"Lộ Kính, tớ đã từng nói với cậu chưa, đừng có xen vào chuyện giữa tớ và Tiểu Cẩn nữa?"
Gió trên sân thượng tòa nhà rất lớn, mái tóc của Giang Du Hoản bị thổi đến rối loạn, ánh mắt cô nhìn Lộ Kính còn sắc lẹm và lạnh lẽo hơn cả gió.
"Tiểu Cẩn? A Lẫm, tớ thật không hiểu nổi, cái hạng người đó có điểm nào xứng với cậu chứ?" Lộ Kính rất không phục, cơn giận ngùn ngụt không có chỗ phát tiết, cô ta nghiến răng nghiến lợi.
"Tớ đã từng nói với cậu chưa, không được làm tổn thương Tiểu Cẩn?" Giang Du Hoản như không nghe thấy lời cô ta, trong lời nói bình thản ẩn chứa một luồng lệ khí đáng sợ.
"Giang Du Hoản, là nó tát tớ trước!" Lộ Kính chỉ vào vết hằn đỏ trên mặt mình cho cô xem, nhưng Giang Du Hoản vẫn làm ngơ, ánh mắt đạm mạc đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Đột nhiên, Lộ Kính cảm nhận được có người đang đi tới phía sau, quay đầu lại nhìn, là mấy người đàn ông vạm vỡ mặc vest đen. Lộ Kính nhận ra điều gì đó, có chút hoảng loạn: "Giang Du Hoản, cậu định đánh tớ sao?"
Định đánh cô ta?
Thế thì nhẹ quá.
Cô muốn Lộ Kính phải chịu đựng nỗi đau giống như Tiểu Cẩn, ồ không, phải là nỗi đau còn thống khổ hơn cả Tiểu Cẩn.
Vùng sau gáy vốn đã bị thương lại bị va chạm như thế, cái đau đó không cần nói cũng biết.
Cô muốn quan tâm, nhưng Tiểu Cẩn lúc đó lại sợ hãi, không dám cho cô xem.
Còn cứ nhấn mạnh rằng, tuyến thể sẽ khỏi thôi, tuyến thể không có hỏng.
Thật sự vừa ngoan vừa đáng thương.
"Giữ chặt cô ta lại." Giang Du Hoản đối xử với người khác luôn như vậy, rất lạnh lùng.
"Ư, mẹ kiếp đừng có chạm vào tao!" Lộ Kính muốn chạy, ra sức giãy giụa.
Mấy tên bảo vệ ba chân bốn cẳng đã giữ chặt được Lộ Kính, ép cô ta quỳ xuống trước mặt Giang Du Hoản.
Đầu cô ta căn bản không thể ngẩng lên được, với một tư thế nhục nhã, tầm mắt chỉ có thể nhìn thấy mũi giày của Giang Du Hoản.
Bảo vệ đưa cho Giang Du Hoản một chiếc găng tay, cô chậm rãi đeo vào tay phải, mặc kệ Lộ Kính có nói gì hay gào thét gì, cô đều bỏ ngoài tai.
Cô chỉ lẩm bẩm một cách hơi điên cuồng: "Tại sao cô lại đẩy em ấy? Cô không đi gây sự với em ấy thì em ấy sẽ ngoan ngoãn đợi tôi, sao lại thèm để ý đến cô?"
"Cô thực sự không nên làm đổ cơm của em ấy, cô biết không? Em ấy chưa bao giờ nấu cơm cả, em ấy đã tâm huyết như thế, mong chờ như thế, cô lấy tư cách gì mà hủy hoại nó? Cô có biết em ấy sẽ đau lòng đến mức nào không?"
"Coi cô như một con chó mà cô tưởng tôi nể mặt cô lắm sao, lại dám kiêu ngạo hống hách như vậy?"
Giọng điệu của Giang Du Hoản vẫn thong thả, ngay cả âm thanh lúc đang tức giận cũng vẫn hay như thế, nguy hiểm mà mê hoặc.
Khiến người ta cam tâm tình nguyện quỳ dưới chân cô.
