Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 104



Nhan Hạc là vị hôn thê của Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc là người yêu của Lộc Hữu Thanh.

Nhan Hạc là của cô.

Đôi tay Lộc Hữu Thanh run rẩy, được Nhan Hạc nắm lấy bao bọc trong lòng bàn tay nàng, cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay người yêu truyền đến. Nhan Hạc nói quá mức nghiêm túc, trong mắt tràn đầy sự yêu thích dành cho Lộc Hữu Thanh, cô cũng không kìm được mà nắm chặt lấy tay Nhan Hạc.

"Cậu đang cầu hôn mình sao?" Cuối cùng cô cũng tìm lại được vài phần tỉnh táo, xác nhận lại bằng cách tựa trán vào trán Nhan Hạc, nắm chặt tay nàng, đôi mắt ướt át nhìn nàng. Trong mắt cô lúc này chỉ toàn là hình bóng của Nhan Hạc, niềm vui đến quá bất ngờ, đến tận bây giờ Lộc Hữu Thanh vẫn còn bàng hoàng không dám tin, thậm chí cơ thể theo bản năng vẫn đang hoài nghi liệu mình có nghe lầm hay không.

"Cậu đồng ý chứ?" Nhan Hạc nuốt ngược tiếng nấc, mỉm cười dịu dàng với cô, đáy mắt lấp lánh những tia sáng ôn nhu, "Không có nhẫn, hai chúng ta bây giờ lại chật vật thế này, cầu hôn như vậy có phải rất sơ sài không."

Nàng ngượng ngùng mím môi cười một tiếng: "Xin lỗi vì hiện tại không có nhẫn, thật ra mình định đợi bên này ổn định lại mới tìm cậu bàn bạc kỹ hơn chuyện này. Tha thứ cho mình vì đột nhiên cầu hôn nhé, tuy rằng không giống với dự tính của mình, nhưng chỉ cần có cậu ở bên cạnh, mình cảm thấy mọi sự sắp xếp tinh tế đều không còn quan trọng nữa. Hình thức cầu hôn có thể suy nghĩ kỹ sau, nhưng mình rất muốn cho cậu biết tâm ý của mình đã vô cùng cấp bách rồi."

Cảm giác an toàn của Lộc Hữu Thanh vốn đã trở nên lung lay sắp đổ, những lời bày tỏ tình cảm đơn thuần của Nhan Hạc đã không còn đủ để tạo nên sóng gió trong lòng cô nữa. Nàng muốn cho Lộc Hữu Thanh biết rằng, bản thân thật sự sẽ không rời xa cô thêm lần nào nữa, và nàng cũng thực sự không thể sống thiếu cô.

Thuốc Lộc Hữu Thanh uống đã bắt đầu phát huy tác dụng, những cảm xúc tiêu cực bao trùm lấy cô giảm đi rất nhiều, cộng thêm việc Nhan Hạc đột ngột nói muốn kết hôn với mình, niềm vui sướng mãnh liệt khiến cô sớm đã quên mất sự suy yếu của cơ thể. Cô ôm chặt lấy Nhan Hạc, đáp lại nàng một cách đầy nồng nhiệt.

"Mình đồng ý, mình nguyện ý trở thành vợ của cậu." Cô ôm chặt lấy eo Nhan Hạc, vùi đầu vào cổ nàng, ngửi lấy mùi hương trên người nàng, toàn thân kích động đến mức phát run. Trái tim vốn đã nguội lạnh như tro tàn nay lại một lần nữa bùng cháy.

"Mình lại trở thành vợ của cậu rồi, cuối cùng mình cũng lại là vị hôn thê của cậu, mình là vợ của A Hạc." Cô không kìm được mà nức nở, bả vai run lên từng hồi, nhưng cô thấy rất hạnh phúc, hạnh phúc hơn bất cứ thời điểm nào trong suốt một năm qua.

Vốn tưởng rằng thứ đón chờ cô là một vũng bùn lầy, nhưng không ngờ lại là cảnh cây khô gặp mùa xuân. Trước đó cô thậm chí còn không dám nghĩ đến cảnh tượng kết hôn cùng Nhan Hạc, thế nên hiện tại hoàn toàn là trạng thái ngơ ngác.

