Trong đoạn ghi âm, Giang Du Hoản đã chính miệng thừa nhận cô không phải chị ruột của nàng, cô còn truyền máu cho nàng nữa, vậy thì chắc chắn một trăm phần trăm không phải chị ruột rồi.
Thế nên, bản báo cáo DNA mà mẹ đi xét nghiệm nhất định có vấn đề.
Có hai khả năng, một là Giang Du Hoản đã giở trò trên bản báo cáo đó, hai là mẹ cố ý làm giả để bao che cho kẻ lừa đảo.
Mẹ muốn lừa mình sao?
Giang Cẩn Y lập tức gạt phắt ý nghĩ đó đi, làm sao có thể chứ? Mẹ có lý do gì để làm vậy?
Nhất định là vế trước.
Nhất định là do Giang Du Hoản làm quỷ.
Để cho mẹ biết mình đã đón nhầm con gái, Giang Cẩn Y lẻn vào phòng mẹ tìm hai sợi tóc trên giường, lại đi nhổ thêm hai sợi tóc của Giang Du Hoản. Ngày mai, nàng sẽ tự mình đi làm xét nghiệm DNA cho bọn họ, nàng không tin là không ra ngô ra khoai.
Đến lúc báo cáo có kết quả, chứng cứ rành rành... Giang Du Hoản còn gì để nói nữa không?
Thế nhưng...
Giang Cẩn Y siết chặt đầu ngón tay, ánh mắt vô thức liếc về phía cửa phòng Giang Du Hoản.
Vừa nãy... trông cô ấy có vẻ rất đau đớn.
Nàng đã thấy rồi, sắc mặt cô trắng bệch, trên trán còn lấm tấm mồ hôi lạnh... Lúc cô vừa về trông rất say, uống nhiều rượu như vậy, không lẽ bị xuất huyết dạ dày chứ?
Nếu là xuất huyết dạ dày thì có thể chết người đấy. Giang Cẩn Y tuy ghét Giang Du Hoản nhưng không hề muốn cô xảy ra chuyện gì.
Mục đích cuối cùng của nàng chỉ là muốn cô rời khỏi Giang gia mà thôi.
Giang Cẩn Y vội vàng cầm điện thoại gọi cho bác sĩ Lý, bảo bà tới đây.
Sốt ruột chờ đợi mười mấy phút, bác sĩ Lý cuối cùng cũng đến, Giang Cẩn Y chỉ tay về phía cửa phòng Giang Du Hoản, nói: "Mau vào xem cho côị ta đi."
Bác sĩ Lý gật đầu.
...
Sau khi được cho uống thuốc, chưa đầy năm phút sau, cơn đau đã dịu đi không ít. Giang Du Hoản yếu ớt tựa vào thành giường, bác sĩ Lý vừa thu dọn đồ đạc vừa dặn dò: "Omega không được uống loại rượu mạnh như thế, lại còn là rượu lạnh. Bây giờ sắp sang đông rồi, sao cô có thể chịu đựng nổi? Sau này không được uống nhiều rượu như vậy nữa, biết chưa?"
Giang Du Hoản không mấy để tâm đến lời dặn dò, mà lại yếu ớt, mang theo vài phần mong đợi hỏi: "Bác sĩ Lý, là Tiểu Cẩn bảo bà đến sao?"
Bác sĩ Lý cũng có nghe phong thanh về việc hai người họ bất hòa, liền gật đầu: "Ngoài tiểu thư ra thì còn ai vào đây nữa? Tôi thấy dáng vẻ cô bé khá lo lắng, thấy tôi đến là vội vàng chỉ phòng cô bảo tôi vào khám ngay."
Nghe vậy, trong mắt Giang Du Hoản hiện lên một tia cười nhạt, kết hợp với bộ dạng hiện tại, cô mang một vẻ đẹp mong manh, b*nh h**n khó tả. Cô mở môi đáp: "Được, sau này tôi sẽ chú ý."
Cô đang trả lời lời dặn của bác sĩ Lý.
"Biết vậy là tốt."
Giang Cẩn Y mang tóc của Giang Du Hoản và Giang Ninh Thư đi làm giám định, phải ba ngày sau mới có kết quả.
Chuyện này nàng không nói cho bất kỳ ai, chỉ có mình nàng biết.
Vì vậy, sẽ không có bất kỳ sai sót nào xảy ra.
Trong lòng nàng nắm chắc phần thắng nên tâm trạng cũng tốt lên hẳn. Nhìn bàn ăn toàn những món mình thích, nàng hừ hừ cười khẽ hai tiếng. Giang Ninh Thư ngồi đối diện thấy nàng vui vẻ bật cười thì nói: "Mau ăn cơm đi."
