Cơn mưa đêm qua đã gột rửa sạch lớp sương khói của thành phố xa lạ, những lá phong theo gió nhẹ chậm rãi rơi xuống mặt nước trên đường, tạo nên từng đợt sóng sánh lăn tăn. Ngay lúc này, Nhan Hạc lại một lần nữa gặp lại người phụ nữ có thể dễ dàng thao túng nhịp tim của nàng.
"Cậu làm sao biết tôi ở đây?" Nàng cau chặt đôi mày, nhìn Lộc Hữu Thanh đang hoảng hốt luống cuống trước mặt, giọng điệu chẳng lấy gì làm tốt đẹp, thậm chí còn mang theo vài phần khó chịu. Nàng từng bước ép Lộc Hữu Thanh vào góc tường, cảm xúc bị kìm nén bấy lâu nay vì cuộc hội ngộ bất ngờ này mà phá tan mọi rào cản.
"Ai nói cho cậu biết? Cậu lại dùng biện pháp gì, lần này tìm được tôi rồi cậu lại muốn làm gì nữa, nhốt tôi lại, hay là khóa tôi lên?" Nàng cực lực khắc chế nhịp tim đang đập loạn, sau ba tháng lại gặp lại Lộc Hữu Thanh theo phương thức này, nàng vẫn cảm thấy bị mạo phạm từ tận đáy lòng. Một nỗi tức giận không tên đã đánh vỡ hoàn toàn trạng thái cảm xúc ổn định mà nàng dày công xây dựng suốt những ngày qua.
Lộc Hữu Thanh bị biểu cảm nghiêm trọng của nàng làm cho sợ hãi, gương mặt vốn đã tái nhợt giờ phút này trắng bệch như một tờ giấy, cánh môi không còn chút huyết sắc nào, đôi môi run rẩy muốn mở miệng giải thích.
"Mình không có, mình chưa từng nghĩ như vậy." Cô không biết phải giải thích điều gì, niềm hân hoan khi nhìn thấy Nhan Hạc đều tan biến sạch sành sanh trong ánh mắt lạnh nhạt mà Nhan Hạc dành cho cô. Ánh nhìn băng giá ấy khiến cô cảm thấy bản thân hiện tại giống như một con thú cưng bị tùy ý vứt bỏ trên đường phố, chỉ có thể tận lực kêu gào để mong gọi lại một chút tình cảm ít ỏi từ Nhan Hạc.
"Mình đến đây để tham gia buổi tiệc tối, bên nước ngoài có tổ chức một buổi tiệc và mời mình tới, là thật đó, A Hạc mình không có lừa cậu, mình không phải cố ý tìm đến cậu đâu." Cô muốn đưa tay ra nắm lấy vạt áo của Nhan Hạc, muốn ôm lấy nàng để tìm kiếm hơi ấm, nhưng lại sợ hãi sẽ nhận về ánh mắt bất mãn của nàng. Bàn tay vừa mới vươn ra một chút lại rũ xuống, buông thõng bên người, siết chặt lấy góc áo khoác màu nâu.
Vốn dĩ cô chỉ muốn đứng ngoài nhà của Nhan Hạc để lén nhìn nàng một cái, nhưng vừa thấy A Hạc, cô đã không thể khống chế được sự rung động trong lồng ngực, không thể kiểm soát được tình cảm của mình mà vô thức bước theo dấu chân nàng, chỉ mong có thể nhìn nàng thêm một chút, thêm một chút nữa thôi.
Cô mặc rất ít, giữa trời lạnh giá thế này mà bên trong áo khoác chỉ mặc một chiếc váy dài, hơn nữa chiếc váy đó nhìn qua là biết giá trị xa xỉ, không phải loại trang phục mặc hằng ngày, quả thật đúng như lời cô nói là chỉ đến đây để tham gia một buổi tiệc tối.