Cảm xúc tiêu cực bị dược hiệu áp chế, lúc này cô hoàn toàn không buồn suy nghĩ xem lời Nhan Hạc nói liệu còn có nguyên nhân nào khác hay không, chỉ toàn tâm toàn ý đắm chìm trong niềm vui sướng khi trở thành vợ của Nhan Hạc, đáy mắt gợn lên những tia sáng kích động.

Đã lâu lắm rồi cô không cùng Nhan Hạc xưng hô thân mật như vậy. Dường như sau khi Nhan Hạc khôi phục ký ức, tình cảm của hai người trong phút chốc đã tan vỡ, những danh xưng như vị hôn thê hay người yêu cũng đều vỡ vụn theo ký ức được tìm lại. Kể từ đó, cô rơi vào vực thẳm đen tối.

Còn bây giờ, cô lại một lần nữa có được Nhan Hạc, cô là người yêu của Nhan Hạc.

"Mình là vị hôn thê của cậu sao? Mình là vị hôn thê của A Hạc sao?" Sự kích động khiến Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà hỏi đi hỏi lại, muốn nhận được sự khẳng định từ Nhan Hạc, muốn nhận được từng câu đáp lại của nàng, muốn nghe Nhan Hạc nói những lời mà cô thích nghe.

"Đúng vậy, Lộc Hữu Thanh là vị hôn thê của mình, và cũng sẽ sớm trở thành vợ của mình, là người yêu của mình. Chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ chia lìa, mình là của cậu, mình mãi mãi là của cậu." Nhan Hạc kiên nhẫn trả lời câu hỏi mà Lộc Hữu Thanh đã lặp lại vô số lần, sự dịu dàng và kiên nhẫn ấy thật khiến người ta cảm động.

"Cho nên, đừng giấu mình những nỗi đau này nữa, mình đã là vợ của cậu rồi, đừng một mình gánh vác nữa." Nàng ôm lấy vòng eo gầy gò của Lộc Hữu Thanh. Chín tháng không gặp, thân hình vốn đã mảnh mai của Lộc Hữu Thanh nay lại gầy đi rất nhiều, từ mọi phương diện đều có thể thấy cô sống không hề tốt chút nào.

Nhan Hạc rũ mắt, v**t v* bên mặt Lộc Hữu Thanh, đầu ngón tay dừng lại nơi khóe môi đã sưng đỏ và tụ máu, nhịp tim nàng đập loạn một nhịp.

Nàng nhẹ nhàng hôn lên đó, cảm giác mềm mại như đang an ủi Lộc Hữu Thanh. Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn thuận theo nàng, lúc này cô không chủ động đáp lại mà toàn tâm toàn ý cảm nhận tình yêu Nhan Hạc dành cho mình. Nụ hôn rơi xuống mềm mại như lụa, theo mạch máu chảy thẳng vào lồng ngực. Lộc Hữu Thanh rất thích cảm giác này, nhịp tim như đang nhảy múa, giống như bản thân đang được Nhan Hạc nâng niu, từng giây từng phút đều nói cho cô biết rằng Nhan Hạc yêu cô sâu đậm.

Lau sạch những giọt nước mắt nơi khóe mắt Lộc Hữu Thanh, để lộ ra khuôn mặt tuyệt sắc sạch sẽ, Nhan Hạc chỉnh lại y phục cho cô rồi nói nhỏ.

"Lạnh không? Chúng ta về phòng nhé."

Lộc Hữu Thanh rúc vào lòng nàng, hai người nằm trên chiếc sofa hẹp, vì sợ đối phương ngã xuống nên chỉ có thể dựa vào nhau thật sát, cơ thể dán chặt lấy nhau. Lộc Hữu Thanh thoải mái nhắm mắt lại, nghe nàng nói vậy thì lắc đầu.

"Không cần đâu, cứ ở đây đi."

Cô khó khăn lắm mới tìm được một tư thế thoải mái, lại được Nhan Hạc ôm chặt trong lòng nên không muốn cử động nữa. Hơn nữa, trận khóc vừa rồi đã tiêu tốn của cô rất nhiều sức lực, hiện tại cô hoàn toàn kiệt sức.

Nhan Hạc không hỏi thêm nữa, nàng lấy một chiếc chăn bên cạnh đắp lên người hai người. Vốn định cứ thế chìm vào giấc ngủ ngon lành, nhưng vừa nhắm mắt lại nàng đã nhớ ra một chuyện.

