Nhan Hạc bế Lộc Hữu Thanh lên tầng hai, đây cũng là ngày đầu tiên nàng bước vào căn biệt thự này của Ô Dụ, nên không hề quen thuộc với cách bài trí đồ đạc trong nhà, chỉ có thể bế cô về phòng ngủ của chính mình.
Tối hôm qua lúc kiểm tra đồ đạc trong phòng, nàng thấy trong ngăn kéo đầu giường có chuẩn bị sẵn thuốc men, hiện tại vừa vặn có thể dùng tới.
Nàng đặt Lộc Hữu Thanh đang run rẩy vì lạnh lên giường, rồi vào tủ lấy một bộ áo choàng tắm sạch sẽ ném cho cô, Nhan Hạc lạnh lùng nhìn cô.
"Thay quần áo đi, để tránh đêm hôm khuya khoắt lại phải đi bệnh viện."
Lộc Hữu Thanh nắm chặt bộ quần áo mềm mại thoải mái, cảm nhận hơi ấm từ máy sưởi trong phòng ngủ thổi tới, trái tim vốn đã nguội lạnh như tro tàn lại một lần nữa bùng cháy mãnh liệt.
Cô vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng Nhan Hạc sẽ không mở cửa cho mình, Nhan Hạc có thể ra gặp cô đã khiến cô rất mãn nguyện rồi, nhưng không ngờ Nhan Hạc thấy cô bị thương lại bế cô vào phòng ngủ, thậm chí còn đưa quần áo cho cô thay, tuy rằng giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng rõ ràng nàng vẫn đang lo lắng cho cô.
A Hạc vẫn còn lo lắng cho cô, chẳng phải điều đó chứng minh rằng A Hạc vẫn còn tình cảm với cô sao?
Sự bất an nặng nề trong lòng Lộc Hữu Thanh ngay lập tức tan biến đi đôi chút, kết luận này có sức nặng hơn bất kỳ lời cổ vũ nào dành cho cô.
Sợ Nhan Hạc cảm thấy mình lề mề, Lộc Hữu Thanh vội vàng cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng trên người rồi mặc áo choàng tắm vào, chỉ là cô đứng ở ngoài trời quá lâu, cơ thể bị đông cứng đột nhiên cảm nhận được hơi ấm nên chưa hoàn toàn thích nghi lại được, tư duy và động tác của cô hoàn toàn không thống nhất, hành động mặc quần áo trở nên chậm chạp, điều này lại càng khiến Nhan Hạc nhìn rõ làn da trên người cô tái nhợt đến mức nào, gần như không có lấy một chút huyết sắc.
Đôi mày Nhan Hạc nhíu chặt lại.
Lộc Hữu Thanh vội vã mặc quần áo, trong lúc cử động, những vết xước trên người cô vốn vừa mới khép miệng lại một lần nữa nứt ra, trên chiếc áo choàng tắm trắng tinh loang lổ vài vệt máu, chân mày Nhan Hạc càng nhíu chặt hơn.
Nhìn theo ánh mắt của nàng, Lộc Hữu Thanh cũng thấy được vết thương của mình, gương mặt vừa mới hồng hào lên một chút ngay lập tức lại trở nên trắng bệch.
"Xin lỗi, mình lại làm bẩn quần áo rồi." Cô hiện tại rất sợ hãi, sợ rằng bầu không khí khó khăn lắm mới có thể ở bên cạnh Nhan Hạc lại bị mình phá hỏng, sợ Nhan Hạc sẽ tức giận nên vội vàng xin lỗi.
"Giờ mình đi xử lý vết thương ngay đây." Cô nói rồi đứng dậy, có lẽ vì sợ Nhan Hạc sẽ nói ra những lời làm mình tổn thương nên không cho Nhan Hạc bất kỳ cơ hội nào để lên tiếng, cô vội vã đi vào phòng tắm, để lại Nhan Hạc đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng cô.
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy, đôi mày Nhan Hạc nhíu chặt, một luồng tức giận vô danh đè nén trong lồng ngực, nàng thở dài một hơi thật sâu.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn đang rơi, tiếng mưa khiến nàng dần dần bình tĩnh lại đôi chút, nàng nhận ra vừa rồi mình hẳn là đã bị kích động bởi những việc Lộc Hữu Thanh từng làm trước đó, dẫn đến những liên tưởng không tốt, nàng biết rõ hiện tại trạng thái tinh thần của mình cũng trở nên tồi tệ, thậm chí đã đến mức cần phải đi gặp bác sĩ ngay lập tức.
