Sau Khi Thú Nhân Vạn Người Ghét Bỏ Nhà Ra Đi

Chương 13



Không lâu sau, mùa đông tới. Vực Sí gần đây thời thời khắc khắc bị phái đi tuần thị ở rừng Ấp La. Lần trước bọn họ xuất môn săn bắn xảy ra ngoài ý muốn chính là ở trong khu rừng này.

Thuộc về lãnh địa của bộ lạc Xích Viêm, vậy mà lại bị thú nhân khác ở bên trong đặt xuống những cạm bẫy trí mạng. Tuy rằng hiện nay cạm bẫy đã toàn bộ bị phá bỏ, nhưng vẫn như cũ không rõ ràng rốt cuộc là thú nhân của thế lực phương nào làm ra.

Gần đây lại phát hiện ra dấu vết xâm nhập, cho nên bộ lạc gia tăng lực lượng tuần thị đối với khu rừng đó. Lúc rảnh rỗi không có việc gì, ta cũng sẽ đi theo Vực Sí cùng đi. Lộ trình không tính là ngắn, hai người đều biến thành thú hình.

Ta nằm bò trên người sư tử, cái vuốt bao phủ lớp lông tơ ngắn nhỏ túm lấy lớp bờm của hắn, tìm một vị trí vô cùng thoải mái để ngủ một giấc. Thông thường chợp mắt một lát, lúc tỉnh lại là đã đến nơi rồi.

Rừng Ấp La gần đây đổ một trận tuyết nhỏ, vạn vật bao phủ một lớp tuyết mỏng, bạc trang tố khỏa. Hứng thú chơi đùa nổi lên, ta ở trong tuyết nhảy tới nhảy lui lưu lại những dấu chân nhỏ. Cảm thấy có chút lạnh, lại nhảy nhảy trở về bên cạnh sư tử, ở phần bụng ấm áp của hắn cọ cọ.

Vực Sí cúi đầu, cái đầu vụng về lại thân thiết dán sát lại gần: "Tiêu Tiêu, ta đi bên kia xem thử." Hắn nói: "Ngươi ở lại cùng mọi người đi, ta sẽ nhanh chóng quay lại thôi."

"Được, chú ý an toàn." Suýt chút nữa là chậm trễ chính sự rồi.

Vực Sí rời đi, ta cũng biến trở về hình người, căn cứ vào những tuyến tác lưu lại trong rừng, tiến hành một lần chiêm tinh. Phương đông, đồ đằng Lang. Kết quả chiêm tinh khiến cõi lòng ta chìm xuống vài phần. Là thú nhân của bộ lạc Ngân Nguyệt sao?

"Các ngươi là ai? Tại sao lại tiến vào lãnh địa của chúng ta!" Đang lúc nghỉ ngơi, ta nghe thấy tiếng của một thú nhân đực nào đó của bộ lạc ở cách đó không xa.

Xoay người lại, liền nhìn thấy hai vị thú nhân không ngờ tới. Lại là Thương Tố và Ty Đồng. Không chỉ có bọn họ ở đây, thú nhân bộ lạc Ngân Nguyệt tới gần mười tên. Tận sâu trong lòng theo phản xạ có điều kiện mà dâng lên một cảm giác ghê tởm.

Ta dời ánh mắt đi, kháng cự mà muốn lập tức rời khỏi nơi này. Thương Tố và Ty Đồng trái lại thần sắc chấn động, dường như việc một lần nữa nhìn thấy ta là chuyện vô cùng không thể tư nghị. Bọn họ đại khái là không liệu tới việc ta chưa chết.

"Lăng Tiêu……?" Thương Tố thất khống tiến lên phía trước vài bước, thác ngạc: "Tiểu Tiêu, là ngươi sao? Tuyệt đối là ngươi rồi. Tốt quá rồi, hóa ra ngươi không có việc gì." Ngữ khí của hắn vậy mà lại mang theo sự khánh hạnh. Thế nhưng hắn có tư cách gì mà nói ra những lời như vậy chứ?

