Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 101



h Hậu Cố Chấp Theo Dõi Chương 101[BHTT-EDIT] Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 101efrs_asteroid

 Trước  Sau Nhan Hạc thật sự đã hoàn toàn biết rõ tình trạng của cô, cô không còn bất kỳ cơ hội nào để che giấu hay giải thích nữa, cô đã hoàn toàn phơi bày bản thân mình trước mặt Nhan Hạc.

Có một khoảnh khắc, Lộc Hữu Thanh cảm thấy vô cùng hối hận vì hôm qua tại sao mình lại uống rượu rồi nói với Nhan Hạc nhiều lời đến thế. Lúc tỉnh dậy vào buổi sáng, nhìn thấy tay mình và Nhan Hạc đang khóa chặt vào nhau, thực ra trong lòng cô đã bắt đầu nảy sinh nỗi sợ hãi. Sự bất an giống như trận lũ lụt gặm nhấm trái tim cô, cô thậm chí không thể nảy sinh những phản ứng lý trí để đối phó. Theo bản năng, cô cho rằng Nhan Hạc sẽ không thích việc lấy chìa khóa ra là mở được khóa ngay, phải thẫn thờ một lúc lâu cô mới nhận ra rằng chiếc khóa này là do chính Nhan Hạc giao cho cô, để cô toàn quyền quyết định.

Lồng ngực Lộc Hữu Thanh phập phồng dữ dội, cô thở ra một hơi đục ngầu, dời mắt đi chỗ khác như đang tự lừa mình dối người để không nhìn vào nó nữa.

Bữa sáng do Lộc Hữu Thanh làm đầu bếp chính, Nhan Hạc phụ trách làm trợ thủ. Vốn dĩ Nhan Hạc muốn để Lộc Hữu Thanh vừa mới hạ sốt được nghỉ ngơi, nhưng Lộc Hữu Thanh nói thế nào cũng không chịu để nàng làm.

Đã lâu như vậy hai người mới gặp lại không bao lâu Nhan Hạc đã biết rõ tình cảnh của cô, Lộc Hữu Thanh rất muốn để Nhan Hạc nếm thử món ăn mình nấu. Có lẽ khi nghĩ đến khoảng thời gian ngọt ngào trước đây của hai người, cô có thể khiến ấn tượng của Nhan Hạc về mình tốt hơn một chút, không đến mức cảm thấy cô vẫn giống như trước kia. Hiện tại cô thật sự không còn cách nào khác.

Thế nên khi Lộc Hữu Thanh nấu cơm, Nhan Hạc liền đứng bên cạnh quan sát. Ánh nắng len lỏi qua khe hở trong phòng bếp, chiếu rọi lên bờ vai của hai người. Những sợi tóc của Lộc Hữu Thanh như được phủ một lớp hào quang vàng nhạt, giống như đem tất cả những hơi thở uể oải quanh người cô xua tan đi hết. Trái tim Nhan Hạc đột nhiên rung động một chút.

Nàng tiến lên, đi đến phía sau Lộc Hữu Thanh, nhẹ nhàng ôm chặt lấy vòng eo cô.

Cảm giác mềm mại dán sát vào lưng Lộc Hữu Thanh, tiếng tim đập nơi lồng ngực dường như cũng truyền thẳng vào tai cô. Hơi thở của Lộc Hữu Thanh nghẹn lại, nhịp tim dần trở nên cùng tần số với nhịp tim của Nhan Hạc, tựa như trái tim của hai người đã mọc ra những mạch máu kết nối với nhau.

Mùi hương thanh khiết trên người Nhan Hạc dịu dàng bao bọc lấy cô, thấm vào da thịt và máu thịt cô, lặng lẽ an ủi trái tim đang lo âu của cô.

"Thơm quá." Nhan Hạc vùi đầu vào hõm cổ Lộc Hữu Thanh cọ xát, không biết là đang nói về bữa sáng hay là nói về Lộc Hữu Thanh, hoặc có lẽ là cả hai.

