Vân Xác khó khăn cử động cổ, bàn tay dính những vệt máu khô không nhịn được mà bám lấy cổ tay của Sở Tự, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn.
Lý Mẫn bị biến cố bất thình lình làm cho kinh hãi, gã thốt lên một tiếng, trợn to mắt, theo bản năng định tiến lên phía trước. Chỉ là mới đi được hai bước, gã đột nhiên cảm thấy đầu óc đau nhói, sau đó cả người mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
Vân Xác nghiến răng, ngửa đầu ra sau vật lộn.
“Chỉ giáo, không dám nhận. Ngươi có nghi vấn gì, cứ trực tiếp hỏi là được.”
Nụ cười nơi khóe miệng Sở Tự không đổi, hắn giơ tay lên, giữa kẽ ngón tay kẹp một tấm thiếp mời dát vàng.
“Cái này từ đâu mà có?”
Vân Xác rủ mắt che giấu mọi cảm xúc, khó khăn lên tiếng: “Ta đã nói rồi, là từ Hoa Nguyệt Lâu ——”
“Nhặt được? Từ trên người cái bóng đen đó?” Sở Tự tiếp lời y, âm cuối cao vút, cầm tấm thiếp mời quạt quạt như quạt giấy, “Lâm Diệp tuy đã tách khỏi Lâm gia, nhưng dù sao cũng là tu sĩ, người phàm muốn nịnh bợ còn không kịp, kẻ nào lại vứt thiếp mời đi không cần, để chờ ngươi tới nhặt?”
Ánh mắt Sở Tự sâu thẳm, chỉ cảm thấy phiền muộn.
Lời giải thích đầy sơ hở như vậy, mà hắn lại không thèm hỏi cho rõ ràng đã dễ dàng tin tưởng.
Hắn vô cảm.
Nói cho cùng, vẫn là quá tin tưởng vào vận may và hào quang của nhân vật chính rồi.
Loại chuyện này xảy ra trên người Vân Xác có lẽ là thường tình, nhưng nếu xảy ra trên người Sở Tự, vậy thì đáng để hắn xem xét kỹ lưỡng một phen.
Vân Xác nghiêng đầu hỏi: “Ngươi muốn nói cái gì?”
Sở Tự mỉm cười: “Từ lúc Lâm Diệp sai người bưng bức họa lên, ta đã thấy kỳ quái. Không phải kỳ quái Lâm Diệp, mà là kỳ quái ngươi.”
“Kể từ bức họa đó, ngươi dường như chẳng hề ngạc nhiên khi chuyện này xảy ra. Tại sao?”
“Mọi người khi biết chuyện đó có liên quan đến bí cảnh trên vùng biển Đoan Tận, đều vui mừng khôn xiết, muốn nhìn chằm chằm vào bức họa để tìm hiểu cho ra lẽ, còn ngươi thì sao?”
“Vân Xác, có lẽ đến chính ngươi cũng không nhận ra. Lúc bức họa được bưng lên, ngươi đã né tránh ánh mắt của ta hai lần.”
Động tác vùng vẫy của Vân Xác khựng lại, có chút không thể tin nổi nhìn Sở Tự.
Sở Tự phớt lờ ánh mắt lạnh lẽo của y, tiếp tục nói: “Ngươi có ý đồ với Ma Vực, cũng biết người trong Ma Vực thực lực không tầm thường. Nếu ngươi thực sự có ý với ngôi vị Ma Tôn, nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt này.”
Bí cảnh ở vùng biển Đoan Tận chính là cơ hội tốt nhất để Vân Xác nâng cao tu vi, đột phá cảnh giới.
“Thế nhưng ngươi đến chạm cũng không thèm chạm vào một cái.” Sở Tự cười như không cười, giọng điệu đầy nghi hoặc, “Cho nên, là tại sao?”
Vân Xác dốc sức nghiêng đầu để giảm bớt sự khó chịu trên cổ: “Ta không biết ngươi đang nói gì...”
Sắc mặt Sở Tự lạnh lùng, đột ngột siết chặt lòng bàn tay. Vân Xác hừ nhẹ một tiếng, mặt đỏ bừng vì khó thở, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.
“Nói đơn giản là, ngươi muốn giết ta. Kẻ đứng sau ngươi cũng muốn giết ta.” Sở Tự thấp giọng nói, “Kẻ đứng sau ngươi là ai?”
