng nghĩ liệu linh thạch dùng để tu luyện của giới tu chân có tác dụng với mình không, nhưng hắn không biết cách nào để có được linh thạch.
Vừa vặn lúc đó học đường đệ tử giao nhiệm vụ Vong Ưu Linh, coi như dâng gối cho hắn ngủ.
Kết quả là Sở Tự cầm linh thạch thử vài lần, đều không thể mượn linh thạch để tu luyện, tinh tiến tu vi như các tu sĩ khác.
Kể từ đó, hắn vứt sạch linh thạch vào góc không gian để chúng đóng bụi, không thèm liếc mắt lấy một cái. Cho đến chuyến đi tới Nam Thành Châu lần này, chúng mới có đất dụng võ.
Sở Tự giơ con ngựa chân ngắn lên hỏi: "Thấy thế nào?"
Vân Xác chẳng nể mặt chút nào: "Khá xấu, y hệt như mắt nhìn của ngươi vậy."
Sở Tự thở dài thu tay lại, rủ mắt xuống, đôi mắt hồ ly cũng cụp xuống theo, thần sắc trông có vẻ hơi thất vọng.
Vân Xác thấy hắn như thế, mím môi định nói gì đó, nhưng Sở Tự lại trực tiếp nhét món đồ vào lòng y, gật gật đầu với vẻ mặt tán đồng: "Đúng là rất xấu, khá hợp với ngươi đấy."
Mặt Vân Xác đen kịt lại.
Sở Tự trực tiếp lướt qua y mà đi, mới được vài bước đã chỉ vào một cửa tiệm có mặt tiền lòe loẹt nói: "Hơi đói rồi, chúng ta vào trong ngồi một lát đi."
Giọng điệu hắn bình thản, không phải đang hỏi ý kiến Vân Xác, mà là trực tiếp chỉ định.
Quả nhiên, Vân Xác còn đang tụt lại sau hắn mấy bước, hắn đã tiên phong bước về phía đó.
Vân Xác cảm thấy thật phi lý: Dọc đường đi Sở Tự đã ăn không ít, giờ mà còn đói?
Y ngước mắt lên, đập vào mắt là mấy chữ rồng bay phượng múa: Giang Nam Vân Tô.
Vân Xác: "..."
Sao không ăn cho chết ngươi đi!
Cuối cùng Sở Tự vẫn không vào tiệm Vân Tô, mà vào một trà lâu được xây dựng bao quanh hồ.
"Khách quan dùng từ từ."
Tiểu nhị mang trà và các món nhắm lên đầy đủ, dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán, cười thẹn thùng.
Sở Tự chưa bao giờ để bản thân chịu thiệt thòi, ra tay hào phóng. Vừa vào trà lâu đã chọn ngay một gian thượng hạng có vị trí đắc địa. Gian phòng đối diện với một hành lang dài bên trong trà lâu, ở giữa có một bức bình phong dày ngăn cách.
Hướng ra ngoài là cảnh hồ sen thơ mộng, nhìn xuống phía dưới, tầng một chật kín người. Trên cao đài ở giữa, một nhóm nữ tử mặc váy đỏ vừa kết thúc điệu múa, giữa đôi mày toát lên vẻ yêu kiều, phong tình vạn chủng.
Các vũ cơ mỉm cười quyến rũ, khiến những vị khách tại hiện trường cười ngây dại, sau đó mới rủ mắt che miệng cười, lui khỏi sân khấu một cách tao nhã.
Một vị lão tiên sinh tóc trắng bước lên cao đài, lão vuốt chòm râu bạc trắng, tay cầm sách, liếc nhìn vài cái rồi chắp tay sau lưng, nhắm mắt lại thao thao bất tuyệt.
Sở Tự nhận ra đây chắc hẳn là tiên sinh kể chuyện trong dân gian.
Ở phía đối diện, sắc mặt Vân Xác lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn. Y cảm thấy vô vị, vừa nhấm nháp món nhắm vừa uống trà, khẽ gõ lên mặt bàn, đẩy đĩa bánh Vân Tô sang, sắc mặt không mấy vui vẻ nói: "Ngươi còn định ở lại đây bao lâu nữa?"
Sở Tự nghiêng đầu: "Hửm?"
Vân Xác: "Vũ bạt, khúc chung, quả không hổ danh nhất vũ khuynh thành." (Múa dứt, nhạc tàn, đúng là một điệu múa làm nghiêng ngả thành trì).
