Sau Khi Mất Trí Nhớ, O Quyến Rũ Ngày Nào Cũng Trêu Chọc Tôi

Chương 56



Thời gian nhanh chóng trôi tới một ngày trước sinh nhật của Giang Du Hoản, Giang Cẩn Y đã sớm đặt vé máy bay, chuẩn bị sẵn quà cáp, định bay sang đó để tạo cho Giang Du Hoản một sự bất ngờ.

Chuyến bay cất cánh lúc bảy giờ tối, từ buổi sáng Giang Cẩn Y đã báo cáo với Giang Du Hoản, nói dối rằng nàng sẽ cùng đám bạn đi chơi ở homestay ven biển hai ngày. Giang Du Hoản chỉ thản nhiên hồi đáp một câu bảo trọng an toàn, không nói gì thêm.

Đúng vậy, chỉ đúng bốn chữ, bảo trọng an toàn.

Không có "Tiểu Cẩn", cũng không có những từ ngữ ngữ khí đáng yêu thường ngày.

Chỉ hồi đáp bốn chữ này lên người người khác thì bình thường, nhưng Giang Du Hoản ngày thường rất ít khi nhắn tin cho nàng mà chỉ gửi bốn chữ như vậy, so sánh ra thì có vẻ đặc biệt lạnh nhạt.

Mấy ngày nay Giang Du Hoản tuyệt nhiên không đả động gì đến sinh nhật, Giang Cẩn Y cũng cố ý không nhắc, nhưng nàng biết, hiện tại Giang Du Hoản chắc chắn đang rất buồn, rất hụt hẫng, rất không vui, cảm thấy nàng vô tâm vô tính, cảm thấy nàng không hề đặt cô ở trong lòng.

Giang Cẩn Y nhìn điện thoại thẫn thờ, tim thắt lại đau nhói, có cảm giác muốn lập tức nói cho cô biết sự thật.

Khiến cô cảm thấy nàng quên mất sinh nhật mình thì mỗi một giây trôi qua đều là sự giày vò.

Không thể chờ thêm được nữa, nàng nóng lòng muốn bay sang nước A, thật muốn ngay lập tức xuất hiện trước mặt cô.

Nàng muốn đón sinh nhật cùng Giang Du Hoản, muốn thấy biểu cảm bất ngờ của cô, muốn thấy dáng vẻ cảm động của cô, muốn nghe cô khen nàng thật ngoan thật giỏi.

Còn muốn...

Nếm được thứ gì đó đặc biệt ngon mà không thể ăn hết thì sẽ nhung nhớ rất lâu. Giang Cẩn Y luôn nằm mơ, trong mơ rất mơ hồ, thấy thấp thoáng Giang Du Hoản đang bắt chéo chân, ánh mắt như tơ hướng về phía nàng ngoắc ngón tay, sau đó cơ thể nàng giống như mất kiểm soát mà đi về phía cô, bị cô đùa nghịch.

Mỗi lần tỉnh dậy Giang Cẩn Y đều xấu hổ vì mình lại làm những giấc mơ như vậy, càng xấu hổ hơn là nàng thế mà lại ẩn ẩn mong đợi, mong đợi Giang Du Hoản đùa nghịch mình.

Nàng vẫn còn nhớ câu nói trước đây Ôn Dã từng nói, không biết có phải Ôn Dã nói để chia rẽ bọn họ hay không. Nàng không nhớ trong bốn năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nếu thực sự có chuyện gì không tốt xảy ra, nàng cũng không muốn khôi phục ký ức nữa, chỉ muốn cứ tiếp tục như thế này mãi, cùng Giang Du Hoản sống cuộc sống như hiện tại.

Sau khi tỉnh táo mà chìm đắm, bọn họ sẽ không còn là chị em trong sạch nữa, vừa trái đạo đức vừa mang tính cấm kỵ.

--

Chuyến bay kéo dài vài tiếng đồng hồ, Giang Cẩn Y rất ghét đồ ăn trên máy bay, vì vậy trước khi lên máy bay, nàng tìm một nhà hàng yêu thích để ăn cơm. Vừa ngồi xuống không lâu, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, nàng quay đầu nhìn lại, đối diện với một đôi mắt yêu kiều và trương dương.

Giang Cẩn Y sững sờ, theo sự xuất hiện của người này, một lượng lớn ký ức ùa về trong não, những ký ức đó và người này khiến nàng vô thức nở nụ cười, vẻ mặt rất bất ngờ: "Hoắc Kỳ?"

Nói ra thì, trong khoảng thời gian mất trí nhớ này nàng chưa từng gặp Hoắc Kỳ, cũng không biết cô ta đi đâu mất, không ngờ lại gặp được ở đây.