Hắn nới lỏng thứ trong tay ra một chút: “Cái này, ai đưa cho ngươi?”
Sở Tự nhìn chằm chằm vào Vân Xác, không bỏ sót bất kỳ tia cảm xúc nào trên mặt y, đồng thời trong lòng thầm suy tính.
Chuyện hắn có mưu đồ với Lâm gia không ai biết được, ngoại trừ hệ thống.
Nhưng hệ thống chỉ là một đống dữ liệu dòng điện não, Sở Tự nhớ lại lúc hắn bị kẹt trong bức họa, tiếng gào thét bất chấp sống chết của hệ thống.
Hệ thống có vấn đề, nhưng không đến mức phản chủ.
Vân Xác chỉ lầm tưởng hắn là Bách Sát, nội tâm cho rằng cho dù Sở Tự có khinh miệt y thế nào, cuối cùng vẫn sẽ quy thuận y, hóa thành lưỡi kiếm sắc bén trong tay y, giúp y rạch một đường máu tại Ma Vực.
Cho nên, Vân Xác thực sự chưa chắc đã muốn giết hắn.
Trừ phi, Vân Xác đã biết thân phận của hắn, muốn ra tay trước để chiếm ưu thế mà không làm rút dây động rừng.
Vân Xác nén giọng ho vài tiếng: “Ta... không có ý muốn giết ngươi. Ta trước đó cũng không biết Lâm Diệp sẽ làm ra chuyện như vậy... Còn về việc ngươi nói sau lưng ta có người? Thuần túy là suy đoán của ngươi.”
Giữa lông mày Sở Tự lóe lên vẻ tàn nhẫn, hắn cố gắng đè nén sự thôi thúc muốn trực tiếp g**t ch*t Vân Xác, nhưng hiện tại thì không được.
Sau lưng Vân Xác có người, đây là điều không cần bàn cãi, hơn nữa kẻ này nhắm vào Sở Tự. Nếu lúc này g**t ch*t Vân Xác, chưa nói đến việc cốt truyện sau này có bị sụp đổ hoàn toàn hay không, mà còn làm rút dây động rừng.
Hơn nữa...
Sở Tự nheo mắt, cảm thấy phiền lòng.
Hơn nữa còn có Thẩm Chi Ngạn. Tuy cả hai đều là đệ tử của Thẩm Chi Ngạn, nhưng Sở Tự rốt cuộc vẫn tự nhận thức, so với Vân Xác, hắn mới thật sự là kẻ lai lịch bất minh.
Ân nhân cứu mạng là giả, tán tu là giả, thân phận đệ tử cũng là giả.
Tất cả mọi thứ đều là giả.
Giống như bong bóng ảo ảnh, chạm vào là vỡ.
Sở Tự thở hắt ra một hơi trọc khí, dịu giọng xuống, cảm xúc trong mắt biến đổi vài lần, cuối cùng mang theo ý vị mê hoặc lòng người hỏi: “Vân Xác, ngươi nói cho ta biết, hắn là ai?”
Vẻ đau đớn trên mặt Vân Xác dịu đi, y hơi ngẩn ngơ xoay đầu, sự kinh ngạc đi kèm với ánh mắt phức tạp nhìn sâu vào đôi mắt hơi đỏ của Sở Tự.
Ánh mắt này khiến Sở Tự cau mày, sự bực bội trong lòng càng tăng lên, thậm chí còn có chút không tự nhiên.
Hắn đè nén cảm giác khác lạ này xuống, chưa kịp nói gì đã nghe thấy giọng nói khàn khàn của Vân Xác bên tai: “Ta không biết...”
Sở Tự nghe vậy, đột ngột ngẩng đầu.
Lông mi của Vân Xác rủ xuống, hàng mi dày như lông quạ khẽ run, trong mắt vô thần.
Sở Tự vô cảm nhìn chằm chằm y hồi lâu, sau đó nhắm nghiền mắt, mất kiên nhẫn nghiến răng hất mạnh Vân Xác ra.
Khụ khụ khụ.
Vân Xác khôi phục thần trí, cơn đau nơi cổ họng khiến y không nhịn được mà ôm lấy cổ, ho hồi lâu mới nuốt trôi được vị tanh ngọt trong họng xuống.
