Ánh đèn trong phòng hơi sáng, bát canh gừng bốc lên những làn hơi nước nhạt nhòa, một chút hơi thở của nước mưa len lỏi qua khe cửa sổ quanh quẩn nơi đầu mũi Lộc Hữu Thanh. Cô ngây người nhìn bát canh gừng trên bàn, nơi đáy mắt run rẩy không thôi.
A Hạc đã đến, trong vòng nửa giờ cô hôn mê, nàng đã đến nơi này. Nàng không hề tàn nhẫn đến mức bỏ mặc cô, nàng biết đêm nay cô bị mắc mưa, bị nhiễm lạnh, cho nên mới tới để đưa canh gừng cho cô.
A Hạc vẫn còn quan tâm cô.
Lộc Hữu Thanh không kiềm chế được mà nâng bát sứ lên, hơi ấm xuyên qua đầu ngón tay sưởi nóng trái tim cô, làn sương khói bốc lên làm mờ mịt đôi mắt.
Trái tim Lộc Hữu Thanh run rẩy không ngừng, cô nhìn chằm chằm vào bát sứ hồi lâu mới phản ứng lại được, dường như ngay cả trong không khí của căn phòng này cũng có thể ngửi thấy hơi thở của Nhan Hạc.
Trong đầu cô giờ đây chỉ toàn là Nhan Hạc, mọi suy nghĩ đều bị nàng chiếm trọn. Việc Nhan Hạc vẫn còn quan tâm và để ý đến mình đã lấp đầy đại não cô. Sau nỗi tuyệt vọng bao trùm, đột nhiên có một tia nắng ấm áp rơi xuống, Lộc Hữu Thanh căn bản không thể khống chế được bản thân. Toàn bộ tâm trí cô lúc này chỉ muốn đi tìm Nhan Hạc, muốn giữ lấy chút dịu dàng còn sót lại này.
Cô cẩn thận đặt bát canh gừng xuống, lòng trào dâng những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt, cô không kịp uống mà lập tức xoay người chạy ra khỏi phòng.
Cô biết người mình yêu vẫn còn quan tâm mình, chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ để truyền thêm sức mạnh cho cơ thể mệt mỏi của Lộc Hữu Thanh, cô chỉ muốn tìm thấy Nhan Hạc ngay lập tức.
Đóng cửa phòng lại, hành lang và dưới lầu vẫn là một màu đen kịt tối tăm như cũ. Thỉnh thoảng có những cơn gió lạnh cuốn theo hơi mưa tạt vào, thổi lên lớp quần áo mỏng manh của cô, khiến cô rùng mình một trận.
Lộc Hữu Thanh không còn tâm trí để suy nghĩ về những điều đó, thậm chí ngay cả khi đi chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo cô cũng không cảm thấy lạnh. Cô chỉ cố chấp muốn tìm được Nhan Hạc, muốn ôm lấy A Hạc của mình.
Ngoài cửa sổ mưa gió gào thét, át đi mọi âm thanh trong nhà. Cô không biết Nhan Hạc đang ở đâu, muốn cất tiếng gọi nhưng lại nhận ra sức lực của mình đã cạn kiệt, cô cố gắng mở miệng vài lần nhưng cuối cùng vẫn không thể gọi lớn thành tiếng.
Đúng lúc này, từ một căn phòng ở góc rẽ nơi phòng khách, ánh đèn xuyên qua khe cửa đang đóng chặt hắt xuống sàn nhà. Lộc Hữu Thanh sững người, sau đó vội vã chạy qua đó.
Đẩy cửa ra, ánh đèn chói mắt trong phòng bếp ngay lập tức chiếu lên người cô. Lộc Hữu Thanh theo bản năng nhắm mắt lại, nhưng nơi đầu mũi lại ngửi thấy mùi nước hoa nhạt nhòa mà cô vô cùng quen thuộc và si mê.
Là hơi thở trên người Nhan Hạc.
Hàng mi dài của Lộc Hữu Thanh rung động nhẹ nhàng như cánh bướm, hơi nước vương trên lông mi khiến cô trông như một tinh linh rừng rậm trong buổi sớm mai. Lúc này, tinh linh ấy chậm rãi mở mắt, đồng tử hơi co lại, nhìn thấy người mà mình yêu sâu đậm trong nơi sâu thẳm của ánh sáng.
"A Hạc..." Cô rốt cuộc không thể khống chế được sự rung động trong lòng, tiến lên một bước, gần như là dùng hết sức bình sinh để ôm lấy vòng eo của Nhan Hạc.
