Sau Khi Tiên Quân Nhận Nhầm Kẻ Thù

Chương 21:



 

​Vân Phù Nguyệt chột dạ xoa xoa ch.óp mũi: “...Nhị ca yên tâm, sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa đâu.”

 

​Lúc đó Lục sư huynh chỉ vì nhận ra nàng gặp nguy hiểm nên mới ra tay thôi.

 

​Khương Mộ Dã tỏ ra hiểu chuyện: “Xem ra là tới rồi.”

 

​Vân Phù Nguyệt không phủ nhận: “Vâng.”

 

​Lục sư huynh là người nàng bỏ ra khoản tiền lớn để mời về bảo vệ, đương nhiên nàng ở đâu thì huynh ấy sẽ ở đó.

 

​Thấy người không xuất hiện, đoán chừng là không muốn gặp mình, Khương Mộ Dã cũng không hỏi thêm nữa, chỉ dặn dò: “Ba ngày nữa là tiệc nhận thân, trang phục và trang sức ngày mai sẽ được mang đến cho muội chọn. Muội có thiếu thứ gì thì cứ việc nói với chúng ta nhé.”

 

​Lần chuyển đi này Vân Phù Nguyệt chỉ mang theo vài bộ quần áo mặc hàng ngày cùng đồ dùng quen thuộc, những thứ khác vẫn để lại Phù Nguyệt Viện. Dù sao một tháng chuyển nhà một lần, quả thực không buồn thu dọn.

 

​Mà thực ra cũng chẳng cần mang sang.

 

​Trong phòng đồ đạc đã được chuẩn bị đầy đủ, kệ đựng trân bảo đặt đầy hai cái, còn chưa kể đến vô số trang sức cùng phấn nụ.

 

​“Vâng, đa tạ nhị ca.”

 

​Khương Mộ Dã nghe hai chữ "nhị ca" thì cảm thấy vô cùng êm tai, nụ cười hớn hở làm nếp nhăn nơi đuôi mắt hiện rõ: “Vậy muội nghỉ ngơi trước đi, buổi trưa anh lại sang gọi muội ăn cơm.”

 

​“Vâng.”

 

​Ánh mắt theo dõi Khương Mộ Dã rời đi xong, Vân Phù Nguyệt mới xoay người bước vào phòng.

 

​Lúc này Xích Ngọc và T.ử Súng mới dám cất lời, không khỏi trầm ồ kinh ngạc: “Không ngờ Khương gia lại chuẩn bị chu đáo cho tiểu thư đến vậy.”

 

​Một nha hằng của Khương gia đang hầu hạ bên cạnh nghe vậy liền đỡ lời: “Còn phải nói sao, các chủ nhân biết hôm nay tiểu thư trở về nên đã thức trắng đêm để bài trí viện t.ử đấy. Mấy ngày nay phu nhân hầu như chẳng ngủ nghê gì, chỉ sợ tiểu thư về ở không thấy thoải mái thôi.”

 

​Bảo sao lúc nãy nàng cứ thấy dưới mắt Khương phu nhân hơi thâm quầng.

 

​Trong lòng Vân Phù Nguyệt dâng lên một luồng ấm áp: “Mẫu thân đã nhọc lòng rồi.”

 

​Nàng vốn là tiên thể bẩm sinh, không có người thân m.á.u mủ, vậy mà xuống nhân gian lại có hẳn hai gia đình. Chẳng lẽ đây là sự đền bù mà Ti Mệnh Tiên Quân đặc biệt dành cho nàng?

 

​Sau khi trở về tiên giới, nhất định phải mang vài vò rượu ngon sang cảm tạ ông ấy đàng hoàng mới được.

 

​Tiên Giới

 

​Ti Mệnh Tiên Quân đang vung b.út như múa, tiên đồng bên cạnh nhìn mà nhăn nhó: “Tiên quân, người không sợ hai vị kia trở về sẽ phục thù người sao?”

 

​“Ngươi thì biết cái gì.”

 

​Ti Mệnh Tiên Quân tinh thần phấn chấn nói: “Nguyên Sương Tiên Quân có một lần say rượu đã bộc bạch sự hối tiếc trong lòng với ta, bảo rằng một đời bình thản, chưa từng nếm trải trắc trở, con đường tu tiên quá đỗi êm đềm khiến hồi ức chẳng có chút hương vị gì. Là bạn nhậu với nhau, sao ta có thể không giúp nàng ấy viên mộng chứ? Ngươi nói xem, thế này đã đủ oanh liệt tráng lệ chưa?”