Giang Cẩn Y cầm đũa, gắp một miếng chân cua bỏ vào miệng.
Kể từ sau khi chuyện đó xảy ra, mỗi khi Giang Cẩn Y dùng bữa ở nhà bếp, Giang Du Hoản đều rất tự giác không đến làm phiền, không chọc nàng giận để nàng được ăn ngon.
Nhưng lần này, Giang Cẩn Y vừa ngồi xuống chưa ăn được mấy miếng, Giang Du Hoản đã ngồi xuống ở phía xéo đối diện.
Giang Cẩn Y cau mày, nuốt thức ăn trong miệng xuống, giống như một con mèo bị xâm chiếm lãnh thổ liền xù lông, thở phì phò hung dữ với cô: "Ai cho cô ngồi đây?"
Có lẽ thời gian qua bị mắng quá nhiều nên trong lòng Giang Du Hoản không có phản ứng gì lớn, thậm chí cô còn có chút mong đợi xem lát nữa em sẽ gây gổ với mình thế nào, sẽ xù lông ra sao.
Thực ra lúc em hung hăng với cô trông cũng rất đáng yêu, chẳng phải sao?
Giang Du Hoản càng lúc càng thấy bản thân mình có chút b*nh h**n.
"Tiểu Cẩn." Giang Cẩn Y vừa mới hung dữ một tiếng, Giang Ninh Thư ngồi đối diện liền dùng tông giọng hơi lạnh gọi tên nàng.
Đó là lời cảnh cáo.
Bị cảnh cáo, những lời định mắng tiếp của Giang Cẩn Y bị nghẹn lại nơi cổ họng, ánh mắt đầy uất ức dời sang khuôn mặt Giang Ninh Thư.
"Tiểu Cẩn, nó là chị con, con không được hung dữ với chị như thế." Giang Ninh Thư nghiêm nghị với nàng hơn hẳn ngày thường, "Chuyện đó chị không cố ý, con đã làm loạn bấy nhiêu ngày rồi, hãy dừng lại ở đây thôi."
"Dừng lại ở đây?" Giang Cẩn Y không tin nổi mà mở to mắt, "Mẹ, mẹ nói gì cơ? Dừng lại ở đây sao?"
Tiểu Ngư mất rồi, cứ thế mà bỏ qua sao?
Mẹ cư nhiên nói ra những lời như vậy, trong lòng Giang Cẩn Y dâng lên một ngọn lửa, vừa giận vừa uất ức.
Giang Ninh Thư thở dài, khổ tâm khuyên nhủ: "Chúng ta là người một nhà, bản báo cáo DNA mẹ cũng đã cho Tiểu Cẩn xem rồi, chúng ta phải chung sống với nhau lâu dài, chẳng lẽ Tiểu Cẩn định cả đời không tha thứ cho chị sao?"
Giang Cẩn Y cảm thấy rất tức, tức không chịu nổi. Nàng muốn nói Giang Du Hoản căn bản không phải con ruột, cô ta hoàn toàn là kẻ lừa đảo, nhưng hiện tại báo cáo DNA của nàng vẫn chưa có kết quả, nàng không cách nào phản bác lại mẹ.
Quan trọng hơn là nàng nhạy cảm nhận ra thái độ của mẹ đối với mình đã thay đổi, trở nên mất kiên nhẫn.
Không còn giống như trước đây nữa.
Cảm giác này khiến Giang Cẩn Y rất khó chịu, cả thế giới không ai tin nàng, người yêu nàng nhất là mẹ cũng đứng về phía Giang Du Hoản.
Đó là cảm giác khủng hoảng, nàng vừa phẫn nộ vừa tủi thân.
Đôi mắt đào hoa xinh đẹp đỏ hoe, chẳng biết là vì tức đến đỏ mắt hay vì uất ức sắp khóc. Nàng tủi thân bĩu môi, mạnh tay đặt đũa xuống rồi đứng dậy bỏ đi.
Giang Ninh Thư khẽ nhíu mày, không hề giữ nàng lại.
Giang Du Hoản chỉ còn lại sự xót xa.
Đồ ăn trên bàn hôm nay toàn là món Giang Cẩn Y thích, trước khi cô đến, cô đứng từ xa đã thấy nàng ăn rất ngon lành, rất yêu thích.
Vậy mà vì sự xuất hiện của cô, nàng mới ăn được vài miếng đã tức giận bỏ đi.
Ăn gì cũng thấy nhạt nhẽo, Giang Du Hoản ăn không được mấy miếng liền báo cáo với người kia: "Con ăn xong rồi."