"Làm sao vậy?" Lộc Hữu Thanh kìm nén sự rộn ràng của con tim, bàn tay đang cầm xẻng nấu ăn cũng trở nên cứng đờ.

"Cảm thấy mình thật hạnh phúc." Nhan Hạc thật sự cảm thấy bản thân rất hạnh phúc. Tuy rằng con đường phía trước đầy rẫy chông gai, hai người họ giống như những mảnh thuyền vỡ lênh đênh trên biển cả, nhưng dường như chỉ cần có Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh, nàng liền không cảm thấy có gì đáng sợ nữa. Cảm giác này trong suốt thời gian qua khi không có Lộc Hữu Thanh, nàng chưa từng được trải nghiệm, giờ đây nó lại bén rễ sâu trong trái tim nàng, mỗi một rung động đều ảnh hưởng đến toàn thân.

Giọng nói lười biếng của Nhan Hạc nương theo ánh nắng ngoài cửa sổ rơi vào lòng Lộc Hữu Thanh, giống như những đóa pháo hoa nở rộ trong tim, rực rỡ và long trọng.

Cơ thể trong lòng Nhan Hạc sau khi nghe xong câu nói đó đột ngột cứng đờ. Động tác cọ xát nhẹ nhàng của Nhan Hạc khựng lại một giây, sau đó nàng thản nhiên tiếp tục, ngước mắt lên đối diện với đôi mắt đang run rẩy và ngấn nước của người phụ nữ.

Ánh mắt hai người giao nhau thật lâu, lúc này Nhan Hạc mới mỉm cười, hôn nhẹ lên một bên mặt của Lộc Hữu Thanh: "Trứng chiên sắp cháy rồi kìa." Lộc Hữu Thanh lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, quay đầu lại tiếp tục nấu cơm, nhưng trái tim cô lại không thể bình tĩnh nổi.

Nhan Hạc nói nàng thấy thật hạnh phúc, Nhan Hạc đã chủ động ôm lấy cô và nói rằng bản thân đang hạnh phúc.

Tiềm thức của Lộc Hữu Thanh tự nhắc nhở bản thân không thể tin tưởng, cơ chế phòng ngự tự động của cơ thể cô đã đánh đồng những lời đường mật này của Nhan Hạc với việc nàng sắp rời bỏ cô, điều này không phải ngày một ngày hai là có thể biến mất. Thế nhưng cô vẫn không nhịn được mà muốn tin tưởng, vì một tia hy vọng nhỏ nhoi đang chờ đợi trong lòng.

Nhan Hạc sau khi nói xong câu đó thì không mở miệng nữa, chỉ đặt đầu lên vai cô, nhìn Lộc Hữu Thanh thành thục làm bữa sáng. Lộc Hữu Thanh đi đến đâu, nàng liền dính sát theo đến đó.

Hơi thở ấm áp của nàng phả lên cổ và bờ vai Lộc Hữu Thanh, những sợi tóc cọ nhẹ vào da thịt cô, có chút ngứa ngáy, nhưng Lộc Hữu Thanh lại rất thích cảm giác này. Thậm chí cô còn muốn kéo dài thời gian làm bữa sáng thêm nữa, cho đến mãi mãi.

Bữa sáng là những món ăn rất đơn giản, nhưng tay nghề nấu nướng của Lộc Hữu Thanh luôn rất tốt, Nhan Hạc ăn vô cùng ngon miệng.

Những lúc rảnh rỗi Lộc Hữu Thanh thường thích làm vài thứ, cô thích nhìn thấy người mình yêu khi ăn đồ mình nấu sẽ lộ ra vẻ mặt thỏa mãn, cô nhìn thấy vậy cũng sẽ cảm thấy rất mãn nguyện. Có một cảm giác như thể tất cả những gì thuộc về Nhan Hạc đều bị cô chiếm hữu, điều này thỏa mãn cực lớn d*c v*ng độc chiếm của cô, điểm này cô chưa từng nói với Nhan Hạc.

