Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Bị Ảnh Hậu Cố Chấp Theo Dõi

Chương 85



lu?

Tai Nhan Hạc đột nhiên vang lên một tiếng ong ong chói tai, giống như tiếng dây đàn đứt đoạn quấy nhiễu trong đầu nàng. Nàng chống tay vào bàn để ngồi xuống, trước mắt lúc này chỉ có thể nhìn thấy màn hình máy tính phía trước, ngón tay không cách nào khống chế được mà lăn con chuột, xem từng chút từng chút một lịch sử trò chuyện của hai người kia.

Tần suất trò chuyện của họ rất thường xuyên, cơ bản mỗi ngày đều sẽ gửi một hai tin nhắn, thậm chí là nhiều hơn, nhưng mỗi lần hai người nói chuyện đều sẽ xoay quanh một chữ "cậu ấy" này.

【 A Hạc ở bên kia có sinh hoạt tốt không, có cô gái nào có hảo cảm với cậu ấy không? 】

【 Mấy ngày nay nhiệt độ giảm sâu, nhớ nhắc A Hạc mặc thêm áo ấm, cẩn thận kẻo cảm lạnh. 】

......

【 Gần đây A Hạc không muốn ăn sao, cậu ấy gầy đi nhiều quá, thật xót cho cậu ấy. 】

【 A Hạc có lẽ không quá thích ứng với đồ ăn bên này, cô cần chú ý nhiều hơn đến trạng thái của cậu ấy. 】

......

【 Có phải A Hạc đi công tác không, mấy ngày này hãy để cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt, đừng sắp xếp quá nhiều công việc. 】

......

【 Cầu xin cô, hãy để tôi nghe thử giọng nói của A Hạc. 】

Từng chữ từng câu, tất cả đều đang kể lể nỗi nhớ nhung da diết dành cho Nhan Hạc. Có rất nhiều tin nhắn được gửi cho Lillie vào lúc rạng sáng, rạng sáng ở trong nước tương đương với ban ngày ở thành phố này, vì thế Lillie nhanh chóng gửi lại cho Lộc Hữu Thanh một đoạn ghi âm, chính là lúc nàng đang thảo luận chuyện chụp ảnh với khách hàng. Nhan Hạc suy nghĩ kỹ lại, căn bản không thể nhớ ra ngày đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Theo khung chat lướt dần lên trên, Nhan Hạc lướt rất lâu vẫn không thấy được lịch sử trò chuyện ban đầu của hai người, vẫn chỉ có thể thấy họ thảo luận về mình. Phần lớn là Lộc Hữu Thanh chủ động hỏi han, sau đó Lillie tiến hành trả lời, hơn nữa Lillie trả lời vô cùng nghiêm túc. Hai người không hề có kiểu nói đùa giữa bạn bè với nhau, chỉ có thái độ gần như công sự công việc của Lillie, báo cáo về cuộc sống của nàng giống như báo cáo công việc vậy, khác biệt một trời một vực với người cấp trên nhiệt tình hiếu khách mà Nhan Hạc từng biết.

Nhan Hạc không ngừng lăn chuột, đôi mày nhíu lại, trái tim treo lơ lửng trên cao. Những cuộc trò chuyện về nàng ngày càng nhiều, ngôn từ của Lộc Hữu Thanh cũng trở nên ngày một b*nh h**n, rất nhiều lần xuất hiện những câu nói như "Muốn gặp mặt".

Cả người nàng lạnh toát, cái lạnh từ tận đáy lòng tỏa ra, không ngừng lan tràn khắp cơ thể nàng. Đại não cũng đang liên tục tiếp nhận thông tin này, nàng cau mày, màn hình máy tính trong tầm mắt trở nên ngày càng nhòe đi. Cuối cùng, nàng không nhịn được mà bật cười, theo tiếng cười khàn đặc ấy là những giọt nước mắt rơi xuống.

"Hóa ra là như vậy." Nàng nắm chặt con chuột trong tay, sức lực lớn đến mức như muốn bóp nát nó, nhưng điều này cũng không thể giải tỏa được một phần đau thương trong lòng nàng.