Lộ Kính tình nguyện quỳ cho cô, cũng tình nguyện làm chó cho cô, nhưng quỳ trước mặt cô để cô mắng chửi mình vì cái tên khốn kiếp kia, Lộ Kính cảm thấy nhục nhã muôn phần.
"Thích bắt nạt người khác lắm đúng không?" Giang Du Hoản hơi cúi người xuống, bàn tay đeo găng siết chặt lấy tuyến thể của Lộ Kính, Lộ Kính đau đớn gào lên một tiếng, nhưng bị giữ chặt không thể nhúc nhích.
"Tôi không dám nữa đâu, thả tôi ra! Tôi không dám nữa, á——"
Chiếc găng tay trắng nhuộm màu máu tươi đỏ rực, cả vùng sau gáy của Lộ Kính đỏ bừng lên, lúc này Giang Du Hoản mới buông tay, ánh mắt vẫn đạm mạc như cũ.
Thật sự tuyệt tình.
"Cút càng xa càng tốt." Cô tháo đôi găng tay trắng dính máu ra, chán ghét ném xuống đất.
Cô thậm chí lười tống Lộ Kính rời đi, quay người đi thẳng về phía văn phòng.
Bước chân cô có chút nhanh, nóng lòng muốn quay về gặp người vừa chịu hết thảy uất ức lúc nãy.
Trong lòng thầm nghĩ, liệu bây giờ nàng có đang ngoan ngoãn đợi mình, đợi mình về an ủi nàng không.
Một cái xoa đầu ngắn ngủi vẫn chưa đủ, Giang Du Hoản muốn dành cho nàng một cái ôm.
Rất nhanh cô đã về tới văn phòng, nhưng lại phát hiện, đống hỗn độn đều đã được dọn sạch, cô gái nhỏ mắt lệ nhạt nhòa vốn ngồi trên sofa cũng đã biến mất.
Nhớ lại lúc nãy điện thoại có thông báo tin nhắn, Giang Du Hoản mở điện thoại ra, thấy người có tên danh bạ là "Tiểu Cẩn" đã gửi tin nhắn cho cô.
【Chị ơi em xin lỗi, cơm em làm cho chị không ăn được nữa rồi, em đã đặt đồ ăn ngoài cho chị, chị nhớ phải ăn nhé, em về trước đây ạ.】
Trên sofa vứt lại một chiếc khăn quàng cổ hình tai thỏ màu trắng sữa, là do Giang Cẩn Y để quên ở đây.
Lại liếc nhìn đống cơm canh không thể ăn được nữa và hộp cơm hình mèo con trong thùng rác, trong lòng Giang Du Hoản trào dâng một cảm giác vừa mềm yếu vừa chua xót.
Chắc hẳn nàng phải uất ức lắm nhỉ?
Tại sao không ở lại để mình an ủi nàng chứ?
Đã học được cách hiểu chuyện rồi sao?
--
Vì không báo trước là mình sẽ về nên tài xế nhà họ Giang không kịp chạy đến ngay lập tức, Giang Cẩn Y đứng bên lề đường, rúc cổ vào cổ áo đợi vài phút mới lên xe.
Về đến nhà, nàng gọi bác sĩ riêng đến xem qua, kiểm tra tuyến thể một chút, vết thương hơi bị rách ra, có chảy máu, thuộc loại tổn thương lần hai, nhưng may mà không gây ra tổn hại quá lớn, chỉ cần bảo vệ tốt, uống thuốc đầy đủ đợi vết thương từ từ khép lại là được.
Nhưng khép lại không có nghĩa là chức năng tuyến thể sẽ hồi phục.
Thật ra hôm nay nói những lời đó với Lộ Kính, Giang Cẩn Y có chút chột dạ.
Bởi vì lúc đó nàng xuống tay quá nặng, tuyến thể đã không còn là thứ có tiền là chữa khỏi được nữa, một nửa phải dựa vào vận may.
Bị gió lạnh thổi vào nên không được thoải mái cho lắm, Giang Cẩn Y đi ngủ sớm, sáng hôm sau đồng hồ báo thức cũng không đánh thức nổi nàng, nàng ngủ một mạch đến ba giờ chiều.
