Khi bị hôn, Nhan Hạc hoàn toàn ngây người, chiếc khăn ướt đắp trên trán Lộc Hữu Thanh trượt xuống, rơi trúng mu bàn tay đang chống ở một bên của nàng.
Cảm giác ẩm ướt và lành lạnh khiến lý trí nàng dần tỉnh táo lại, đồng thời nàng cũng cảm nhận rõ rệt hơn hơi thở suy sụp và tuyệt vọng tỏa ra từ người cô, ngay cả nụ hôn này cũng mang theo chút cảm giác muốn cắt đứt đường lui rồi liều mạng lao về phía trước.
Lộc Hữu Thanh hôn rất mạnh bạo, đôi tay siết chặt lấy vai nàng, không muốn để nàng lảng tránh dù chỉ nửa phân, đồng thời cô luồn tay vào trong lớp áo nàng để tìm kiếm nội y, xúc cảm nóng bỏng khiến trái tim Nhan Hạc nảy lên một nhịp, nàng cố chịu đựng cảm giác cả người đang mềm nhũn ra, dùng sức thoát khỏi vòng tay của cô.
"Cậu còn đang ốm, không được đâu."
"Được mà." Lộc Hữu Thanh nhìn nàng chằm chằm, đôi mắt ướt đẫm chứa đầy sự cầu xin và tuyệt vọng, con ngươi đen nhánh chẳng còn chút sức sống nào, những lời Nhan Hạc định nói đột nhiên nghẹn lại nơi cổ họng, nàng không biết phải mở lời thế nào.
Dáng vẻ này của Lộc Hữu Thanh, dường như nàng đã từng thấy ở đâu đó rồi, tại căn biệt thự ở thành phố lân cận Vũ Thành, đêm hôm đó Lộc Hữu Thanh cũng nhìn nàng như thế này.
Một luồng điện như chạy dọc sống lưng, Nhan Hạc run rẩy cả người, đứng sững tại chỗ. Lộc Hữu Thanh thấy vậy lại một lần nữa ôm lấy nàng, chặn đứng đôi môi nàng để công thành đoạt đất.
Ý thức bị khuấy động, những ký ức của Nhan Hạc dần trở nên rõ nét trong nụ hôn kịch liệt. Vào đêm mưa ở căn biệt thự thành phố bên cạnh, đêm đó nàng nói muốn chia tay hoàn toàn với Lộc Hữu Thanh, cô đã đau khổ cầu xin nhưng không nhận được bất kỳ sự mủi lòng nào từ nàng. Sau đó cô đi theo nàng vào phòng, cố chấp nói với nàng những lời dịu dàng, dưới ánh đèn chói mắt của căn phòng lúc ấy, cảm xúc trong đôi mắt cô giống hệt như lúc này.
Tuyệt vọng, thống khổ, không cam lòng, cố chấp, Lộc Hữu Thanh chưa từng thay đổi, cô vẫn là một Lộc Hữu Thanh sẽ phát điên ngay khi Nhan Hạc có chút ý định muốn rời xa. Chỉ là hiện tại, vì tính cách của mình mà cô trở nên tuyệt vọng mệt mỏi, giống như đang thu mình lại trong lớp vỏ ốc.
Lòng Nhan Hạc trở nên chua xót, tim nàng đau thắt lại, đau đớn đến mức muốn khóc, khó chịu như một người sắp chết đuối vì ngạt thở, nàng khao khát nhận được sự cứu giúp, khao khát nhận được sự an ủi của người yêu, vì thế nàng nhắm mắt lại.
Hai cơ thể duyên dáng quấn quýt lấy nhau như đôi rắn đang giao phối, Nhan Hạc áp sát vào cổ Lộc Hữu Thanh, từ bên tai nàng bắt đầu những nụ hô dần xuống xương quai xanh, cảm giác dày đặc khiến người phụ nữ không nhịn được mà rên nhẹ, tiếng th* d*c dồn nén phả bên tai nàng, hơi thở nóng rực phả lên da thịt, làn da trắng ngần dần ửng lên sắc hồng nhạt.
"Ưm." Trán Lộc Hữu Thanh rất nóng, ý thức mơ màng báo cho cô biết mình đã rất mệt mỏi, nhưng tiềm thức lại không thể chìm vào giấc ngủ, phản ứng của cơ thể khiến cô buộc phải tỉnh táo để đắm chìm, trái tim cũng dường như đang rơi xuống vực sâu.
Nụ hôn của Nhan Hạc thật dịu dàng, mỗi tấc da thịt được chạm vào đều dấy lên cảm giác tê dại ngứa ngáy, nàng đang kiên nhẫn từng chút một bóc tách sự bất an trong lòng Lộc Hữu Thanh. Nhưng trái tim cô vốn đã sớm vỡ vụn, chỉ cần chạm nhẹ một chút là sẽ trở nên nát tan không nỡ nhìn, cơ thể dần trở nên nóng bỏng, nhưng lòng cô lại như rơi vào hầm băng.