Nhưng Nhan Hạc từ lâu đã không còn chút lòng tin nào vào lời nói của cô, hơn nữa nếu Lộc Hữu Thanh chỉ đơn thuần đến dự tiệc thì sao có thể biết được vị trí của nàng. Nàng không ngốc, tần suất Lộc Hữu Thanh gửi email cho nàng trong những ngày qua không hề giảm bớt, cô ấy vẫn luôn tìm kiếm nàng.
Nghĩ vậy, tầm mắt Nhan Hạc lướt qua Lộc Hữu Thanh, nàng nhấc chân bước thẳng qua người cô.
"Cậu đi tham gia cái gì không liên quan đến tôi, đừng tìm đến tôi nữa." Nàng không dừng lại lâu, chỉ để lại một câu nói không chút cảm xúc, nhưng bàn tay đặt trong túi áo khoác lại siết chặt lấy nhau, dưới đáy mắt cuộn trào những cảm xúc phức tạp. Lộc Hữu Thanh lại dễ dàng phá vỡ cuộc sống yên tĩnh của nàng như thế.
Phía sau vang lên tiếng bước chân bám sát, tiếng giày cao gót đạp lên vũng nước vang lên rõ mồn một trong đầu Nhan Hạc, nàng chỉ cảm thấy thật ồn ào, trong lòng thật loạn.
Thân thể bỗng nhiên bị một vòng tay mềm mại bao vây, hơi thở nóng rực bao phủ lấy bầu không khí lạnh lẽo của buổi sớm mai rồi đậu lại bên tai nàng, giống như bị một đóa hoa hôn nhẹ lên. Hơi thở của Nhan Hạc khựng lại, ngay sau đó nàng cau chặt mày.
"Lộc ảnh hậu, giữa thanh thiên bạch nhật mà lại ôm một người phụ nữ xa lạ như thế này, cậu thật sự không sợ bị đám paparazzi đang ẩn nấp chụp được sao."
Người đang ôm nàng run lên một cái, ngay sau đó sức lực ở cánh tay lại siết chặt hơn. Việc cảm nhận được hơi thở của Nhan Hạc đối với cô mà nói giống như cảm nhận được bản thân mình còn sống, cô đâu còn bận tâm đây là nơi nào, gần như là nóng lòng muốn nói với Nhan Hạc.
"A Hạc không phải người xa lạ, họ muốn chụp thì cứ để họ chụp đi. Mình có nghe lời A Hạc đi gặp bác sĩ rồi, mấy ngày nay mình đều uống thuốc đầy đủ, điều trị cẩn thận và nghe theo lời bác sĩ, mình sắp khỏi rồi. Mình sẽ không làm những chuyện như vậy nữa, không làm A Hạc đau lòng nữa đâu. A Hạc tha thứ cho mình được không, mình thật sự rất nhớ cậu, ngày nào cũng nghĩ về cậu, lúc nhắm mắt hay mở mắt đều nghĩ về cậu. May mà còn có email để gửi cho A Hạc, may mà mình biết A Hạc vẫn còn để lại con đường liên lạc với mình, nếu không mình thật sự sẽ suy sụp đến chết mất."
Cô ôm chặt lấy Nhan Hạc, tình yêu mãnh liệt không thể diễn tả hết bằng lời, nước mắt không kìm được mà trào ra, thấm ướt lớp vải áo gió trên vai nàng. Giọng nói cô ngày càng khàn đi, những lời nói ra giống như đang kể lại tất cả những gì cô đã trải qua trong suốt ba tháng qua, mỗi một chuyện đều chất chứa nỗi nhớ nhung dành cho Nhan Hạc, dường như cuộc sống của cô ngoài Nhan Hạc ra thì chẳng còn gì khác.
Đây là "khôi phục tốt" mà cậu nói sao?
Nhan Hạc cứ đứng yên như vậy, để mặc cho cô ôm, bàn tay trong túi áo vẫn không hề lấy ra. Nàng rũ mắt xuống, hàng mi dài che khuất ánh mặt trời đang rọi vào đồng tử, trong mắt nàng không có bất kỳ cảm xúc nào.