Trong lúc suy tính, Ty Đồng vậy mà bước lên trước không phân thanh hồng hảo bạch mà chộp lấy cánh tay ta: "Dù nói thế nào đi chăng nữa, trước tiên cứ theo chúng ta quay về đã."

"Phải, phải." Thương Tố bừng tỉnh: "Tiểu Tiêu, chúng ta quay về."

Ta hất tay Ty Đồng ra rồi lùi lại phía sau. Rất nhanh đã có tộc nhân chắn trước người ta, ánh mắt cảnh cáo nhìn bọn họ. Ta lạnh lùng nhìn sang, từng chữ một: "Ta không quen biết các ngươi."

"Sao có thể như vậy được!" Giọng của Thương Tố trở nên bén nhọn: "Ta là Thương Tố, trước đây ngươi cùng ta là tốt nhất, sao ngươi có thể không quen biết ta chứ?" Biểu tình của ta không có bất kỳ phản ứng nào.

"Tiểu Tiêu, ngươi mất trí nhớ rồi sao?" Ty Đồng nhỏ giọng nói: "Cho nên mới không về nhà, là vì không nhớ rõ chuyện trước đây nữa rồi sao?"

Thương Tố hạ thấp thanh âm xuống, ta đều không nhớ rõ đã bao lâu rồi hắn không dùng ngữ khí ôn hòa như thế này để nói chuyện với ta nữa. "Tạm thời quên mất cũng không sao hết. Tiểu Tiêu, ngươi qua đây, cùng chúng ta về nhà. Chúng ta sẽ giúp ngươi nhớ lại, có được không?"

Tiếng bước chân phía sau lưng ngày càng gần. Chẳng mấy chốc, tên thú nhân sư tử cao lớn lẫm liệt từ phía sau lưng thân nịch vòng lấy ta, nhỏ giọng hỏi: "Thân ái, bọn họ là ai vậy?"

Thân thể ta ngửa về phía sau, tự nhiên tựa vào trong lòng Vực Sí. Ngữ khí nhạt nhòa: "Không biết." Sau đó mười ngón tay đan chặt vào nhau với hắn, khẽ nghiêng đầu sang một bên: "Chúng ta về nhà thôi."

Vực Sí dường như phát giác ra điều gì đó, nhưng vẫn trăm phương bách thuận mà gật đầu: "Được."

"Lăng Tiêu!" Thương Tố hoàn toàn lộ ra bộ mặt thật, giận dữ gầm lên: "Ngươi còn biết liêm sỉ là gì nữa không! Giữa thanh thiên bạch nhật lại ôm ôm ấp ấp với thú nhân đực, hành vi ph*ng đ*ng như thế này, ngươi……"

Lời còn chưa dứt, người đang ôm lấy ta đã như mũi tên rời cung lao vút ra ngoài. Giữa không trung, hắn hóa thành thú hình, hung hãn vồ ngã Thương Tố đang chửi bới om sòm kia xuống đất. Thương Tố lăn lộn vài vòng, cũng lập tức biến thành thú hình. Tiếng sư tử gầm cùng tiếng sói hú vang vọng khắp bầu trời. Bọn họ điên cuồng lao vào cắn xé lẫn nhau.

Tuy nhiên, sức chiến đấu của cả hai căn bản không cùng một đẳng cấp. Chẳng mấy chốc, Thương Tố đã bị Vực Sí tàn nhẫn giẫm chặt dưới móng vuốt sắc nhọn, không cách nào động đậy, đành uất ức nhắm nghiền mắt lại.

Vực Sí lui lại phía sau rồi biến trở về hình người. Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống kẻ đang chật vật ngã sóng soài dưới đất, đáy mắt phủ đầy sương lạnh, giọng nói lạnh đến thấu xương:

"Ngươi tính là cái thứ gì chứ? Cũng dám dùng thái độ như vậy để nói chuyện với bạn đời của ta. Phế vật." Nói đoạn, ánh mắt cảnh cáo của hắn quét về phía Ty Đồng. Người phía sau cảnh giác dựng đứng đồng tử, sắc mặt cực kỳ khó coi.

