Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 51



Nước biển lạnh thấu xương, những cơn gió buốt giá cuốn theo những đợt sóng lớn xô vào mặt biển. Đại dương bao la dường như đang nổi giận vì có người rơi xuống, sau khi ba người ngã xuống nước, bọt sóng không ngừng cuộn trào, sóng lớn đập mạnh vào ghềnh đá, tung bọt trắng xóa hòa cùng gió lạnh dội thẳng vào lòng những nhân viên trong đoàn phim đang run rẩy.

Trên vách đá, những nhân viên đoàn phim mặc quần áo chỉnh tề cũng không nhịn được mà quấn chặt lấy áo khoác, trái tim của cả đoàn phim đều treo lơ lửng trên cao.

Ngay khi sự cố xảy ra, đạo diễn đã lập tức báo cảnh sát và áp dụng các biện pháp khẩn cấp, nhân viên cứu hộ cùng những ngư dân giỏi bơi lội cũng ngay lập tức xuống nước cứu người, nhưng thời tiết đen kịt như thế này khiến lòng ai nấy đều phủ một tầng sương mù u ám.

Hơn nữa, kể từ khi họ từ trên vách đá chạy xuống đã trôi qua một khoảng thời gian khá lâu, bên bờ không chỉ có nhân viên đoàn phim mà còn có rất nhiều ngư dân gần đó nghe tin tìm đến xem tình hình, lòng mọi người sớm đã bị gió lạnh thổi đến mức tuyệt vọng.

Chính vào lúc này, trên mặt biển đang cuộn trào đột nhiên hiện ra một bóng người, giữa làn nước biển nhấp nhô, người đó không ngừng nỗ lực duy trì sự thăng bằng. Lâm Nhạc cùng những người khác đang nôn nóng quan sát tình hình trên mặt biển gần như là người đầu tiên nhìn thấy nàng, cô vội vàng vẫy tay hô lớn, đồng thời phái người chèo thuyền ra đón nàng.

Nhan Hạc gắt gao ôm chặt Lộc Hữu Thanh đã hôn mê bất tỉnh trong lòng, sau khi được đưa vào bờ, nàng đặt cô nằm xuống mặt đất rồi ôm chặt lấy, không ngừng thực hiện hồi sức tim phổi và hô hấp nhân tạo cho cô. Cả người nàng ướt đẫm, bị gió lạnh thổi mạnh đến mức run rẩy không ngừng, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lộc Hữu Thanh không rời một giây.

Trong tai tràn đầy nước, đầu óc nàng ong ong một hồi, nàng chỉ có thể cảm nhận được nhịp tim đập loạn xạ cùng dòng máu đang đông cứng của chính mình, dường như mọi hoạt động sống đều đã ngừng lại theo sự hôn mê của Lộc Hữu Thanh.

Những người bên cạnh thấy nàng toàn thân sũng nước lại còn phát run, muốn khuyên nàng đi nghỉ ngơi trước, nhưng vừa mới định vươn tay chạm vào nàng thì đã bị Nhan Hạc phát giác. Nàng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào người nọ, đôi đồng tử màu nâu trà giống như một mặt hồ tĩnh lặng đến đáng sợ, khiến người kia cảm thấy lạnh sống lưng, không nhịn được mà rụt tay lại.

Nhan Hạc tiếp tục thực hiện hồi sức tim phổi, khuôn mặt nàng bị gió lạnh thổi đến đau rát, thân hình run rẩy kịch liệt, đại não trống rỗng đến mức dường như nàng đã quên mất mình là ai, lúc này trong tâm trí chỉ có duy nhất hình bóng của Lộc Hữu Thanh.

Cuối cùng, Lộc Hữu Thanh đang hôn mê cũng đã có phản ứng, cô không ngừng ho khan, nôn ra từng ngụm nước lớn, cuối cùng cũng khôi phục lại hơi thở.

Trong đám đông bùng nổ những tiếng hoan hô, đầu óc Nhan Hạc vẫn còn ong ong, nàng nhìn Lộc Hữu Thanh đang th* d*c nặng nề, cuối cùng không còn cử động gì thêm mà hai chân nhũn ra, ngã quỵ xuống đất. Nàng ôm lấy Lộc Hữu Thanh, để cô gối đầu vào lòng mình, thâm tình v**t v* gương mặt cô.

