Tạ Ngọc Chương làm phản diện...
Quả thật là chẳng hề kiêng dè, kiêu ngạo đến cực điểm.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Mà ta cũng nhờ thế được một phen cáo mượn oai hùm.
Tuy rằng nếu chuyện ta bất kính hôm nay truyền ra ngoài, chỉ e mạng nhỏ của ta cũng đi đời ngay lập tức.
Làm một phản diện vừa muốn ra oai lại vừa muốn giữ mạng, quả thật chẳng dễ dàng gì.
Tạ Ngọc Chương đọc thánh chỉ xong, hời hợt nói thêm một câu chúc mừng.
Lâm Tĩnh An cũng miễn cưỡng tiếp chỉ, rồi cất lời tạ ân.
Ta ngoan ngoãn đứng yên một bên như con gà cút, lặng lẽ xem náo nhiệt.
Đây mới là màn đối đầu giữa phản diện và nam chính.
So với kiểu trẻ con của ta thì đặc sắc hơn nhiều.
Đang miên man suy nghĩ, bỗng có người vòng tay ôm lấy eo ta.
Tạ Ngọc Chương ghé sát lại, dùng giọng điệu vô cùng thân mật hỏi:
"Vân Vi, Lâm công t.ử thành thân rồi, nàng không chúc mừng một câu sao?"
Nói thật...
Chỉ riêng câu hỏi ấy cùng vẻ mặt của hắn đã khiến ta lập tức suy diễn cả trăm tám mươi lượt trong đầu, cân nhắc đi cân nhắc lại xem rốt cuộc hắn muốn ta chúc mừng...
Hay là không muốn ta chúc mừng.
Lâm Tĩnh An nhìn ta với vẻ mặt đầy phức tạp.
Ánh mắt đề phòng ấy ta đã thấy quá nhiều, cũng quá quen thuộc.
Ta biết chàng sợ ta lại giống như trước đây, ỷ vào hôn ước mà dây dưa không dứt.
Ta vốn muốn nói với chàng rằng, hiện giờ phụ thân và mẫu thân ta đều đã không còn, hệ thống cũng sắp rời đi, sẽ không còn ai ép ta xen vào câu chuyện của hai người nữa.
Nhưng những lời ấy cũng chỉ dừng lại trong lòng.
Cuối cùng, ta chỉ mỉm cười, chân thành nói:
"Chúc hai người bách niên hảo hợp. Lần hôn sự này, mong có thể cùng nhau trọn một đời."
Bằng không...
Lại xuất hiện thêm một cái hệ thống nữa thì ta thật sự sẽ sụp đổ mất.
Thần sắc Lâm Tĩnh An khẽ động, dường như có điều muốn nói.
Nhưng lại bị một tiếng cười khẽ của Tạ Ngọc Chương cắt ngang.
Giọng hắn nhẹ nhàng, đầy vẻ vui thích:
"Ta và Vân Vi đã gửi lời chúc rồi, cũng không quấy rầy thêm nữa."
Ta bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Nói thật, mỗi lần đối diện với nam nữ chính, ta đều cảm thấy một áp lực vô hình, như thể lúc nào cũng bị nhắc nhở rằng đời mình chỉ tồn tại để làm nền cho người khác.
Thà ở Tạ phủ chịu Tạ Ngọc Chương mỉa mai châm chọc còn dễ chịu hơn.
Nghe hắn nói vậy, đám khách khứa đều lộ vẻ tiếc nuối.
...
Đừng nói với ta là các ngươi thật sự mong ta đến cướp thân đấy nhé.
Tạ Ngọc Chương nắm tay ta rời đi, xuyên qua đám đông.
"Vân Vi."
Lâm Tĩnh An gọi ta từ phía sau, theo bản năng ta định quay đầu lại.
Thế nhưng khóe mắt lại thoáng thấy sắc mặt Tạ Ngọc Chương trong nháy mắt tối sầm xuống.
Ta sợ đến mức cứng đờ cả cổ, không dám động dù chỉ một chút, chỉ sợ hơi nghiêng đầu thôi cũng khiến Tạ Ngọc Chương hiểu lầm rằng ta đang quay lại nhìn Lâm Tĩnh An.