Y ngẩng đầu, nhờ ánh sáng yếu ớt phía xa để nhìn rõ đường nét của Sở Tự đang ẩn mình trong bóng tối.
Chỉ thấy Sở Tự từ trên cao nhìn xuống y, một tay đặt lên cổ tay vừa bóp chặt cổ y mà nhẹ nhàng x** n*n, y không nhìn rõ thần sắc trên mặt Sở Tự.
Đồng thời giọng nói lạnh lùng của Sở Tự truyền vào tai, chỉ là ý tứ trong lời nói khiến Vân Xác có chút không hiểu: “Lần ở Ma Vực đó, còn cả lần bức họa này nữa, chúng ta cũng coi như có qua có lại rồi.”
“Vân Xác, sẽ không có lần sau đâu.”
Sở Tự xoay người, không biết rút ra một chiếc khăn tay từ đâu, toàn thân tỏa ra hơi lạnh rủ mắt, chậm rãi lau đi vệt máu không cẩn thận dính từ trên người Vân Xác, đồng thời không khách khí đá đá Lý Mẫn đang bất tỉnh nhân sự dưới chân.
Miêu Thanh ở đằng xa chớp chớp mắt, đôi mắt mèo đầy vẻ bối rối và cảnh giác, thấy Sở Tự đi tới liền nhe nanh không ngừng khè lửa.
Sở Tự lại chẳng buồn quan tâm đến cô ta, trực tiếp bước ra khỏi Lâm phủ.
Lúc này đã qua nửa đêm, nhưng trên phố vẫn nhộn nhịp như cũ, nam nữ già trẻ mặt mày rạng rỡ, tay cầm lồng đèn với đủ kiểu dáng khác nhau dạo chơi trên phố.
“Ký chủ...” Hệ thống lén lút thò đầu ra, không dám nhìn sắc mặt khó coi của Sở Tự lúc này.
“Tại sao ký chủ lại chắc chắn sau lưng Vân Xác có người?”
Sở Tự lơ đãng nói: “Quá mức trùng hợp. Cho dù là tấm thiếp mời đó, hay là bức họa mà Lâm Diệp lấy ra, còn cả ánh mắt né tránh của Vân Xác nữa.”
Một kẻ thèm khát ngôi vị Ma Tôn, đối với bức họa có khả năng ẩn giấu bản đồ đánh dấu bí cảnh trên vùng biển Đoan Tận mà lại dửng dưng như không, đối với chiêu này của Lâm Diệp cũng chẳng hề ngạc nhiên.
Hắn cười lạnh một tiếng, không có quỷ mới lạ.
Hắn từ trong bức họa đi ra, nếu còn không thấy kỳ lạ thì hắn cũng không xứng gánh vác danh hiệu Ma Tôn, từ mấy trăm năm trước đã nên chết đến mức chẳng còn cái nát vụn nào rồi.
“Ban đầu ta cũng chỉ là hoài nghi, có lẽ Vân Xác là vô tình va phải, là do hào quang nhân vật chính nên mới tình cờ có được thiếp mời, không chạm vào bức họa nên không bị nhốt trong tiểu thế giới. Nhưng giờ xem ra, y cũng chẳng hoàn toàn vô tội.”
Giọng điệu hệ thống đầy thắc mắc và tò mò: “Nhưng dù sao y cũng là nhân vật chính của nguyên tác, không có hào quang nhân vật chính thì cũng nói không thông, có lẽ là do vận may chăng?”
Sở Tự cười lạnh: “Thứ ta tu luyện là Nhiếp Hồn.”
Dưới thuật Nhiếp Hồn, không có gì có thể che giấu.
Việc họ có mưu đồ với Lâm gia là thật, nhưng chuyện này không ai biết, Vân Xác cũng vậy.
Nhưng kẻ đứng sau y lại rất chắc chắn rằng Sở Tự có mưu đồ với Lâm gia, cho nên chỉ cần là mọi sự vật liên quan đến Lâm gia, Sở Tự đều sẽ không bỏ lỡ.
Nếu không thì đã chẳng bày ra cái cục diện này.
Kẻ đó rất hiểu Sở Tự.
Đến mức có thể mượn tay của Vân Xác và Lâm Diệp để thiết kế mưu đồ g**t ch*t Sở Tự.
Thật là một chiêu mượn đao giết người hay.
