Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 83



Nhan Hạc ngồi trên giường, sau lưng tựa vào tấm ván gỗ cứng nhắc, trước mặt là hơi thở nóng rực của Lộc Hữu Thanh, nàng bị kẹp ở giữa không tài nào cử động được.

Có lẽ bầu không khí trong phòng quá ấm áp, nàng đột nhiên không muốn tiếp tục như vậy nữa. Đầu càng thêm choáng váng thì ý thức lại càng tỉnh táo, thậm chí nàng đã hiểu ra vài điều. Những sự tức giận và phớt lờ kia chẳng qua cũng chỉ là lớp giáp nàng tự ngụy trang để bảo vệ chính mình. Ngoài việc khiến bản thân mệt mỏi và làm Lộc Hữu Thanh thêm tổn thương, thêm bận lòng ra thì nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nàng đột nhiên không muốn ngụy trang thêm nữa, nàng muốn nói chuyện thẳng thắn với Lộc Hữu Thanh một lần.

Ngày mai có lẽ Lộc Hữu Thanh sẽ nghe lời nàng mà rời đi, cũng có lẽ là không. Hành lý của Lộc Hữu Thanh đều đã đặt trong nhà nàng rồi, cô làm sao có thể nghe lời Nhan Hạc mà ngoan ngoãn rời đi vào ngày mai được, đó không phải tính cách của Lộc Hữu Thanh.

Nhan Hạc nhớ lại những lúc mình nói ra những lời này, Lộc Hữu Thanh chưa bao giờ trả lời thẳng vào vấn đề, không từ chối cũng chẳng đồng ý. Những mệnh lệnh của nàng chưa bao giờ thực sự được Lộc Hữu Thanh để tâm.

Sự dịu dàng chăm sóc của Lộc Hữu Thanh dành cho nàng, nàng có thể cảm nhận được, nhưng sự dịu dàng này lại dựa trên cơ sở là nàng phải hoàn toàn nghe theo cô. Ngay từ đầu tình cảm của hai người đã không bình đẳng, ngay từ đầu sự cố chấp và b*nh h**n của Lộc Hữu Thanh đối với nàng đã tồn tại, cho nên mới tạo thành cục diện muốn thành thật không được, muốn hợp lại cũng chẳng xong như ngày hôm nay.

Hôm nay rời đi, nhưng ai có thể đảm bảo thời gian sau này Lộc Hữu Thanh sẽ không xuất hiện trong cuộc sống của nàng giống như bây giờ chứ? Cắt không đứt, gỡ càng rối hơn, chẳng lẽ hai người cứ phải dây dưa không dứt như thế này mãi sao.

Hơi thở của người phụ nữ phả lên da thịt nàng, giống như bị một làn nước ấm áp m*n tr*n khiến lòng người gợn sóng. Nàng rủ hàng mi xuống, đôi lông mi run rẩy, các đốt ngón tay cuộn chặt lại.

Bầu không khí kiều diễm tức khắc tan biến sạch sành sanh, tất cả sự dịu dàng và tình cảm sâu đậm như lớp mặt nạ giả dối bị xé toạc một cách tàn nhẫn, hiện ra trước mặt hai người một cách đầy đau đớn. Lộc Hữu Thanh né tránh không nói, Nhan Hạc không muốn đối mặt, tất cả đều lộ rõ ngay khoảnh khắc ánh mắt giao nhau, giống như một tảng đá lớn đè nặng trong lòng hai người.

"Cậu đến nơi này, chỉ là để cho tôi biết cậu đang tiếp nhận trị liệu sao?" Nhan Hạc nhìn bàn tay đang siết chặt của mình, nén lại sự run rẩy nơi lồng ngực mà tiếp tục đặt câu hỏi: "Cậu nói cậu muốn theo đuổi để có lại tôi, đó thật sự là suy nghĩ trong lòng cậu sao? Tôi không hiểu nổi, đối với cậu thì tôi rốt cuộc là cái gì? Tại sao cậu lại muốn đến bên cạnh để dây dưa với tôi? Thậm chí tôi còn không biết làm sao cậu có được địa chỉ và thông tin của tôi. Lộc Hữu Thanh, cậu luôn miệng nói hãy tin tưởng cậu, nhưng tôi phải tin cậu thế nào đây? Bằng những lời nói dối vụng về này sao?"