Y nói câu này thực sự rất quái dị, giọng điệu bình thản thốt ra lời khen ngợi, phối hợp với vẻ mặt cứng đơ như khúc gỗ kia, hiệu quả thật khó đỡ.
Sở Tự khựng lại một chút, cắn một miếng bánh Vân Tô: "Ngươi ghen tị à? Nói một tiếng với đông gia đi." Hắn cười chống cằm, "Cái mặt này của ngươi mà lên đó, chắc chắn có thể tranh đua được với đám nữ tử kia đấy."
"Biết đâu lại nhân cơ hội này chiếm được trái tim của người ta, khiến người ta quyết tâm không phải ngươi thì không gả?" Sở Tự càng nói càng quá trớn, "Hoặc là không phải ngươi thì không cưới."
Nghe nhiều lời mỉa mai của Sở Tự, bây giờ Vân Xác lại vô cùng quái dị mà quen dần, nội tâm chẳng chút gợn sóng, chỉ thầm đảo mắt một cái.
"Hảo!"
Bạch bạch bạch. (Tiếng vỗ tay)
yk: cấm nghĩ bậy nhaaaaâ:)))))
Dưới lầu không biết đã kể đến đoạn nào mà lại lôi cuốn, hấp dẫn đến vậy, khiến phía dưới đài vỗ tay rầm rộ, tiếng reo hò không ngớt.
Vân Xác rủ mắt, bất động thanh sắc quét nhìn đám người bên dưới.
Nhìn qua ngôn hành cử chỉ, tất cả đều là thành dân bách tính. Họ hoặc mặc bố y màu xám nâu, hoặc diện cẩm y bạch bào, tụ tập dưới trà lâu uống rượu, đàm luận sôi nổi.
Tầng hai ngoại trừ hai người Sở Tự, Vân Xác ra, còn có đệ tử của các tông môn khác đang đứng quan sát náo nhiệt bên dưới, rõ ràng cũng muốn nghe ngóng chút tin tức hữu dụng từ dân gian.
Vân Xác trầm giọng nói: "Ngươi không thấy kỳ lạ sao?"
Sở Tự cũng không ngẩng đầu lên: "Có gì mà kỳ lạ?"
"Dị sự ở Nam Thành liên lụy rất rộng, liên quan đến tính mạng của nhiều người, chuyện đã xảy ra hơn hai tháng rồi, đến nay Lâm gia vẫn chưa tìm được hung thủ, vì thế còn phá lệ đưa dị sự Nam Thành vào nội dung thi đấu của Tiên Môn Đại Hội."
Vân Xác rủ mắt: "Trong hoàn cảnh như vậy, bách tính Nam Thành lại không hề có vẻ lo lắng bất an, ngược lại còn vui vẻ hòa thuận, thực sự rất quái dị."
Sở Tự buồn cười hỏi lại: "Sao ngươi biết họ có thực sự thờ ơ với chuyện này như vẻ bề ngoài không?"
Vân Xác cau mày, quay đầu nhìn xuống lầu.
Nụ cười trên mặt mọi người dưới đài không giống như giả vờ, cũng chẳng thấy sự hoảng hốt khi bị bóng ma dị sự bao trùm.
"Khụ khụ khụ."
Vị lão tiên sinh trên đài khẽ ho vài tiếng, liền có người tiến lên dâng trà rót nước, bê ghế mời lão tiên sinh ngồi xuống.
Lão tiên sinh làm bộ làm tịch gật đầu, vuốt râu ngồi xuống, gấp cuốn thoại bản sau lưng lại.
"Tiếp lời lần trước, vị Huyện lệnh gia ở phía Tây thành nạp thiếp, chuyện trọng đại như thế, hạ nhân tự nhiên không dám làm việc qua loa."
Lão giơ cánh tay gầy trơ xương lên, vạch một đường trong không trung: "Tiếng pháo nổ vang suốt dọc đường, nhạc khí không dứt, hai bên đường phố chật kín người, có thể nói là thanh thế rầm rộ."
Giọng nói của lão tiên sinh hơi run rẩy, bàn tay lơ lửng giữa không trung khẽ run run. Lão không hổ danh là người kể chuyện, kể rất sống động, lôi cuốn, khuấy động bầu không khí hiện trường.
Thế nhưng những người có mặt lại lộ vẻ chán ghét, thần tình vi diệu, thậm chí có người không thèm che giấu mà cười lạnh một tiếng, mang theo sự khinh miệt và coi thường.