Cô vùi đầu vào cổ Nhan Hạc, si mê hôn lên những sợi tóc của nàng, hít hà hơi ấm trên người nàng. Trái tim đang đập loạn của Lộc Hữu Thanh lúc này mới cảm nhận được vài phần bình yên, giống như lọt vào giữa những sợi bông mềm mại và thoải mái. Sức lực giúp cô tìm được Nhan Hạc lúc nãy tan biến trong nháy mắt, cả người cô cứ thế treo trên người nàng.
Người bị cô ôm chặt như vậy lại không hề có bất kỳ động tác đáp lại nào, nàng chỉ hơi sững lại tại chỗ, sau đó tiếp tục rửa bát trên tay. Hơi thở nóng bỏng và run rẩy của người phụ nữ nơi cổ nàng phả lên da thịt, phía sau lưng là cơ thể mềm mại dán sát cùng tiếng th* d*c hỗn loạn đầy ám muội bên tai, nàng hơi nhíu mày, có chút không vui.
"Buông ra."
Giọng nói lạnh nhạt ấy giống như một lưỡi dao sắc bén đâm thủng lớp rào chắn mà Lộc Hữu Thanh vừa tự dựng lên cho mình. Động tác ôm Nhan Hạc của cô hơi khựng lại, sau đó cô lại tăng thêm vài phần sức lực, có chút bướng bỉnh lại vừa nũng nịu mà nói.
"Mình không buông."
Nhan Hạc đặt bát xuống, lấy chiếc khăn lông bên cạnh thong thả lau khô tay. Trong lúc đó, Lộc Hữu Thanh vẫn luôn hôn lên cổ nàng mà không nói lời nào, thỉnh thoảng còn quan sát động tác của nàng. Đến khi Nhan Hạc đặt chiếc khăn sang một bên, cô lại vùi đầu xuống không nhìn nàng nữa, đắm chìm trong thế giới của riêng mình.
Trán Nhan Hạc nổi đầy vạch đen, nàng nghi ngờ không biết Lộc Hữu Thanh có uống nhầm thuốc gì không, vừa rồi chẳng phải còn đang ngủ sao, bây giờ lại kích động thế này là có ý gì.
"Cậu buông tôi ra." Nàng lặp lại một lần nữa, có lẽ sợ Lộc Hữu Thanh lại muốn giả vờ không nghe thấy, nàng thở dài rồi bồi thêm một câu, "Chúng ta đã chia tay rồi."
Quả nhiên, câu nói này vừa thốt ra, Lộc Hữu Thanh đang ôm nàng một cách l* m*ng lập tức bất động. Nhan Hạc thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cô chợt dừng lại, giống như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng vậy.
Nghĩ một hồi, Nhan Hạc đưa tay nắm lấy cổ tay cô, muốn thoát khỏi cái ôm này.
"Không phải." Lộc Hữu Thanh phản ứng lại, vội vàng dùng sức ôm chặt lấy eo Nhan Hạc, cô cuống quýt nhìn nàng, muốn nàng xoay đầu lại nhìn mình.
"Không phải, không phải chia tay. Canh gừng chẳng phải là cậu đưa cho mình sao? A Hạc quan tâm mình nên mới mang canh gừng tới, A Hạc vẫn còn để ý đến mình mới làm như vậy, có đúng không?" Cô nôn nóng mở lời, giọng nói khàn đặc đến mức khó tin, giống như đang khát khao tìm kiếm một sự khẳng định từ Nhan Hạc.
"Nếu thật sự không còn tình cảm, tại sao A Hạc lại quan tâm mình, tại sao lại đi đưa canh gừng chứ?" Cô dán sát vào Nhan Hạc, dùng sức muốn giữ người mình yêu ở lại.
Nhan Hạc nghe vậy thì thở ra một hơi dài, nàng dùng sức thoát khỏi sự trói buộc của Lộc Hữu Thanh, xoay người nhìn cô, cau mày, lời nói ra cũng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Cậu nghĩ nhiều rồi. Trong tình huống này, dù là một người xa lạ, tôi cũng sẽ đưa cho họ một bát canh gừng để giữ ấm." Nàng bất đắc dĩ đỡ lấy trán mình, "Biết thế này, tôi đã không vào đó."
Nói xong, nàng nhìn sâu vào Lộc Hữu Thanh đang sững sờ một cái, rồi nhấc chân định rời đi. Khi đi đến cạnh cửa, nàng đột nhiên nghe thấy giọng nói run rẩy của người phụ nữ phía sau.
"Cho nên đối với A Hạc, mình đã không bằng cả một người xa lạ rồi sao?" Một câu nói lạnh lùng như vậy đã dễ dàng phá hủy lòng dũng cảm mà Lộc Hữu Thanh khó khăn lắm mới nhặt lại được. Cô nhìn Nhan Hạc với đôi mắt đỏ hoe, bàn tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trở nên trắng bệch và vặn vẹo.