 

​Tiên đồng: “...”

 

​Oanh liệt thì có thừa đấy, nhưng cậu vẫn cảm thấy Tiên quân sắp sửa ăn một trận đòn đau.

 



 

​Những ngày ở Khương gia diễn ra náo nhiệt và tràn đầy năng lượng hơn Vân Phù Nguyệt tưởng tượng rất nhiều.

 

​Chỉ là đôi khi trong những giây phút rộn rã tiếng cười, nàng khó tránh khỏi việc nhớ tới Giang Tri Uẩn. Từ ngày nàng từ Xích Hà Tông trở về, Giang Tri Uẩn ngày nào cũng đến tìm nàng. Đột nhiên lâu ngày không gặp, trong lòng ít nhiều cảm thấy chưa quen.

 

​Đang tính gửi thiệp sang Giang gia thì thiệp của Giang Tri Uẩn đã được gửi tới trước, mời nàng đi dạo hồ Lân Dương.

 

​Xích Ngọc không khỏi cười nói: “Công t.ử và tiểu thư vẫn ăn ý như ngày nào.”

 

​Hồ Lân Dương nằm gần cổng thành phía Đông, tọa lạc giữa hai ngọn núi, phong cảnh vô cùng thơ mộng. Từ khi trở về kinh thành, Vân Phù Nguyệt mới chỉ đến đó một lần và vẫn luôn vương vấn mãi.

 

​“Tiểu thư, chúng ta có đi không?” Xích Ngọc hào hứng hỏi.

 

​“Đi chứ.” Vân Phù Nguyệt nói: “Ngươi đi hỏi đại huynh và nhị ca xem ngày mai hai huynh ấy có rảnh không?”

 

​Những ngày nàng trở về, tuy người nhà họ Khương đối xử với nàng rất tốt, nhưng trong từng nét mặt cử chỉ khó giấu nổi sự cẩn trọng.

 

​Nàng hiểu rõ nguyên do.

 

​Cả kinh thành ai mà không biết Tướng Quốc Phủ và Quốc Cữu Phủ cực kỳ chiều chuộng con gái út. Khương gia sợ nàng nghĩ rằng họ thiên vị Khương Mộ Dụ, nên mấy ngày nay họ luôn tránh nhắc đến Khương Mộ Dụ trước mặt nàng. Nhưng thực ra nàng hoàn toàn không để bụng.

 

​Dù sao Khương Mộ Dụ ở Quốc Cữu Phủ hưởng ngàn vạn yêu thương, thì nàng ở Tướng Quốc Phủ cũng là ngọc quý trên tay, tính thế nào cũng là hòa nhau.

 

​Khương gia đã quyết tâm giữ cân bằng, nàng cũng không thể tỏ ra thiên vị. Giang Tri Uẩn hẹn nàng dạo hồ, nàng nên hỏi qua đại huynh và nhị ca một tiếng, đi hay không không quan trọng, ít nhất cũng phải báo cho họ biết.

 

​T.ử Súng nhanh ch.óng quay lại báo: “Tiểu thư, Đại công t.ử và Nhị công t.ử ngày mai đã có hẹn rồi ạ.”

 

​Vân Phù Nguyệt nghe vậy không nghĩ ngợi gì thêm, chỉ dặn: “Đi hồi thiệp cho nhị ca, bảo ngày mai trước giờ Ngọ gặp nhau ở phố Hòa Dụ.”

 

​“Vâng.”

 

​Vân Phù Nguyệt vội bảo Xích Ngọc đi trả lời.

 

​Xích Ngọc vừa đi, T.ử Súng đã xách hộp thức ăn bước vào: “Tiểu thư, Tần Đại công t.ử hôm nay lại gửi bánh ngọt sang nữa rồi.”

 

​Ngay ngày thứ hai Vân Phù Nguyệt trở về Khương gia, Tần Chú đã sai người mang đến những món bánh mà nàng thường thích ăn. Mấy thứ này không phải vật quý giá gì vượt khuôn khổ, cũng không tiện làm rầm rộ mang trả lại, nên Vân Phù Nguyệt đều bảo hạ nhân chia nhau ăn hết.

 

​Không ngờ hôm nay lại mang tới tiếp.