Giang Ninh Thư liếc cô một cái, chẳng buồn lên tiếng.
Nhận được ám hiệu có thể rời đi, Giang Du Hoản đứng dậy bước ra ngoài.
Cô về phòng, ngồi trước bàn làm việc xử lý công việc. Không biết qua bao lâu, bên ngoài truyền đến từng tiếng nức nở, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn. Trong sân thắp vài ngọn đèn hình dấu chân mèo, một thân hình nhỏ nhắn đang ngồi xổm trước những dãy chậu hoa, tay cầm điện thoại, nói với đầu dây bên kia một cách đầy uất ức: "Chị Phó, em đói bụng, em có thể sang nhà chị ăn cơm không?"
"......"
Cửa sổ rõ ràng đang mở rất rộng, hương hoa trong sân theo làn gió đêm hơi lạnh ùa vào, vậy mà Giang Du Hoản bỗng cảm thấy hô hấp khó khăn.
Những ngày này hễ cứ nhắm mắt lại, trong đầu cô luôn hiện ra dáng vẻ Tiểu Cẩn làm nũng với mình để nhấm nháp, để chữa lành vết thương.
Trước đây Tiểu Cẩn chỉ làm nũng với một mình cô, vậy mà bây giờ đang làm gì thế này? Vừa từ Phó gia về đã lại muốn đi tìm Phó Minh Nguyệt.
Nàng đáng yêu như thế, nàng thu hút người khác như thế, nàng không biết sao? Tại sao nàng lại đi làm nũng với người khác? Sao nàng có thể làm thế?
Giang Du Hoản rủ mắt, đồng tử sâu không thấy đáy, đại não không ngừng nảy sinh những ý nghĩ đen tối đáng sợ.
Nếu Tiểu Cẩn đã nói cô là người xấu, vậy tại sao không thực hiện đến cùng luôn nhỉ?
--
"Tiếc quá Tiểu Cẩn ơi, chị Phó hiện đang đi công tác tiếp khách ở ngoại tỉnh rồi, không có ở nhà, cũng không biết ở nhà có làm món em thích không nữa. Lại dỗi với người nhà rồi à? Hay là chị bảo trợ lý qua đón em, đưa em đi ăn món em muốn nhé?" Ở đầu dây bên kia, Phó Minh Nguyệt nói rất dịu dàng.
Giang Cẩn Y đầy vẻ thất vọng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Dạ thôi, chị Phó cứ làm việc đi ạ, em nhịn đói một đêm cũng không sao đâu..."
"Ôi chao, bảo bối đáng thương quá..." Phó Minh Nguyệt dỗ dành nàng thêm vài câu rồi mới cúp máy. Giang Cẩn Y đứng dậy, còn chưa đứng vững thì đột nhiên bị ai đó từ phía sau bịt miệng mũi. Nàng mở to mắt lập tức ra sức vùng vẫy, nhưng mới động đậy được vài cái thì ánh mắt đã tán loạn, mất đi ý thức.
Đến khi nàng mở mắt tỉnh lại lần nữa, ánh sáng trước mắt rất tối tăm. Nàng hoảng loạn vô cùng, định mở miệng kêu cứu nhưng chỉ phát ra tiếng "ư ư", trong miệng đã bị nhét vật lạ.
Không chỉ có miệng, mà cả tay và chân nàng đều bị trói chặt, không thể cử động.
Bị bắt cóc rồi...
Nàng bị bắt cóc rồi...
Hoảng sợ nhìn quanh quất, nàng nhận ra mình đang ở băng ghế sau của một chiếc xe. Nhờ vào ánh trăng mờ nhạt, nàng nhìn qua gương chiếu hậu và thấy được đôi mắt quen thuộc không thể quen thuộc hơn ở ghế lái.
Giang Du Hoản.
Trong gương chiếu hậu, đôi mắt hồ ly kia giống như vực thẳm không đáy, đen thẳm đáng sợ, khiến người ta rùng mình ớn lạnh.
"Ư ư ư!!"
Giang Cẩn Y kinh ngạc và sợ hãi mở to mắt, nỗ lực vùng vẫy muốn hét mắng thành tiếng. Nàng không tài nào ngờ tới người bắt cóc nàng lại chính là Giang Du Hoản!
Giang Du Hoản cư nhiên bắt cóc nàng... Có phải vì nàng đã phát hiện ra bí mật của cô ta nên cô ta muốn giết người diệt khẩu không?
!!!!
Nàng biết Giang Du Hoản không phải người tốt lành gì, Giang Du Hoản là kẻ lừa đảo, là kẻ xấu, nhưng nàng không ngờ Giang Du Hoản lại có thể tàn nhẫn đến mức này, có thể làm ra loại chuyện này...