Bàn tay đang nắm tay nắm cửa của Nhan Hạc hơi khựng lại, ánh mắt nàng sâu thẳm, không trả lời câu hỏi của cô mà xoay người rời khỏi phòng bếp.
-
Nhan Hạc mang theo sự bực bội trở về phòng khách ở tầng hai. Đi ngang qua phòng ngủ, cửa phòng vẫn còn mở, nàng liếc nhìn mọi thứ bên trong và cũng thấy bát canh gừng vẫn còn bốc hơi nóng đặt trên bàn.
Quả nhiên là không uống.
Nhan Hạc nhíu chặt mày, một chút hối hận dâng lên trong lòng. Vốn dĩ chỉ là vì nấu nhiều canh gừng nên tiện tay đưa cho Lộc Hữu Thanh một bát để cô khỏi bị cảm lạnh, ai ngờ Lộc Hữu Thanh lại trở nên kích động như thế.
Nàng đóng cửa phòng khách lại rồi ngồi xuống giường, chỉ cảm thấy huyệt thái dương đau nhức âm ỉ, một luồng bực bội trào dâng.
Những chuyện xảy ra đêm nay có thể dùng từ kỳ quái để diễn tả. Lộc Hữu Thanh đến tìm nàng, mối quan hệ giữa hai người dây dưa không dứt, vô số lần níu kéo và xin lỗi khiến Nhan Hạc chỉ cảm thấy đáng sợ và phiền muộn. Cơn mưa lớn bên ngoài càng lúc càng dữ dội giống như tâm trạng của nàng lúc này, hỗn loạn không biết phải bắt đầu thu xếp từ đâu.
Nàng phải rời khỏi nơi này, nàng phải rời xa Lộc Hữu Thanh. Nàng cần được bình tĩnh lại, và Lộc Hữu Thanh cũng vậy. Tách nhau ra là biện pháp tốt nhất cho cả hai lúc này.
Nàng không thể ở bên một người giam cầm tự do của mình. Chính nàng cũng không phân biệt rõ được tình cảm của mình dành cho Lộc Hữu Thanh. Nàng lại không phải là người có khuynh hướng bị ngược đãi, Lộc Hữu Thanh đã làm nhiều chuyện quá đáng như vậy mà nàng vẫn sẽ yêu cô như trước sao? Nhưng hiện tại mỗi khi nghĩ về Lộc Hữu Thanh, nơi sâu thẳm trong tim nàng vẫn rung động một cách không thể kiểm soát.
Thật là phiền phức!
Tại sao Lộc Hữu Thanh lại phải tìm được nàng? Cứ để họ tách nhau ra một thời gian không tốt sao, tại sao cô ấy cứ luôn bám theo nàng như âm hồn không tan vậy?
Chia tay cũng vô dụng, lời chia tay nàng nói bao nhiêu lần đi chăng nữa thì Lộc Hữu Thanh cũng vĩnh viễn không nghe lọt tai. Giống như vô số lần cô ấy xin lỗi trước đây, cô ấy chỉ xin lỗi để được Nhan Hạc tha thứ, chứ cô ấy chưa bao giờ thực sự biết mình sai ở đâu.
Nhan Hạc phiền muộn ngã xuống giường, dùng chăn trùm kín đầu mình thật chặt, cho đến khi đại não thiếu oxy trở nên trống rỗng nàng mới buông tay ra để thở, cả người vã mồ hôi. Đầu óc trống rỗng, cuối cùng nàng cũng không còn nghĩ về chuyện của Lộc Hữu Thanh nữa.
Nàng lấy áo ngủ rồi đi vào phòng tắm trong phòng khách, chuẩn bị tắm sạch mồ hôi và nước mưa trên người.
Chỉ hy vọng, đêm nay Lộc Hữu Thanh đừng đến tìm nàng nữa.
Trong phòng tắm tiếng nước tí tách, những tia nước nóng rơi trên người nàng khiến làn da ửng hồng. Hơi nước bốc lên làm mờ mịt tấm kính mờ của phòng tắm, phản chiếu bóng dáng của người phụ nữ trên lớp kính.
Đang chìm trong sự phiền muộn và tiếng nước chảy, Nhan Hạc không hề nghe thấy tiếng động truyền đến từ ngoài cửa. Nàng chỉ lẳng lặng tắm sạch mồ hôi trên người. Đến khi nàng đang xả sạch sữa tắm, cửa phòng tắm bỗng nhiên bị kéo mạnh ra, để lộ khuôn mặt tái nhợt tuyệt sắc của người phụ nữ đang ẩn hiện trong làn sương mù mờ ảo.