Lý trí bảo nàng lúc này phải rời xa Lộc Hữu Thanh, rời khỏi người đã khiến nàng nhiều lần suy sụp tinh thần, nhưng tình cảm của nàng lại gắt gao chú ý đến vết thương trên người Lộc Hữu Thanh trong phòng tắm, thậm chí còn lo lắng liệu Lộc Hữu Thanh có vì quá yếu mà ngã quỵ trong đó hay không.
Nàng cảm thấy bản thân giống như một kẻ vô dụng, một kẻ chẳng thể làm được gì, muốn rời đi mà không đi được, muốn cắt đứt quan hệ nhưng lại càng thêm vướng bận tình cảm trong lòng.
Trong phòng ngủ vẫn còn thoang thoảng mùi hương thanh khiết lẫn trong làn nước mưa, đó là hơi thở trên người Lộc Hữu Thanh, dù hít vào hay thở ra cũng hoàn toàn không thể ngăn cách được, Nhan Hạc cảm thấy mọi ý thức của mình đều đang bị Lộc Hữu Thanh khống chế, cảm giác áp lực giống như một tảng đá lớn đè lên ngực nàng một lần nữa xuất hiện, căn phòng tối tăm như cái miệng rộng của con quái thú, đang rình rập trong bóng đêm chờ đợi thời cơ để nuốt chửng lấy nàng, Nhan Hạc như muốn trốn chạy mà rời khỏi phòng ngủ.
Xuống đến dưới lầu, cơ thể lại cảm nhận được hơi lạnh của gió và mưa bụi, là do ô cửa sổ bị vỡ khiến gió mưa không ngừng thổi vào, càn quét khắp phòng khách, nàng lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn xin lỗi cho Ô Dụ.
Hiện tại đã là đêm khuya, bên kia cũng không phản hồi tin nhắn của nàng, Nhan Hạc lúc này ngay cả một người để có thể giãi bày cảm xúc cũng không có.
Nhưng cho dù nàng có nói những điều này với Ô Dụ thì cũng có ích gì đâu, nghĩ đến nụ cười cô độc của Ô Dụ trước khi chia tay, nụ cười đó khắc sâu vào trong trí óc nàng, đó là sự bất lực, là không thể rời xa, là cơn ác mộng của bọn họ.
Một bụng bực bội không thể bày tỏ, tiếng gió mưa dưới lầu hòa lẫn với tiếng nước chảy trong phòng tắm trên lầu, lọt vào tai Nhan Hạc giống như những viên đá lạnh, khiến cả người nàng run rẩy vì rét buốt.
Nàng không biết mình phải đối mặt với Lộc Hữu Thanh thế nào, không biết hiện tại bọn họ nên giao tiếp theo phương thức gì, Lộc Hữu Thanh là một kẻ điên, trạng thái tinh thần của cô hiện tại đang vô cùng nguy kịch, chỉ cần Nhan Hạc để lộ ra bất kỳ ý muốn rời đi nào thì cô sẽ phát điên, nhưng Nhan Hạc cũng sắp điên rồi.
Nàng vốn dĩ muốn nhân lúc tách nhau ra để nhìn nhận lại mối quan hệ giữa hai người, nhưng việc Lộc Hữu Thanh có thể tìm thấy nàng nhanh như vậy là điều nàng hoàn toàn không ngờ tới, đồng thời nó cũng bóc trần mọi ý định muốn rời đi của nàng, giống như tiếng nói của ác quỷ định mệnh đang thì thầm bên tai nàng vậy.
Nàng căn bản không thể rời khỏi bên cạnh Lộc Hữu Thanh, bởi vì Lộc Hữu Thanh nhất định sẽ tìm thấy nàng.
Nhưng nàng phải làm sao bây giờ, tinh thần của Lộc Hữu Thanh đã rất không ổn, tinh thần của nàng cũng sắp bị Lộc Hữu Thanh làm cho suy sụp rồi, cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cả hai cũng sẽ phải vào bệnh viện tâm thần.
