Sau Khi Mất Trí Nhớ, O Quyến Rũ Ngày Nào Cũng Trêu Chọc Tôi

Chương 35



Quý Tiểu Cầm cũng cảm nhận được ánh mắt của Giang Du Hoản, khi tầm mắt chạm nhau, ngón tay cô thắt chặt lại, nhẹ nhàng c*n m** d***.

Không khí dường như đóng băng và ngưng trệ ngay khoảnh khắc này.

Giang Du Hoản chỉ đứng đó, không làm gì cả, vậy mà cứ có một luồng cảm giác khó xử, ngượng ngùng và tự ti vô cùng tận tuôn trào trong lòng Quý Tiểu Cầm, khiến cô chỉ muốn trốn chạy.

Cô ấy đoan trang nhã nhặn, cô ấy đẹp không sao tả xiết, cô ấy sở hữu khối tài sản mà cô có đầu thai mười kiếp cũng không thể vượt qua, cô ấy là một người phụ nữ vô cùng mạnh mẽ.

Có Giang Du Hoản ở đây, Giang Cẩn Y căn bản không cần đến cô. So sánh với nhau, Quý Tiểu Cầm biết mình chỉ là một trò cười.

Cô chật vật né tránh tầm mắt của Giang Du Hoản.

Đỡ lấy Giang Cẩn Y, cô đứng chôn chân tại chỗ, không biết nên tiến hay lùi.

Đôi mắt hồ ly của Giang Du Hoản nhìn chằm chằm vào cô, rồi lại cong lên một độ cong mê người. Cô giẫm trên đôi giày cao gót, từng bước từng bước tiến về phía Giang Cẩn Y.

Quý Tiểu Cầm tưởng cô sẽ trực tiếp đưa Giang Cẩn Y đi khỏi bên mình, không ngờ, cô lại dừng bước khi còn cách hai bước chân.

Gương mặt nhu mì của Giang Du Hoản treo nụ cười nhạt, trông vừa lễ phép vừa khiêm tốn nhã nhặn. Cô nhìn gương mặt say đến đỏ bừng của Giang Cẩn Y, dịu dàng dỗ dành: "Tiểu Cẩn, lại đây với chị nào."

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Giang Cẩn Y chớp chớp mắt, tầm nhìn nhòe đi, Giang Du Hoản trước mắt phân tách thành mấy người, cứ lắc qua lắc lại.

"Ưm......."

Giang Cẩn Y lắc lắc đầu, cuối cùng cũng nhìn rõ biểu cảm của Giang Du Hoản. Cô ấy cười rất đẹp, cười giống như một con hồ ly tinh vậy.

Hồ ly tinh hóa ra lại là chị của nàng.

"Giang... Giang Du Hoản, nãy chị đi đâu thế?" Giang Cẩn Y uất ức sụt sịt mũi, thoát khỏi người Quý Tiểu Cầm, nhào thẳng vào lòng cô.

Quý Tiểu Cầm chớp mắt thật nhanh, vội vàng muốn che giấu vẻ chật vật và lạc lõng nơi đáy mắt.

Được ôm trọn nàng vào lòng, hương rượu nồng nàn hòa quyện cùng hương hoa dạ lan hương ập đến, Giang Du Hoản cảm thấy trái tim mình cũng được lấp đầy. Một tay cô vòng qua eo nàng, một tay nâng lấy khuôn mặt nàng, nhìn vào đôi mắt say khướt của nàng mà trách yêu: "Đã hứa với chị là chỉ uống một chút thôi, sao lại uống nhiều thế này."

"Tại em toàn thua trò chơi thôi, tại vì...... bọn họ đều bắt nạt em." Giang Cẩn Y dính chặt lên người cô như không có xương, đầu gối lên vai cô, lầm bầm mách lẻo.

Nói cứ như thật vậy, cực kỳ giống đứa trẻ mẫu giáo lúc tan học gặp được phụ huynh, đáng thương kể lể chuyện mình bị bắt nạt ở trường.

