Sau Khi Tiên Quân Nhận Nhầm Kẻ Thù

Chương 17



​“Nếu chính con không giữ vững bản thân, người ngoài có ra sức giúp cũng bằng thừa.”

​Vân Phù Nguyệt biết lão phu nhân thực lòng muốn tốt cho mình, liền ngoan ngoãn đáp: “Cảm ơn tổ mẫu đã lo liệu chu toàn, cháu đều nghe theo lời người.”

​Nàng vốn dĩ không hề có ý định thành thân ở nhân gian. Hơn nữa qua lời tổ mẫu, Tần gia rõ ràng không phải là nơi chốn tốt lành gì, nàng lại càng không thể gả.

​Thấy Vân Phù Nguyệt thông suốt lý lẽ, Giang lão phu nhân tỏ ra vô cùng hài lòng, dứt khoát quyết định: “Chuyện này cứ chốt như thế.”

​“Được rồi, ai nấy mau về làm việc của mình đi.”

​Lúc đứng dậy, Giang lão phu nhân lại liếc nhìn con thỏ một cái: “Mau bế nó đi cho ta, nhìn thôi đã thấy ngứa mắt rồi!”

​Bốn vạn lượng bạc đủ để dựng nửa cái Giang gia này rồi đấy! Đúng là cái nợ đời mà!

​Giang Tri Uẩn vội ra hiệu cho gã sai vặt ôm thỏ đi, còn bản thân thì hớn hở tiến đến đỡ lấy lão phu nhân: “Để cháu đưa tổ mẫu về phòng. Người ngồi lâu chắc mỏi mệt rồi, về cháu bóp chân cho người nhé.”

Thư Sách

​“Anh đúng là khéo nịnh,” Lão phu nhân hừ nhẹ một tiếng.

​“Mấy ngày nay tổ mẫu ngủ không ngon, cháu vừa hỏi xin được bài t.h.u.ố.c ngâm chân hay lắm. Về dùng ngay bảo đảm đêm nay người sẽ ngộ một giấc thật ngon.” Giang Tri Uẩn ngoan ngoãn lấy lòng.

​“Cũng coi như anh có tấm lòng. Bài t.h.u.ố.c gì đấy, có thật sự hiệu quả không?”

​“Chắc chắn hiệu quả ạ. Cháu còn học cả kỹ thuật bấm huyệt lòng bàn chân nữa, bấm cho tổ mẫu một trận thì nhất định có tác dụng.”

​Bóng dáng cả đoàn người dần xa, tiếng cười vui vẻ của lão phu nhân vạch qua không gian, nỗi muộn phiền vừa rồi coi như tan biến sạch sẻ.

​Vân Phù Nguyệt khẽ mỉm cười. Bảo sao nhị ca lại được chiều chuộng đến thế, huynh ấy quả thực có cái tài này.

​Giang Phù Anh chép miệng hai tiếng, không nói gì nhưng đủ hiểu ý.

​“Được rồi, giải tán thôi.”

​Cha mẹ họ Giang phải vội vàng đi lo liệu chuyện dọn dẹp viện t.ử, ngay cả người con trai cả và con gái lớn hiếm khi trở về cũng chẳng kịp trò chuyện đôi câu.

​Vân Phù Nguyệt và Giang Trãn Phong lần lượt trở về viện của mình, Giang Phù Anh thì trở về Tương Vương phủ. Nếu không về e là Tương Vương lại sang đòi người.

​Màn đêm vừa buông xuống, Vân Phù Nguyệt nương theo ánh trăng lặng lẽ lẻn vào Thanh Ngô Viện của Giang Tri Uẩn. Huỳnh ấy vẫn chưa về, ánh nến trong phòng ngủ khá mờ nhạt. Vân Phù Nguyệt né tránh hạ nhân rồi trèo qua cửa sổ nhảy vào trong.