Cô ta về từ bao giờ thế? Cũng không thèm nói cho nàng biết.

Dung mạo của Hoắc Kỳ vẫn giống như trong ký ức, nhưng đã trở nên trưởng thành hơn nhiều, nét đẹp trương dương rực rỡ, yêu dã mà không rẻ tiền.

"Sao cậu lại ở đây? Cậu đã đi đâu thế?"

Hoắc Kỳ cũng nhìn Giang Cẩn Y, trong mắt chứa ý cười.

Ngữ khí này của Giang Cẩn Y khiến Hoắc Kỳ nhớ tới bốn năm năm trước, khi còn đi học, vì cô ta ham chơi nên luôn trốn học, hễ cô ta quay lại là Giang Cẩn Y sẽ nhíu mày hỏi cô ta: "Cậu lại đi đâu đấy?"

Đó là cái ngữ khí khiến cô ta vừa quen thuộc vừa hoài niệm.

"Cậu không biết tớ đi đâu à?" Hoắc Kỳ đi tới ngồi xuống đối diện nàng.

"Tớ làm sao mà biết được, cậu có nói cho tớ đâu." Giang Cẩn Y nói: "Cậu cũng chưa từng liên lạc với tớ." Khi nói lời này, ngữ khí của nàng mang theo một chút oán trách.

Ai không biết còn tưởng Hoắc Kỳ đi chơi mà không dắt nàng theo.

Hoắc Kỳ nhìn nàng im lặng một hồi lâu, mở môi thử thăm dò: "Có phải cậu quên mất chuyện gì rồi không?"

Nhắc đến chuyện này, Giang Cẩn Y thở dài, đối với Hoắc Kỳ không hề có chút phòng bị nào, có chút khổ sở nói: "Tớ mất trí nhớ rồi."

"Mất trí nhớ?"

"Thật hay giả đấy? Thế sao cậu vẫn còn nhớ tớ?"

"Không phải mất trí nhớ hoàn toàn, chỉ là quên mất những chuyện sau năm mười tám tuổi thôi."

Trong mắt Hoắc Kỳ loé lên một tia u ám, rất kinh ngạc, còn cười nhạo nàng, trêu chọc giống như trước đây.

Hai người tán dóc một lát, Hoắc Kỳ đề nghị: "Hương vị nhà hàng này cũng bình thường thôi, trước đó bạn tớ có giới thiệu một chỗ rất ổn, tớ thấy chắc chắn cậu sẽ thích, sang đó vừa ăn vừa nói chuyện nhé?"

Vừa vặn lúc này Giang Cẩn Y vẫn chưa gọi món, lại có chút đắn đo: "Ở đâu? Lát nữa tớ còn phải bắt máy bay."

Bắt máy bay? Hoắc Kỳ mỉm cười: "Không xa đâu, lái xe mười phút là tới."

Giang Cẩn Y nghĩ một lát, dù sao hiện tại thời gian vẫn còn dư dả, nàng nói: "Vậy được, không ngon là tớ tẩn cậu đấy."

Hoắc Kỳ không nhịn được khẽ cười, cảm giác này thật kỳ diệu, cô ta và Giang Cẩn Y một lần nữa đối thoại nhưng lại theo phương thức của bốn năm trước.

Bốn năm trôi qua, vốn tưởng rằng vật đổi sao dời, Giang Cẩn Y sẽ khách sáo lạnh nhạt với mình, không ngờ nàng lại quay về dáng vẻ của bốn năm trước.

Thật thân thiết.

"Cậu biết không? Tớ cảm thấy hiện tại tớ đang nói chuyện với một nhóc học sinh cấp ba đấy." Hoắc Kỳ trêu chọc.

Giang Cẩn Y: "......"

Giang Cẩn Y bị câu nói này làm cho tức xì khói, hai má phồng lên như cá nóc, muốn phản bác mà nhất thời không biết phản bác thế nào.

Chỉ thấy rất bực mình.

Hoắc Kỳ có lái xe tới, Giang Cẩn Y ngồi lên xe cô ta đi đến nhà hàng mà cô ta nói. Trong lúc đó Hoắc Kỳ gọi điện đặt phòng bao, hai người vừa ở bãi đỗ xe đã có nhân viên phục vụ tiếp đón, phục vụ đúng là chu đáo hơn nhà hàng lúc nãy nhiều.

Gọi vài món, đồ ăn chẳng mấy chốc đã được đưa lên. Nhân viên phục vụ rót cho Giang Cẩn Y một ly rượu vào chiếc ly cao cổ, Hoắc Kỳ nói đó là rượu trái cây không có nồng độ cồn, Giang Cẩn Y không nghi ngờ gì, cầm lấy nhấp một ngụm.