"Lộc, Hữu, Thanh." Cơ thể Nhan Hạc bị lạnh đến mức cứng đờ, nói chuyện cũng không còn linh hoạt, nàng chỉ có thể không ngừng lặp đi lặp lại tên của Lộc Hữu Thanh, muốn cô tỉnh lại nhìn mình.

Thân thể Lộc Hữu Thanh thật lạnh, vốn dĩ cô đã có thể chất hàn, bây giờ còn bị rơi xuống nước nên thân thể còn lạnh hơn bất cứ lúc nào trước đây. Nhan Hạc chỉ có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của cô, trái tim nàng như rơi xuống hồ băng sâu không thấy đáy, đau đớn đến mức sắp chết đi.

"Lộc, Hữu Thanh, cậu, tỉnh, tỉnh lại đi."

"Lộc Hữu Thanh, cậu tỉnh lại đi mà."

"A Hạc ở đây rồi, A Hạc ở đây với cậu rồi."

Nàng ôm chặt lấy Lộc Hữu Thanh, không cho phép bất cứ ai chạm vào bảo bối của mình, sự cảnh giác và căm hận bao trùm lấy nàng khiến các giác quan trở nên nhạy bén bất thường. Một khi phát hiện có người tiến lại gần, nàng lập tức ngẩng đầu nhìn chằm chằm, không cho bất kỳ ai tới gần, lúc này nàng chẳng tin tưởng một ai.

Lộc Hữu Thanh cứ như vậy ngoan ngoãn hôn mê trong lòng nàng, nhưng nhịp tim cùng hơi thở đã ngày càng rõ rệt, Lộc Hữu Thanh của mình đã sống rồi.

Rất nhanh sau đó, xe cứu thương đã đến, Lâm Nhạc nhìn thấy dáng vẻ không cho bất cứ ai lại gần của Nhan Hạc thì không khỏi lo lắng. Cô tiến lên phía trước, dưới ánh nhìn chằm chằm của Nhan Hạc, cô đánh liều mở lời.

"Nhan tiểu thư, Nhan tiểu thư, xe cứu thương đến rồi, chúng ta đưa Lộc tổng vào bệnh viện điều trị có được không?"

Nhan Hạc nhìn cô chằm chằm, trong óc vẫn là một trận ong ong nhưng thị lực lại rất tốt, nàng không nghe rõ Lâm Nhạc đang nói gì, nhưng thông qua khẩu hình miệng đã nhìn thấy ba chữ "xe cứu thương", lập tức ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía, quả nhiên thấy được các nhân viên y tế mặc áo blouse trắng.

"Xe cứu thương, xe cứu thương, Lộc Hữu Thanh." Nàng không ngừng lẩm bẩm, ôm chặt Lộc Hữu Thanh trong lòng định đứng dậy chạy qua đó, nhưng vì sức lực sớm đã tiêu hao cạn kiệt nên mới đi được hai bước đã quỳ mạnh xuống con đường đầy sỏi đá. Cơn đau tức khắc từ đầu gối truyền lên, nàng nhíu chặt mày, khôi phục lại vài phần tri giác, nhưng đôi tay vẫn ôm chặt Lộc Hữu Thanh không để cô bị ngã.

"Cứu lấy cậu ấy!" Nhan Hạc nhìn về phía xe cứu thương, khàn giọng gào lên, dưới sự giúp đỡ của nhân viên y tế, nàng đã đưa được Lộc Hữu Thanh lên cáng.

Nhìn Lộc Hữu Thanh đang hôn mê nằm trên cáng của xe cứu thương, Nhan Hạc vừa định đứng dậy đi theo vào xe thì đã bị nhân viên y tế ấn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

"Chân của cô bị thương rồi, để tôi băng bó lại cho cô một chút."

Nhan Hạc ngơ ngác cúi đầu, nhìn thấy vệt máu đỏ tươi thấm ra từ chiếc quần sũng nước của mình, lúc này nàng mới hậu tri hậu giác cảm nhận được cơn đau, nhưng chỉ một thoáng sau nàng lại ngẩng đầu nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, nói với bác sĩ đang chuẩn bị truyền dịch.