​Yêu thỏ được nuôi ngay trong phòng Giang Tri Uẩn, huynh ấy còn đặc biệt làm cho nó một cái ổ nhỏ cao chừng nửa người.

​Vân Phù Nguyệt tìm thấy con thỏ, bắt ấn quyết gọi nó thức dậy.

​Nó đã truyền một nửa tu vi cho Giang Tri Uẩn, tổn hại đến bản nguyên nên ngất đi từ bấy đến giờ.

​Con thỏ mở mắt ra nhìn thấy Vân Phù Nguyệt thì toàn thân run lên bần bật. Tuy lúc ngày nàng từng nói giúp nó, nhưng không hiểu sao mỗi khi nhìn thấy nàng, nó lại trào dâng một cảm giác sợ hãi từ trong bản năng.

​“Ta hỏi gì ngươi đáp nấy. Bằng không, ta đưa ngươi về được thì cũng có thể khiến ngươi biến mất không dấu vết. Nghe rõ chưa?” Vân Phù Nguyệt thấp giọng đe dọa.

​Yêu thỏ vội vã gật đầu lia lịa.

​“Các ngươi ra khỏi Yêu giới bằng cách nào?”

​Yêu thỏ rụt rè đáp: “Là Khanh Quyết đại nhân thả chúng tôi ra.” Nghe giọng thì đây là một nữ yêu còn khá nhỏ tuổi.

​“Khanh Quyết đại nhân là ai? Việc các ngươi gom vơ vét tiền tài ở nhân gian cũng là do hắn chỉ thị?” Vân Phù Nguyệt hỏi.

​Yêu thỏ ngơ ngác: “Khanh Quyết đại nhân thì chính là Khanh Quyết đại nhân thôi ạ.” Nó không dám nói dối, đành thật thà khai báo: “Đúng vậy.”

​Vân Phù Nguyệt quan sát phản ứng của nó rồi lại hỏi: “Vì sao phải gom góp tiền bạc?”

​“Để nghênh đón Yêu Vương điện hạ.”

​Giọng điệu của yêu thỏ mang theo vài phần thành kính: “Chúng tôi phải sửa sang lại cung điện cho Yêu Vương điện hạ. Vàng bạc ở nhân gian có thể đổi lấy linh thạch và trân bảo, nên chúng tôi cần rất, rất nhiều vàng bạc.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Vân Phù Nguyệt: “...”

​Quả nhiên có liên quan đến Yêu Vương, nhưng nàng không ngờ nguyên do lại là thế này: “Yêu Vương cao quý đến thế sao? Cung điện cũ không ở nổi chắc?”

​“Yêu Vương vạn năm không xuất hiện, điện thờ đã hư hại rồi.” Yêu thỏ giải thích: “Nay Yêu Vương trở về, Yêu giới phải dốc lòng phụng sự để giữ chân Ngài. Yêu giới mà không có Yêu Vương thì ra ngoài chẳng thể ngẩng cao đầu, đám tiểu yêu như tôi thường xuyên bị Ma linh bắt nạt.”

​Vân Phù Nguyệt: “...”

​Chẳng lẽ nó tưởng cung điện xa hoa là có thể giữ chân được Yêu Vương sao? Thôi bỏ đi, một con thỏ thuộc tầng lớp đáy ở Yêu giới thì biết cái gì chứ.

​“Nhưng bên Ma tộc hiện tại chẳng phải cũng đâu có Ma Chủ?” Vân Phù Nguyệt thắc mắc: “Dù sao Yêu giới cũng có vài đại yêu tọa trấn, sao Ma linh lại dám tùy tiện xâm phạm?”

