Tháng mười hai, tại Nhà hát Lớn Quốc tế Thanh Thành, vào lúc tám giờ tối.
Lễ trao giải Kim Tuyền vạn người mong đợi sắp sửa bắt đầu, trong số các hạng mục giải thưởng thì việc giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất cuối cùng sẽ thuộc về tay ai chính là chủ đề được cư dân mạng thảo luận sôi nổi nhất, mà người nhận được nhiều kỳ vọng nhất chính là Lộc Hữu Thanh, người thường xuyên xuất hiện trên hot search dạo gần đây.
Trước đó Lộc Hữu Thanh đã từng giành được giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại giải Kim Sam, thế nhưng chỉ mới nửa năm sau cô lại tiếp tục được đề cử cho giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của giải Kim Tuyền, cư dân mạng đều đang mong chờ xem liệu Lộc Hữu Thanh có thể thừa thắng xông lên để đoạt giải hay không, để rồi sau đó tiến tới giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của giải Kim Niết, trở thành Ảnh hậu Tam Kim trẻ tuổi nhất trong giới điện ảnh.
Thế nhưng những cuộc thảo luận về Lộc Hữu Thanh không chỉ dừng lại ở các giải thưởng, mà còn có một số người quan tâm hơn đến việc liệu hôm nay cô tham dự lễ trao giải có mang theo Nhan tiểu thư đi cùng hay không, so với bản thân ngôi sao, bọn họ lại thích tập trung ánh mắt vào đời tư của người nổi tiếng hơn.
[Tin hành lang đồn rằng, lúc Lộc Hữu Thanh đi tham gia một buổi tiệc tối riêng tư trước đó, có paparazzi đã chụp được vài tấm ảnh vào thời điểm ấy, trong hình bộ lễ phục cô ấy đang mặc cùng với bộ lễ phục của người phụ nữ bên cạnh là đồ đôi đấy! Không biết người đó có phải là Nhan tiểu thư kia không nhỉ?]
[Có ảnh không, không có ảnh thì không tin đâu, đến lúc đó kẻ tung tin đồn nhảm chỉ cần mở miệng nói một câu, còn người đi đính chính thì chạy gãy cả chân.]
[Ảnh bị văn phòng đại diện mua lại rồi, tôi đây cũng phải năn nỉ hết lời người ta mới chịu nói cho nghe đấy.]
[Không thể nào, các người không phải là đang đẩy thuyền thật đấy chứ, ngay cả một tấm ảnh cũng không có mà số lượng người hâm mộ trong siêu thoại CP của Lộc Hữu Thanh cứ tăng lên vùn vụt, mấy cái tin tức này đều là tin đồn vô căn cứ, chẳng có chút bằng chứng xác thực nào cả, các người không tin thật đấy chứ, theo tôi thấy thì đây đều là chiêu trò tạo nhiệt cho lễ trao giải hôm nay thôi, mấy ngày nay Lộc Hữu Thanh ngày nào cũng lên hot search, cái lễ trao giải này thậm chí còn chẳng cần tốn tiền mua hot search nữa.]
[Nhan tiểu thư chẳng phải là trợ lý của cô ấy sao, trợ lý thì chắc chắn là phải đi theo rồi, nhưng ngoài việc đi theo ra thì chắc cũng chẳng có gì khác đâu.]
[Nói với các người chẳng rõ ràng được, dựa theo tốc độ đính chính tin đồn trước đây của Lộc Hữu Thanh, thì cái tin đồn này vừa xuất hiện một giây là sẽ bị làm sáng tỏ ngay lập tức, chứ đừng nói đến chuyện dung túng cho số lượng người hâm mộ trong siêu thoại tiếp tục tăng vọt như vậy, thái độ không thừa nhận cũng chẳng đính chính này của văn phòng đại diện thật sự rất kỳ lạ, hơn nữa tôi chỉ đang nói qua tình hình một chút thôi, dĩ nhiên là tôi cũng hy vọng đó là sự thật.]
Mà hai nhân vật chính trong các chủ đề của cư dân mạng là Lộc Hữu Thanh và Nhan tiểu thư dĩ nhiên là không hề hay biết những chuyện này, hiện tại đang là tháng mười hai, gió lạnh ùa về, Lộc Hữu Thanh tham dự buổi lễ cần phải mặc lễ phục, cánh tay và chân đều để lộ ra bên ngoài, lễ phục dù có nói thế nào đi nữa cũng không thể chống lạnh, vả lại cách đây không lâu cô vừa mới bị rơi xuống nước, căn bệnh để lại sau lần đó vẫn chưa khỏi hẳn, nên Nhan Hạc vẫn luôn ở bên cạnh sưởi ấm cho cô.