Đã bỏ lỡ việc nấu bữa sáng và bữa trưa cho Giang Du Hoản.
Đầu óc vẫn còn choáng váng, nàng rút điện thoại ra, nhìn tin nhắn gửi cho Giang Du Hoản hôm qua. Thật ra nàng căn bản không ôm hy vọng Giang Du Hoản sẽ trả lời mình nên cũng chẳng mấy để ý.
Khi nhìn thấy dấu chấm đỏ chưa đọc, nàng đã rất kinh ngạc.
Giang Du Hoản trả lời nàng rồi.
Chính xác mà nói, không hẳn là trả lời tin nhắn, mà là gửi một tin nhắn mới vào buổi trưa ba tiếng trước: 【Khăn quàng của em rơi ở chỗ chị rồi.】
Khăn quàng?
Chiếc khăn tai thỏ đó sao?
Có phải để ở đó làm vướng chỗ của Giang Du Hoản không?
Hôm qua bị Lộ Kính giật xuống, những thứ đã bị Lộ Kính chạm qua, Giang Cẩn Y cũng không muốn lấy lại nữa.
Nàng trả lời: 【Dạ là em quên lấy, thôi không cần nữa đâu ạ, chị có thể vứt đi.】
【Em hơi khó chịu, vừa mới ngủ dậy, không gửi bữa sáng với bữa trưa cho chị được, em xin lỗi QAQ.】
【Tối nay chị muốn ăn gì ạ?】
Giang Cẩn Y ôm chút hy vọng Giang Du Hoản sẽ trả lời tin nhắn, nàng cứ tựa lưng vào giường ngồi đợi, đến lúc sắp ngủ quên thì Giang Du Hoản mới trả lời thật.
【Không cần đâu, tối nay chị phải ra ngoài đi ăn với khách hàng, em cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.】
Nghỉ ngơi cho tốt.
Là được quan tâm sao?
Trong lòng Giang Cẩn Y dâng lên một nỗi chua xót, nàng gửi lại cho cô một chữ vâng.
Cho dù là giọng điệu khách sáo như thế này cũng đủ khiến Giang Cẩn Y vui vẻ hồi lâu.
Thế nhưng, nàng lại sợ đó thực sự chỉ là khách sáo.
【Chị ơi, tối nay em có thể đi đón chị không ạ?】 Nàng dè dặt gửi một câu.
【Không cần đâu.】
【Dạ.】
Giang Cẩn Y hoàn toàn không rõ hiện giờ thái độ của Giang Du Hoản đối với nàng là như thế nào.
Vui mừng, rồi lại thất vọng, thất vọng, rồi lại vui mừng.
Nàng xuống giường ăn cơm, sau khi vệ sinh xong thì cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn nhiều, không còn khó chịu như vậy nữa. Ở nhà hiện giờ chỉ có mình nàng, thư ký Tống và mẹ đều đang ở Giang thị.
Mấy ngày gần đây, thư ký Tống để tiện chăm sóc mẹ nên vẫn luôn ở lại nhà nàng. Không biết có phải là ảo giác của Giang Cẩn Y không mà nàng luôn thấy họ có vẻ thân thiết khăng khít vô cùng.
Nàng vào xem giỏ hàng, mấy món đồ dùng cho bà bầu nàng mua giúp Giang Du Hoản hầu như đều đã tới nơi, không biết cô ấy có chịu nhận không.
Liệu cô ấy có nhận không nhỉ??
Nếu vẫn không nhận thì phải làm sao bây giờ?
Mình phải làm thế nào đây?
Theo đuổi bạn gái thực sự khó quá đi mất.
Nàng suy đi tính lại rồi nghĩ tới Hứa An, gửi tin nhắn hỏi cô ấy: 【Hứa An, cậu với Kế Tiểu Cầm ở bên nhau rồi à?】
【Vòng bạn bè tụi tớ chẳng phải công khai rồi sao?】
【Làm sao cậu theo đuổi được cô ấy vậy, phải theo đuổi con gái như thế nào?】
Hứa An liếc mắt là biết nàng muốn hỏi gì: 【Giang Du Hoản không chịu làm hòa với cậu à?】
【Không chịu, chị ấy không muốn tớ nữa rồi.】 Chữ nghĩa đều lộ rõ sự ủy khuất.