"Vực Sí!" Ta lao thẳng tới bên cạnh hắn, đem toàn thân hắn trên trên dưới dưới kiểm tra một lượt. Đoan chắc không chịu tổn thương gì, vết máu dính trên người đều là của Thương Tố, bấy giờ mới thả lỏng xuống.

Ngày hôm đó, đôi bên cuối cùng đành giải tán trong không vui. Việc thú nhân tự ý xông vào lãnh địa quả thực là người đến từ bộ lạc Ngân Nguyệt. Chuyện này liên quan mật thiết đến việc chung sống hòa bình giữa hai bộ lạc, nên sau khi bàn bạc, đôi bên quyết định sẽ tiến hành một cuộc đàm phán chính thức về vấn đề rừng Ấp La cùng chuyện của ta.

Bộ lạc Ngân Nguyệt mạo phạm trước, địa điểm đàm thoại đặt tại Xích Viêm. Có liên quan tới ta, cho nên ta cũng nhận được lời mời.

Có việc bị chậm trễ, ta đi tới hiện trường sau Vực Sí. Còn chưa tiến vào phòng, đã nghe thấy tiếng ai hào của hắn vọng ra: "Nếu như Tiêu Tiêu đi rồi, ta tuyệt đối không thiết sống một mình nữa——"

Trầm mặc một lúc, phụ thân của hắn khuyên giải: "Ngươi trước tiên đừng có bi quan như thế. Còn nữa, lời này không phải dùng như vậy đâu."

Vực Hiên trước nay vẫn thích trêu chọc hắn, giống như châm ngòi thổi gió mà nói: "Ngươi xong đời rồi, thú thê của ngươi sau khi khôi phục ký ức là không cần ngươi nữa đâu nha." Vực Sí xé lòng nát ruột: "Ngươi có tin là bây giờ ta chết cho ngươi xem luôn không!"

Ta bất lực thở dài, không nỡ để hắn tiếp tục nghĩ ngợi lung tung tự dọa chính mình nữa. Ta nhấc chân bước vào trong: "Vực Sí." Sau khi lần lượt chào hỏi mọi người một tiếng, ta ngồi xuống vị trí của mình, không hề cự tuyệt bàn tay đang dính người vô cùng, cứ thế nắm chặt lấy tay ta của Vực Sí.

Ta khẽ c*n m** d***, mở miệng nói ra sự thật: "Xin lỗi mọi người, có một chuyện ta luôn giấu giếm bấy lâu nay. Ta phân minh không hề quên đi những chuyện trong quá khứ. Những năm tháng sinh sống ở bộ lạc Ngân Nguyệt kia vô cùng thống khổ, nơi đó cũng đã sớm vứt bỏ ta rồi. Cho nên, ta không muốn, và cũng tuyệt đối không bao giờ quay trở về nữa."

Bàn tay đang nắm lấy tay ta chợt dùng lực, Vực Sí nhìn ta, trong mắt không có nửa phân trách cứ. Chỉ có đầy ắp sự xót xa: "Tiêu Tiêu……"

Trên mặt mọi người đều hiển hiện ra thần sắc ngoài ý muốn. Cho dù tịnh không rõ ràng ta cụ thể đã gặp phải những chuyện gì, rốt cuộc có phải là lời nói từ một phía của chúng ta hay không. Phiến khắc sau, thanh âm hùng hậu của thủ lĩnh đại nhân vẫn đốc định tuyên cáo:

"Ngươi là một phần tử của bộ lạc Xích Viêm, là tộc nhân và đồng bạn của chúng ta, cũng là bạn đời của Vực Sí. Điểm này vĩnh viễn sẽ không thay đổi." Vành mắt ta chua xót, tia bất an cuối cùng tận sâu trong lòng cũng theo đó mà tan biến. "Đa tạ thủ lĩnh đại nhân."

Sau đó, ta nhìn thấy cha mẹ đã xa cách từ lâu. Không biết tại sao, bọn họ so với trong ký ức của ta trông có vẻ mỏi mệt hơn rất nhiều, cũng không còn tinh thần đến thế nữa rồi. Nhìn thấy ta, bọn họ vậy mà lưu lộ ra biểu tình kinh hỷ và khánh hạnh.