Muốn g**t ch*t nàng sao.
Mắt Giang Cẩn Y đỏ hoe, nước mắt tràn đầy hốc mắt, sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy. Người ở ghế lái nhận ra động tĩnh, ngoái đầu nhìn lại, đôi mắt cong lên một đường nét đầy hưởng thụ.
Giọng cô trầm xuống lạ thường: "Tỉnh rồi à?"
"Ư ư ư ư!!!"
Giang Du Hoản chẳng cần nghĩ cũng biết Tiểu Cẩn muốn nói gì, chắc chắn là muốn mắng cô đồ khốn, mắng cô là kẻ xấu.
Nhưng nàng càng như vậy thì Giang Du Hoản lại càng hưng phấn, cô khẽ bật cười thành tiếng.
Giang Cẩn Y nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy bầu trời, xung quanh yên tĩnh đến phát sợ, ngoại trừ tiếng xe thì không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác.
Nỗi sợ chiếm trọn đại não, nước mắt từ hốc mắt lăn dài, trượt qua lớp băng dính đen rồi rơi xuống ghế da. Nàng sắp sụp đổ rồi, thực sự sắp sụp đổ rồi.
Không biết qua bao lâu, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại. Cơ thể Giang Cẩn Y căng cứng, lập tức cảnh giác. Giang Du Hoản bước xuống từ ghế lái, đi vòng ra ghế sau mở cửa. Ngược sáng nên Giang Cẩn Y không nhìn rõ thần sắc của cô, chỉ thấy nỗi sợ lan tỏa. Theo từng chút một cô cúi người tiến lại gần, cơ thể nàng vô thức lùi về phía sau nhưng không còn đường lui.
Nàng bây giờ chính là một con chiên nhỏ nằm trên thớt chờ bị xẻ thịt.
"Ư!"
Giang Du Hoản cởi bỏ sợi dây thừng đang trói chân nàng, rồi đầy xót xa v**t v* lên vết hằn do dây thừng để lại trên cổ chân nàng. Giang Cẩn Y run rẩy cả người, co chân lại.
Cả người nàng vì sợ hãi mà thu mình vào tận góc trong cùng.
Giang Du Hoản chậm rãi đứng thẳng người, đứng trước cửa xe nhìn xuống nàng. Giang Cẩn Y bị nhìn đến mức nổi cả gai ốc. Cô đột nhiên khẽ cười một tiếng, dùng tông giọng cực kỳ dịu dàng nói: "Ngoan, bò qua đây."
Bắt nàng bò qua đó?
Giang Cẩn Y lắc đầu, ra sức lắc đầu, đó là sự cự tuyệt, là sự kháng cự.
Trong đôi mắt như đang mắng: "Đồ khốn nhà cô!"
Ánh mắt Giang Du Hoản tối sầm lại, không hề giận dữ mà trái lại còn cười lên: "Đúng rồi, chị là kẻ xấu mà, chẳng phải Tiểu Cẩn vẫn luôn gọi chị như thế sao? Vậy thì đương nhiên chị phải thực hiện đến cùng chứ... mới xứng đáng với việc Tiểu Cẩn cứ mắng chị như vậy, đúng không?"
Cô rất dịu dàng, dịu dàng vô cùng, nhưng mỗi lời nói hành động, mỗi cái nhíu mày nụ cười đều tiết lộ sự b*nh h**n điên cuồng...
Giang Cẩn Y bị cô dọa sợ rồi, đồng tử run rẩy.
Giang Du Hoản thật đáng sợ...
Cô ta quá đáng sợ.
"Hửm? Không muốn bò qua sao?" Giang Du Hoản mỉm cười, trong ngữ khí mềm mỏng ẩn chứa lời cảnh cáo: "Vậy chị đi nhé? Tiểu Cẩn chỉ có thể ở lại đây một mình thôi, bên ngoài tối lắm đấy, lỡ như có dã thú, hoặc là kẻ xấu đi ngang qua..."
Cô mím môi cười, quay người định bỏ đi.
Giang Cẩn Y giật mình, phát ra những tiếng "ư ư" tội nghiệp, nhưng Giang Du Hoản không hề dừng bước, càng đi càng xa, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt của Giang Cẩn Y.
Giang Cẩn Y không dám tin cô thực sự đã bỏ đi. Xung quanh tối đen như mực, nhìn ra toàn là núi hoang rừng rậm, không thấy điểm dừng.