Sau khi ăn xong bữa sáng, theo lý mà nói, mối quan hệ hiện tại của hai người vẫn chưa được làm rõ, Nhan Hạc với tư cách là khách thì nên rời đi. Thế nhưng cả hai đều ăn ý không hề nhắc tới chuyện này, cho dù có ngồi không trên ghế sofa không trò chuyện thì cô cũng tuyệt đối không mở miệng bảo Nhan Hạc rời đi.

Nhan Hạc ngồi trên tấm đệm mềm mại, thẫn thờ nhìn những thông báo mà tổ chương trình gửi trong nhóm. Dư quang của nàng lại cứ thỉnh thoảng liếc về phía Lộc Hữu Thanh, một chuỗi dài những dòng tin nhắn thông báo trong khung chat nàng xem hàng này lại quên hàng kia, cuối cùng cũng chỉ nhớ được mỗi hai chữ "sáng tạo".

Lộc Hữu Thanh ngồi ở phía bên kia của ghế sofa, tựa lưng vào ghế nhìn kịch bản trong tay, tư thế ngồi lười biếng. Chiếc váy dài cổ chữ V để lộ ra một mảng da thịt trắng ngần trước ngực, thấp thoáng có thể nhìn thấy xương quai xanh cùng vài vệt đỏ mờ ám trên ngực cô. Cô rõ ràng đang nghiêm túc xem kịch bản trong tay, nhưng trong tầm mắt của Nhan Hạc, cô đã mười phút rồi chưa lật trang nào.

Nhan Hạc tắt điện thoại đi, dứt khoát không lén nhìn cô nữa.

"Lộc Hữu Thanh."

Bàn tay đang chống cằm của Lộc Hữu Thanh run lên, cô buông tay ra rồi ngước mắt nhìn nàng: "Làm sao vậy?"

"Mình có thể xem qua bệnh án của cậu không?"

Bàn tay đang nắm kịch bản của Lộc Hữu Thanh đột nhiên dùng sức, các đốt ngón tay gồng lên trắng bệch làm nhăn nhúm cả trang giấy. Sự hoảng loạn trong đáy mắt cô bị cô đè nén xuống trong nháy mắt, cùng với đó là sự kháng cự vừa nảy sinh trong lòng.

Chuyện gì đến, cuối cùng cũng sẽ đến.

"Được." Cô khẽ đáp, khép kịch bản lại đặt sang một bên rồi đứng dậy đi vào thư phòng ở phía bên kia. Không lâu sau cô từ bên trong bước ra, trên tay cầm một xấp giấy dày.

Trái tim Nhan Hạc đột nhiên thắt lại.

"Tất cả ở đây." Lộc Hữu Thanh đưa bệnh án cho Nhan Hạc, Nhan Hạc có thể thấy tờ đơn và bàn tay của Lộc Hữu Thanh đang run rẩy nhẹ, lòng nàng như nếm phải vị đắng chát.

Nhan Hạc không đưa tay ra nhận lấy bệnh án ngay, mà nàng nâng tay nắm lấy cổ tay lạnh lẽo của Lộc Hữu Thanh, dắt cô ngồi xuống bên cạnh mình, lúc này mới đón lấy xấp bệnh án trong tay cô. Bàn tay còn lại vẫn luôn nắm lấy cổ tay lạnh giá của Lộc Hữu Thanh, sau đó đan mười ngón tay vào nhau với cô.

Bệnh án của Lộc Hữu Thanh không chỉ ở một bệnh viện, mà còn ở nước ngoài, địa phương, và các nơi khác. Về cơ bản, những bác sĩ tâm lý tương đối nổi tiếng cô đều đã tìm đến. Lộc Hữu Thanh dùng một chiếc kẹp để kẹp tất cả những tờ bệnh án này lại với nhau.