Nhan Hạc cầm rất nhiều miếng dán giữ nhiệt, đặt trong tay lắc cho đến khi nóng lên rồi mới đưa cho Lộc Hữu Thanh, sau đó lại khoác chiếc áo phao dáng dài lên người cô, rồi rót nước ấm cho cô uống.
Lộc Hữu Thanh cầm miếng dán giữ nhiệt trong tay, đón lấy ly nước ấm từ tay nàng rồi nhấp một ngụm nhỏ, hơi nóng tức thì lan tỏa vào lục phủ ngũ tạng, cơ thể cũng không còn run rẩy vì lạnh nữa, làn khói nóng bốc lên làm mờ đi đôi mày mắt tuyệt sắc của cô, cô nhìn Nhan Hạc đang bận rộn trước sau ở đối diện mà cười nhẹ.
"Rõ ràng là mình đi nhận giải, sao A Hạc lại còn căng thẳng hơn cả mình thế này, không sao đâu mà, bên trong nhà hát sẽ có lò sưởi, không lạnh như ở bên ngoài đâu." Cô dùng bàn tay vừa mới được sưởi ấm đi nắm lấy bàn tay của Nhan Hạc, cái lạnh trên mu bàn tay của nàng nhanh chóng mang đi nhiệt độ cơ thể mà cô vất vả lắm mới ấm lên được, nhiệt độ của hai người dần trở nên đồng nhất.
"Thật không?" Nhan Hạc không có cách nào đi cùng cô vào bên trong, nàng lại lo lắng không biết Lộc Hữu Thanh có bị ốm hay không, cứ chạy đôn chạy đáo cũng chỉ có thể làm những việc này để tạm thời giúp cô ấm áp hơn một chút.
"Thật mà, mình đã đi rất nhiều lần rồi, không lừa cậu đâu." Lộc Hữu Thanh cười rồi giơ tay khẽ véo mũi Nhan Hạc, cô muốn hôn nàng nhưng lại nghĩ đến việc mình vừa mới trang điểm xong, nếu làm lem lớp trang điểm thì lại phải tốn thời gian dặm lại, nên chỉ đành từ bỏ, lòng bàn tay khẽ v**t v* tay Nhan Hạc để vỗ về lòng nàng.
Vừa vặn lúc này trên thảm đỏ sắp đến lượt Lộc Hữu Thanh, cô cởi chiếc áo phao đang khoác trên người ra, mở cửa xe rồi bước ra ngoài dưới sự hỗ trợ của Nhan Hạc.
Nhân lúc người dẫn chương trình còn đang phỏng vấn ngôi sao vừa mới đi qua, hai người liền đứng bên cạnh xe lặng lẽ chờ đợi, sau đó nghe thấy tiếng của đạo diễn hình ảnh, Nhan Hạc vừa định buông tay ra, thì giây tiếp theo một mùi hương thanh khiết ngào ngạt đột nhiên vây quanh chóp mũi, ngay sau đó bờ môi nàng chạm vào một sự mềm mại, xúc cảm đó chỉ thoáng qua trong chớp mắt, ngay cả khi nàng còn chưa kịp phản ứng thì đối phương đã rời đi.
Đợi đến khi Nhan Hạc hoàn hồn lại, Lộc Hữu Thanh đã chạy đến trên thảm đỏ để hội ngộ với đoàn làm phim 《 An Sam 》, trên mặt cô là nụ cười ung dung đúng mực, bình thản đến mức giống như người vừa mới hôn trộm nàng không phải là đại minh tinh đang nhận được sự chú ý nồng nhiệt trước ống kính kia vậy, Nhan Hạc không nhịn được mà đưa tay chạm nhẹ vào bờ môi của mình, trên đó dường như vẫn còn vương lại hơi thở ấm áp mềm mại trên người Lộc Hữu Thanh, đôi tai ẩn sau làn tóc nhanh chóng đỏ bừng lên.