Nhan Hạc sụt sùi ngồi xổm trên cầu thang, một cảm giác bất lực bao trùm lấy lồng ngực nàng, không thể hô hấp, không thể hít thở, nàng sắp chết ngạt rồi. Gió lạnh ngoài cửa sổ thổi xoáy vào người nàng, cơ thể vốn đã ướt đẫm của nàng càng thêm lạnh lẽo, gần như sắp đông cứng lại.
Đúng lúc này, tiếng nước trên lầu đột ngột dừng lại, ngay sau đó là tiếng bước chân của Lộc Hữu Thanh truyền đến, Nhan Hạc giật mình mở mắt, theo phản xạ bắt đầu run rẩy, lúc này nàng mới phát hiện ra mình lại ngồi đây mà ngủ thiếp đi.
Cửa phòng ngủ được mở ra, một chút ánh sáng lọt qua khe cửa, ánh mắt của hai người cứ thế giao nhau, đôi mắt vốn đang tràn ngập sợ hãi của Lộc Hữu Thanh khi nhìn thấy nàng thì đột nhiên sáng bừng lên, ngay cả giọng nói cũng trở nên hân hoan.
"A Hạc!" Giống như vồ lấy cọng rơm cứu mạng duy nhất của mình, cho nên dù có phải vắt kiệt sinh mệnh cô cũng muốn ôm chặt Nhan Hạc vào lòng, hương thơm từ dầu gội trên người cô mang theo chút đắng chát của thuốc thoang thoảng vương đầu mũi Nhan Hạc.
Nhan Hạc lại cảm thấy ngột ngạt đến khó chịu, nàng ngồi trên cầu thang nhìn Lộc Hữu Thanh từ dưới lên, trái tim đập loạn nhịp, không nói một lời.
"A Hạc, dưới sàn lạnh lắm, mau đứng dậy đi." Sau khi tắm xong, Lộc Hữu Thanh dường như hoàn toàn không nhớ rõ hai người vừa làm gì dưới lầu, hiện tại cô lại trở thành người vợ dịu dàng, người tình chu đáo của Nhan Hạc, thậm chí giọng điệu của cô còn mang vẻ trách móc Nhan Hạc, hoàn toàn khác biệt so với dáng vẻ lúc nãy.
Đây mới là điều khiến Nhan Hạc cảm thấy kinh hãi, nàng căn bản không biết Lộc Hữu Thanh rốt cuộc là đang diễn kịch hay đang bộc lộ tình cảm chân thật với nàng, nàng thực sự không tin cảm xúc của một người lại có thể thay đổi nhanh chóng như vậy chỉ trong vòng mười mấy phút ngắn ngủi, không để lại bất kỳ dấu vết nào, Lộc Hữu Thanh rốt cuộc là thực sự giỏi che giấu, hay là căn bản chưa từng bộc lộ lòng mình với nàng?
Thấy Nhan Hạc không có phản ứng, Lộc Hữu Thanh bèn tiến về phía nàng, cô cúi người ôm lấy cánh tay Nhan Hạc, kéo nàng đang ngẩn ngơ đứng dậy khỏi sàn nhà.
"Dưới lầu lạnh như thế, sao cậu lại ngồi ở đây, người cậu lạnh quá, chúng ta mau vào phòng ngủ thôi, bị cảm sẽ khó chịu lắm đấy." Khóe miệng cô nở nụ cười rạng rỡ, chỉ cần nhìn thấy Nhan Hạc là tâm trạng cô đã có thể trở nên tốt hơn, đến mức quên đi cả những vết thương trên người.
Nhan Hạc cứ thế bị cô dắt vào phòng ngủ, trên người Nhan Hạc dính không ít nước mưa, Lộc Hữu Thanh vì thế tự nhiên như chủ nhà, tìm quần áo cho nàng trong tủ đồ, Nhan Hạc chỉ ngồi trên giường nhìn chằm chằm vào cô.
"Người cậu lạnh thế này, không xử lý một chút lát nữa sẽ cảm mạo mất, giờ mình đi đun ít nước ấm cho cậu nhé." Cô thay quần áo xong cho Nhan Hạc, vô cùng mãn nguyện đặt một nụ hôn lên trán nàng, rồi xoay người định rời đi, lại nghe thấy Nhan Hạc trầm mặc hồi lâu phía sau lên tiếng.
"Lộc Hữu Thanh, cậu đang diễn kịch sao?"
Bước chân của cô khựng lại trong giây lát, cô quay lưng về phía Nhan Hạc, không chịu ngoảnh mặt lại.