Nhan Hạc lật mở trang đầu tiên, đập vào mắt chính là bệnh viện tại thành phố nước ngoài quen thuộc của một năm trước. Ánh mắt nàng run lên, theo bản năng siết chặt lấy tay Lộc Hữu Thanh, Lộc Hữu Thanh cũng nắm chặt lấy tay nàng, dường như chỉ có như vậy mới có thể làm vơi bớt đi phần nào nỗi sợ hãi trong cô.

Nhan Hạc làm sao mà không biết được, việc bóc trần những trải nghiệm tồi tệ nhất của chính mình cho người yêu xem, huống chi là trong tình trạng bản thân đang không có cảm giác an toàn, Lộc Hữu Thanh đã phải hạ quyết tâm nhiều hơn so với những gì Nhan Hạc tưởng tượng rất nhiều.

Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, trái tim Nhan Hạc giống như bị một con dao cùn cứa từng nhát một.

Nàng đỏ hoe mắt tiếp tục lật xem, những chẩn đoán trong các tờ đơn bệnh án này đa phần đều tương tự nhau, ngay cả thuốc được kê cũng giống nhau, chỉ khác là liều lượng nhiều hay ít. Nhan Hạc thấy thuốc kê trong những đơn này lần sau lại nhiều hơn lần trước, sau đó trong một lần chẩn đoán nào đó, thuốc ngủ đột nhiên không còn nữa. Phản ứng đầu tiên của nàng là nghĩ rằng Lộc Hữu Thanh đã tốt hơn một chút, nhưng sau đó nàng mới nhận ra là bác sĩ đang có ý thức không để Lộc Hữu Thanh bị lệ thuộc vào thuốc.

Nhan Hạc nhìn mốc thời gian, là ba tháng trước. Vậy nên bắt đầu từ lúc này, Lộc Hữu Thanh đã thử dùng rượu để làm tê liệt chính mình nhằm vượt qua những đêm dài hay sao?

Nhan Hạc không dám nghĩ tiếp, nhiệt độ trong lòng bàn tay lạnh đi vài phần. Lộc Hữu Thanh cũng đang nhìn những tờ bệnh án này, cô cũng đang sợ hãi.

Đôi tay Nhan Hạc đã bắt đầu run rẩy, nàng tiếp tục lật về phía sau. Những chẩn đoán phía sau cũng đã chứng minh cho suy đoán này của nàng, bệnh tình của Lộc Hữu Thanh không hề có bất kỳ dấu hiệu khởi sắc nào. Những loại thuốc mà bác sĩ kê cho cô mỗi lần đều không thay đổi, chỉ là khi nhìn vào, trái tim Nhan Hạc giống như rơi xuống hồ băng, tĩnh lặng không một tiếng động.

Nàng đau lòng đến mức muốn khóc.

Tờ đơn thứ hai từ dưới đếm lên là của một tuần trước, chẩn đoán vẫn giống như trước kia. Tay nàng cầm lấy tờ đơn thứ hai từ dưới đếm lên, Nhan Hạc vừa định lật lên để xem tờ cuối cùng thì bàn tay đang đan mười ngón với Lộc Hữu Thanh đột nhiên bị người kia nắm chặt lấy, thậm chí dùng lực mạnh đến mức có chút đau. Nhan Hạc sững người, buông lỏng bàn tay đang cầm tờ bệnh án ra.

"Mình hơi buồn ngủ rồi." Nhan Hạc ngáp một cái, thuận thế tựa đầu vào vai Lộc Hữu Thanh.

"Chúng mình vào phòng ngủ nằm một lát đi." Giọng nói của nàng mang theo vài phần mệt mỏi, khóe mắt vẫn còn vương chút nước mắt sau khi ngáp xong, trông đúng thật là đang có chuyện như vậy.