Thật sự một chút cũng không muốn Nhan Hạc đi, không muốn nàng rời xa mình, nhưng cô có thể làm được gì đây. Cho dù rất muốn giống như trước kia đem nàng khóa chặt bên người, biến thành một thế giới chỉ có hai người bọn họ, nhưng không thể được, A Hạc sẽ tức giận, cô dốc hết sức ép xuống sự cố chấp của mình, để bản thân chủ động chìm đắm trong cuộc tình này.
Thế nhưng nước mắt lại không tự chủ được mà chảy xuống từ khóe mắt, làm ướt đẫm drap giường, theo những cảm xúc tích tụ mà quấn quýt rơi xuống đầu ngón tay.
Nụ hôn đột ngột dừng lại, khựng lại giữa chừng, Lộc Hữu Thanh mở mắt trong trạng thái nửa tỉnh nửa say, vào khoảnh khắc này cô đã quên mất việc ngụy trang, sự thống khổ lẫn lộn với vẻ mê ly không chút che giấu hiện rõ trong mắt Nhan Hạc.
"A Hạc..." Giọng cô run rẩy, Nhan Hạc ẩn mình trong bóng tối mờ ảo khiến cô không nhìn rõ mặt, cô có chút bất an, đầu ngón tay cuộn lại trong lòng bàn tay.
"Thật ra cậu cũng chẳng muốn làm chuyện này vào tối nay đâu đúng không." Nhan Hạc ngồi dậy, cúi người ghé sát vào Lộc Hữu Thanh, những giọt nước chảy xuống từ cằm nàng rơi trên má cô, nàng đưa tay vén lọn tóc bên tai cô ra sau, dưới ánh mắt run rẩy của cô, nàng tiếp tục dịu dàng ngậm lấy đôi môi cô, "Chỉ là một kiểu nghi thức cho lần cuối cùng thôi."
"Vẫn cảm thấy mình sẽ rời đi sao?" Trán nàng tựa vào trán Lộc Hữu Thanh, quyến luyến nhìn cô trong bóng tối, nơi đáy mắt là nỗi đau thâm trầm.
Tiếng của Lộc Hữu Thanh đột ngột im bặt, cô ngẩn ngơ nhìn vào đôi mắt đang lấp lánh ánh sáng mờ ảo của Nhan Hạc. Sao nàng lại biết được suy nghĩ trong lòng cô, cho nên nàng định rời đi trước sao? Muốn dứt khoát rời bỏ cô giống như trước đây sao, nhanh quá vậy, cô cứ ngỡ ít nhất cũng phải chờ đến lúc bình minh chứ.
Không muốn chia xa chút nào.
Sự bàng hoàng khiến Lộc Hữu Thanh theo bản năng vươn tay ôm chặt lấy Nhan Hạc, cô thu mình trong lồng ngực nàng, cả người phát run, đánh cược tất cả mà nói ra tâm tư chân thật nhất trong cơn đau đớn: "Đừng đi, đừng rời xa, đừng rời bỏ mình."
Giọng cô run rẩy, còn lẫn thêm vài phần khàn đặc, nghe vào lòng đau xót vô cùng. Trong lòng Lộc Hữu Thanh tràn ngập nỗi khổ sở, cô cảm thấy Nhan Hạc sắp sửa rời bỏ mình rồi, vì bệnh của cô vẫn chưa khỏi, vì lúc nãy cô lỡ lời nói ra sự thật là bệnh mình vẫn chưa tốt lên, những điều này không nghi ngờ gì chính là phán quyết tử hình dành cho cô.
Nhan Hạc bị cô ôm chặt, không có bất kỳ động tác nào, hai cơ thể dán sát vào nhau không có lớp quần áo che chắn, tiếng tim đập nghe rõ mồn một, dần dần cùng chung một nhịp điệu bên tai. Lộc Hữu Thanh cố nén không để mình rơi lệ, nhưng vẫn không nhịn được mà ôm lấy Nhan Hạc khóc nức nở, cô rất sợ hãi nàng sẽ đi mất.
"Tại sao cậu lại cảm thấy mình sẽ rời bỏ cậu chứ?" Sau một hồi im lặng thật dài, Nhan Hạc mới lên tiếng trong nỗi đau đớn tột cùng giữa tiếng nức nở, nàng nghiêng đầu tựa vào cổ Lộc Hữu Thanh, nước mắt tuôn rơi lã chã.
"Xin lỗi... mình xin lỗi." Nhan Hạc rốt cuộc không chịu đựng nổi cơn đau trong lòng, nàng ôm lấy Lộc Hữu Thanh mà khóc thành tiếng, là do nàng đã khiến cô quá thiếu cảm giác an toàn, là nàng đã làm cô trở nên cố chấp và nhạy cảm như vậy.
