Trình Đình Nghị không chớp mắt nhìn Lâm Phong, thấy hơi kỳ lạ, không hiểu vì sao Lâm Phong lại do dự. Chẳng lẽ là vì công việc của hắn rất bận rộn? Hay là vì Lâm Phong cảm thấy ở quê không tốt?
Càng nghĩ, anh càng thấy khó chịu, ánh mắt bắt đầu ánh lên vẻ uất ức.
Lâm Phong cảm thấy buồn cười, Trình Đình Nghị 18 tuổi quả thật quá dễ hiểu, mọi cảm xúc đều bộc lộ trên mặt. Không vui là không vui, vui vẻ là vui vẻ, nhưng như vậy cũng tốt.
“Tôi có thể đồng ý với cậu, miễn là cậu không đổi ý.”
Lâm Phong cong môi, lợi dụng việc Trình Đình Nghị mất trí nhớ để đặt ra khuôn khổ.
“Tôi không đổi ý!”
Trình Đình Nghị chỉ thiếu nước giơ ba ngón tay lên thề.
“Được.”
Lâm Phong gật đầu, hai người đạt được thỏa thuận. Trình Đình Nghị thấy thỏa mãn, trời cũng đã khuya, anh giục: “Ngủ thôi.”
Lâm Phong có thói quen tổng kết công việc trước khi ngủ, nhưng đêm nay, bị Trình Đình Nghị ngắt lời, hắn cũng không làm nữa, bị người ta giục lên giường. Hắn xuống giường tắt đèn lớn, chỉ để lại một chiếc đèn ngủ nhỏ, rồi lên giường.
Trong bóng tối, Trình Đình Nghị cảm nhận được hơi thở ấm áp của người bên cạnh, anh luôn cảm thấy xao xuyến trong lòng.
Suy nghĩ trong đầu như một cuộn chỉ rối, xoắn cả vào nhau. Cứ xoắn xuýt mãi, rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Tư thế ngủ của anh thật sự không tốt lắm, tùy tiện nhấc chân, gác lên đùi Lâm Phong, tay thì như ôm gối mà ôm lấy hắn.
Lâm Phong vốn đã khó ngủ nên bị đ.á.n.h thức. Trong tầm mắt mờ tối, nhìn thấy người không ngừng xích lại gần mình, Lâm Phong bất lực, dùng bàn tay lớn vòng tay lại, ôm c.h.ặ.t anh, rồi nhắm mắt lại.
Người trong mộng cựa quậy một cái, không thoát ra được, liền ngoan ngoãn nằm yên.
Ngày hôm sau, khi Trình Đình Nghị tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không. Anh mơ màng ngồi dậy, nhìn quanh rồi lục lại ký ức.
Anh bị thương, anh đang ở bệnh viện cùng với bạn trai.
Bạn trai...
Đúng rồi!
Bạn trai anh đâu?
Trình Đình Nghị vén chăn xuống giường, đi được hai bước thì quay lại đi giày vào. Xong xuôi, anh đi thẳng đến phòng vệ sinh độc lập, không thấy ai, anh quay người định bước ra ngoài.
Vừa lúc này, cánh cửa được đẩy ra, Lâm Phong bước vào. Phía sau hắn còn có một người đi theo. Trình Đình Nghị nhìn qua, theo trí nhớ anh chưa từng gặp qua người đó.
Hai người đối diện, Trình Đình Nghị là người mở lời trước, trách móc: “Anh đi đâu đấy? tôi tỉnh dậy không thấy anh, tôi cứ tưởng tôi bị bỏ rơi rồi!”
Không đến mức này chứ.
Trình ca, anh thật sự quá làm nũng rồi.
Trợ lý đi phía sau, lặng lẽ đ.á.n.h mắt sang chỗ khác.
Lâm Phong tiếp thu rất tốt, những lời này chẳng là gì cả. Hắn bước vài bước đến gần: “Lát nữa tôi phải đi đến công ty. Đây là trợ lý của cậu, cậu ấy sẽ ở đây chăm sóc cậu.”
Vốn dĩ, công ty phân phối trợ lý, một nghệ sĩ tiêu chuẩn sẽ có một người. Tuy nhiên, đó là nội dung trên hợp đồng, tình hình thực tế giữa các nghệ sĩ là không giống nhau. Người có giá trị có tám chín trợ lý cũng không thành vấn đề, người không có giá trị thì chẳng có gì cả.
Mà dưới trướng Chu Phong, ba bốn nghệ sĩ dùng chung một người.
Chưa nổi tiếng, một người đã là giới hạn rồi.
Hiện tại, trợ lý đã được điều đến chăm sóc Trình Đình Nghị, ba người còn lại, Lâm Phong dứt khoát điều thêm ba người nữa.