Nàng đứng bên cạnh xe nhìn theo bóng lưng Lộc Hữu Thanh dần đi xa, dưới ánh đèn sân khấu, Lộc Hữu Thanh hơi mím môi, bước đi trên thảm đỏ và chào hỏi với các ống kính máy ảnh, mái tóc dài hơi xoăn xõa xuống sau lưng, che khuất đi xương cánh bướm như đang chực chờ bay lượn trên tấm lưng trần, ngay cả những chiếc máy quay phim có tần suất quay chụp cao nhất cũng không thể tìm thấy một chút tỳ vết nào trên người cô, khí chất tuyệt sắc như tiên tử thoát tục của cô sinh ra là để dành cho ống kính, dành cho màn ảnh rộng.
Đã không còn nhìn thấy bóng dáng Lộc Hữu Thanh nữa, hình như cô đang trò chuyện cùng người dẫn chương trình, Nhan Hạc đang chuẩn bị mở điện thoại ra để xem phát sóng trực tiếp, lúc tay đưa vào túi áo thì đột nhiên chạm phải một vật phẩm hình vuông cứng cáp, nàng sững người, tim đập nhanh hơn.
Đây là chiếc nhẫn cầu hôn mà nàng đã đặt làm riêng ở Hải Thành từ hai tuần trước, là thứ mà hôm nay nàng dùng để cầu hôn Lộc Hữu Thanh.
Dĩ nhiên không phải là ở trước mặt công chúng, điều nàng nghĩ chính là sau khi cùng Lộc Hữu Thanh trở về nhà, trong căn phòng nhỏ thắp lên những ngọn nến, dưới ánh sáng mờ ảo sẽ quỳ một gối xuống đất.
Nàng đã quên mất lần cầu hôn trước đó, tự nhiên là muốn bù đắp một buổi cầu hôn cho Lộc Hữu Thanh, đây là khoảnh khắc đáng để ghi nhớ mãi mãi, Nhan Hạc sợ rằng có lẽ mình sẽ vĩnh viễn không nhớ lại được những ký ức kia, nàng đau lòng khi Lộc Hữu Thanh phải một mình gìn giữ những điều đó, cho nên nàng muốn xây dựng lại ký ức giữa nàng và Lộc Hữu Thanh, để sau này khi Lộc Hữu Thanh nhớ lại buổi cầu hôn của hai người thì chính là ngày hôm nay, chứ không phải là cái ngày mà chỉ có một mình cô nhớ rõ kia nữa.
Tuy rằng rất đơn sơ, tuy rằng không có gì sáng tạo, nhưng đây là lời hứa vĩnh cửu nhất mà một Nhan Hạc thiếu cảm giác an toàn dành cho một Lộc Hữu Thanh cũng thiếu cảm giác an toàn.
Trong ngôi nhà ấm áp của chúng ta, yêu nhau đến chết cũng không đổi thay.
Cho nên, bất kể hôm nay Lộc Hữu Thanh có đoạt giải hay không, Nhan Hạc đều sẽ bày tỏ lòng mình với cô, hơn nữa nàng có lòng tin tuyệt đối vào Lộc Hữu Thanh, Lộc Hữu Thanh của nàng chắc chắn sẽ đoạt giải.
Chỉ mới nghĩ đến những kế hoạch và những lời muốn nói này trong lòng thôi, Nhan Hạc đã căng thẳng đến mức nửa người tê dại, lồng ngực đập liên hồi, cuối cùng vẫn là Lâm Nhạc gọi nàng một tiếng nàng mới bừng tỉnh lại, đi theo Lâm Nhạc cùng tiến vào hậu trường.
Lễ trao giải phải đợi tất cả khách mời vào chỗ ngồi mới có thể bắt đầu, cho nên những khách mời vào trước nếu không phải đang trò chuyện với người quen thì cũng là đang chơi điện thoại, Nhan Hạc vừa mới cùng Lâm Nhạc đi vào hậu trường thì đã nhận được tin nhắn Lộc Hữu Thanh gửi tới.
【 Đã ngồi xuống rồi. 】
Nhan Hạc dừng bước chân lại, đi đến lối thoát hiểm phía kia, từ nơi đó nhìn qua có thể thấy được dáng vẻ Lộc Hữu Thanh đang ngồi trên ghế cúi đầu xem điện thoại, nàng mỉm cười, ngón tay gõ chữ trên màn hình.