【Làm sao có thể chứ.......】
Nghe cô ấy nói vậy, Giang Cẩn Y uất ức muốn chết, hối thúc cô ấy qua đây để chỉ điểm cho mình.
Nàng và Giang Du Hoản quen nhau gần sáu năm rồi còn chưa ở bên nhau, Hứa An với Kế Tiểu Cầm quen nhau chưa đầy một năm đã thành đôi rồi. Hứa An trong mắt Giang Cẩn Y hiện giờ chính là kiểu người rất hiểu đời, rất giỏi yêu đương.
Không đúng, từ nhỏ cô ấy đã thế rồi.
Giang Cẩn Y bảo cô ấy qua giúp nàng hiến kế, vì tối nay Kế Tiểu Cầm có việc nên Hứa An cũng đang rảnh, nửa tiếng sau cô ấy đã xuất hiện tại phòng khách nhà Giang Cẩn Y.
Giang Cẩn Y lặp lại hết những lời Giang Du Hoản đã nói với nàng ở bệnh viện cho Hứa An nghe, buồn bã tựa vào sofa, mặt mày ủ rũ.
"Chị ấy nói với cậu như vậy thật à?"
"Ừm......"
"Lúc đó chị ấy vẫn gọi cậu là Tiểu Cẩn?"
"Nhưng chị ấy không cần tớ nữa mà, rất có thể là chị ấy hết cảm giác với tớ rồi. Giang Du Hoản trước đây có tính chiếm hữu cao thế nào cậu chẳng lẽ không biết, bây giờ chị ấy chẳng hề quan tâm đến tớ chút nào."
"Hết cảm giác với cậu á?" Hứa An cười hừ một tiếng, "Gần đây cậu theo đuổi chị ấy thế nào? Xuất hiện trước mặt chị ấy với tư thế gì?"
"Thì...... giả vờ ngoan." Giang Cẩn Y suy nghĩ một hồi rồi nói.
"Tại sao phải giả vờ ngoan?"
"Tớ thấy Giang Du Hoản thích nhất là tớ của năm năm trước, với lại tớ lúc mất trí nhớ, chính là kiểu vừa ngoan vừa ngọt ấy."
"Ngoan ngoãn gọi chị ơi, ngoan ngoãn nghe lời chị ấy, làm chú chó nhỏ của chị ấy." Càng nói về sau, Giang Cẩn Y càng thấy ngượng, nhưng nghĩ lại người đang nghe là Hứa An nên cũng thấy chẳng sao, đều là chỗ biết rõ chân tơ kẽ tóc của nhau cả.
"Tớ nghi ngờ chị ấy có khuynh hướng S." Giang Cẩn Y ghé sát tai Hứa An, hạ thấp giọng nói.
Vẫn có chút ngượng ngùng.
Hứa An "chậc" một tiếng, liếc nàng một cái: "Cậu ở bên chị ấy bao lâu rồi, có thể tự tin lên chút không, bỏ chữ nghi ngờ đi."
Vành tai Giang Cẩn Y nhuốm một lớp màu đỏ, nàng ngoảnh mặt đi chỗ khác.
"Nhưng chỉ ngọt thôi là không đủ đâu Giang Cẩn Y, cậu phải vừa cay vừa ngọt kìa. Cậu không nhớ sao? Trước đây cậu gửi cho chị ấy hai tấm ảnh selfie mặc sơ mi trong phòng tắm lừa chị ấy đến khách sạn, lúc đó cậu cay biết bao nhiêu, chỉ cần ngoắc tay là chị ấy tới ngay còn gì?"
"Cậu còn dám nói nữa!" Nhắc đến chuyện này là Giang Cẩn Y lại thấy tức, nàng lườm Hứa An: "Đều tại cậu bày cái mưu hèn kế bẩn đó cho tớ, bắt tớ quyến rũ chị ấy đến lúc chị ấy đ*ng t*nh rồi lại bỏ mặc chị ấy một mình trong khách sạn. Chị ấy chắc giờ vẫn còn thù, đó chính là một trong vô vàn lý do khiến chị ấy không muốn tớ bây giờ đấy!"