"Nói xong chưa?" Đợi đến khi Lộc Hữu Thanh nói đến mệt nhoài, tựa vào vai nàng mà th* d*c, nàng mới lên tiếng. Lộc Hữu Thanh đang áp sát thân mình vào nàng bỗng ngẩn người, cô nghi hoặc ngẩng đầu nhìn vào góc nghiêng trắng nõn của Nhan Hạc.
"Cái gì cơ?"
"Nói xong rồi thì tôi đi đây." Nói rồi, Nhan Hạc nắm lấy cổ tay Lộc Hữu Thanh, gỡ đôi tay đang vòng qua eo mình ra, xoay người nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng.
Lộc Hữu Thanh đứng ngây ra tại chỗ đầy vẻ không tin nổi, trên mặt đã đầm đìa nước mắt. Cô ngơ ngác nhìn biểu cảm bình thản của Nhan Hạc, thần sắc đó giống như đang đứng ngoài cuộc mà xem một kẻ điên đang nổi loạn. Cô tức khắc run rẩy, cô sợ hãi khi Nhan Hạc lộ ra vẻ mặt lạnh nhạt này, giống như đang thông báo rằng nàng đã không còn bất kỳ quan hệ nào với cô nữa.
Không thể nào.
Lộc Hữu Thanh vội vàng chạy đến trước mặt Nhan Hạc, cuống quýt lấy từ trong túi ra một tờ bệnh án được gấp gọn, mở ra rồi gần như thành kính dùng cả hai tay đưa cho Nhan Hạc xem.
"Mình không lừa cậu, mình vẫn luôn uống thuốc, mình thật sự đã đi gặp bác sĩ rồi, mình nhất định sẽ khỏi bệnh." Trong mắt cô đong đầy nước mắt, động tác chân thành khẩn cầu Nhan Hạc có thể tin tưởng mình.
Ánh mắt cô quá mức nhiệt liệt và chân thành, Nhan Hạc theo bản năng tránh né sự đối diện đó, tầm mắt rơi xuống tờ bệnh án trên tay cô.
Toàn là những dãy từ chuyên môn dài dằng dặc, phần chẩn đoán viết một tràng dài những thuật ngữ chuyên ngành khó hiểu. Những từ ngữ dày đặc khiến Nhan Hạc thấy đau đầu, nàng day day thái dương, thở dài một tiếng.
"Cậu bám theo tôi suốt một quãng đường, chỉ vì muốn tôi xem cái này để tin rằng cậu đã thực sự ổn sao?"
Lộc Hữu Thanh vội vàng gật đầu, thân hình khẽ run lên vì lạnh. Dáng vẻ này của cô rõ ràng là đã nhiều ngày không được nghỉ ngơi tử tế, nhưng giờ phút này cô lại nhìn Nhan Hạc bằng ánh mắt sáng rực, đôi đồng tử đen láy chỉ phản chiếu hình bóng của Nhan Hạc, dường như cô chẳng hề cảm thấy cái lạnh.
Nhan Hạc nhíu mày, nhìn đồng hồ: "Được rồi tôi tin, cậu có thể đi được chưa, tôi muộn giờ rồi." Nàng nghiêng người một lần nữa lướt qua Lộc Hữu Thanh mà rời đi, không hề dừng lại, chỉ để lại mình Lộc Hữu Thanh đứng thẫn thờ trong gió.
Cô bàng hoàng nhìn tờ bệnh án trên tay, thực sự không hiểu nổi. Rõ ràng A Hạc đã từng nói chỉ cần cô khỏi bệnh thì A Hạc sẽ tha thứ cho cô mà, tại sao, tại sao lại có thái độ này.