"Đừng lo cho tôi, mau cứu cậu ấy đi."

Bác sĩ cũng không nhịn được mà dở khóc dở cười: "Cô cứ ngồi yên đi đã, vết thương nghiêm trọng như vậy, nước biển lại bẩn, sẽ bị nhiễm trùng đấy."

Cho đến khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh được truyền dịch và thực hiện một loạt các biện pháp cứu hộ, trái tim đang chìm trong hồ băng của Nhan Hạc mới thoáng khôi phục được vài phần tri giác. Nàng tựa lưng vào ghế, ý thức mơ hồ dần dần tỉnh táo lại, nhìn gương mặt tái nhợt của Lộc Hữu Thanh, trong lòng nàng lúc này tràn ngập sự sợ hãi.

Nàng không dám tưởng tượng, nếu bản thân mình chậm trễ một chút nữa mới cứu được Lộc Hữu Thanh, nếu nàng đối mặt với vách đá mà nảy sinh cảm xúc sợ hãi rồi nhảy xuống muộn một hai giây, thì có phải, có phải Lộc Hữu Thanh sẽ...

Nhan Hạc không dám nghĩ tiếp nữa, nàng nhắm nghiền mắt, vứt bỏ hết những giả thuyết hỗn loạn đó ra sau đầu. Nàng muốn vươn tay ra nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh, nhưng lại phát hiện bản thân đã kiệt sức đến mức ngay cả sức lực để nhấc tay lên cũng không còn, cả người giống như một vũng nước rã rời.

Nàng ngồi trên ghế nhìn Lộc Hữu Thanh, dùng hết sức bình sinh vươn tay muốn nắm lấy tay cô, đôi mắt màu nâu trà dần dần trở nên mê ly, cuối cùng ngay khi vừa chạm vào đầu ngón tay của Lộc Hữu Thanh, nàng liền hoàn toàn ngất đi.

-

Khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã ở trong phòng bệnh sáng sủa, bộ quần áo nặng nề sũng nước trên người Nhan Hạc đã được thay bằng quần áo bệnh nhân. Một lần nữa ngửi thấy mùi nước sát trùng quen thuộc, cảm xúc nặng nề trong lòng Nhan Hạc mới vơi đi phần nào.

Nàng hất chăn đứng dậy định đi tìm Lộc Hữu Thanh, nhưng khi vừa chạm chân xuống đất định bước đi thì bỗng thấy cả người đau nhức và mệt mỏi rã rời, cơn đau ở đầu gối càng thêm dữ dội. Nàng không nhịn được mà bám vào cánh cửa, ngăn một vị y tá lại ngay cửa phòng.

"Chào cô, cho hỏi phòng bệnh của Lộc Hữu Thanh ở đâu?" Nàng sốt ruột hỏi.

Y tá nhìn nàng một cái, đôi mắt đột nhiên sáng lên: "Cô chính là người đó, người đó..."

Nhan Hạc: "Đúng vậy, là tôi!" Nàng cũng chẳng quan tâm y tá rốt cuộc muốn nói gì, chỉ đáp lại như vậy.

"Lộc Hữu Thanh ở ngay phòng bệnh sát vách với cô, nửa tiếng trước vừa mới tỉnh, ăn chút gì đó rồi lại ngủ tiếp rồi, cô nói nhỏ thôi đừng làm cô ấy thức giấc." Y tá nói với nàng, sau đó cất bước rời đi, đi được một đoạn xa vẫn không quên quay đầu lại nhìn nàng thêm một cái.

Nhan Hạc có chút nghi hoặc, nhưng không nghĩ ngợi nhiều mà vội vàng bước đi, nén đau tiến về phía phòng bệnh sát vách. Xuyên qua lớp kính trên cửa, nàng có thể nhìn thấy dáng vẻ Lộc Hữu Thanh đang nằm ngủ trên giường, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ hắt vào giường bệnh, gương mặt Lộc Hữu Thanh không còn tái nhợt như trước, dưới ánh nắng trông có vẻ hồng hào và có sức sống hơn nhiều.