Hôm nay chẳng biết Lâm Tĩnh An uống nhầm t.h.u.ố.c gì.
Trước kia ta theo đuổi thế nào cũng chẳng đổi được một cái liếc mắt của chàng, vậy mà giờ lại chủ động đuổi theo.
Chàng đứng trước mặt ta, vẻ mặt đầy do dự, như muốn nói lại thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Ngọc Chương cười lạnh, mỉa mai:
"Lâm đại nhân không ở lại bái đường thành thân, còn đuổi theo chúng ta làm gì?"
Đôi mày Lâm Tĩnh An càng nhíu c.h.ặ.t hơn, cố nén cơn giận.
"Vân Vi, chuyện tình cảm vốn không thể cưỡng cầu, việc hủy hôn này suy cho cùng là ta có lỗi với nàng."
"Khương bá phụ và Khương bá mẫu tuy đã qua đời, nhưng nàng cũng không thể tự cam sa ngã. Nay Vân Nhu đã gả vào Lâm gia, Khương phủ đang bỏ trống, ta sẽ cầu xin bệ hạ để Khương phủ làm nơi cho nàng nương thân. Dù sao ở Tạ phủ... cũng không thích hợp."
Ta: ???
Có phải có chỗ nào đó không đúng rồi không?
Đại ca à.
Nhân thiết của ngươi đúng là ôn nhu đa tình...
Nhưng là ôn nhu với nữ chính, còn đối với ta thì phải lạnh nhạt mới đúng chứ?
Phu nhân Khương Vân Nhu của ngươi vẫn còn đang đứng đó nghe hết đấy!
Sắc mặt Tạ Ngọc Chương từ nãy đến giờ chưa từng khá hơn chút nào, nghĩ đến là đã nhịn cơn giận đến cực hạn.
Chiếc eo sắp bị hắn siết gãy của ta chính là bằng chứng.
Giọng hắn lạnh lẽo như băng:
"Lâm đại nhân, có lẽ ngài bận lo hôn sự nên chưa để ý. Khương Vân Vi hiện giờ là nữ chủ nhân của Tạ phủ, ở Tạ phủ mới là thích hợp nhất."
Lâm Tĩnh An dường như không hiểu ý hắn, theo bản năng quay sang nhìn ta.
Ta cố tỏ ra bình tĩnh.
Có gì mà phải kinh ngạc chứ.
Phản diện vì chọc tức nam chính, mười câu thì đến chín câu là giả.
Nếu không thì sao xứng với danh quyền thần khuấy đảo phong vân, bất chấp thủ đoạn được.
Ngay sau đó...
Tạ Ngọc Chương bỗng cúi người, nhẹ nhàng hôn lên môi ta.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, chỉ thấy lúc hắn ghé lại gần thì đôi mắt khép hờ, hàng mi run lên khe khẽ, hô hấp cũng trở nên gấp gáp, rõ ràng là đang căng thẳng.
Cả đại sảnh lập tức xôn xao.
Ta cũng ngây người.
Ta là một nữ phụ ác độc tận tụy làm nhiệm vụ.
Hiện giờ...
Đã chính thức nghỉ hưu.
Tạ Ngọc Chương là một phản diện đủ tiêu chuẩn, chuyên gây chuyện.
Giờ cũng sắp đến lúc hạ màn.
Nam nữ chính đã thuận lợi thành thân, cốt truyện cũng sắp đi đến đại kết cục.
Sau đó...
Phản diện trước mặt mọi người hôn nữ phụ ác độc.
Thậm chí còn thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn.
Hệ thống tự tắt rồi khởi động lại không biết bao nhiêu lần.
Mỗi lần khởi động xong, nó đều hỏi ta đúng một câu:
"Hôm nay Tạ Ngọc Chương có hôn ngươi không?"
Ta c.h.ế.t lặng, lần thứ một trăm trả lời:
"Có."
Hệ thống gật gù:
"Chắc virus của ta vẫn còn. Để ta khởi động lại lần nữa."
Nói xong, nó lại tự tắt máy.
Ta: "..."