Nếu không phải nàng cứ luôn muốn rời đi một cách quyết liệt, một chút cũng không muốn đối mặt với cô, vừa thấy cô là muốn chạy trốn, thì có lẽ tình trạng của Lộc Hữu Thanh đã không trở nên tồi tệ đến thế, cô sẽ không nhạy cảm đến mức chỉ cần nhận ra nàng có chút gì đó không ổn là muốn thu mình vào vỏ bọc không dám đối diện, để rồi trở thành bộ dạng không thể cứu vãn như hiện tại.
Nhan Hạc ôm siết lấy Lộc Hữu Thanh, vùi đầu vào cổ cô để ngửi lấy mùi hương trên người cô, vừa khóc vừa nói lời xin lỗi.
Cảm xúc đau khổ của Lộc Hữu Thanh bỗng chốc khựng lại, cái đầu đang phát sốt của cô vẫn chưa kịp hiểu rõ tại sao Nhan Hạc lại xin lỗi mình, nhưng cô không thích nàng nói như vậy, cô sẽ đau lòng. Vì thế cô nâng khuôn mặt nàng lên để nàng nhìn mình, từng chút một hôn đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng.
"A Hạc đừng khóc, mình sẽ đau lòng lắm." Cô ôm lấy Nhan Hạc, rõ ràng chính cô cũng đang rơi nước mắt, lời nói chẳng được tròn vành rõ chữ, nhưng vẫn muốn nói từng câu từng chữ bảo nàng đừng khóc, khóe mắt đỏ hoe, nơi đáy mắt tràn đầy sự bướng bỉnh.
"A Hạc không làm sai gì cả, là do mình quá cố chấp làm cậu đau lòng, cậu rời bỏ mình là lẽ đương nhiên, cho nên cho dù bây giờ cậu muốn đi, mình cũng..." Cô hít một hơi thật sâu, "Mình cũng tuyệt đối sẽ không nói gì cả, cũng sẽ không đi tìm cậu đâu."
Nhìn nàng qua tầm mắt mờ sương, đôi mắt đen nhánh xinh đẹp của Lộc Hữu Thanh như cất giấu ánh trăng, chảy tràn nơi đáy mắt một dòng sông sáng nhạt, nhưng đôi mắt đẹp đẽ ấy lại đầy rẫy sự khiếp đảm. Thật ra cô không muốn chút nào, nhưng vẫn phải giả vờ như mình rất hiểu chuyện để Nhan Hạc được yên tâm.
Nhan Hạc cụp mắt xuống, hàng mi khẽ run rẩy che giấu nỗi đau. Từ lúc nàng và Lộc Hữu Thanh quen biết đến nay, cô chưa bao giờ bày tỏ bất kỳ sự bất mãn nào với nàng, ngay cả đến lúc này, cô vẫn cho rằng mọi chuyện đều là lỗi của mình.
Nhan Hạc đột nhiên cong môi nở nụ cười chua xót, nàng nhìn Lộc Hữu Thanh, nghẹn ngào lên tiếng: "Thật không?"
"Thật mà, A Hạc đi nhanh đi, mình, mình sẽ tự sống tốt một mình, sẽ không làm cậu phải lo lắng đâu." Lộc Hữu Thanh cảm thấy trái tim mình như bị từng nhát dao đâm xuyên qua, cô muốn nàng nhanh chóng đi đi, chút sức lực cuối cùng đã không còn đủ để duy trì vẻ mặt ổn thỏa này nữa, cô giống như một con búp bê sứ bị ném lên không trung, sắp sửa vỡ tan tành.
"Cho nên ngay cả khi mình không muốn đi, cậu cũng muốn đuổi mình đi sao?"
Lộc Hữu Thanh đột nhiên ngẩng đầu, trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn nàng, cô tưởng mình vừa phát sốt vừa uống say nên nghe nhầm, cô sợ sau cơn mừng rỡ cực độ lại là vấp ngã đau đớn. Cô thậm chí không dám nói lời nào, chỉ dồn dập th* d*c nhìn Nhan Hạc, mong chờ nàng nói tiếp.
Cô không muốn mở lời thì để Nhan Hạc nói, nàng nâng mặt cô lên, để cô thấy được sự kiên định và chân thành trong mắt mình, nàng nắm tay cô đặt lên ngực mình, để cô cảm nhận được trái tim nàng đang đập rộn ràng vì cô.