 

​Vân Phù Nguyệt liếc nhìn hộp thức ăn: “Ai gửi tới?”

 

​T.ử Súng đáp: “Là gã sai vặt cận thần của Tần Đại công t.ử. Nói là xếp hàng mua từ sớm tinh mơi.”

 

​Vân Phù Nguyệt nghe xong liền chau mày.

 

​Về chuyện này, ngày hôm qua nàng đã đi thăm dò ý kiến.

 

​Khương phu nhân vốn luôn mang nụ cười trên mặt, nhưng khi nhắc đến chuyện này thì nụ cười nhạt đi trông thấy.

 

​“Mấy ngày trước chủ quân có sang Tần gia một chuyến, qua vài chén rượu chén trà mà chẳng thống nhất được phương án nào. Tuy nhiên ý của Tần gia rất rõ ràng, không muốn hủy hôn.” Nhưng hôn ước này tiến triển tiếp ra sao thì vẫn còn phải bàn bạc.

 

​Khương phu nhân còn hỏi Vân Phù Nguyệt: “Mối hôn sự này, A Nguyệt nghĩ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

​Chuyện này bà vẫn luôn muốn tìm cơ hội hỏi Vân Phù Nguyệt, nhưng vì nàng mới trở về không lâu nên chưa có dịp mở lời. Nay Vân Phù Nguyệt chủ động nhắc tới, Khương phu nhân liền nhân tiện hỏi luôn ý nàng.

 

​Vân Phù Nguyệt thật thà đáp: “Mối hôn sự này không phải là mong muốn của con.”

 

​Khương phu nhân nghe xong liền vỗ vỗ tay nàng: “Mẫu thân hiểu rồi, mẹ sẽ bàn bạc kỹ lại với cha con.”

 

​Tần gia không chịu hủy hôn, giờ lại liên tục gửi bánh ngọt sang, thật khó để người ta không nghĩ nhiều.

 

​Vân Phù Nguyệt suy ngẫm một lúc rồi dặn: “Nếu họ lại gửi tới thì từ chối thẳng đi.”

 

​T.ử Súng hiểu tâm ý của tiểu thư nhà mình, lập tức vâng lời: “Vậy hộp bánh này vẫn mang ra ngoài chia nhau ạ?”

 

​“Ừm.”

 

​Phong cảnh hồ Lân Dương rất đẹp, ngày thường không thiếu người qua lại. Hôm nay thời gian còn sớm nên thuyền bè trên hồ chưa nhiều. Giang Tri Uẩn kéo Vân Phù Nguyệt lên thuyền, úp úp mở mở nói: “Muội đoán xem huynh mang thứ gì tới cho muội nào?”

 

​Vân Phù Nguyệt tò mò hỏi: “Cái gì thế ạ?”

 

​Bước vào khoang thuyền, Giang Tri Uẩn vội bảo gã sai vặt mở chiếc thùng ra, bên trong lại là nồi niêu cùng rau củ.

 

​“Lẩu lò thán!” Vân Phù Nguyệt reo lên mừng rỡ: “Trên thuyền cũng nấu được lẩu sao?”

 

​“Đương nhiên là được chứ!” Giang Tri Uẩn hất cằm tự hào: “Huynh biết ngay là muội thèm món này mà. Trời còn chưa sáng huynh đã bảo bếp ninh sẵn nước dùng rồi. Lát nữa chúng ta vừa ngắm cảnh vừa ăn lẩu, đúng là chuyện khoái thiên hạ số một! Đúng rồi, huynh còn mang theo cả đồ câu cá nữa, nếu câu được vài con cá tươi thì thả ngay vào nồi là chuẩn bài.”

 

​Nói về chuyện ăn uống chơi bời, khắp cả kinh thành này Giang Tri Uẩn xưng thứ hai thì không ai dám xưng thứ nhất.

 

​Vân Phù Nguyệt mới nghe thôi đã thấy thích thú.

 

​Túc Mễ và Xích Ngọc dọn đồ câu cá ra trước. Trong lúc Giang Tri Uẩn và Vân Phù Nguyệt ngồi bên mạn thuyền buông cần, hai người mới bày biện nồi niêu rau củ, mang lò ra đầu thuyền nhóm than. Đến khi làm xong quay lại thì phát hiện giỏ cá của hai anh em vẫn trống trơn.