Chỉ là đứa trẻ này là một kẻ say xỉn.

Người ta thường bảo lúc say con người ta sẽ đặc biệt ỷ lại vào người mà mình vốn dĩ tin tưởng nhất, giờ đây Giang Du Hoản cực kỳ thích câu nói này.

Cô cúi đầu, chóp mũi hai người gần như chạm vào nhau. Giang Du Hoản khẽ giọng như đang dỗ trẻ con: "Vậy chúng ta không chơi với họ nữa, về nhà nhé, được không?"

Giang Cẩn Y bĩu môi, có chút không tình nguyện. Giang Du Hoản hỏi nàng đang nghĩ gì, nàng dùng giọng sữa bảo: "Chị vẫn chưa giúp em dạy bảo họ mà........ đặc biệt là cái đồ Hứa An đó, cậu ấy... cậu ấy cười nhạo em...!"

Hứa An: "......."

Chết tiệt, sao trước đây cô không biết Giang Cẩn Y lại là người như thế này nhỉ?

May mà Giang Du Hoản chỉ ngước mắt nhìn Quý Tiểu Cầm, hỏi: "Chìa khóa nhà Tiểu Cẩn đang ở chỗ em phải không?"

Quý Tiểu Cầm ngẩn ra, sau đó gật đầu.

"Đưa chị đi." Giang Du Hoản không nói lý do.

Quý Tiểu Cầm siết chặt tay, bất đắc dĩ tìm chìa khóa trong túi đưa ra. Giang Du Hoản đưa tay nhận lấy, chào hỏi mọi người trong phòng bao một tiếng rồi đưa Giang Cẩn Y rời đi.

Quý Tiểu Cầm đứng đó cúi đầu, có một cảm giác lạc lõng khó tả.

Hứa An thở dài trong lòng, gọi cô một tiếng nhưng cô không đáp. Hứa An định trực tiếp kéo cô lại, Quý Tiểu Cầm thấp giọng nói câu xin lỗi, thoát khỏi tay cô rồi vội vã chạy đi.

Hứa An nghe ra tiếng khóc nức nở kìm nén trong giọng nói của cô, sững sờ một lát rồi vội vàng đuổi theo.

......

Giang Du Hoản vừa đỡ vừa dỗ dành đưa người xuống lầu. Đến trước xe, Giang Cẩn Y cứ ôm chặt eo cô không chịu buông, hừ hừ hừ hừ mượn rượu làm càn. Tài xế định xuống giúp nhưng bị Giang Du Hoản từ chối. Cô kiên nhẫn và tận hưởng việc dỗ dành nàng, đứng bên lề đường dỗ dành hai ba phút, đến khi mấy người trong phòng bao ra tới nơi mới dỗ được nàng vào trong xe.

Xe của Ôn Dã đỗ không xa, cô gần như chứng kiến toàn bộ cảnh này. Cô thực sự quá tò mò nên bước về phía Giang Du Hoản, cười hỏi: "Giang tổng, mạn phép hỏi một câu, hai người làm sao mà hòa hợp lại được vậy?"

"Hửm?" Giang Du Hoản nghiêng đầu nhìn cô: "Ôn tiểu thư ngạc nhiên về việc chúng tôi hòa hảo lắm sao?"

Ôn Dã cũng không che giấu: "Chắc hẳn ai cũng sẽ ngạc nhiên thôi. Là ai chủ động đề nghị làm hòa thế? Là Tiểu Cẩn sao? Em ấy giờ làm nũng tự nhiên thật đấy, hai người cứ như chẳng có chút hiềm khích nào vậy."

Giang Du Hoản cười rạng rỡ, thong thả nói: "Đúng là Tiểu Cẩn đề nghị trước. Em ấy làm nũng nói với tôi là 'Chị ơi em xin lỗi', nói em ấy sai rồi, sau này hứa sẽ không quậy nữa, chúng tôi sẽ cùng nhau bắt đầu lại cuộc sống thật tốt."