Thuốc Lộc Hữu Thanh uống vốn có thành phần an thần, cộng thêm tâm trạng lên xuống thất thường, lúc này dù vẫn còn hưng phấn nhưng cơ thể cô không tự chủ được mà mệt mỏi, nhắm mắt lại bắt đầu mơ màng sắp ngủ. Chính vào lúc này, cô nghe thấy Nhan Hạc gọi mình là vợ, ý thức theo bản năng trở nên tỉnh táo, bên tai truyền đến giọng nói rõ ràng như gió xuân thoảng qua.

"Cho mình hỏi vợ ơi, chiều nay mình có hẹn gặp bác sĩ Hứa, mình có thể đi phó ước được không?"

Lộc Hữu Thanh hoàn toàn tỉnh ngủ.

Gặp bác sĩ Hứa chẳng khác nào phơi bày toàn bộ tình trạng bệnh tật của cô trong thời gian qua trước mặt Nhan Hạc. Nói thật, trong lòng Lộc Hữu Thanh không hề muốn, không ai muốn để người mình yêu nhìn thấy những mặt không tốt đẹp của bản thân, nhưng những chuyện này cũng cần phải để Nhan Hạc biết.

Lộc Hữu Thanh lại nhích về phía Nhan Hạc, vùi đầu vào tóc nàng, khẽ gật đầu một cái.

Thấy phản ứng của cô, Nhan Hạc tự nhiên biết Lộc Hữu Thanh đang nghĩ gì trong lòng, lồng ngực dâng lên một nỗi xót xa. Nàng cúi đầu, tì trán mình vào đầu Lộc Hữu Thanh, lặng lẽ an ủi cô.

-

Buổi chiều đi gặp bác sĩ Hứa, cuối cùng Lộc Hữu Thanh vẫn chọn không đi cùng. Nhan Hạc cũng không muốn để cô phải nghe lại những chẩn đoán về bệnh tình của mình một lần nữa, điều đó chẳng khác nào gây thêm tổn thương cho Lộc Hữu Thanh.

Hai người dùng dằng ở cửa một hồi lâu, Nhan Hạc liên tục hứa hẹn rằng buổi tối mình nhất định sẽ về, còn không ngừng hôn cô để an ủi, lúc này Lộc Hữu Thanh mới yên tâm buông đôi tay đang ôm nàng ra.

Đứng ở cửa nhìn xe của Nhan Hạc dần dần rời xa tầm mắt rồi cuối cùng chỉ còn là một điểm đen, nụ cười trên môi Lộc Hữu Thanh chậm rãi đông cứng lại. Mọi niềm vui sướng tan biến trong chớp mắt, toàn thân cô lập tức bị bao phủ bởi một tầng không khí suy sụp. Cho dù lòng bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm của Nhan Hạc, nhưng trái tim cô đã bắt đầu cảm thấy buồn bã.

Lộc Hữu Thanh hít sâu một hơi, muốn nén lại sự chua xót và bi thương trong lòng, nhưng vẫn không có tác dụng gì. Nhan Hạc mới rời đi hơn mười phút mà cô đã bắt đầu thấy không chịu nổi.

Đột nhiên, điện thoại trong lòng bàn tay cô rung lên một cái, cảm xúc u ám của Lộc Hữu Thanh bỗng chốc bị xé ra một khe hở, cô vội vàng nhìn xuống.

Nhan Hạc: 【 Mình đang ở trên đường rồi, sắp đến quán cà phê rồi. (hình ảnh.jpg) 】

Bức ảnh nàng gửi là ảnh chụp con đường đang đi, được gửi theo thời gian thực cho Lộc Hữu Thanh.

【 Mình sẽ về nhanh thôi, cậu có muốn ăn gì không, trên đường về mình mua. 】

Rõ ràng còn chưa đến nơi, nàng đã bắt đầu lên kế hoạch lúc về sẽ mua gì. Chỉ một câu nói này thôi đã trực tiếp cho Lộc Hữu Thanh biết rằng nàng chắc chắn sẽ quay về.

Khe hở trong mớ cảm xúc bi quan ngày càng mở rộng, không ngừng được lấp đầy bởi tình yêu và hạnh phúc. Lộc Hữu Thanh cong môi, ngón tay gõ vài chữ lên màn hình.