"Tội nghiệp cô nương kia đương độ tuổi trăng tròn, cô độc không nơi nương tựa, còn bị lão góa vợ kia làm hại, chịu tận nhục nhã, chết không nhắm mắt."
Từ gian phòng bên cạnh, phía gần cửa sổ truyền đến giọng nói giễu cợt.
Sở Tự quay đầu sang, cười hỏi: "Các hạ sao lại nói vậy?"
Ngăn cách bởi một bức tường gỗ, người kia im lặng một thoáng, rồi mới thong thả kể lại: "Huyện lệnh gia ở Tây thành đã gần tuổi thất tuần, già mà chẳng có nết. Từ hai mươi năm trước khi lão nhậm chức, ngày ngày vàng bạc châu báu đều được đưa vào Thành chủ phủ, dây dưa quan hệ với phía đó."
"Chuyện đó thì thôi đi. Tương truyền Huyện lệnh gia từng có hai đời chính thê, nhiều phòng tiểu thiếp, nhưng vì lão Huyện lệnh có thủ đoạn tàn độc trong chuyện phòng the, lấy việc hành hạ người khác làm vui."
"Chính vì thế bao nhiêu năm qua, lão không có mụn con nào, thê thiếp đều chết bất đắc kỳ tử, tiếng ác đồn xa."
Vân Xác nghe mà nhíu mày.
Sở Tự: "Lão làm càn như vậy, không ai quản sao?"
Người kia thở dài một tiếng nặng nề: "Huynh đài không phải người Nam Thành đúng không?"
Sở Tự không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Người đó lại nói: "Nam Thành gần sát biển Đoan Tận, cách Kinh Thành rất xa, thiên tử ngự cao đường, thần tử xa triều đình. Trời cao Hoàng đế xa, Thành chủ phủ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua."
"Đám bình dân bách tính chúng ta đương nhiên không thể làm gì được lão."
Nam Thành tuy là địa bàn của tiên môn, nhưng cũng có không ít phàm nhân bình dân sinh sống. Từ xưa đến nay, giới tu chân và phàm trần luôn phân định rạch ròi, nước sông không phạm nước giếng.
Giới tu chân chưa bao giờ nhúng tay vào chính sự phàm trần, chỉ có những dị sự liên quan đến yêu ma quỷ quái, giới tu chân mới ra tay hợp tác với phàm gian để trảm yêu trừ ma.
Mà Thành chủ phủ Nam Thành cũng không trực thuộc triều đình, mà là đời đời sinh sống tại Nam Thành, có quan hệ thông gia với tu sĩ, dựa dẫm vào giới tu chân nhưng lại có dây dưa với triều đình, chủ yếu dùng để chế ước tu sĩ và phàm nhân trong thành, cân bằng sự tồn tại của hai tộc.
Cho nên bất kể vị Huyện lệnh gia trong miệng bách tính hành sự hoang đường, thối nát thế nào, Lâm gia ở Nam Thành cũng chưa từng nhúng tay quản lý.
Sở Tự quay đầu nhìn xuống lầu, tuy lão tiên sinh kể chuyện thao thao bất tuyệt, sinh động như thật khiến người ta như chìm đắm trong cảnh, nhưng mọi người dưới đài ngoài vẻ khinh bỉ và phẫn nộ nhàn nhạt ra thì không còn hành động nào khác.
Người kia cảm thán một tiếng, giọng điệu có phần nhẹ nhõm hơn: "Cũng may hiện giờ lão Huyện lệnh đã liệt giường liệt chiếu, sống không bằng chết, cũng coi như là báo ứng rồi."
Sở Tự khẽ gõ lên mặt bàn, chống cằm, nội tâm cảm thấy buồn cười: Chỉ là liệt giường thôi mà, sao có thể coi là báo ứng được?
Huyện lệnh gia ở Nam Thành là người dưới một người trên vạn người, cho dù có liệt giường thì cũng có người bên cạnh túc trực chăm sóc hầu hạ, cơm bưng nước rót tận mồm, so với nhiều người thì vẫn tốt hơn chán vạn lần.
Dưới lầu, lão tiên sinh kể chuyện cuối cùng cũng dừng lại, uống ngụm nước nhuận giọng, sau khi cảm tạ mọi người đã ủng hộ thì thong thả bước xuống đài.
Người ở tầng một đã tản đi quá nửa.
Sở Tự cũng đứng dậy, cùng Vân Xác bước ra khỏi trà lâu.