Nhớ lại lời y tá vừa nói, Nhan Hạc chậm rãi vặn tay nắm cửa bước vào trong, vừa bước vào nàng đã thấy Lâm Nhạc cũng ở đó.

Lâm Nhạc thấy nàng thì vội đứng dậy, nhường chiếc ghế mình đang ngồi cho nàng rồi nói: "Lộc tổng vừa mới ngủ thiếp đi, tôi có mua cho cô ấy ít cháo. Nhan tiểu thư, vết thương trên người cô thế nào rồi?"

Nhan Hạc lắc đầu, ra hiệu mình không sao, nàng vịn vào cửa phòng bệnh, nén đau chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế trước giường bệnh của Lộc Hữu Thanh. Nhìn Lộc Hữu Thanh đang chìm vào giấc ngủ sâu, nàng nhẹ nhàng thở phào một hơi, cảm giác bất an trong lòng lúc nãy đều tan biến hết sau khi nhìn thấy một Lộc Hữu Thanh tràn đầy sức sống.

"Lúc Lộc Hữu Thanh tỉnh lại có nói chỗ nào không thoải mái không?" Nhan Hạc xoa nhẹ cơ thể đang đau nhức, ngẩng đầu hỏi Lâm Nhạc.

"Không có, Lộc tổng tỉnh lại chỉ hỏi tôi là cô đã đi đâu, tôi nói cô đang nghỉ ngơi ở phòng bệnh bên cạnh. Lộc tổng vốn dĩ muốn đi tìm cô, nhưng bác sĩ nói mấy ngày này cô ấy tốt nhất không nên đi lại, cho nên mới không đứng dậy, ăn chút cháo rồi lại ngủ tiếp."

"Cô đã ăn gì chưa, tôi mua hai phần, vừa định mang qua cho cô đây." Lâm Nhạc mở hộp cháo còn chưa bóc vỏ trên bàn ra, hương cháo thanh mát thoang thoảng nơi đầu mũi Nhan Hạc, khiến cơ thể vốn đã mệt mỏi của nàng càng thêm rã rời.

Nhan Hạc đón lấy bát cháo, khẽ nói lời cảm ơn.

Trong thuốc của Lộc Hữu Thanh dường như có thành phần an thần, cô nằm trên giường ngủ rất lâu, Nhan Hạc cũng ngồi bên giường đợi cô bấy lâu. Trong lúc đó Lâm Nhạc có đi ngang qua, thấy nàng vẫn còn ngồi bên giường bệnh, không nhịn được mà mở lời khuyên nhủ.

"Nhan tiểu thư, cô đi nghỉ ngơi trước đi, ở đây cứ để tôi trông chừng, trên người cô cũng có vết thương, phải tịnh dưỡng cho tốt."

Nhan Hạc từ trong cơn thẫn thờ khôi phục lại ý thức, nàng ngẩng đầu nhìn cô ấy, nở một nụ cười chua chát.

"Cứ để tôi ở đây đi, chỉ khi nhìn thấy cậu ấy, ở gần cậu ấy một chút, lòng tôi mới có thể dễ chịu hơn được."

Trong lòng nàng luôn cảm thấy lo âu thấp thỏm, chỉ có khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh mới có thể bình tĩnh lại. Việc ở bên cạnh Lộc Hữu Thanh như thế này đối với nàng không phải là sự mệt mỏi mà ngược lại là một loại ân huệ, nàng chỉ có nhìn thấy Lộc Hữu Thanh mới có thể an tâm, bộ não hỗn loạn của nàng mới có thể khẳng định chắc chắn rằng Lộc Hữu Thanh đã sống sót, không cần phải sợ hãi nữa.

Nghĩ rồi, nàng sực nhớ tới người đàn ông mặc đồ đen đã đẩy Lộc Hữu Thanh xuống vách đá ngày hôm nay, ánh mắt nàng đột nhiên trầm xuống. Nàng cử động thân thể cứng đờ, cùng Lâm Nhạc đi ra phía cửa phòng, nhỏ giọng hỏi.