"Mình biết, cậu vẫn rất để ý những chuyện mình làm trước kia, sẽ sợ mình đột ngột rời bỏ cậu. Tối nay mình đã thấy những chai rượu cậu uống hết để trong ngăn tủ, mình cứ ngỡ mình sẽ tức giận và cảm thấy bị lừa dối như trước kia, nhưng không hề. Lộc Hữu Thanh, cậu có biết khi nhìn thấy những chai rượu đó mình nghĩ gì không, mình rất muốn khóc, muốn đi tìm cậu để ôm lấy cậu, để cậu không phải vì mình của trước kia mà cảm thấy sợ hãi nữa."
"Xin lỗi, mình đã làm cậu chịu quá nhiều khổ cực, vì mình mà cậu không dám thể hiện con người thật, mỗi lời nói hành động đều lo lắng mình có tức giận mà bỏ đi không, mình đã khiến cậu quá thiếu cảm giác an toàn. Lộc Hữu Thanh của mình vì mình mà đau lòng đến thế, sao mình có thể rời đi được chứ, mình thực sự xin lỗi, tất cả đều là tại mình."
Vì không muốn làm Nhan Hạc buồn hay tức giận, Lộc Hữu Thanh đã làm quá nhiều, quá nhiều chuyện rồi, cô âm thầm chịu đựng những nỗi đau đó, Nhan Hạc rất hận bản thân tại sao đến tận bây giờ mới hiểu ra.
Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống, nhưng lúc này Nhan Hạc chẳng còn thời gian để lau đi, vì người yêu của nàng cũng đang rơi lệ, khóc đến mức như một người làm từ nước mắt.
Trải qua một đêm đại hỷ đại bi rồi lại đại hỷ, Lộc Hữu Thanh đã chẳng còn chút sức lực nào, cô ôm lấy Nhan Hạc, người mềm nhũn như không xương, giọng nói cũng khàn đến mức không ra hơi.
"A Hạc..." Nhan Hạc nói nhanh quá, cô còn đang phát sốt nên chưa thể lập tức hiểu hết ý tứ của nàng, nhưng cô nghe thấy nàng nói "Lộc Hữu Thanh của mình", chỉ một câu này thôi đã đủ để xoa dịu mọi nỗi đau trong lòng cô.
Cô là của A Hạc, A Hạc nói cô là của nàng, cô không bị bỏ rơi.
Lộc Hữu Thanh gắt gao tựa vào cổ Nhan Hạc, nước mắt giàn giụa, "Mình là của cậu, mình là của A Hạc, A Hạc cậu nhắc lại lần nữa được không, xin cậu đấy."
Nhan Hạc ôm lấy thân thể cô, nhẹ nhàng v**t v* lưng cô để trấn an, ngoan ngoãn lặp lại từng câu: "A Hạc là của Lộc Hữu Thanh, Lộc Hữu Thanh là của A Hạc, A Hạc là của Lộc Hữu Thanh, Lộc Hữu Thanh là của A Hạc..."
"Mình là của A Hạc, A Hạc là của mình." Lộc Hữu Thanh xúc động đến rơi lệ, cô hôn Nhan Hạc loạn xạ, không nhịn được mà cắn nhẹ vào vành tai nàng, nghe thấy bên tai một tiếng hừ nhẹ cô mới thực sự chắc chắn mình không nằm mơ.
"A Hạc sẽ không rời đi chứ, A Hạc sẽ không, sẽ không bỏ mình đi đúng không?" Lộc Hữu Thanh nâng khuôn mặt Nhan Hạc, vội vã muốn biết câu trả lời, người cô nóng lên dữ dội, dường như chỉ cần nhắm mắt lại là sẽ ngất đi, nhưng tiềm thức không cho phép cô ngủ, nếu không nghe được lời hứa của Nhan Hạc, cô tuyệt đối không thể thực sự nhắm mắt.
Nhan Hạc nhìn cô sâu sắc, không trả lời, ngay khi một khoang nhiệt huyết của Lộc Hữu Thanh sắp sửa nguội lạnh, Nhan Hạc đột nhiên buông cơ thể cô ra, dưới ánh mắt ngơ ngác của cô, nàng đi tới bên tủ đầu giường, cúi người xuống không biết đang làm gì.
"A Hạc?" Cô nghi hoặc gọi một tiếng.
Nhan Hạc nhanh chóng đứng dậy, trong tay nàng có thêm một vật, nó phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo nhàn nhạt trong căn phòng mờ tối, còn chưa đợi Lộc Hữu Thanh nhìn rõ thì đã nghe thấy một tiếng "tạch" quen thuộc của khóa cơ khí, ngay sau đó Nhan Hạc lên giường, đem đầu còn lại của vật đó khóa vào cổ tay trái của Lộc Hữu Thanh.
Đi cùng với xúc cảm lạnh lẽo của kim loại và sự chấn động trong cảm giác của Lộc Hữu Thanh, là giọng nói khàn khàn đầy kiên định của Nhan Hạc.
"Dùng cái này để khóa chúng ta lại với nhau, đêm nay dù có xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng sẽ không tách rời."