Không biết là do cơn sốt khiến đầu óc hỗn loạn hay vì những lời này vốn đã luôn nằm trong lòng nàng chưa từng biến mất, nàng dồn hết can đảm nói ra một lèo. Nói xong, nàng ngước mắt lên với hốc mắt ửng đỏ, đối diện với đôi đồng tử đang run rẩy của Lộc Hữu Thanh, nàng nở một nụ cười gượng gạo: "Tôi bắt đầu cảm thấy càng ngày càng không hiểu nổi cậu, cũng có thể là tôi chưa bao giờ thực sự hiểu cậu."

Lộc Hữu Thanh đã sớm sững sờ tại chỗ vì những lời nói đó, cô nhìn Nhan Hạc trước mắt với vẻ không thể tin nổi. Cô không biết Nhan Hạc lại nghĩ về mình như vậy, sẽ vì những việc cô làm mà chịu ảnh hưởng tâm lý lớn đến thế. Trái tim cô như bị lưỡi dao sắc bén lăng trì, đau đớn đến rỉ máu.

"A Hạc, mình..." Cô muốn mở miệng xin lỗi, nhưng lời nói đến đầu môi lại bị nuốt ngược vào trong. Đã nói quá nhiều lời xin lỗi rồi, lời của cô từ lâu đã trở nên rẻ mạt, chẳng còn chút giá trị tin cậy nào nữa.

"Cậu có biết vừa rồi tôi nằm mơ, đã mơ thấy cậu không?" Nhan Hạc nhìn về phía cô, thấy áo sơ mi của cô đang mở rộng, không còn dấu vết bị cháo đổ lên nữa. Nàng đưa tay cài lại hai chiếc cúc trên cùng cho cô, động tác của nàng vẫn dịu dàng như thế, giống hệt như lúc trước khi còn ở bên cạnh Lộc Hữu Thanh, ngay cả đôi mắt cong cong cũng khiến người ta say đắm như vậy. Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà nắm lấy tay nàng.

"Mình biết, A Hạc đã gọi tên mình trong mơ." Lộc Hữu Thanh nhẹ nhàng nâng lấy tay nàng, nghiêng đầu để gò má mình chạm vào lòng bàn tay nàng. Có lẽ vì sợ Nhan Hạc sẽ chán ghét hành vi mạo phạm này, nên ngay cả việc chạm vào cô cũng làm rất nhẹ nhàng, cố gắng hết sức để không làm phiền đến nàng, trong mắt chứa chan tình ý.

Nhan Hạc mỉm cười chua chát, không rút tay về, chỉ ngước mắt nhìn cô. Trong mắt nàng lấp lánh những vụn sáng, giống như một thiên sứ đang thẩm phán tội ác của cô.

"Ngày nào tôi nằm mơ cũng đều thấy cậu." Nàng nói xong, nhìn thấy tia sáng đột ngột lóe lên trong mắt Lộc Hữu Thanh, nàng cười cười rồi nói tiếp: "Mơ thấy lúc đó cậu đã làm tất cả mọi chuyện với tôi, mơ thấy cậu thao túng cuộc sống của tôi như thao túng một món đồ chơi, mơ thấy cậu đối xử với tôi như đối xử với thú cưng, có thể tùy ý vứt bỏ. Tôi mơ thấy cậu bỏ mặc tôi ở giữa đường." Nàng vừa nói, nước mắt đột nhiên rơi xuống, nhưng Nhan Hạc không có thời gian để lau đi, nàng chỉ giơ tay nhẹ nhàng gạt đi những giọt lệ đang rơi trên mặt người phụ nữ trước mặt.

"Cậu biết không, tôi rất sợ hãi. Dù là trong mơ hay là thực tế sau khi tỉnh lại, tôi đều rất sợ hãi. Sợ rằng sẽ lại lặp lại đoạn cuộc sống không thấy ánh mặt trời đó, sợ rằng mình sẽ lại một lần nữa bị cậu mang đi." Càng sợ rằng tôi sẽ bị cậu tùy ý vứt bỏ.

Sợ tôi là duy nhất của cậu, lại sợ tôi không phải là duy nhất của cậu.

Con người là sinh vật rất mâu thuẫn, nội tâm hỗn loạn của chính Nhan Hạc không nhận được bất kỳ câu trả lời nào, tất cả nỗi sợ hãi của nàng đều hiện ra từng chút một trong những cơn ác mộng biến ảo.

Nàng nâng lấy gương mặt người phụ nữ, giống như nâng niu món bảo vật trân quý của chính mình. Đôi mắt nàng rưng rưng, khẽ gọi tên Lộc Hữu Thanh, khiến người phụ nữ đang khóc không thành tiếng kia phải nhìn về phía mình.