Nàng sớm nên nghĩ đến, sao có thể có chuyện trùng hợp như vậy. Vừa mới đến thành phố này đã gửi tin nhắn cho công ty từng mời mình từ lâu để ứng tuyển, rồi vừa vặn công ty đó lại có chi nhánh ở đây, lại vừa vặn nàng vượt qua buổi phỏng vấn. Nghĩ thôi cũng biết đây là chuyện không thể nào, vậy mà nàng lại ngây ngốc tin theo như thế.

Hóa ra, nàng chưa từng thoát khỏi sự khống chế của Lộc Hữu Thanh, từ đầu đến cuối nàng vẫn luôn là con chim nhỏ trong lồng trong tay cô.

Có được một công việc với mức lương hậu hĩnh như vậy, Nhan Hạc tự hỏi liệu mình có nên cảm ơn Lộc Hữu Thanh hay không, cảm ơn cô đã cho nàng công việc này. Thế nhưng nụ cười nàng vừa mới nặn ra đã lập tức vụt tắt.

Nhan Hạc không rõ mình nên tức giận hay nên khóc. Tính cách của Lộc Hữu Thanh nàng vốn đã sớm biết, sự cố chấp và b*nh h**n của cô chưa từng thuyên giảm, có lẽ cần phải điều trị lâu dài mới có hiệu quả. Trong tình huống này, chuyện này xảy ra đối với nàng cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi. Khi đối mặt với sự thật này, Nhan Hạc vậy mà không có cảm giác phẫn nộ hay bị phản bội như những lần trước, chỉ có sự bất lực vô tận, nàng cảm thấy mệt mỏi quá.

Hết lần này đến lần khác rời đi, hết lần này đến lần khác thất vọng, kéo theo đó là việc nàng hoàn toàn đánh mất hứng thú với những thứ khác, chỉ có thể cùng Lộc Hữu Thanh dây dưa mãi, cho đến vĩnh viễn.

Lộc Hữu Thanh không thấy mệt sao? Hao tâm tổn trí làm những việc này, đặt nàng hoàn toàn vào trong cạm bẫy của mình, vậy mà còn có thể nhẫn nại suốt ba tháng sau mới đến gặp nàng. Nhan Hạc cũng không biết mình có nên khen Lộc Hữu Thanh thật sự rất biết kiên nhẫn hay không.

Nàng ngồi trên ghế, cả người như lún sâu vào trong, lặng lẽ nhìn giao diện trò chuyện đang dừng lại trên màn hình. Nàng lướt lâu như vậy vẫn không thấy được đoạn hội thoại đầu tiên của hai người, chứng tỏ Lộc Hữu Thanh và Lillie có lẽ đã quen biết nhau từ rất lâu trước đây. Họ rốt cuộc đã giấu giếm nàng bao nhiêu chuyện rồi?

Cùng lúc đó, cửa văn phòng bị người từ bên ngoài mở ra. Lillie liếc mắt một cái đã thấy Nhan Hạc đang ngồi trên ghế làm việc, cùng với lịch sử trò chuyện giữa mình và Lộc Hữu Thanh trên màn hình máy tính trước mặt nàng. Lillie sững sờ tại chỗ, theo bản năng lao đến giật lấy con chuột trong tay Nhan Hạc để tắt màn hình đi.

"Nhan..." Cô lí nhí, không dám nhìn Nhan Hạc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Nhan Hạc lại chỉ thản nhiên nhìn cô, đôi mắt màu hạt dẻ không có bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào: "Sao vậy, Lillie tỷ?"

Nàng không nói thì thôi, vừa thốt ra một câu "Lillie tỷ", đôi mày vốn đang nhíu lại của Lillie càng siết chặt hơn. Cô cúi đầu không dám đối diện với ánh mắt của Nhan Hạc: "Em nghe tôi giải thích..."

Đúng lúc này, điện thoại trong túi Lillie đột nhiên vang lên một tiếng chuông báo, cả hai đều sững người. Lillie không buồn quan tâm, định tiếp tục giải thích với Nhan Hạc.

Ánh mắt Nhan Hạc dõi theo, u uẩn nhắc nhở: "Không xem thử sao? Nếu là tin nhắn của cấp trên mà không kịp thời phản hồi thì không phải là một nhân viên tốt đâu." Lời nói của nàng đầy châm chọc, Lillie không còn cách nào khác, đành phải lấy điện thoại ra.

lu: 【 A Hạc có ở chỗ cô không? Tôi không có phương thức liên lạc của cậu ấy. 】 Lillie cau mày thật chặt, nhìn chằm chằm tin nhắn của Lộc Hữu Thanh trên màn hình mà không biết phải làm sao.