"Cậu cũng giỏi nói quá, là do lúc đầu cậu hung dữ với chị ấy như vậy......" Nhắc chuyện cũ, Hứa An cũng có chút chột dạ, muốn nhảy thẳng qua chủ đề này luôn: "Giờ cậu có nghe tớ hiến kế không đây?"
"...... Nghe." Giang Cẩn Y chớp chớp mắt, không tính toán với cô ấy nữa.
......
Tối hôm đó, Giang Cẩn Y và Hứa An xuất hiện tại một quán bar lớn nhất toàn thành phố Lạc.
Giang Cẩn Y ăn mặc khác hẳn ngày thường, đường kẻ mắt xếch lên, kính áp tròng màu xám tỏa sáng lấp lánh, càng làm cho đôi mắt đào hoa thêm phần đa tình và mong manh.
Bên trong nàng mặc một chiếc áo hai dây màu đen mỏng manh gợi cảm, váy ngắn đến mức chỉ vừa đủ che vòng ba, đôi chân thon dài trắng ngần trong đôi tất đen dẫm lên đôi giày cao gót, mang lại cảm giác vừa ngọt ngào vừa cám dỗ, kiểu vừa thuần khiết vừa d*c v*ng.
Bên ngoài nàng khoác một chiếc áo lông cáo, nhưng vừa vào quán bar là đã bị Hứa An l*t s*ch ra rồi.
Mùa đông trong quán bar lò sưởi bật rất mạnh, không để khách hàng bị lạnh.
Hứa An nói, muốn đối phó với một người có khuynh hướng S thì chỉ giả vờ ngoan là vô dụng.
Phải thật hoang dã, phải thật lẳng lơ, rồi sau đó chỉ ngoan ngoãn với một mình cô ấy thôi.
"Theo kinh nghiệm của tớ, nếu một người đã hoàn toàn hết lòng với một người khác rồi thì không bao giờ tốn công tốn sức nói nhiều lời vô nghĩa như vậy đâu, sẽ không bảo người đó sai ở đâu, cần sửa chỗ nào, tại sao lại thất vọng về người đó, vân vân và mây mây....."
"Mà sẽ trực tiếp không muốn nói thêm một chữ nào nữa."
"Nếu Giang Du Hoản muốn đoạn tuyệt quan hệ với cậu, chị ấy căn bản sẽ không phí lời với cậu."
"Càng không thể ăn đồ cậu nấu gửi tới, cũng không thể dán băng cá nhân cho cậu, mà sẽ trực tiếp đuổi cậu đi luôn."
Hai người ngồi xuống ghế booth, gọi vài chai rượu tượng trưng. Giang Cẩn Y nhìn cảnh tượng ồn ào này vẫn thấy bồn chồn không yên: "Nếu chị ấy biết giờ tớ còn đến mấy nơi như quán bar thế này, chị ấy càng thêm thất vọng về tớ thì sao?"
"Mấy cái đó để sau đi, tớ chỉ hỏi cậu, tối nay cậu có muốn theo chị ấy về nhà không?"
Theo cô ấy về nhà?
Giang Cẩn Y sững sờ, Hứa An vậy mà trực tiếp đưa ra một điều kiện hấp dẫn như thế, nàng không thể thốt ra nửa lời từ chối.
Hứa An ném điện thoại cho nàng: "Chụp hai tấm selfie đi."
Trong lòng Giang Cẩn Y cứ đau đáu việc được theo Giang Du Hoản về nhà nên bảo gì nàng cũng nghe theo.
Nàng giơ điện thoại lên, chỉnh góc độ, chụp hai tấm selfie.
"Cậu chẳng phải bảo chị ấy hết cảm giác với cậu, không còn tính chiếm hữu với cậu nữa sao? Giờ cậu chụp tấm ảnh rồi gửi định vị cho chị ấy, xem chị ấy có tới không, chẳng phải sẽ biết chị ấy còn tính chiếm hữu với cậu hay không à?"