Nếm thử món ăn ở đây, không biết có phải vì quá nóng lòng muốn gặp Giang Du Hoản hay không, toàn bộ tâm trí đều đặt ở đó nên ăn cái gì cũng thấy như nhau.

Hoắc Kỳ thấy nàng thẫn thờ, hỏi: "Lát nữa cậu định bay đi đâu? Chúng ta mới gặp lại, nhất định phải đi sao?"

Giang Cẩn Y đương nhiên sẽ không nói cho cô ta biết lát nữa mình định đi tạo bất ngờ cho Giang Du Hoản, nàng bí mật nói: "Bí mật."

"Có bí mật gì mà không thể nói cho tớ biết thế?" Hoắc Kỳ khá hứng thú.

"Đã là bí mật thì tạm thời không muốn nói cho cậu biết." Giang Cẩn Y rất thù dai, không muốn nói là không nói, còn quay ngược lại oán trách cô ta: "Ai bảo thời gian qua cậu chẳng liên lạc với tớ."

"Vì bận quá mà, ở nước ngoài có một đống việc." Hoắc Kỳ nửa đùa nửa thật nói: "Cho dù tớ không liên lạc với cậu thì cậu vẫn luôn đứng vị trí thứ nhất trong lòng tớ mà."

Loại lời này Hoắc Kỳ có thể nói với bất kỳ ai, Giang Cẩn Y hiểu rõ cô ta quá mà: "Cậu giả tạo quá đi."

"Giả chỗ nào?"

"Cậu có thể nói thế với bất kỳ ai." Giang Cẩn Y nghĩ, bốn năm qua không biết Hoắc Kỳ lại gây ra bao nhiêu nợ đào hoa nữa, đúng là một nữ hải vương, chuyên môn làm tan nát trái tim các nam Alpha.

Hoắc Kỳ nhướng mày: "Vậy sau này tớ chỉ nói với mình cậu nhé?"

Giang Cẩn Y chê bai: "...... Thế thì cậu cứ nói với người khác đi."

Hai người bốn năm trước chính là kiểu chung sống như vậy, Hoắc Kỳ thích nói miệng, Giang Cẩn Y không hề che giấu sự chê bai của mình. Ôn lại chuyện cũ một lúc không cẩn thận đã đến giờ đi ra sân bay, Giang Cẩn Y dần dần phát giác bản thân có chút không ổn. Nàng đứng dậy từ trên ghế nhưng đột nhiên cảm thấy một trận hoa mắt chóng mặt, lại ngã ngược trở lại, nàng ôm trán, nhíu mày nhìn Hoắc Kỳ, yếu ớt hỏi: "Cậu không phải bảo rượu này không có nồng độ cồn sao?"

Hoắc Kỳ mân mê ly rượu trong tay, liếc nhìn một cái: "Chậc, nhân viên phục vụ đó hình như lấy nhầm rượu rồi, không phải loại tớ muốn."

"Ư... chóng mặt quá..." Giang Cẩn Y đấm đấm vào đầu mình, muốn làm cho mình tỉnh táo lại một chút nhưng thế nào cũng không tỉnh táo nổi, đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn.

Tầm mắt của Hoắc Kỳ di chuyển từ ly rượu vang đỏ tươi sang khuôn mặt Giang Cẩn Y, thấy nàng đỏ bừng mặt, nhíu mày, dáng vẻ ý thức không tỉnh táo, d*c v*ng trong mắt cô ta không còn che giấu nữa.

Cô ta giống như một thợ săn đang nhìn một con mồi đã chạy thoát khỏi tay mình từ lâu, và giờ con mồi lại một lần nữa bị cô ta tóm gọn.

Sự phấn khích đó khiến trái tim cô ta đang sôi sục.

"Tớ cứ tưởng tửu lượng của Tiểu Cẩn sẽ có tiến bộ chứ, không ngờ vẫn dễ say như vậy." Hoắc Kỳ đi vòng qua bàn trà, đứng trước mặt Giang Cẩn Y, một tay chống lên tay vịn ghế của nàng, cúi người xuống, nhìn nàng từ trên cao mà mỉm cười, trong lòng có một giọng nói đang vang lên:

Cuối cùng cũng bắt được cậu rồi.

Hoắc Kỳ đại khái đã về nước từ nửa tháng trước, luôn lẩn trốn trong bóng tối quan sát Giang Cẩn Y, phát hiện nàng vậy mà lại quay về Giang gia, chung sống cùng Giang Du Hoản, hơn nữa cử chỉ còn vô cùng thân mật, dáng vẻ đầy ỷ lại.