Trái tim Lộc Hữu Thanh đập thình thịch, liên tục mấy ngày đêm không ngủ ngon giấc khiến phản ứng của cô trở nên trì trệ, nhưng trong đầu cô lại có một sự thật ngày càng rõ rệt, không ngừng chiếm cứ đại não, cứa vào trái tim tan nát của cô.
A Hạc của cô, dường như thực sự không cần cô nữa rồi.
Ngẩng đầu nhìn bóng lưng dứt khoát của Nhan Hạc, bờ vai Lộc Hữu Thanh hoàn toàn sụp xuống. Cô nhìn tờ giấy trong tay, nước mắt rơi lã chã thấm ướt mặt giấy, ngay sau đó cô vò nát tờ bệnh án thành một cục, ném thẳng vào thùng rác bên cạnh như một sự trả đũa, rồi tự ôm lấy chính mình, không khống chế được mà nấc nghẹn.
Lừa cô, chính là lừa cô, tại sao A Hạc vẫn đối xử lạnh lùng với cô như vậy.
Ba tháng này, đã rất nhiều lần cô nhớ A Hạc đến mức phải nhập viện, nhớ nàng đến mức phải không ngừng uống thuốc mới có thể khống chế được ý định đi tìm nàng. Cô cứ ngỡ Nhan Hạc ít nhất cũng sẽ thỉnh thoảng nghĩ đến mình, nhưng hiện tại xem ra, Nhan Hạc giống như đã thực sự quên mất cô rồi.
Bóng dáng Nhan Hạc biến mất nơi góc đường, nước mắt của Lộc Hữu Thanh cũng làm nhòe đi tầm mắt. Cô run rẩy trong cơn gió lạnh, không muốn tin rằng họ đã ngày càng xa cách nhau.
-
Trải qua sự việc buổi sáng, Nhan Hạc đến công ty muộn mất nửa tiếng. Nàng vừa bắt đầu nhận một vài dự án chụp ảnh cá nhân nên vô cùng bận rộn, cộng thêm việc đến trễ nửa tiếng này, về cơ bản là khi đã cầm thiết bị lên nàng không còn thời gian để nghĩ đến chuyện gì khác.
Buổi chụp hình sáng nay kết thúc, nàng mệt lử người ngã gục xuống ghế, thu dọn thiết bị trên tay. Một đồng nghiệp nhiếp ảnh gia khác nhàn nhã đi đến bên cạnh, đưa cho nàng một ly cà phê. Nhan Hạc vội vàng đón lấy uống một ngụm, sau đó "tê" một tiếng rồi nhăn mặt vì cái lạnh buốt lên tận đầu.
Đồng nghiệp cười ha hả: "Nhan, nhìn cô thế này buồn cười quá."
Nhan Hạc: "......" Nàng đặt ly cà phê xuống bàn, ấn huyệt thái dương. Vừa mới ngồi xuống nghỉ ngơi thì chuyện hồi sáng đã vội vàng ùa vào tâm trí, nàng bất đắc dĩ thở dài, trên mặt lộ ra vẻ ưu phiền.
Đồng nghiệp thấy vậy liền thu lại nụ cười, ngồi xuống hỏi nàng: "Có chuyện gì phiền lòng sao?"
Nhan Hạc lắc đầu, lẳng lặng bưng ly cà phê lên uống tiếp, dùng cái lạnh để xua đuổi hình ảnh Lộc Hữu Thanh ra khỏi đầu.
"Uống cẩn thận chút đi, đây có phải rượu đâu mà cô uống như để giải sầu vậy." Đồng nghiệp ái ngại nói, "Tôi còn tưởng cô đang phiền lòng vì 'hoa đào' gần đây của mình chứ, hóa ra người phụ nữ xinh đẹp kia không phải đến tìm cô à."
Nhan Hạc nhíu mày, đặt ly xuống: "Ai cơ?"