【 Có lạnh không? 】
【 Cũng ổn, ở đây có mở lò sưởi, ấm áp hơn bên ngoài nhiều, hơn nữa hiện tại trên tay mình còn có miếng dán giữ nhiệt mà A Hạc đưa cho mình, cứ nghĩ đến việc là do A Hạc đưa cho là mình liền chẳng thấy lạnh chút nào nữa. 】 Những dòng chữ của cô đều mang theo cảm xúc, Nhan Hạc dường như đã nghe thấy Lộc Hữu Thanh đang dùng chất giọng nũng nịu quyến luyến nói những lời này bên tai mình, nàng không nhịn được mà mỉm cười.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Lộc Hữu Thanh một lần nữa, lại phát hiện Lộc Hữu Thanh không biết từ lúc nào đã phát hiện ra nàng mà nhìn về phía này, hai luồng tầm mắt bất ngờ giao nhau giữa không trung, rồi sau đó nảy sinh từng đợt tình cảm nồng nàn.
Nhan Hạc nhìn thấy Lộc Hữu Thanh đang cười, cười rất dịu dàng, cô ngồi trên ghế, bộ lễ phục trên người cô có màu đỏ rực rỡ, giống như một ngọn lửa thiêu đốt vào tận đáy lòng Nhan Hạc.
"Leng keng ——" Điện thoại của Nhan Hạc lại vang lên một tiếng, nàng rũ mắt nhìn xuống.
【 Son môi lem hết rồi, đều tại A Hạc cả đấy. 】
Nhan Hạc buồn cười: 【 Sao lại trách mình, không phải tại cậu thừa lúc mình không chú ý đã lén hôn mình sao? 】
【 Mình không quan tâm, cứ trách A Hạc thôi. 】
【 Được rồi, trách mình. 】 Nhan Hạc không kìm được sự ngọt ngào trong lòng, thuận theo lời Lộc Hữu Thanh mà nói.
【 Bị trôi màu nghiêm trọng lắm sao, có cần dặm lại một chút không? Nhưng lúc nãy mình dùng đầu ngón tay chạm vào môi mình thì không thấy có vết son. 】
Tin nhắn không được trả lời ngay lập tức, Nhan Hạc vì thế nhìn vào bên trong, lại bắt gặp đôi mắt ngập tràn ý cười trêu chọc vì đã lừa được mình của Lộc Hữu Thanh.
Nhan Hạc: "......" Nàng thở dài một tiếng, bất lực mà lắc lắc đầu.
Vì nhàm chán, hai người cứ dùng điện thoại nhắn qua tin lại như vậy hồi lâu, Nhan Hạc tựa vào bức tường bên lối thoát hiểm cũng không cảm thấy mệt, chỉ là hai người cứ thỉnh thoảng lại nhìn nhau rồi mỉm cười với đối phương, cuối cùng vẫn bị nhân viên công tác đi ngang qua chú ý tới.
"Kia có phải là trợ lý của Lộc Hữu Thanh không, chính là Nhan tiểu thư ở trên mạng ấy, cô ấy xinh đẹp thật đấy!"
"Nhìn dáng vẻ thì chắc đúng rồi, vừa nãy chẳng phải vẫn luôn nhìn Lộc Hữu Thanh sao, ánh mắt Lộc Hữu Thanh nhìn cô ấy chẳng trong sáng chút nào, cậu có xem phát sóng trực tiếp vừa nãy không, làm gì có ai nhắn tin xem điện thoại mà ánh mắt lại có thể dịu dàng đến thế, nhìn một cái là biết ngay đang gửi tin nhắn cho Nhan tiểu thư rồi, xem ra lời cư dân mạng nói đều là thật."
"Cái gì cái gì là thật cơ?"
"Ái chà, chính là......"
Hai người mặc trang phục nhân viên công tác đi ngang qua bên cạnh Nhan Hạc rồi nhỏ giọng nói thầm, bọn họ cứ ngỡ giọng mình rất nhỏ, đi đến phía sau Nhan Hạc vài mét còn lén lút quay người lại nhìn Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh một cái rồi mới chịu rời đi.
Thực tế đã nghe thấy hết toàn bộ những lời này, Nhan Hạc: "......"
