Sau Khi Thoát Kịch Bản

Chương 2



Những năm qua, để làm bàn đạp ngược luyến cho Lâm Tĩnh An và Khương Vân Nhu, đến cả ta cũng không nhớ nổi mình đã đắc tội bao nhiêu người.

Vốn dĩ trong kinh thành đã có vô số quyền quý chỉ cần động một ngón tay là có thể bóp c.h.ế.t một tiểu quận chúa như ta, huống hồ ta còn không biết điều mà gây chuyện khắp nơi như vậy.

May mắn thay, nhờ sự chống lưng của thứ logic kỳ quái nào đó, nữ phụ ác độc như ta vẫn ngoan cường sống đến hôm nay, cuối cùng cũng khiến Lâm Tĩnh An đích thân nói ra lời hủy hôn trước mặt mọi người.

Đúng vậy, tuy bọn họ đã sớm tư định chung thân, nhưng hôn sự giữa ta và Lâm Tĩnh An lại dai dẳng chẳng khác gì chính bản thân ta.

Bên phía bọn họ hết hiểu lầm rồi chia xa, chia xa rồi làm lành không biết bao nhiêu lần, vậy mà hôn ước này vẫn ngoan cường tồn tại.

Bất kể nữ chính đau khổ bất lực đến thế nào, nam chính vẫn không chịu hủy hôn, khiến hôn ước giữa ta và chàng hết lần này đến lần khác trở thành cái gai ngăn cách giữa hai người.

Ông trời có mắt, cốt truyện sắp đến hồi kết, cuối cùng nam chính cũng chịu hủy hôn với ta, trời mới biết ta đã chờ ngày này bao lâu rồi.

Hiện giờ cốt truyện của ta sắp hoàn toàn kết thúc, đến ngày mai, những chuyện ác ta từng làm sẽ truyền đến tai bệ hạ, người nổi trận lôi đình, tước bỏ phong hào của ta rồi đuổi ta khỏi kinh thành.

Còn ta vì không cam lòng nên sẽ tìm cách bỏ trốn để trả thù bọn họ, cuối cùng bị quan binh truy đuổi rồi đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ, từ đó không còn bất cứ uy h.i.ế.p nào đối với nam nữ chính nữa.

Ta cố nuốt xuống cả bụng lời thô tục, quay sang nhìn đống hoàng kim lấp lánh trong phần thưởng, lòng tràn đầy mong đợi chuẩn bị nghênh đón kết cục của mình.

Ngay sau đó, một đám quan binh đã tràn vào con hẻm hẻo lánh, ai nấy đều lạnh lùng nghiêm nghị, tay cầm trường kiếm, bao vây kín lấy ta.

Ta mờ mịt ngẩng đầu lên, thầm nghĩ cốt truyện gấp gáp đến vậy sao?

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Người đến lại là người quen.

Đám quan binh vây quanh ta dần lui sang hai bên, nhường ra một con đường rộng rãi.

Một cỗ xe ngựa bằng gỗ mun dừng ở đầu ngõ, hộ vệ vén rèm xe lên, một nam t.ử trẻ tuổi mặc cẩm bào đen đỏ bước xuống, chậm rãi đi đến trước mặt ta.

Ta ngồi xổm dưới đất, còn hắn từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng đ.á.n.h giá ta, khí thế bức người.

Khóe môi hắn hơi nhếch lên, vừa mở miệng đã là lời châm chọc:

"Bị người mình yêu ruồng bỏ như vậy, cảm giác thế nào?"

Ta không đáp, trong lòng lại vô cùng sầu não.

Mấy năm nay vì làm nhiệm vụ, ta đã đắc tội không ít người, trong đó không thiếu quyền quý thế gia.

Vị đại nhân trước mắt chính là một trong số đó, cũng là người có lai lịch lớn nhất.

Tạ Ngọc Chương, vị Thủ phụ trẻ tuổi nhất của Đại Chu.

Tuy là con thứ xuất thân, nhưng thủ đoạn cứng rắn tàn nhẫn, tâm cơ sâu không lường được, giẫm lên vô số người mới từng bước leo lên địa vị cao, quyền khuynh triều dã.