Lộc Hữu Thanh vốn đang cứng đờ người từ nãy đến giờ, sau khi cảm nhận được hơi thở của Nhan Hạc tựa sát vào mình thì càng thêm ngẩn ngơ tại chỗ. Trái tim bất an vẫn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra thì Nhan Hạc đã khép bệnh án lại, đặt sang một bên.

"Chúng mình đi nghỉ ngơi thôi, tối qua mình ngủ không ngon, muốn ngủ bù một chút."

Nàng đã không lật mở trang cuối cùng kia ra.

Lộc Hữu Thanh vốn đang thẫn thờ, khi nghe Nhan Hạc nói không được nghỉ ngơi tốt thì lập tức tỉnh táo lại. Suy nghĩ của cô ngay lập tức đặt lên lời nói của Nhan Hạc, cô lo lắng cho sức khỏe của nàng.

"Được." Cô đáp lời, cầm lấy xấp bệnh án siết chặt trong tay, cùng Nhan Hạc nắm tay đi vào thư phòng cất tờ đơn đi, sau đó bước lên cầu thang để về phòng ngủ.

Hai người ngoan ngoãn thay đồ ngủ rồi nằm vào trong chăn. Nhan Hạc nằm nghiêng người ôm lấy Lộc Hữu Thanh, tựa đầu vào vai cô, thoải mái nhắm mắt lại.

"Ngủ cùng mình một lát nhé?"

Bờ vai nàng kề sát vào vai Lộc Hữu Thanh, những đốt ngón tay thon dài lọt vào mắt Lộc Hữu Thanh, cô không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào đó. Ánh mắt cô phác họa từng đường nét trên bàn tay nàng, trái tim như chìm sâu vào một làn nước tĩnh lặng.

Không biết là nên thở phào nhẹ nhõm hay là thấy đau lòng, cô biết Nhan Hạc đã nhận ra sự thay đổi của mình nên mới chọn cách không xem trang cuối cùng. Sự dịu dàng và thấu hiểu đó khiến Lộc Hữu Thanh cảm thấy bản thân mình thật ích kỷ. Cô có cảm giác cơ thể mình đang ngày một nhỏ bé lại, nội tâm xấu xa của cô đã bị phơi bày không còn sót lại gì trước mặt Nhan Hạc.

Lộc Hữu Thanh hít một hơi thật sâu, kiềm chế nhịp tim đang đập loạn xạ của mình, nhưng vẫn không nhịn được mà rơi lệ. Có những nụ hôn vụn vặt rơi trên cổ cô, lồng ngực Lộc Hữu Thanh run rẩy, cô bàng hoàng quay đầu lại, nhưng chỉ thấy được đầu của Nhan Hạc.

"Ngủ đi." Giọng nói của Nhan Hạc dường như có ma lực, chỉ một câu ngắn ngủi đã dễ dàng khiến trái tim đầy bất an và sợ hãi của Lộc Hữu Thanh tĩnh lặng trở lại. Cô thực sự buông lỏng tâm trí, đắm chìm vào biển cả của cơn buồn ngủ trong cái ôm sát sao của Nhan Hạc.

Người vừa nãy còn kêu la rằng mình rất buồn ngủ thì lại không hề chìm vào giấc ngủ, trái lại Lộc Hữu Thanh đi cùng nàng thì đã ngủ say trước. Giấc ngủ của cô thực sự rất tệ, nhưng chỉ cần có Nhan Hạc ở bên cạnh, cô luôn có thể nhanh chóng đi vào giấc mộng. Sau khi nghe thấy tiếng thở đều đặn của cô, Nhan Hạc mới chậm rãi mở mắt.

Nàng cẩn thận vén chăn bước ra khỏi phòng ngủ. Nhan Hạc ngồi ở phòng khách một lát, nhìn lên lầu một cái, sau đó mở cửa đi ra ngoài sân, bấm gọi vào một dãy số.