Nàng gửi tin nhắn cho Lộc Hữu Thanh: 【 Hình như bị người khác phát hiện rồi nè. 】
Lộc Hữu Thanh nhanh chóng hồi âm: 【 Phát hiện mình đang lén lút... vụng trộm với vị hôn thê của mình sao? 】
Nhan Hạc không nhịn được mà bật cười thành tiếng, đang định gửi tin nhắn cho Lộc Hữu Thanh thì phát hiện lễ trao giải sắp sửa bắt đầu rồi.
Lộc Hữu Thanh: 【 Bắt đầu rồi, đợi mình kết thúc nhé. 】
Nhan Hạc không tiếp tục nhắn nữa, nàng đứng bên cạnh bức tường cạnh lối thoát hiểm, nơi đó vừa có thể nhìn thấy Lộc Hữu Thanh, vừa có thể nhìn thấy lễ trao giải.
Những nghi thức trao giải phía trước Nhan Hạc cũng không xem nhiều lắm, trong toàn bộ giới giải trí nàng ngoại trừ Lộc Hữu Thanh ra thì chẳng quen biết ai, dĩ nhiên là không có hứng thú gì lớn, ngược lại, bởi vì sau khi lễ trao giải kết thúc bọn họ sẽ về nhà, cho nên Nhan Hạc vẫn luôn lo lắng sau khi buổi lễ kết thúc, lúc về đến nhà thì phải cầu hôn Lộc Hữu Thanh như thế nào đây, cứ mải suy nghĩ như vậy nên một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh.
Đợi đến khi phần trao giải sắp sửa kết thúc, Nhan Hạc cũng không dám nghĩ ngợi vẩn vơ điều gì khác. Tuy rằng nàng tuyệt đối tự tin vào kỹ năng diễn xuất của Lộc Hữu Thanh, nhưng đến thời khắc này vẫn khó tránh khỏi nảy sinh cảm giác căng thẳng, đặc biệt là khi đến hạng mục trao giải Nữ chính xuất sắc nhất, nàng thậm chí còn cảm thấy bản thân mình không cách nào hô hấp nổi.
Trong lúc người dẫn chương trình đang trêu chọc tán gẫu qua lại, trên màn hình lớn chậm rãi xuất hiện những đoạn video ngắn trích từ các bộ phim điện ảnh của Lộc Hữu Thanh cùng các nữ minh tinh khác lọt vào danh sách đề cử. Tác phẩm của Lộc Hữu Thanh chính là bộ phim điện ảnh "An Sam" mà nàng đã xem trước đó. Trong phim, cô đóng vai chính An Sam. An Sam là một người vô cùng kiên cường, dù thân ở trong vũng bùn lầy lội vẫn có thể ngoan cường sống tiếp, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, giống như ngọn cỏ nhỏ sinh trưởng giữa khe hở của vách đá, cho dù chỉ có một tia hy vọng sống sót cũng sẽ gắt gao nắm lấy, tuyệt đối không buông lơi.
Sau khi xem xong đoạn video trích đoạn của Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc bỗng nhiên không còn thấy căng thẳng nữa. Nàng biết giải thưởng này nhất định thuộc về Lộc Hữu Thanh. Toàn bộ con người nàng dường như đã cùng An Sam trải qua cả cuộc đời chỉ trong đoạn video ngắn ngủi hơn hai mươi giây ấy. Diễn xuất của Lộc Hữu Thanh hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu này.
Video kết thúc, trên màn hình lớn xuất hiện hình ảnh phát sóng trực tiếp tình hình thực tế của tất cả các nữ minh tinh cùng lọt vào danh sách đề cử với Lộc Hữu Thanh. Nhan Hạc nhìn thấy Lộc Hữu Thanh vẫn duy trì nụ cười đúng mực như cũ, nhưng đôi bàn tay đặt ở một bên lại không kìm được mà nắm chặt lấy nhau, các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch. Nhan Hạc cũng không tự chủ được mà thắt chặt trái tim mình theo.
Khốn nỗi người dẫn chương trình cùng khách mời trao giải còn muốn nói thêm vài câu chuyện phiếm không liên quan ở trên sân khấu để khiến mọi người phải sốt ruột bồn chồn, lúc này mới chịu mở phong thư trong tay ra.
"Tôi xin tuyên bố, người đoạt giải Nữ chính xuất sắc nhất của giải Kim Tuyền lần thứ 47 là ——"
"Lộc Hữu Thanh!"