"Người đàn ông mặc đồ đen đó, đã bắt được hắn chưa?" Giọng nói của Nhan Hạc chứa đựng sự tức giận nồng đậm, được nàng cố ý hạ thấp xuống, giống như một con mãnh thú đang chờ thời cơ hành động.

Lâm Nhạc nói: "Tôi vừa định lên đây để nói với cô chuyện này, người đàn ông đó chết rồi."

Nhan Hạc ngẩn ra, sau đó nhíu chặt lông mày: "Chết rồi?" Nàng còn chưa bắt hắn phải trả giá đắt cho những gì đã gây ra, sao hắn có thể chết dễ dàng như vậy được, thật quá hời cho hắn rồi.

"Vâng, thuyền cứu hộ đã rà soát vùng biển đó suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng khi thủy triều rút đã phát hiện ra thi thể của hắn ở bên bờ. Hắn đã chết được vài tiếng rồi, trong kẽ móng tay vẫn còn vướng những sợi chỉ từ chiếc áo khoác mà Lộc tổng mặc khi rơi xuống biển, cho nên chắc chắn là hắn."

Nhan Hạc thở dài một hơi nặng nề, giọng điệu trầm xuống không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào: "Chết quá sớm rồi."

Lâm Nhạc sững người, theo bản năng nuốt nước bọt một cái. Với tư cách là người chứng kiến toàn bộ sự việc, cô tự nhiên có thể cảm nhận được sự căm hận của Nhan Hạc đối với kẻ đã đẩy Lộc Hữu Thanh xuống nước. Lộc Hữu Thanh suýt chút nữa đã vì hắn mà vĩnh viễn nằm lại dưới đáy biển sâu, là trợ lý của Lộc Hữu Thanh, cô cũng rất tức giận, nhưng không ngờ Nhan Hạc lại nói ra điều đó một cách thẳng thừng như vậy.

"Về thân phận của hắn cũng như nguyên nhân tại sao lại đẩy Lộc tổng xuống, phía cảnh sát vẫn đang tiến hành điều tra. Quanh phòng bệnh hiện tại đều có vệ sĩ canh gác, cô và Lộc tổng bây giờ đã an toàn rồi." Cô chỉ nói vậy.

Nhan Hạc nghe vậy thì gật đầu, người cũng đã chết rồi, nàng có tức giận đến mấy cũng chẳng làm gì được, chỉ có thể thở dài để vơi bớt cơn giận trong lòng. Đang định quay trở vào trong thì nàng chợt nhớ tới phản ứng kỳ lạ của cô y tá lúc nãy.

"Đúng rồi, lúc nãy khi tôi hỏi y tá xem Lộc Hữu Thanh ở phòng bệnh nào, cô ấy đã hỏi tôi một câu rất kỳ lạ."

Lâm Nhạc nghi hoặc: "Câu hỏi kỳ lạ sao?"

"Đúng vậy, cô ấy hỏi tôi có phải là ai đó không, nhưng lúc đó tôi đang vội tìm Lộc Hữu Thanh nên không để ý. Chuyện này liệu có liên quan gì đến Lộc Hữu Thanh không?"

Cho dù Lâm Nhạc đã nói rằng hai người đang được vệ sĩ bảo vệ sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng Nhan Hạc vẫn luôn cảm thấy bất an. Nàng căn bản không thể nào yên tâm được, cứ cảm thấy có chuyện gì đó không ổn là lại sợ Lộc Hữu Thanh gặp chuyện chẳng lành.

Lâm Nhạc nghe xong liền suy nghĩ một hồi, sau đó lấy điện thoại ra đưa cho Nhan Hạc xem.

"Chắc là cô y tá đó đã nhìn thấy cái này."

Nhan Hạc nhận lấy điện thoại nhìn vào, vốn dĩ nàng cứ ngỡ là chuyện gì nghiêm trọng lắm, cho đến khi nàng nhìn thấy trên thanh tìm kiếm nóng có một từ khóa đi kèm chữ "Bạo" màu đỏ chót.

#Lộc Hữu Thanh rơi xuống nước, trợ lý bất chấp hiểm nguy nhảy xuống cứu người#