"Lộc Hữu Thanh sao?" Nhan Hạc đột nhiên nở một nụ cười, "Cô ấy đúng là không rời xa tôi được mà."

Rõ ràng là những lời ngọt ngào, nhưng nói ra vào lúc này lại mang theo một sự mập mờ quỷ dị. Lillie cảm thấy lạnh toát cả người, bàn tay cầm điện thoại run bần bật.

"Nhan, em nghe tôi nói, không phải như vậy đâu, em hiểu lầm rồi. Lộc và tôi là bạn bè từ lâu, cô ấy vô tình biết được em làm việc ở đây qua một lần trò chuyện với tôi thôi, không phải như em nghĩ đâu." Lillie sốt sắng muốn giải thích, thậm chí vì sợ Nhan Hạc hiểu sai ý mình mà gấp đến độ dùng cả vài câu tiếng Trung bập bẹ.

"Quan trọng sao?" Nhan Hạc ngước mắt thản nhiên nhìn cô một cái, những lời Lillie định nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Phía bên kia điện thoại lại vang lên một tiếng thông báo tin nhắn mới, tiếng rung khiến cánh tay người ta tê dại.

Nhan Hạc liếc nhìn điện thoại của cô, nhướng mày: "Không trả lời sao? Chị cứ nói là tôi sẽ về ngay, bảo cô ấy đừng rời khỏi bệnh viện, nơi đất khách quê người này rất nguy hiểm."

Nàng đứng dậy khỏi ghế, thong thả chỉnh đốn lại trang phục, từng cử chỉ hành động như thể không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào. Thế nhưng, đầu ngón tay run rẩy khi cài cúc áo đã bại lộ cảm xúc đang cuộn trào trong lòng nàng.

Nàng bước chân đi lướt qua Lillie, lúc đi đến bên cạnh cô liền vỗ nhẹ lên vai cô: "Ba tháng qua luôn phải để mắt tới tôi, vất vả cho chị rồi." Nói xong, nàng rời tay đi, đẩy cửa bước ra ngoài, chỉ để lại Lillie trong văn phòng đang rã rời ngã quỵ trên ghế th* d*c, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: "Xong rồi, xong đời rồi."

Nhan Hạc lái xe rất nhanh đã đến bệnh viện nơi Lộc Hữu Thanh đang ở. Trong lúc lái xe, điện thoại của nàng liên tục có email gửi đến, mãi cho đến khi đỗ xe Nhan Hạc mới mở ra xem, mấy chục bức thư đều là do Lộc Hữu Thanh gửi cho nàng.

Nàng nắm chặt điện thoại, rồi bỏ nó vào túi áo, bước chân đi vào bệnh viện.

Lộc Hữu Thanh quả nhiên rất nghe lời, Nhan Hạc bảo cô ngoan ngoãn ở lại bệnh viện, cô quả nhiên vẫn luôn đứng đợi ở hành lang tầng khoa tâm thần. Dáng hình đang đi tới đi lui bồn chồn lập tức dừng lại khi nhìn thấy Nhan Hạc, không dám cử động dù chỉ một chút.

Cô đã biết mọi chuyện từ chỗ Lillie, vì thế cũng biết hiện tại Nhan Hạc lại một lần nữa phát hiện ra sự thật mình bị cô "lừa dối". Trái tim vốn đã bất an nay càng thêm bàng hoàng, rõ ràng tối qua Nhan Hạc còn hứa sẽ đi khám bác sĩ cùng cô, tại sao hôm nay Nhan Hạc lại biết những chuyện này.

"A Hạc..." Cô không dám bước tới, chỉ dám khi Nhan Hạc đã đi đến trước mặt mình mới nhịn không được mà sợ hãi gọi khẽ tên nàng. Nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Nhan Hạc, nỗi sợ trong lòng cô càng sâu sắc hơn, giống như có ai đó đang nắm lấy cổ chân kéo cô xuống vực thẳm, cô không kìm được mà nhào vào lòng Nhan Hạc.

"Xin lỗi, xin lỗi A Hạc..."