Trong hội trường vang lên những tràng pháo tay kéo dài không dứt. Nhan Hạc giống như người sắp chết đuối cuối cùng cũng tìm được dưỡng khí, nàng th* d*c một hơi thật dài. Đến lúc này nàng mới phát hiện ra vừa rồi bản thân đã căng thẳng đến mức không thể thở nổi.
Trên màn hình lớn cuối cùng chỉ còn xuất hiện hình ảnh của một mình Lộc Hữu Thanh. Cô nở một nụ cười, đứng dậy giữa tiếng vỗ tay của mọi người rồi chậm rãi cúi người chào, sau đó ôm những nhân viên trong đoàn phim bên cạnh để nói lời cảm ơn. Cuối cùng, cô xách tà váy lên, giống như một ngọn lửa đang bay múa, bước đi lên sân khấu.
Vị khách mời trao giải đưa chiếc cúp cho Lộc Hữu Thanh, mỉm cười chúc mừng cô. Sau đó, mọi người lùi ra sau để nhường lại toàn bộ tiêu điểm ánh nhìn dừng trên người cô, ngay cả ánh đèn trong toàn trường cũng đều tập trung vào một mình cô.
"Cảm ơn mọi người." Lộc Hữu Thanh đứng trước micro, ánh đèn chiếu rọi khiến làn da vốn đã trắng ngần của cô nay càng thêm phát sáng. Váy đỏ da trắng, càng tôn lên vẻ đẹp kinh diễm của cô. Giọng nói của cô có chút run rẩy, không rõ là vì quá xúc động hay là vì quá hưng phấn.
Nhan Hạc nhìn cô đứng ở trên đài, suýt chút nữa là rơi lệ. Nàng cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa của cụm từ vui mừng đến phát khóc, nàng không kìm được mà lấy tay che mặt, để mặc cho nước mắt rơi xuống.
"Đây là giải thưởng Nữ chính xuất sắc nhất thứ hai của tôi, cảm ơn đạo diễn, cảm ơn các nhân viên công tác trong đoàn phim." Sau khi Lộc Hữu Thanh nói lời cảm ơn tới tất cả mọi người, cô liền rũ mắt xuống, để lộ một nụ cười phát ra từ tận đáy lòng.
"Tôi từng nói trong một cuộc phỏng vấn rằng, việc tôi bước chân vào giới giải trí không phải là một sự tình cờ. Có rất nhiều người đã suy đoán rất nhiều nguyên nhân, nhưng thực ra mọi chuyện rất đơn giản. Tôi gia nhập giới này là vì một người. Tôi muốn dùng ánh mắt dưới ánh đèn sân khấu để thu hút sự chú ý của người ấy, muốn người ấy có thể chú ý tới tôi nhiều hơn một chút, chỉ thế mà thôi. Người ấy đã mang tôi ra khỏi vực sâu không thấy ánh mặt trời, là ngôi sao duy nhất của riêng tôi, là mặt trời của tôi. Người ấy nói, người ấy sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa tôi."
Nhan Hạc nghe cô phát biểu, nhịp tim bỗng nhiên bắt đầu đập mạnh kịch liệt không thể ngăn lại được. Nàng thậm chí còn cảm thấy có chút nghe không rõ Lộc Hữu Thanh đang muốn nói điều gì, một cảm giác rung động vô cùng mãnh liệt chiếm trọn lấy nội tâm nàng. Sự mãnh liệt ấy khiến nàng thế mà lại đứng sững tại chỗ ngay lúc đó, không biết phải phản ứng ra sao.
Thế là ngay vào khoảnh khắc nàng hoảng loạn ngẩng đầu lên, nàng đã chạm phải đôi mắt dịu dàng như nước của Lộc Hữu Thanh.
Tiêu điểm và ánh nhìn của toàn trường đều đặt trên người Lộc Hữu Thanh, mà ánh mắt của Lộc Hữu Thanh chỉ nhìn chăm chú vào một mình nàng. Ánh mắt ấy giống như mây, như mưa, như gió, lại tựa như sương mù, bao bọc lấy nàng một cách dịu dàng, chưa bao giờ thay đổi.
"Tôi muốn nói là, vợ của mình, người yêu của mình, mình mãi mãi yêu cậu."
Là cậu đã cho mình những cảm xúc trọn vẹn, là cậu đã tái tạo lại nhân cách của mình. Trên cây cầu với những áng mây đen cuồn cuộn kia, kể từ sau đêm đó, mình đã không còn sống vì chính bản thân mình nữa rồi.