​“Vì dạo trước Ma giới có động tĩnh, nghe nói Ma Chủ cũng sắp trở về.” Năm xưa Yêu Vương và Ma Chủ đại chiến chín ngày đêm rồi cùng chôn thân dưới biển Vô Quy, bởi vậy yêu thỏ rất căm hận Ma giới: “Chúng cậy thế Ma Chủ sắp về nên bắt đầu khiêu khích ở biên giới, còn bảo Ma Chủ trở về sẽ g.i.ế.c một vạn tiểu yêu của chúng tôi để ăn mừng. Đúng là mất hết nhân tính!”

​Khóe miệng Vân Phù Nguyệt giật giật.

​Oán thù giữa hai giới đã sâu nặng, quả đúng là phong cách hành sự của đám Ma tộc.

​“Vị Khanh Quyết đại nhân kia đang ở đâu?”

​“Tôi không biết.” Yêu thỏ nói: “Tôi chỉ biết Khanh Quyết đại nhân cũng đã tới nhân gian.”

​Sắc mặt Vân Phù Nguyệt hơi biến đổi. Kết giới giữa Nhân giới và Yêu giới e là đã thủng lỗ chỗ như cái rây rồi.

​Bất ngờ nghe thấy tiếng động bên ngoài, nghĩ rằng Giang Tri Uẩn đã về, Vân Phù Nguyệt nhanh ch.óng bấm thủ ấn, thi triển thuật pháp lên con thỏ: “Quên hết cuộc trò chuyện vừa rồi đi.”

​Yêu thỏ nhắm tịt hai mắt, chìm vào giấc ngủ sâu.

​Vân Phù Nguyệt vừa chân trước bước đi, Giang Trãn Phong chân sau đã lẻn vào. Con thỏ vừa thiếp đi lại lần nữa bị gọi tỉnh.

​Nó ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt. Không hiểu vì sao, cứ hễ nhìn thấy người này là nó lại không kiểm soát được mà run rẩy sợ hãi.

​Giang Trãn Phong chắp tay nhìn nó, lạnh giọng hỏi: “Các ngươi ra khỏi Yêu giới bằng cách nào?”

​Trong mắt yêu thỏ lóe lên một sự mơ hồ.

​Sao nó lại cảm thấy câu hỏi này quen quen, hình như vừa mới nghe qua ở đâu rồi thì phải?

​“Là Khanh Quyết đại nhân thả chúng tôi ra...”

​“Khanh Quyết đại nhân là ai?”

​“Khanh Quyết đại nhân chính là Khanh Quyết đại nhân ạ...”

​Giang Tri Uẩn trở về phòng ngủ, việc đầu tiên là tiến lại xem xét con thỏ. Thấy nó chẳng hề có dấu hiệu tỉnh lại, huynh ấy liền cảm thấy kỳ lạ: “Song sư huynh chẳng phải bảo tối nay là tỉnh sao? Sao nhìn nó càng ngủ lại càng tổn hao tinh khí thế này?”

​Lời tác giả:

​Yêu thỏ: Mệt mỏi quá, hai vị không thể cùng vào hỏi một lượt luôn được sao?!

​Chương 19

​Một ngày trước khi chuyển sang Khương gia, Vân Phù Nguyệt ra phía bắc thành phát cháo từ thiện.

​Thời điểm Giang Tri Uẩn ra đời suýt nữa thì c.h.ế.t ỉu. Khi đó có một đạo sĩ đã phán số mệnh: Hồn魄 không vẹn toàn, đời gặp nhiều tai họa; phải siêng làm việc thiện tích đức thì may ra mới đỡ được kiếp nạn gánh c.h.ế.t.

​Thà tin là có còn hơn tin là không, từ đó về sau Giang gia rất chăm làm việc thiện. Còn Vân Phù Nguyệt và Giang Trãn Phong hạ giới cũng là để tích lũy công đức, nên nhân tiện mỗi tháng đều tới khu ổ chuột phía bắc thành để phát cháo.

​Còn về chuyện đạo sĩ nói Giang Tri Uẩn hồn魄 không vẹn toàn, cả hai người họ đều từng âm thầm dò xét qua, thực ra không phải sự thật.