"Cho nên, đi gặp bác sĩ đi. Tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ cậu đã hồi phục, muốn nhìn thấy dáng vẻ cậu dù không có tôi vẫn có thể tồn tại một cách vui vẻ, hạnh phúc. Tôi không muốn sau này chúng ta cứ mãi dây dưa như thế này. Cậu có cuộc sống của cậu, tôi cũng có công việc của tôi. Cậu buông tha cho tôi, cũng là buông tha cho chính mình, có được không?"

Đầu ngón tay nàng mềm mại chạm vào nốt ruồi lệ nơi khóe mắt Lộc Hữu Thanh. Nốt ruồi lệ sau khi khóc xong nằm cạnh hốc mắt ửng đỏ trông đẹp đến mức kinh tâm động phách. Vùng da trắng ngần mịn màng xung quanh nơi đầu ngón tay nàng chạm vào dần trở nên ửng hồng, kiều diễm và ướt át.

Nước mắt Lộc Hữu Thanh rơi như mưa, cả người run rẩy vì cảm xúc dao động quá lớn. Nhan Hạc thậm chí có thể cảm nhận được sự kháng cự sâu sắc từ tận đáy lòng cô.

"Không muốn, Nhan Hạc đừng nói như vậy, đừng rời xa mình, mình chỉ có mỗi cậu thôi mà." Cô gần như nức nở mà nâng lấy tay Nhan Hạc, không kiềm được mà khóc rống lên trong lòng bàn tay nàng. Cô muốn vùi mình vào lồng ngực Nhan Hạc nhưng lại sợ nàng sẽ nổi giận, chỉ có thể chống đỡ như vậy để bản thân không ngã quỵ xuống. Chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh nên khi cô khom người, vạt áo rộng thùng thình rủ xuống, theo động tác run rẩy của cô mà không ngừng lay động.

"Mình biết A Hạc sẽ không tha thứ cho mình, mình biết có lẽ A Hạc còn chẳng muốn nhìn thấy mình nữa. Nhưng mình thật sự không có cách nào rời xa A Hạc được. Suốt ba tháng qua không có ngày nào là mình không nhớ đến A Hạc, mỗi ngày không có A Hạc mình đều rất sợ hãi. Mình thật sự đã đi gặp bác sĩ rồi, mình có uống thuốc đúng hạn mà, mình thật sự sẽ tốt lên thôi. Những chuyện đó mình sẽ không làm nữa đâu, cầu xin A Hạc có thể cho mình một cơ hội để bù đắp, A Hạc muốn làm gì mình cũng được, mình đều cam tâm tình nguyện."

Dường như sợ Nhan Hạc không tin lời mình nói, Lộc Hữu Thanh sốt sắng muốn đưa tay cởi cúc áo sơ mi, muốn chứng minh rằng Nhan Hạc thực sự có thể làm bất cứ điều gì với mình, nhưng lại bị Nhan Hạc giữ chặt lấy tay không cho cô tiếp tục hành động đó.

"Đừng điên nữa, dáng vẻ hiện tại của cậu có khác gì lúc trước đâu, đây thật sự là đang trong quá trình trị liệu sao? Cầu xin cậu đi gặp bác sĩ đi có được không." Nhan Hạc nhíu mày, kìm nén cơn giận. Nàng không ngờ Lộc Hữu Thanh vì muốn nàng tin tưởng mà lại làm đến mức này, nàng gần như van nài nhìn cô.

"A Hạc không tin sao? Không tin mình đi gặp bác sĩ sao? Mình có bệnh án mà, cậu đợi mình, mình đi lấy ngay đây." Lộc Hữu Thanh bắt gặp đôi lông mày đang nhíu chặt của Nhan Hạc, dường như nhận ra nàng vẫn không tin lời mình nói, cô vội vàng xuống giường đi tìm bệnh án, đi tìm thuốc mình đang uống. Nhưng cơ thể cô vốn đã suy nhược, lại vì quá vội vàng khi di chuyển nên khi bước xuống đất, cô mất thăng bằng và ngã nhào xuống sàn nhà.

Nhan Hạc đột nhiên trợn to mắt, vội vàng tung chăn xuống giường để đỡ cô: "Cậu thế nào rồi, chân có bị trẹo không?"