Ôn Dã thậm chí có thể tưởng tượng ra khung cảnh đó, không nhịn được bật cười: "Vậy sao? Thế thì đúng là khó mà từ chối được."

Giang Du Hoản bất đắc dĩ: "Căn bản là không thể từ chối được mà."

Ôn Dã đầy ẩn ý: "Vậy thì, chúc Giang tổng được như ý nguyện."

——

Trở lại xe, Giang Cẩn Y đã buồn ngủ ríu cả mắt. Ánh mắt Giang Du Hoản nhìn nàng có chút thâm trầm, cô lấy từ trong túi ra hai viên thuốc, bóp mặt nàng đút xuống rồi mới để nàng ngủ.

Tài xế phía trước hỏi đi đâu, cô đọc một địa chỉ, không phải khách sạn mà là nơi ở trước đây của Giang Cẩn Y.

Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng dưới một khu chung cư bình dân.

Là một khu chung cư rất đỗi bình thường, hoàn toàn không thể so sánh với biệt thự nhà họ Giang.

Những năm Giang Cẩn Y đến Bắc Thành học đại học, nàng chưa từng lấy một đồng tiền nào của gia đình, rất bướng bỉnh, tất cả đều dựa vào việc bán tranh, nên dĩ nhiên không ở nổi những khu cao cấp.

Nghĩ đến đây, lòng cô lại nhói lên từng cơn đau, Tiểu Cẩn là đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, làm sao mà chịu khổ được cơ chứ?

Cô chẳng hề muốn nàng phải bị ép buộc mà trưởng thành.

Giang Cẩn Y mơ màng được đỡ vào thang máy. Không gian xung quanh lạ lẫm, nàng chẳng nhận ra nơi nào, nhưng người đang ôm mình thì nàng biết, là chị của nàng.

Mùi hương quen thuộc bao quanh khiến nàng đặc biệt yên tâm.

Tiếng chìa khóa mở cửa vang lên, ngay sau đó, nàng rời khỏi vòng tay ấm áp kia và nằm xuống giường.

Khó khăn lắm mới mở được mắt ra, chỉ thấy Giang Du Hoản đang ngồi vắt chân nhã nhặn bên giường, đưa mắt nhìn quanh quất. Thấy nàng mở mắt, cô nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt nàng.

"Đây là đâu?"

"Đây là nhà của Tiểu Cẩn ở Bắc Thành." Không hiểu sao ánh mắt và tâm trạng của Giang Du Hoản trầm xuống đôi chút. Giang Cẩn Y cảm thấy là lạ, nhưng đại não của nàng lúc này không thể phân tích tinh vi cảm xúc của cô được, nàng chỉ biết một cách tùy hứng rằng, bây giờ nàng muốn Giang Du Hoản ôm.

"Chị... chị ôm em đi......"

"Ôm em?" Giang Du Hoản: "Tại sao chị phải ôm em?"

Giọng Giang Du Hoản lạnh đi đôi chút, khác hẳn với sự dịu dàng trước đó. Sự uất ức của Giang Cẩn Y bị chất cồn phóng đại, đôi mắt vốn đã mờ mịt hơi nước lại càng phủ thêm một lớp màn nước dày đặc: "Muốn chị ôm mà còn... còn cần lý do sao?!"

Nàng chống người quỳ trên giường, mái tóc dài mượt mà rủ xuống, thấp thoáng che đi cảnh xuân dưới cổ áo. Đôi mắt đào hoa say khướt vốn đã đa tình, huống chi là dùng ánh mắt đáng thương thế này nhìn cô.

Nàng đòi Giang Du Hoản ôm một cách đầy lý lẽ, lại pha chút làm nũng.

Nàng muốn Giang Du Hoản ôm nàng chẳng cần lý do gì, Giang Du Hoản là chị của nàng, ôm nàng là việc đương nhiên.

Nàng nghĩ mọi chuyện hiển nhiên là như vậy.