Người chăm sóc Trình Đình Nghị phải là người quen mới được.
Trình Đình Nghị thu lại nụ cười trên môi, ánh mắt mang theo vẻ dò xét, mở miệng: “Chào anh, anh là ai vậy?”
Trước khi đến, hắn đã biết tình hình của Trình Đình Nghị.
“Tôi là trợ lý Tiểu Phong, tên đầy đủ là Phong Kỳ”
“Trình Đình Nghị, hẳn là cậu nhận ra tôi chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trợ lý Tiểu Phong mỉm cười: “Nhận ra, nhận ra chứ, Trình ca, Chu ca dặn anh nghỉ ngơi cho tốt.”
Và còn, đừng lên mạng, đừng gây chuyện.
Những lời này, trợ lý không dám nói ra, dù sao thì, đại gia vẫn còn ở đó.
Sau khi thấy Lâm Phong, hắn mới biết người Trình ca nhà mình che giấu là ai, một đại gia nổi tiếng trong giới, từng lên kênh tài chính kinh tế, tổ tiên còn có dính dáng tới chính trị, hoàn toàn không phải là người bình thường.
“Có chuyện thì gọi điện cho tôi.”
Lâm Phong dặn dò xong, cầm điện thoại rời đi.
Trình Đình Nghị đi theo sát, “Tôi tiễn anh.”
Lâm Phong không từ chối, không ngờ Trình Đình Nghị đi theo hắn mãi tới tận cửa thang máy, nhìn hắn bước vào thang máy.
“Lúc không có việc gì tôi có thể gọi điện thoại cho anh không?”
Trình Đình Nghị do dự mãi, mới hỏi.
Lâm Phong bất đắc dĩ, gật đầu đồng ý.
Trình Đình Nghị cười toe toét, đúng lúc này cửa thang máy đóng lại, dãy số bên cạnh bắt đầu nhảy lên.
Trợ lý bên cạnh mở lời: “Trình ca nên trở về phòng thôi ạ.”
“Ờ.”
Trình Đình Nghị thu lại nụ cười, không thèm nhìn trợ lý, trực tiếp quay người đi về phía phòng bệnh.
Trợ lý Phong Kỳ: ?
Không phải, Trình ca, anh hai mặt thế hả?
Trợ lý quay người nhìn bóng lưng Trình Đình Nghị rời đi không chút do dự, hít sâu một hơi, rồi nhanh ch.óng đi theo sau.
Hắn nhất định phải mách tội Trình Đình Nghị khi anh ấy khôi phục trí nhớ!
Trình Đình Nghị sau khi mất trí nhớ, hai mặt một cách đáng sợ.
Chẳng lẽ mình không xứng đáng nhận được một nụ cười hay sao?
Trình Đình Nghị trở lại phòng bệnh, y tá tiêm t.h.u.ố.c đã đến. Nhìn thấy năm sáu chai dịch truyền, sắc mặt Trình Đình Nghị càng sa sầm hơn.
Chẳng có ai thích tiêm cả!
Trình Đình Nghị lại càng không.
Thấy bệnh nhân đã trở về, cô y tá lên tiếng: “Qua đây ngồi xuống đi.”
Trình Đình Nghị vừa đi vừa nói, cố gắng vùng vẫy: “Chị y tá ơi, em chưa ăn cơm, em mới ngủ dậy.”
Động tác mở kim tiêm của cô y tá khựng lại, cô đặt đồ trong tay xuống, quay đầu nhìn người đứng sau Trình Đình Nghị và nói: “Đi mua cơm đi, mua đồ ăn thanh đạm thôi. Sau khi bệnh nhân ăn xong thì đến quầy tìm tôi.”
“Vâng ạ.”
Trợ lý đồng ý, vừa quay người định rời đi thì bỗng nhớ ra lời đại gia dặn dò: hôm qua Trình ca đã trốn đi một lần! Hắn phải trông chừng anh cẩn thận!
Ngay lập tức, hắn quay đầu lại, chắp tay trước n.g.ự.c làm động tác van nài: “Chị ơi, có thể phiền chị trông chừng bệnh nhân một chút được không ạ?”
Trình Đình Nghị: ???
Gì vậy, mình đâu phải trẻ con?
Ánh mắt cô y tá đảo qua lại giữa hai người, cuối cùng gật đầu: “Cậu đi đi.”
Trợ lý rối rít cảm ơn: “Cảm ơn chị! Tôi sẽ quay lại ngay.”
Nói xong, trợ lý liền quay người vội vã chạy đi.
Trình Đình Nghị mím môi, hơi xấu hổ nhìn về phía cô y tá: “Thế thì... chị cứ tự nhiên ngồi nhé, em đi rửa mặt.”