Lộc Hữu Thanh nhíu chặt mày, cơn đau xuyên thấu từ mắt cá chân truyền đến khiến mặt cô tái nhợt trong nháy mắt, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. Vậy mà cô vẫn cố gắng gượng dậy, bất chấp đau đớn, trong đầu cô lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ là phải làm cho Nhan Hạc tin mình.

"Mình đi lấy chứng minh cho cậu xem, A Hạc cậu cứ nằm trên giường trước đi được không, cậu còn đang sốt không được đi lại đâu." Trong mắt cô chứa chan những giọt nước mắt vì đau mà trào ra, nhưng miệng lại đang nói những lời bảo Nhan Hạc đi nghỉ ngơi. Đối với cô, Nhan Hạc vĩnh viễn là ưu tiên hàng đầu.

Ánh mắt Nhan Hạc đột nhiên sững lại, cả người đờ ra tại chỗ.

Lộc Hữu Thanh thấy vậy liền kéo cái chân bị trẹo của mình mở cửa phòng ra, đi về phía phòng khách nơi để hành lý. Trước khi đi còn không quên dịu dàng dặn dò Nhan Hạc phải đi nghỉ ngơi.

"A Hạc mau nằm lên giường nghỉ ngơi đi, đừng để bị sốt nặng thêm, mình sẽ quay lại ngay."

Nhan Hạc ngơ ngác nhìn bóng lưng cô, nhìn cổ chân đã sưng đỏ của Lộc Hữu Thanh, bên tai vẫn là giọng nói an ủi dịu dàng của cô. Nàng cụp mi xuống, đáy mắt đong đầy nỗi bi thương đậm đặc, run rẩy nhắm mắt lại. Nước mắt từ khóe mắt nàng lăn dài, rơi xuống sàn nhà. Nàng tựa vào tường rồi chậm rãi ngã quỵ, giống như trái tim đã tan tác của chính nàng.

Lộc Hữu Thanh nén đau kéo cái cổ chân bị thương vào phòng khách, cô mở vali với tâm trạng lo lắng, muốn tìm thấy bệnh án và thuốc ở bên trong. Thuốc được cô đặt riêng trong một chiếc hộp nhỏ nên tìm thấy rất nhanh, nhưng bệnh án thì tìm mãi vẫn không thấy đâu.

Cô bắt đầu dần rơi vào hoảng loạn, cảm giác như bị ai đó bóp nghẹt cổ không thể thở nổi. Sự ngạt thở của kẻ sắp chết đuối khiến đôi bàn tay cô run lẩy bẩy. Cô đột nhiên đánh mất bằng chứng để khiến Nhan Hạc tin tưởng mình, cả người sợ hãi thở gấp gáp.

Cô chợt nhớ ra, tờ bệnh án đó cô đã sớm đưa cho Nhan Hạc xem rồi. Nhan Hạc cũng đã sớm biết cô thực sự có đi gặp bác sĩ, nhưng phản ứng của Nhan Hạc lại lạnh lùng nằm ngoài dự tính của cô, sau đó tờ bệnh án đó đã bị cô ném vào thùng rác.

Tất cả sự kích động vào khoảnh khắc này đột nhiên tan biến, Lộc Hữu Thanh bỗng nhiên quỳ sụp xuống trước vali, tay siết chặt hộp thuốc của mình, không khống chế được mà nức nở lên.

Cô hiểu rồi, cô hoàn toàn hiểu rồi.

Cô đã sớm cho Nhan Hạc xem bệnh án, đã sớm giải thích những điều cô vừa nói. Nhan Hạc đã biết cô đang trị liệu, đang dần dần hồi phục, nhưng những tổn thương đã chịu vẫn luôn tồn tại ở đó. Không phải cô nỗ lực bao nhiêu là có thể nhận được sự tha thứ bấy nhiêu. Cô nói mình đang trị liệu, sắp hồi phục rồi, những điều này đối với Nhan Hạc mà nói chỉ là một câu nói vô nghĩa mà thôi, thậm chí Nhan Hạc còn vì sự dây dưa quá mức của cô mà cảm thấy phiền muộn, tức giận.

Lời Nhan Hạc bảo cô đi gặp bác sĩ không đơn thuần là bảo cô đi chữa bệnh, mà là muốn cô có thể buông tha cho nàng. Cô đối với Nhan Hạc, từ lâu đã chẳng còn là gì nữa rồi.

Tư cách được Nhan Hạc yêu thương, cô đã từng có được, nhưng giờ đây đã hoàn toàn đánh mất.