【 Mua một ít thức ăn đi, nguyên liệu trong nhà không còn nhiều lắm, buổi tối chúng ta còn phải nấu cơm nữa. 】 Gõ xong đoạn này gửi đi, nhìn dòng chữ trong khung chat, gò má Lộc Hữu Thanh ửng hồng. Cô có chút ích kỷ khi gọi nơi này là nhà của hai người, dường như căn biệt thự này cũng vì thế mà trở nên ấm áp hẳn lên.

【 Được, vậy mình mua chút thức ăn, về nhà rồi chúng ta cùng nhau nấu cơm, đợi mình nhé. 】

Về nhà.

Nơi này là nhà của hai người.

Lông mi Lộc Hữu Thanh khẽ rung động, ánh nắng rọi lên hàng mi dài như có những nàng tiên đang nhảy múa. Trái tim cô đập rộn rã như đánh trống, cô rất muốn gặp Nhan Hạc.

Rõ ràng mới xa nhau chưa đầy mười phút, cô đã nhớ nàng đến tận xương tủy.

Lộc Hữu Thanh quay lại phòng ngủ, nằm trên giường, dường như nơi này vẫn còn vương lại mùi nước hoa mà Nhan Hạc từng dùng, đó là mùi hương khiến cô mê đắm. Cô mở tủ lấy chiếc áo khoác của Nhan Hạc ôm vào lòng, giống như Nhan Hạc đang ôm lấy cô vậy.

Cô muốn ép mình ngủ một lát, nhưng không ngờ nhịp tim lại càng lúc càng đập mạnh hơn. Trong đầu không ngừng thôi thúc ý muốn được gặp Nhan Hạc, nó gào thét trong lồng ngực cô, từng đợt sóng mãnh liệt xô tới nhấn chìm ý thức vốn đã lung lay của cô xuống biển sâu.

Cô ngồi dậy, khoác lên mình chiếc áo của Nhan Hạc, rời giường rồi lái xe ra khỏi biệt thự.

Chỉ lén nhìn một cái từ bên ngoài thôi, đợi lúc A Hạc sắp nói chuyện xong cô sẽ quay về trước một bước, chắc là A Hạc sẽ không phát hiện ra đâu.

-

Có lẽ vì lòng đang vui sướng nên Nhan Hạc đi đường rất thuận lợi. Lúc đến quán cà phê vẫn còn sớm so với thời gian đã hẹn với bác sĩ Hứa. Ban đầu nàng định vào trong đợi, nhưng chợt nhận ra nơi này không cách khách sạn của mình quá xa.

Nghĩ đến việc mình và Lộc Hữu Thanh đã khôi phục quan hệ vị hôn thê, dù Lộc Hữu Thanh không nói thì nàng cũng tuyệt đối không quay lại khách sạn nữa. Hơn nữa nàng còn hẹn buổi tối sẽ cùng Lộc Hữu Thanh nấu cơm, nên càng không thể ở lại khách sạn. Nghĩ vậy, nàng cần phải mang đồ đạc của mình về.

Tính toán thời gian thấy vẫn kịp, nàng vội vàng lái xe đến khách sạn thu dọn toàn bộ đồ đạc mang đi. Lúc xuống lầu, nàng còn gặp Phùng Ức Nhiên vừa đi lấy cảnh về ở thang máy.

Phùng Ức Nhiên thấy nàng đeo ba lô, ăn mặc chỉnh tề thì tò mò hỏi.

"Cậu định đi đâu vậy? Không ở khách sạn nữa sao?"

Lúc đó cửa thang máy của Nhan Hạc sắp đóng lại, Phùng Ức Nhiên đứng bên ngoài chỉ thấy được nụ cười rạng rỡ của nàng, sau đó là giọng nói trong trẻo vui vẻ truyền ra từ khe cửa đang khép lại.

"Đi gặp vợ tôi."

Khi Nhan Hạc quay lại quán cà phê một lần nữa, nàng nhìn thấy một người phụ nữ thanh lãnh đang ngồi ở vị trí mình đã đặt trước. Lồng ngực nàng thắt lại, nàng để đồ đạc trên xe, hít sâu một hơi để ổn định tâm trạng và sắp xếp từ ngữ rồi mới mở cửa bước vào.

Nàng quá căng thẳng nên không hề nhìn thấy, ở phía bên kia đường, trong một chiếc xe hơi màu đen, cửa kính ghế lái hạ xuống một nửa, một người phụ nữ thanh lệ đang chăm chú quan sát phía bên này, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy thâm tình.