Đôi mắt dài hẹp của Giang Du Hoản càng trở nên sâu thẳm, giọng cô trầm xuống, cố tình hỏi: "Muốn chị ôm sao?"

"Vậy thì bò qua đây."

Vừa nói, Giang Du Hoản vừa cố ý tỏa ra chút tin tức tố đầy cám dỗ, hương hoa mạn đà la thoát ra từ sau gáy, chậm rãi xâm chiếm hơi thở của Giang Cẩn Y.

Bò qua?

Giang Cẩn Y dùng cái đầu say xỉn của mình để suy nghĩ: Nàng là đại tiểu thư nhà họ Giang, từ nhỏ đến lớn chưa ai dám bảo nàng bò cả, tại sao nàng phải bò?

Giang Du Hoản nên qua đây ôm nàng chứ, không phải bảo nàng bò qua.

Nhưng mà......

Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi tin tức tố hay không, suy nghĩ của Giang Cẩn Y đã không theo kịp hành động của cơ thể. Nàng đã giống như một chú chó nhỏ ngoan ngoãn nhất, bò đến bên cạnh Giang Du Hoản, muốn lao thẳng vào lòng cô.

Nhưng Giang Du Hoản dường như thực sự có chút giận, không để nàng toại nguyện, bàn tay búp măng của cô bóp lấy chiếc cổ thanh mảnh yếu ớt của nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.

Khuôn mặt say khướt của Giang Cẩn Y bị Giang Du Hoản nhìn xuống từ trên cao. Trong phòng bật ánh đèn vàng ấm áp, lẽ ra phải tĩnh lặng và ấm cúng, nhưng lúc này lại có chút khác biệt tinh tế.

"Chị không muốn ôm em, em có biết mình đã làm sai chuyện gì không?"

Giang Du Hoản giống như một nữ vương cao cao tại thượng, không còn sự dịu dàng, chỉ còn tông giọng thẩm vấn, nhưng không khiến người ta ghét bỏ, ngược lại......

Khiến nàng có chút bủn rủn chân tay.

Làm sai chuyện gì?

Giang Cẩn Y dùng cái đầu say khướt suy nghĩ thật lâu, vẫn không nghĩ ra rốt cuộc mình đã làm sai cái gì.

Nàng chớp chớp mắt, uất ức đến mức nghẹn ngào: "Bọn họ bắt nạt em, chị cũng muốn bắt nạt em sao? Ưm......."

Bắt nạt?

Giang Du Hoản nghĩ, nếu Giang Cẩn Y nhớ lại những gì nàng đã làm với cô trước đây, liệu câu nói này nàng có còn thốt ra được không?

Nàng vốn thích bắt nạt cô, nhưng không thể phủ nhận rằng, ở một khía cạnh nào đó, Giang Du Hoản chẳng phải cũng đang tận hưởng sự bắt nạt của nàng sao?

Nhưng bây giờ cô đang rất ghen, rất ghen. Cái tên thân mật "Tiểu Cẩn" này, suốt bốn năm qua Giang Cẩn Y không cho phép cô gọi, vậy mà cái cô Ôn Dã kia mới quen có một ngày đã được phép gọi rồi.

Cô nhìn vào đôi mắt mơ màng của Giang Cẩn Y, hỏi: "Em thích cô Ôn Dã đó lắm à? Mới quen một ngày đã thân thiết thế rồi? Còn gọi là chị Ôn?"

Giang Cẩn Y thấy rất khó chịu, không chỉ vì rượu hành hạ nàng, mà tin tức tố của Giang Du Hoản cũng đang âm thầm hành hạ nàng, nhưng nàng không hề hay biết, chỉ thấy mình rất khó chịu, rất muốn lại gần Giang Du Hoản, nhưng Giang Du Hoản cứ bóp cổ nàng, không cho nàng lại gần.

Giang Du Hoản thay đổi rồi, Giang Du Hoản thay đổi rồi!

Giang Cẩn Y sắp tức phát khóc, hốc mắt đong đầy nước, dường như giây sau nước mắt sẽ rơi xuống. Nàng sụt sịt mũi, mắng cô: "Đồ ngốc, đồ ngốc!"