Đồng thời, hắn cũng là đại phản diện mạnh nhất của thế giới này, giai đoạn đầu nhẫn nhịn ẩn mình, giai đoạn sau điên cuồng đối đầu với nam chính, là nhân vật duy nhất có thể thật sự làm nam nữ chính bị thương, thậm chí hành hạ bọn họ đến mức chỉ còn thoi thóp.

Quả đúng là niềm hy vọng của phe phản diện, hoàn toàn khác một trời một vực với loại pháo hôi hạ thấp trí thông minh như ta, suốt ngày chỉ biết tự làm tự chịu.

Niềm hy vọng của phe phản diện trước mắt không nhận được câu trả lời, sắc mặt lập tức trầm xuống, hơi khom người ngồi xổm trước mặt ta, đôi mắt đen thẳm u ám nhìn chằm chằm vào ta.

Cảm giác áp bức của bậc thượng vị ập tới, ta không nhịn được hơi ngả người ra sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ Ngọc Chương đưa tay khẽ chạm vào khóe mắt ta, trên đầu ngón tay lập tức dính một giọt nước.

Có lẽ vừa rồi ta thật sự quá vui, nên còn chưa kịp lau sạch nước mắt.

Theo như ta biết, Tạ Ngọc Chương có tính sạch sẽ, vậy mà hắn lại đầy vẻ nghiền ngẫm xoa nhẹ giọt nước mắt ấy ra, cười lạnh liếc ta một cái rồi cất giọng chế giễu:

"Không dám nói sao?"

Ta suy nghĩ một lúc về câu hỏi của hắn, rồi yếu ớt đáp:

"Chàng ấy đâu có ruồng bỏ ta..."

Nói cho cùng, là ta chủ động làm kẻ si tình bám riết, bây giờ cũng là ta chủ động không bám nữa, vậy thì phải là ta bỏ chàng mới đúng.

Nữ phụ làm l.i.ế.m cẩu cũng có tôn nghiêm chứ.

Thế nhưng, nữ phụ vừa bảo vệ được chút tôn nghiêm của mình đã lập tức bị bóp cổ cảnh cáo.

Sắc mặt Tạ Ngọc Chương âm trầm đến đáng sợ, gằn từng chữ:

"Chấp mê bất ngộ, đến nước này mà nàng vẫn còn thích hắn?"

Thích hay không thích cái gì chứ, đó gọi là tinh thần nghề nghiệp, đều là phản diện cả, chẳng lẽ không thể thông cảm cho nhau một chút sao?

Nhưng ta không dám cãi lại hắn như trước nữa.

Dù sao trước đây còn có nhiệm vụ chống lưng, còn bây giờ cãi lại hắn chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.

Hồn vía ta gần như bay sạch, liều mạng nắm lấy cổ tay hắn, chỉ sợ hắn nhất thời kích động sẽ trực tiếp tiễn ta cưỡng chế rời khỏi thế giới này.

Trông Tạ Ngọc Chương còn sốt ruột hơn cả ta, khóe mắt đỏ lên, căm hận nhìn ta, nhất quyết đòi cho bằng được một câu trả lời.

Xin đấy, người đang bóp cổ ta là ngươi, ngươi tủi thân cái gì chứ...

Giằng co một lúc, đầu óc ta nóng lên, buột miệng thốt ra:

"A Ngọc... ta đau."

Nghe vậy, Tạ Ngọc Chương, người trước nay luôn giấu kín hỉ nộ, bỗng biến sắc, lập tức buông tay, lùi thẳng về sau mấy bước.

... Ta đâu phải ma đầu gì khiến người ta nghe tên đã biến sắc, phản ứng này có hơi quá rồi thì phải.

Nhưng ngoài dự liệu, mục đích của ta lại đạt được.

Thật ra Tạ Ngọc Chương cũng không dùng sức, nhưng ta vẫn giả vờ ho khan vài tiếng, làm đủ bộ dáng yếu đuối đáng thương.

Trong lòng điên cuồng tính toán xem phải làm thế nào để nhân cơ hội này thoát thân, khiến Tạ Ngọc Chương tha cho ta một lần.

Ta còn chưa kịp nghĩ xong, đã thấy Tạ Ngọc Chương thần sắc khó lường nhìn ta, lạnh lùng ra lệnh với hộ vệ đang chờ lệnh bên cạnh:

"Đưa nàng về phủ. Từ nay về sau, Khương Vân Vi chỉ là người của Tạ phủ."

Ta: "Hả?"