Thần thái và ngữ khí nói chuyện với ta cũng mười phần ôn hòa, nhu thuận, khiến ta quả thực hoài nghi bọn họ có phải là nhận nhầm ta thành Thê Tầm rồi hay không.

"Tiểu Tiêu, chúng ta tới đón ngươi về nhà đây. Ngươi không có việc gì quả thực là tốt quá rồi. Kỳ thực…… ta và phụ thân ngươi đều đặc biệt nhớ ngươi. Phải rồi, còn có đệ đệ ngươi nữa. Nghe đám người Thương Tố nói ngươi mất trí nhớ rồi sao? Không nhớ ra được cũng không sao hết, đệ đệ ngươi rất ưu tú, sẽ giúp đỡ ngươi khôi phục lại thôi."

Có lẽ là sự thất vọng đã sớm tích lũy đủ rồi. Nghe bọn họ nói như vậy, tận sâu trong lòng ta không dấy lên nổi nửa phân sóng gió.

"Ta đâu cũng không đi hết." Ta ngước mắt, nhạt giọng nói: "Nơi này mới là nhà của ta. Còn về các ngươi—— ta không quen biết, cùng ta không có bất kỳ quan hệ nào cả."

Bọn họ bất duyệt nhíu mày: "Cái đứa trẻ này, nói cái loại lời gì thế hả? Chúng ta sinh ngươi nuôi ngươi, vất vả cực khổ nuôi ngươi khôn lớn, ngươi liền đối với chúng ta phủi sạch quan hệ thế này sao?"

Ta mắt điếc tai ngơ. Cho dù bọn họ nói cái gì, quyết tâm tuyệt đối không quay về của ta cũng không dao động, hơn nữa còn đem bọn họ coi như người xa lạ mà đối đãi. Cuối cùng, bọn họ "nguyên hình tất lộ" rồi. Thần tình tranh vanh mà chỉ trích ta:

"Tiểu Tầm đã nói cho chúng ta biết rồi, chuyện ngã xuống nước năm đó hoàn toàn là lỗi của ngươi! Chuyện ngươi hại nó ngã xuống nước chúng ta đều không truy cứu nữa rồi, ngươi vậy mà còn biết bao không biết tốt xấu như thế này! Lăng Tiêu, ngươi đúng là hủ ác bất tuân. Sẽ có một ngày, ngươi tuyệt đối sẽ hối hận cho xem. Tới lúc đó đừng có tới cầu xin chúng ta khất lân ngươi."

Vốn dĩ ở bên cạnh ta cảnh giác khắc chế Vực Sí lập tức xù lông lên chắn trước người ta. "Câm miệng! Hai cái thứ già mà không chết ngu xuẩn kia. Còn dám nói thêm một câu nữa có tin là ta đánh rụng răng các ngươi luôn không?"

Vực Sí tức giận không nhẹ, nắm đấm siết chặt nổi đầy gân xanh. Sợ hắn thực sự xung động đánh người, ta vội vàng tiến lên trước ôm lấy cánh tay hắn để an ủi. Cũng may thủ lĩnh cũng mở miệng giải vây, phất phất tay: "Mau chóng đem hai kẻ điên ngôn điên ngữ này mang đi đi."

Sau đó Vực Sí cũng dắt ta rời khỏi nơi đó. Đi ra ngoài, ta vậy mà nhìn thấy Ha Lợi cố mẫu và Mặc Tùng cố phụ rồi. Ha Lợi cố mẫu từ xa đã hướng ta vẫy vẫy tay, ngữ khí tràn ngập sự lân ái: "Tiểu Tiêu. Tối nay dắt Tiểu Sí cùng về nhà dùng cơm tối nhé?"

Hai người nắm tay nhau đi về phía bọn họ. Ta cong cong mắt cười, khai tâm mà đáp ứng: "Được nha."

cha mẹ trước đây nhìn thấy một màn này. Không thể tin nổi mà mục đổ ta lướt qua bọn họ, hướng về phía cặp phu phụ phía trước kia mà sải bước đi tới.