Giang Du Hoản véo nhẹ vào phần thịt mềm trên mặt nàng: "Mắng chị?"

Giang Cẩn Y lầm bầm nhỏ giọng: "Thì đúng mà! Em cứ thích gọi chị ấy là chị Ôn đó, chị quá đáng lắm, em thích chị như thế, em muốn ôm mà chị cũng không cho. Nếu... nếu chị Ôn biết em muốn ôm chị ấy, chắc chắn chị ấy sẽ ôm em, việc gì em phải thích chị nữa."

Giang Du Hoản ngẩn ra, rồi bật cười vì giận: "Nên giờ em không còn thích chị nữa? Chỉ thích chị Ôn của em thôi đúng không?"

Giang Cẩn Y: "......." Mặc dù rất muốn thừa nhận để làm tức chết cái người đàn bà xấu xa trước mặt này, nhưng mà.......

Bây giờ nàng cực kỳ muốn cô ôm.

Giọng nói và khí thế của nàng yếu đi hẳn, nàng rướn hàng mi ướt át, đôi mắt sáng hơi hờn dỗi nói: "Nếu....... bây giờ chị cho em ôm, thì em vẫn thích chị nhất."

Thích chị nhất.

Ánh mắt Giang Du Hoản càng thâm trầm hơn.

Dù biết cái sự thích trong miệng nàng không phải là loại tình cảm mà cô dành cho nàng, Giang Du Hoản vẫn không thể kìm lòng được mà rung động, muốn chết chìm trong câu nói này, trong ánh mắt mông lung lúc này của nàng.

Thực ra, tối nay cái đứa nhỏ này không chỉ làm những chuyện khiến cô đau lòng, mà cũng làm những chuyện rất ngoan mà.

"Bây giờ em có thấy khó chịu không?" Bàn tay còn lại đang rảnh của Giang Du Hoản nhẹ nhàng sờ lên gò má đang nóng bừng quá mức của nàng, hỏi.

Tay Giang Du Hoản đặc biệt mềm, so với mặt nàng thì rất mát, rất dễ chịu. Giang Cẩn Y không tự chủ được mà dùng mặt cọ cọ vào lòng bàn tay cô: "Khó chịu......"

"Đầu cứ quay cuồng, em muốn đi ngủ, muốn ôm chị ngủ, nhưng mà... nhưng mà chị không cho em ôm, nên trong lòng em cũng khó chịu, cực kỳ, cực kỳ khó chịu luôn!"

Câu "muốn ôm chị ngủ" này thực sự đã chạm đúng vào tim đen của Giang Du Hoản.

Đúng là phạm quy mà.

Giang Du Hoản không để bản thân dễ dàng mềm lòng như vậy, cô tiếp tục dùng giọng nói hơi lạnh lùng bảo: "Nếu em nghe lời chị, không uống rượu thì đã không khó chịu rồi. Đây là hậu quả của việc không nghe lời chị đấy, sau này có nhớ phải nghe lời chị không?"

Giang Du Hoản nói gì, Giang Cẩn Y ngoan ngoãn nói theo nấy. Nàng có chút vội vàng, ngoan ngoãn gật đầu: "Nghe, nghe ạ."

Nàng thều thào nói: "Nghe lời chị nhất......"

"Ngoan thế à? Ngày mai em có nhớ không đây?"

Say đến mức này, nhớ được mới lạ.

Giang Du Hoản trầm ngâm, cô lấy điện thoại từ trong túi ra, mở phần ghi âm. Cô biết đây là một hành vi rất đê tiện, nhưng...... cũng coi như là gậy ông đập lưng ông vậy.

Cô tiếp tục hỏi nàng, giọng điệu dịu dàng hơn hẳn: "Sau này không được uống say ở ngoài nữa, dù có uống say thật thì phải nhớ tìm chị, không được thân mật quá mức với người ngoài, không cho phép để người khác ôm, biết chưa?"