Lúc đó Hoắc Kỳ đã hoài nghi có phải Giang Cẩn Y đã mất trí nhớ hay không, hôm nay cuối cùng cũng để cô ta chớp được cơ hội tiếp cận, không ngờ đúng thực là mất trí nhớ thật.

Giang đại tiểu thư mười tám tuổi.

Vẫn là Giang đại tiểu thư đơn thuần đáng yêu.

Thật là quyến rũ làm sao.

"Để tớ đưa cậu về nhà nhé." Hoắc Kỳ đỡ Giang Cẩn Y dậy, Giang Cẩn Y lắc đầu không chịu, ý thức tuy tán loạn nhưng có những thứ nàng nhớ rất rõ, sắp phát khóc đến nơi rồi: "Không được, tớ không muốn về nhà, tớ phải đi sân bay, tớ còn phải đi đón sinh nhật cùng Giang Du Hoản nữa!"

Đón sinh nhật cùng Giang Du Hoản?

Ồ, hóa ra đây chính là bí mật mà nàng nói sao.

Ánh mắt Hoắc Kỳ sâu thẳm chưa từng thấy, sự đố kỵ hóa thành lệ khí chực trào, cô ta khẽ nghiến răng: "Tiểu Cẩn, uống say là không được lên máy bay đâu."

"Tớ... tớ không say!" Giang Cẩn Y cố gắng nhắm mắt rồi lại mở ra, nỗ lực nhìn rõ mặt Hoắc Kỳ, túm lấy ống tay áo cô ta: "Xe của cậu không phải loại mui trần sao? Thổi gió một chút là tớ tỉnh rượu ngay ấy mà, mau... mau đưa tớ ra sân bay trước đi..."

Giang Cẩn Y nghiến răng, dùng lực cấu vào tay mình, mưu cầu dùng cảm giác đau để k*ch th*ch bản thân giữ cho mình tỉnh táo.

Đau đến mức nước mắt sắp rơi ra, vành mắt đỏ hoe.

Nhưng hiện tại nàng chẳng quản được đau hay không đau, nàng ôm khư khư chiếc túi của mình, bên trong có quà sinh nhật tặng Giang Du Hoản, nàng phải đích thân tặng cho cô, nàng phải chính miệng nói sinh nhật vui vẻ với cô, nàng phải cùng cô đón sinh nhật.

Nếu không đi, Giang Du Hoản sẽ buồn lắm, buồn lắm cho xem.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà Giang Cẩn Y đã thấy đau lòng và không thể chấp nhận nổi, sắp cuống chết đi được.

"Được thôi, tớ đưa cậu ra sân bay." Hoắc Kỳ không làm trái ý nàng, chiều theo nàng, đồng ý với nàng.

Đầu óc Giang Cẩn Y choáng váng, ngoại trừ nhớ rõ mình phải đi sân bay để đón sinh nhật cùng Giang Du Hoản ra thì hoàn toàn không còn khả năng suy nghĩ vấn đề nữa, nàng được Hoắc Kỳ đỡ rời khỏi nhà hàng, ngồi vào trong xe.

Bãi đỗ xe vẫn còn những người khác, Hoắc Kỳ không định dừng lại quá lâu, giúp nàng thắt dây an toàn xong liền ngồi vào ghế lái: "Cậu có thể nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, tớ sẽ đưa cậu ra sân bay ngay đây."

Ánh mắt Giang Cẩn Y tán loạn, cố gắng chống chọi với ý thức nói với cô ta: "Là sân bay ở phía Bắc thành phố, cậu... cậu đừng có đi nhầm đấy..."

Qua gương chiếu hậu, Hoắc Kỳ nhìn thấy dáng vẻ Giang Cẩn Y đang đau khổ đấu tranh với ý thức ở ghế sau, trong lòng thật sự là đố kỵ, đố kỵ đến chết mất thôi, và sau đó chính là hưng phấn, rất hưng phấn, nhịp tim hoạt động quá tải, có một loại kh*** c*m tâm lý chưa từng có.

"Yên tâm, tớ sẽ không đi nhầm đâu."

Lòng bàn tay đã bị Giang Cẩn Y cấu ra những vết máu đỏ tươi, Giang Cẩn Y đã thực sự rất nỗ lực, rất nỗ lực muốn giữ vững ý thức, nhưng chẳng có tác dụng gì, cảm giác chóng mặt ngày càng mãnh liệt, xe khởi động, nàng liền theo đó mà ngất đi.

Trước khi ngất đi, điều duy nhất nàng nghĩ trong lòng là phải đi đón sinh nhật cùng Giang Du Hoản.

Vậy mà chiếc xe lại đang lao về hướng ngược lại với sân bay.