Bấm máy hai cái, nàng vào album xem ảnh, nhìn mình trong hình, lúc này Giang Cẩn Y mới nhận ra tại sao Hứa An lại đánh cho nàng nhiều má hồng đến thế.
Lớp má hồng đậm cộng với ánh đèn trong quán bar khiến không khí bức ảnh hoàn toàn khác hẳn, mờ mờ ảo ảo như đang ngà ngà say.
Say rồi.
Say rồi thì có thể theo chị về nhà rồi.
Tim Giang Cẩn Y đập liên hồi, nàng tìm số của Giang Du Hoản, do dự một hồi rồi cũng gửi ảnh đi, cắn môi nhanh tay gõ chữ: 【Chị ơi, em có đẹp không ạ? Mọi người đều khen em đẹp đó.】
Nàng còn đặc biệt nhấn mạnh từ "mọi người" để cho Giang Du Hoản biết nàng không phải ở đây một mình.
Nhanh chóng gửi thêm một cái định vị, Giang Cẩn Y áp điện thoại vào trước ngực, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, sự căng thẳng không tài nào kìm nén được.
Thật sự rất muốn được theo chị về nhà.
Bên ngoài cửa sổ xe, cảnh đêm thành phố Lạc không ngừng lướt qua, Giang Du Hoản lười biếng tựa vào lưng ghế, bấm vào khung chat với Giang Cẩn Y, mở ảnh ra, đồng tử dần trở nên sâu thẳm, chợt cô ngước mắt lên ra lệnh: "Quay xe."
Cô vừa mới tiếp khách xong, quán bar đó cách đây không xa, chỉ vài phút sau xe đã dừng trước cửa quán bar.
Đến để bắt con cá không nghe lời của mình.
Giang Du Hoản đã bị Giang Cẩn Y đánh dấu hoàn toàn, cho dù bây giờ tuyến thể của Giang Cẩn Y bị thương, nhưng chất dẫn dụ đã bơm vào vẫn còn trong cơ thể cô, lan tỏa cả trong lẫn ngoài cơ thể cô, đi đến đâu cũng mang theo nó.
Bước vào quán bar, những nam thanh nữ tú bị cô thu hút ánh nhìn vừa tiến lại gần đã biết cô là một Omega đã được Alpha đánh dấu, hơn nữa cấp bậc của Alpha đó rất cao, không phải hạng người họ có thể tơ tưởng tới.
Đành phải rời đi.
Nhưng Giang Cẩn Y thì khác, mùi hương của Giang Du Hoản trên người nàng đã tan biến cùng với vết thương ở tuyến thể, giống như một Beta vậy, ai cũng có thể tới tán tỉnh.
Alpha của mình đi bar, đây vốn dĩ đã là chuyện khiến Omega tức giận, huống hồ lại là người như Giang Du Hoản.
Chưa kể, Giang Cẩn Y còn ăn mặc khêu gợi như thế kia.
Giang Du Hoản dừng bước, đôi mắt hồ ly nheo lại nhìn về phía không xa.
Quả nhiên, Tiểu Cẩn của cô lúc này đã bị người ta nhắm trúng rồi.
"Chị gái ơi, chỉ có hai người thôi sao? Ghép bàn uống một ly chứ?"
Giang Cẩn Y lười biếng tựa vào ghế booth, rũ mắt như đang xem điện thoại, không thèm liếc nhìn gã đàn ông đang bắt chuyện lấy một cái, vô cùng lạnh lùng.
Gã đàn ông bị bơ đẹp, vẻ mặt hơi sượng, không cam tâm rời đi như vậy nên tiếp tục bắt chuyện: "Tôi không có ý xấu đâu, chỉ muốn kết bạn thôi mà."
Hứa An "chậc" một tiếng: "Đi chỗ khác chơi đi, tụi tôi đang đợi người."
Gã đàn ông liếc nhìn Hứa An, thấy cô ấy không phải kiểu mình thích thì cười khinh miệt: "Tôi có hỏi cô đâu, tôi đang hỏi cô ấy mà."