Giang Du Hoản đang nghĩ, bốn năm qua Tiểu Cẩn của cô có phải ngày nào cũng ở bên cô trợ lý nhỏ kia không? Trong căn nhà này có ba phòng, cô đã xem qua rồi, một phòng là phòng ngủ của Giang Cẩn Y, một phòng là phòng vẽ, còn một phòng khách, rõ ràng cũng có người thường xuyên ở.

Là ai ở thì chẳng cần nói cũng biết.

Cô ghen lắm.

Giang Cẩn Y ngây ngô tiêu hóa câu nói quá dài của Giang Du Hoản, chậm nửa nhịp mới gật gật đầu: "Vâng, vâng!"

Đôi mắt Giang Du Hoản mỉm cười, cô dịu dàng xoa đầu Giang Cẩn Y, ánh mắt đen sâu vô cùng. Giang Cẩn Y nhìn thẳng vào mắt cô, đột nhiên sợ hãi muốn rụt lại: "Chị đừng ăn thịt em!"

Giang Du Hoản: "....?"

Cô không nhịn được bật cười khẽ: "Không ăn thịt em đâu, em ngoan một chút là chị không ăn em."

Giang Cẩn Y bình tâm lại một chút, rồi lại thấy uất ức: "Thế chị cho em ôm đi chứ!" Đã ngoan ngoãn nghe lời rồi, sao vẫn không cho nàng ôm?

"Em thấy em sắp xỉu rồi, ưm......"

"Ngoan, nhịn thêm chút nữa, hứa với chị, sau này dù xảy ra chuyện gì, cũng không được rời xa chị."

Mí mắt Giang Cẩn Y nặng trĩu: "Hứa... hứa ạ......"

Giọng nói của Giang Du Hoản dịu dàng như yêu ma trong đêm, hỏi ý kiến nàng: "Nếu sau này em cứ nhất quyết đòi đi, chị có thể nhốt em lại không?"

Giang Cẩn Y nhíu mày, đầu óc quay cuồng không hiểu nổi: "Tại sao lại nhốt em, nói... nói tử tế không được sao...?"

"Bởi vì em không ngoan, cứ đòi đi mà......"

Đôi mắt Giang Du Hoản hơi cong lại, ánh mắt như chứa đựng làn sóng mùa thu: "Yên tâm, chị sẽ cho cún con ở cái lồng tốt nhất, ngày nào chị cũng đến bầu bạn với cún con...... Tiểu Cẩn là cún con của chị phải không?"

Cuộc sống của cún con qua lời kể của Giang Du Hoản nghe sao mà hạnh phúc quá. Giang Cẩn Y bị mê hoặc, trả lời: "Em là cún con của chị......"

Giang Cẩn Y cười ngốc một cái, đột nhiên sủa "Gâu" một tiếng.

"Ngoan quá đi......" Giang Du Hoản buông bàn tay vốn đang bóp nhẹ cổ nàng ra, dùng cả hai tay nâng lấy đầu nàng, tiếp tục mê hoặc: "Vậy em hôn vào mặt chị một cái đi, hôn một cái là cho em đi ngủ ngay."

Ngoài cửa sổ màn đêm tĩnh lặng tươi đẹp, Giang Du Hoản không nhìn, cô gái say khướt trước mắt mới đủ để chiếm trọn mọi tầm nhìn của cô.

Giang Cẩn Y chậm rãi rướn người, dưới ánh nhìn dịu dàng của Giang Du Hoản, nàng từ từ áp sát cô. Hai tay nàng đặt lên vai cô, nhắm chuẩn vào bên mặt cô mà hôn xuống. Không biết có phải vì quá say hay đầu quá nặng không mà nàng hôn hơi lệch một chút, in dấu lên khóe môi cô.

Trong lúc cô còn đang ngẩn người, Giang Cẩn Y đã tự vùi mình vào lòng cô, vòng tay ôm lấy eo cô, mặt vùi sâu vào trước ngực cô.