Giang Cẩn Y sợ nhất là bóng tối, thứ nhì là bóng tối mà chỉ có một mình mình. Nàng co cụm trong xe không dám bước ra ngoài nửa bước, một tiếng động nhỏ bên ngoài cũng đủ khiến nàng sợ đến mức muốn hét lên, nhưng đến hét cũng không thành tiếng.
Giang Cẩn Y điên cuồng tự trấn an mình, không sao đâu, không sao đâu, nhưng lòng nàng càng lúc càng đau khổ, càng lúc càng dằn vặt. Thời gian trôi qua càng lâu, tâm lý nàng càng sụp đổ dữ dội, nàng hoàn toàn không kìm được mà bật khóc nức nở. Nàng sắp bị bóng tối vô tận và nỗi sợ hãi mơ hồ này hành hạ đến phát điên rồi.
Nàng chỉ muốn, chỉ muốn có ai đó đến cứu mình, bất kể người đó là ai.
Khoảng một tiếng sau, Giang Du Hoản cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt nàng một lần nữa. Ánh mắt Giang Cẩn Y nhìn cô không còn là sợ hãi nữa, mà giống như nhìn thấy đấng cứu thế, van nài, phát ra những tiếng "ư ư" đáng thương.
Nước mắt đầm đìa, trông thật khiến người ta thương xót.
"Sợ lắm sao?"
Giang Cẩn Y không hề suy nghĩ, điên cuồng gật đầu.
"Vậy thì ngoan một chút, bò qua đây, chị ôm." Giang Du Hoản dẫn dụ nàng, dang rộng đôi tay về phía nàng.
Giang Cẩn Y giống như đã bị cô thuần phục, vừa khóc vừa xê dịch đầu gối, từng bước từng bước bò về phía cô. Khoảng cách gần lại, Giang Du Hoản nhìn rõ gương mặt nàng hơn, xót xa v**t v* mặt nàng: "Sao lại khóc thảm thiết thế này? Đừng sợ, có chị ở đây rồi, chị sẽ không làm hại em đâu."
Có làm hại hay không, giờ đây mọi quyền chủ động đều nằm trong tay Giang Du Hoản, Giang Cẩn Y muốn tin cũng phải tin, không muốn tin cũng buộc phải tin.
Trong mắt sương mù lảng bảng, trông thật tội nghiệp.
Giang Du Hoản rốt cuộc vẫn thương xót nàng, cô xé lớp băng dính trên miệng nàng, lấy cái banh miệng ra.
Cuối cùng cũng có thể phát ra tiếng, Giang Cẩn Y không dám mắng cô, vẫn chỉ phát ra những tiếng "ư ư" tội nghiệp.
"Biết mình làm sai chuyện gì chưa?"
"Em sai rồi, em sai rồi, chị đừng vứt em ở đây..." Giang Cẩn Y khàn giọng van xin.
Giang Du Hoản rủ mắt nhìn nàng sâu sắc, vừa hỏi vừa đưa tay ra phía sau giúp nàng cởi dây thừng, cứ như thể đang cứu nàng vậy.
"Sau này còn dám làm nũng với người khác nữa không? Đặc biệt là cái cô Phó Minh Nguyệt đó, em có biết chị đã giận đến mức nào không? Em đang làm tan nát trái tim chị đấy..."
Dây thừng được cởi bỏ, toàn thân đều lấy lại tự do. Giang Cẩn Y ngẩng đầu nhìn cô, mang theo tiếng khóc nói: "Không dám nữa..."
"Ngoan~"
Giang Du Hoản xoa đầu nàng, dịu dàng kéo nàng vào lòng. Giang Cẩn Y không vùng vẫy, thậm chí còn chủ động ôm lấy eo cô, rúc vào lòng cô. Vào giờ phút này, cô là chỗ dựa duy nhất mà nàng có thể bám víu lấy.
Giang Du Hoản rất hài lòng với phản ứng của nàng.
Xem kìa, chẳng phải đã trở nên ngoan ngoãn rồi sao?
Như vậy thì, sẽ mãi mãi chỉ thuộc về một mình cô mà thôi.
Cô vô cùng tận hưởng khoảnh khắc này, thậm chí muốn thời gian dừng lại.
Giang Du Hoản chậm rãi mở mắt, ngồi dậy. Xung quanh là những đồ đạc quen thuộc, trên người đẫm mồ hôi. Giấc mơ này khiến cô mãi không thể bình tĩnh lại được, nó đã thỏa mãn những d*c v*ng đen tối sâu thẳm nhất trong lòng cô.
—
✔Lưu ý:
Lời tác giả: Phân đoạn bắt cóc này chỉ là giấc mơ của Giang Du Hoản thôi nhé.