"Thì là một người phụ nữ đến đây từ sớm ấy, tôi cứ tưởng là đến tìm cô, dù sao cô ấy cũng đứng đó nhìn cô rất lâu rồi." Đồng nghiệp chỉ tay về phía cửa, Nhan Hạc nhìn theo nhưng chẳng thấy ai, chỉ có cánh cửa trống trơn.
Tim nàng đột ngột thắt lại: "Có phải mặc áo gió màu nâu, bên trong mặc một chiếc váy dài, cao khoảng một mét bảy không?"
"Chúa ơi, Nhan à, cô nhớ rõ như vậy mà còn bảo người phụ nữ đó không phải đào hoa của mình?" Đồng nghiệp trêu chọc nàng.
Nhan Hạc bật dậy khỏi ghế: "Cô ấy đi từ lúc nào?"
"Ngay sau khi cô kết thúc công việc ấy, tôi cứ tưởng cô biết cô ấy ở đó, người ta đứng nhìn cô cả buổi sáng luôn." Đồng nghiệp bưng ly lên chậm rãi nhấp một ngụm, "Ơ này, cô định đi đâu đấy, cà phê còn chưa uống hết mà."
Nhan Hạc không để tâm đến tiếng gọi phía sau, cầm lấy chiếc áo gió bên cạnh rồi chạy ra ngoài. Hiện tại nàng đang rất bực bội, trong lòng như có một ngọn lửa đang bùng cháy.
Lộc Hữu Thanh làm sao biết được địa chỉ của nàng, công việc của nàng? Cô ấy đến đây làm gì, chỉ đơn thuần là tham gia tiệc tối rồi đưa nàng xem tờ bệnh án thôi sao? Cô ấy rốt cuộc muốn làm gì?
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Nhan Hạc đã bị những lời ngon tiếng ngọt của Lộc Hữu Thanh lừa gạt quá nhiều lần. Lần này Lộc Hữu Thanh chỉ đứng ở cửa nhìn nàng mà không có hành động gì, Nhan Hạc thực sự không hiểu nổi cô ấy muốn gì. Ở bên Lộc Hữu Thanh bảy năm, nàng hiểu rất rõ rằng trong từ điển của Lộc Hữu Thanh không hề có hai chữ "buông tay".
Ngay cả chính Nhan Hạc cũng không nhận ra, kể từ khi Lộc Hữu Thanh xuất hiện vào sáng sớm nay, tâm trạng vốn tĩnh lặng như mặt hồ suốt ba tháng qua của nàng đã bị khuấy động thành những đợt sóng mãnh liệt, từng cử chỉ hành động đều không còn giống chính mình nữa.
Bước ra khỏi nơi làm việc, gió bên ngoài thổi rất mạnh, cơn gió lạnh thấu xương mang theo hơi nước ẩm ướt tạt vào người như thấm vào từng thớ thịt, cái lạnh khiến người ta phải phát run.
Nhan Hạc mặc thêm áo, đứng bên lề đường nhìn quanh. Trên đường người xe qua lại tấp nập, đâu còn thấy bóng dáng người phụ nữ tóc dài mặc áo khoác nâu kia nữa.
Nàng tựa vào cột đèn bên đường, thở dài một tiếng thườn thượt. Khi bình tâm lại, nàng tự hỏi tại sao mình phải đi tìm Lộc Hữu Thanh, tìm thấy rồi thì nàng có thể làm được gì chứ.
Họ đã chia tay rồi, Lộc Hữu Thanh hiện tại có muốn làm gì nàng đi chăng nữa cũng vô ích. Hơn nữa đây là ở nước ngoài, so với nàng thì Lộc Hữu Thanh mới là người không có bất kỳ điểm tựa nào, nàng còn sợ hãi điều gì sẽ bị Lộc Hữu Thanh bắt đi lần nữa sao.
Đang mải suy nghĩ, lòng Nhan Hạc vừa mới thả lỏng đôi chút thì đúng lúc này, nàng nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ phía sau truyền đến, cùng với tiếng gọi đầy hân hoan của một người phụ nữ.
"A Hạc!"