Nói đoạn, gã chạm vào vai Giang Cẩn Y: "Chị gái ơi, mọi người đợi người thì tụi mình kết bạn WeChat nhé? Sau này nói chuyện sau, giờ không làm phiền cô đâu."
"Cút đi."
Giang Cẩn Y vốn đang sốt ruột lòng dạ rối bời, toàn bộ sự chú ý đều đặt trên điện thoại, tâm trí chỉ xoay quanh việc liệu Giang Du Hoản có tới không, tại sao cô ấy vẫn chưa trả lời tin nhắn, nàng căn bản chẳng muốn tiếp lời ai. Ai dè tên này lại không có mắt nhìn, dám trực tiếp động thủ chạm vào vai nàng.
Bị chạm vào vai, Giang Cẩn Y càng thấy giống như đồ của Giang Du Hoản bị kẻ khác tùy ý đụng chạm khi chưa được phép, nàng tức giận hất văng tay gã ra, cuối cùng cũng chịu ngước mắt nhìn gã, một gã tóc vàng trông rất lưu manh.
Trong mắt Giang Cẩn Y tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn, vô cùng ngang ngược: "Bản tiểu thư lười tiếp chuyện anh mà anh không thấy à? Tin tôi chặt tay anh không?"
Gã đàn ông bị nàng mắng nên thấy mất mặt: "Làm gì mà dữ thế? Chẳng phải đều ra đây chơi sao? Làm quen nhau chút cũng đâu có sao?"
"Chơi bời gì chứ? Người ta là người đã có vợ có con rồi, đang đợi vợ ở đây đấy, có biết điều thì lướt nhanh cho nước nó trong đi." Hứa An ghét nhất loại đàn ông dai như đỉa đói này, cứ tưởng con gái từ chối là đang lạt mềm buộc chặt, là đang ngại ngùng, là đang có ý với tụi nó chắc.
Gã đàn ông khựng lại một chút, ngay lập tức lộ vẻ khinh bỉ, lầm bầm chửi rủa rồi bỏ đi: "Thật cạn lời, có vợ con rồi còn tới bar làm gì? Phí cả tâm trạng của ông đây......"
Gã đàn ông tức giận bỏ đi, nhưng Giang Cẩn Y thì khác.
Câu nói "Người ta là người đã có vợ có con rồi" của Hứa An nói trúng phóc vào tim Giang Cẩn Y, nụ cười trên môi nàng không tài nào kìm nén được, thật muốn ôm mặt quá đi mất!
Phải làm sao đây?
Nàng thật sự rất thích nghe câu đó.....
"Hứa An, cậu nói lại lần nữa đi được không?" Nàng nhìn Hứa An, ánh mắt đầy mong đợi.
Lại còn có chút ngượng ngùng, đỏ cả vành tai.
Hứa An liếc nàng một cái, thở dài, đại tiểu thư vốn cao cao tại thượng mà lúc cười ngây ngô trông thật là ngốc xít.
Cứ như muốn viết chữ 'Tớ là kẻ sợ vợ' lên mặt vậy.
Thôi thì nể tình nàng trước đây đã khổ sở như vậy, cứ nói mấy câu nàng thích nghe vậy.
"Tớ đoán là, vợ cậu chắc chắn đang trên đường...... tới rồi." Nói đến ba chữ cuối, ánh mắt Hứa An thay đổi, cô ấy nhìn trân trân ra phía sau Giang Cẩn Y.
Vẻ mặt cô ấy lộ rõ sự hãi hùng: "Không đúng, vợ cậu tới thật rồi kìa......"
Giang Du Hoản vuốt lại tà váy dưới mông, cúi người ngồi xuống một chiếc ghế booth cách chỗ Giang Cẩn Y không xa, xung quanh là một vòng các cô gái xinh đẹp.
Cô mỉm cười với các cô gái, làm một vẻ mặt cầu khẩn, rồi dùng giọng nói dịu dàng mà nhóm Giang Cẩn Y không thể nghe thấy nói với họ: "Ngại quá, tôi có thể mượn chỗ này một chút không? Tôi mang thai ba tháng rồi, Alpha nhà tôi lại tới đây lăng nhăng, tôi muốn dạy dỗ cô ấy một chút."