"Hay là, cậu đang trải nghiệm cuộc sống để chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo của mình?" Nhan Hạc cảm thấy tất cả những chuyện này đều quá nực cười, mỗi phút mỗi giây gặp Lộc Hữu Thanh trong đêm nay đều cực kỳ nực cười.
Rõ ràng giây trước còn đang ở bên bờ vực suy sụp tinh thần, giây sau đã lại biến thành dáng vẻ bình thường, vừa nói vừa cười với nàng, thậm chí không có lấy một kẽ hở, hoàn mỹ giống như một trí tuệ nhân tạo không có cảm xúc.
"Cậu rốt cuộc muốn làm cái gì?" Nàng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lộc Hữu Thanh, vô cùng nghi hoặc và khó hiểu.
Cơ thể Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng có động tĩnh, bả vai cô hơi nhô lên, khẽ run rẩy, sau đó cô xoay người lại dưới cái nhìn chằm chằm của Nhan Hạc, đáy mắt đong đầy nước mắt.
"Mình đang sửa mà A Hạc, mình đang từng chút một sửa đổi mà." Cô không khống chế được cảm xúc của mình, giọng nói khàn đặc.
"Cậu chẳng phải đã nói là cậu ghét dáng vẻ đó của mình sao, mình sẽ không như vậy nữa đâu, A Hạc thích mình đối xử với cậu như thế này, cho nên mình muốn mãi mãi giữ dáng vẻ này, như vậy cậu mới có thể luôn thích mình, đúng không?"
Lộc Hữu Thanh biết Nhan Hạc chán ghét, thậm chí là sợ hãi lúc cô bị suy sụp tinh thần, nhưng cô không khống chế được, chỉ có thể dốc hết sức nhẫn nhịn để lật qua trang này, Lộc Hữu Thanh biết Nhan Hạc chìm đắm trong tình yêu dịu dàng của mình, cho nên sau này cô sẽ luôn như vậy, sẽ không làm Nhan Hạc sợ hãi nữa.
Đây chẳng phải là sự thay đổi sao?
Nhưng tại sao, tại sao Nhan Hạc lại nhìn cô như vậy, tại sao trong mắt A Hạc lại không có tình yêu mà cô hằng mong mỏi?
Trong lòng Lộc Hữu Thanh hoảng loạn, cô đứng chết trân tại chỗ, ngơ ngác nhìn Nhan Hạc đang dành cho mình một ánh mắt vô cùng phức tạp, rồi thấy nàng chậm rãi lắc đầu.
"Không phải như thế đâu." Nhan Hạc nói, "Cậu thực sự cần đi gặp bác sĩ."
Nhan Hạc nói xong, lại một lần nữa nhìn về phía cô, đôi mắt đỏ hoe lộ rõ vẻ khẩn thiết.
"Cầu xin cậu, hãy đi gặp bác sĩ đi."
"Tại sao chứ A Hạc?" Lộc Hữu Thanh dốc sức che giấu sự hoảng hốt của mình, nở một nụ cười, "Mình đã biết những việc mình làm khiến A Hạc đau lòng rồi, mình thực sự sẽ không làm vậy nữa đâu, cậu cho mình một cơ hội được không?"
"Được không?" Cô nở nụ cười dịu dàng với Nhan Hạc, nhưng sâu trong đáy mắt lại là sự hỗn loạn không thể che giấu.
Nhan Hạc nhìn cô chằm chằm, cuối cùng nhắm mắt lại, có giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt nàng, Lộc Hữu Thanh bỗng cảm thấy một trận hốt hoảng vô cớ.
"Ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây, căn biệt thự này là của Ô Dụ, nếu cậu muốn tiếp tục ở lại thì hãy nói với cô ấy một tiếng." Nhan Hạc mở mắt ra, đáy mắt trong vắt.
"A Hạc định về nhà sao?" Lộc Hữu Thanh không cam lòng mà lên tiếng, tuy là mỉm cười hỏi nhưng giọng nói của cô đã bắt đầu run rẩy.
Nhan Hạc nhếch môi cười một cái, nụ cười này dường như chạm đến trái tim nàng, khiến nó bắt đầu nhói đau, nàng nhìn Lộc Hữu Thanh, lần đầu tiên chính thức và nghiêm túc lên tiếng.
"Lộc Hữu Thanh, chúng ta tạm thời tách nhau ra một thời gian đi."