Bởi vì bất kể là vì Miêu Thanh hay vì danh tiếng của bản thân, Lâm Diệp đều sẽ không khoanh tay đứng nhìn “Dị sự Nam Thành” bị điều tra rõ ràng mà không làm gì cả.
Việc Lâm Diệp ra tay chỉ là chuyện sớm muộn.
Có thể mượn đao giết người, lại còn có thể rũ bỏ sạch sẽ để trốn sau đám đông, giống như rắn độc mãnh thú trong bóng tối, nhìn chằm chằm con mồi, khi thời cơ chín muồi sẽ đột ngột tấn công, tung một đòn chí mạng.
Sở Tự cảm thán: “Thù sâu oán nặng đến mức nào cơ chứ.”
Hệ thống ngập ngừng một lát, cẩn thận nói: “Ký chủ có từng nghĩ tới, trăm năm trước, lúc tiền nhiệm Ma Tôn đưa Vân Xác đến tu chân giới, ngoại trừ Vân Xác, có lẽ còn có các ma thị khác không?”
Dù sao lúc đó Vân Xác tuổi còn quá nhỏ, một mình đến tu chân giới là chuyện không thực tế cho lắm.
Sở Tự lắc đầu, phủ định giả thuyết này: “Có lẽ đúng là có người đi theo thoát khỏi Ma Vực, nhưng nhất định không phải là ma thị do tiền nhiệm Ma Tôn sắp xếp đi theo bên cạnh Vân Xác.”
Kẻ đó rõ ràng cũng chỉ là mượn Vân Xác để thiết kế mà thôi, chỉ xem Vân Xác như quân cờ, thậm chí có lẽ ngay cả hợp tác cũng không tính là vậy.
Dưới thuật Nhiếp Hồn không có gì che giấu, nếu sau lưng Vân Xác thực sự không có ai, câu trả lời của y sẽ không phải là “Ta không biết...”.
Kẻ đó ẩn nấp quá sâu, lại khá hiểu rõ về Sở Tự, ngay cả thuật Nhiếp Hồn của hắn cũng đã dự liệu trước.
Sở Tự nheo mắt, rồi nhanh chóng phủ định suy đoán này —— có lẽ cũng là vì không yên tâm về Vân Xác, nên mới hoàn toàn không lộ diện trước mặt y, hoặc là vào lúc sự cảnh giác của Vân Xác hạ thấp đã sửa đổi trí nhớ của y.
Hệ thống lo lắng hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Sở Tự đảo mắt trắng: “Còn có thể làm sao nữa? Kẻ địch trong tối, chúng ta ngoài sáng, hoàn toàn ở thế bị động.”
Kẻ đó nôn nóng ra tay, không chỉ vì hiểu rõ Sở Tự, mà có lẽ cũng có sự kiêng dè, nếu không sẽ không vội vàng như thế, lại còn bị hắn nhận ra manh mối.
“Lần này không thành công thì sẽ có lần sau. Tới đâu hay tới đó vậy.” Sở Tự bỗng cảm thấy đau đầu.
Sự hiểu biết của hắn về cốt truyện nguyên tác quá ít, hiện tại lập trường của nhân vật chính Vân Xác này cũng không rõ ràng, không thể tin cậy.
Kẻ đó hiểu rõ hắn, còn hắn lại chẳng biết gì về kẻ đó.
Tiền đồ có thể nói là mịt mờ.
Phía sau Lâm phủ bỗng nhiên có động tĩnh, Lâm Diệp đã chết, bức họa hoàn toàn bị hủy, tiểu thế giới sụp đổ.
Những tiếng sột soạt truyền ra từ bức tường viện cao vút, đi kèm với những tiếng tranh cãi lúc thì nghi hoặc lúc thì phẫn nộ, lúc lại mắng chửi xối xả.
Cũng náo nhiệt y như khách bộ hành bên ngoài phủ.
Mùi tanh tao thoang thoảng phía sau hoàn toàn tan biến.
Cái lạnh trong đêm bị xua tan, trước mắt là khói lửa nhân gian, lọt vào tầm mắt chính là ánh đèn lung linh, nhưng khi Sở Tự vừa bước ra khỏi cửa, nhìn thấy một bóng người màu trắng bên ngoài tầng tầng bóng người kia, bước chân hắn khựng lại, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Đó là Thẩm Chi Ngạn.