 

​Túc Mễ và Xích Ngọc nhìn nhau. Xem ra hôm nay muốn ăn cá tươi có chút gian nan rồi.

 

​Nhưng Giang Tri Uẩn và Vân Phù Nguyệt chẳng mấy bận tâm. Hai ngày không gặp, ngồi lại với nhau là có biết bao nhiêu chuyện để nói. Giang Tri Uẩn kể chuyện Khương Mộ Dụ trở về sống ra sao, còn Vân Phù Nguyệt thì kể người nhà họ Khương đối xử tốt với nàng thế nào.

 

​Trao đổi xong thông tin bị khuyết trong hai ngày qua, Giang Tri Uẩn mới hỏi đến chuyện Tần gia.

 

​“Chuyện đó đã có phương án gì chưa?”

 

​Vân Phù Nguyệt lắc đầu: “Chưa có.”

 

​Nghĩ một chút, nàng vẫn kể lại chuyện Tần Chú liên tục gửi bánh ngọt hai ngày nay.

 

​Giang Tri Uẩn nghe xong thì nghiến răng nghiến lợi, vung cần câu vù vù: “Hắn có ý gì đây chứ!”

 

​“Chẳng lẽ hắn thật sự dám tơ tưởng đến muội sao? Tuyệt đối không có cửa đâu!”

 

​Tổ mẫu đã bảo không tốt thì chắc chắn là không tốt.

 

​Vân Phù Nguyệt trấn an huynh ấy: “Em đã bảo T.ử Súng rồi, nếu hắn gửi nữa thì cứ từ chối thẳng, chắc là hắn sẽ tự hiểu ra thôi.”

 

​“Nhất định phải từ chối dứt khoát vào.” Giang Tri Uẩn nghiêm mặt nói: “Nếu muội đã từ chối mà hắn vẫn cứ gửi, muội cứ nói với huynh, huynh sẽ đi gặp hắn một chuyến.”

 

​Vân Phù Nguyệt nghe ra sự tức giận trong giọng nói của huynh ấy, mỉm cười: “Vâng, nghe theo huynh hết.”

 

​“Tuy nhiên chuyện này không kéo dài được lâu đâu, ngày mai chắc là có kết quả rồi.”

 

​Giang Tri Uẩn ngơ ngác: “Ồ? Vì sao?”

 

​“Ngày mai là tiệc nhận thân.” Vân Phù Nguyệt nói: “Cả hai nhà đều định vào cùng một ngày, xem Tần gia sẽ đi đâu.”

 

​Nếu sang Giang gia thì nghĩa là vẫn nhắm đến Khương Mộ Dụ, còn nếu sang Khương gia thì chính là nhắm vào nàng. Chỉ cần thái độ được bộc lộ rõ ràng, việc từ chối cũng sẽ có lý do chính đáng.

 

​“Cũng đúng.” Giang Tri Uẩn gật đầu: “Vậy thì đợi qua ngày mai rồi tính tiếp.”

 

​“Đúng rồi, chuyện này nhị ca đã hỏi qua A Dụ muội muội chưa?” Vân Phù Nguyệt khẽ giật giật cần câu, lên tiếng hỏi.

 

​“Chưa hỏi.” Giang Tri Uẩn đáp: “A Dụ muội muội mới về, lúc này hỏi không tiện lắm.”

 

​Phao câu của Vân Phù Nguyệt lại động đậy, nàng vội vàng nhấc cần, cảm nhận được cổ tay chùng xuống liền reo lên: “Dính cá rồi!”

 

​Giang Tri Uẩn vội vàng cầm vợt lưới ra giúp Vân Phù Nguyệt kéo con cá lên.

 

​Cá không lớn lắm, nhưng dù sao cũng đã mở hàng thành công.

 

​Vân Phù Nguyệt vui vẻ vớt cá cho vào giỏ. Ngay lúc ngoảnh đầu lại, ngoảnh mặt qua góc rèm, ánh mắt nàng đột nhiên khựng lại. Nàng nhìn chằm chằm về hướng đó, nửa ngày sau mới thấp giọng nói: “Có lẽ... không cần phải hỏi nữa đâu.”

 

​Giang Tri Uẩn ngơ ngác: “Cái gì cơ?”

 

​Vân Phù Nguyệt ra hiệu cho huynh ấy nhìn về phía sau.

 

​Chỉ thấy trên mũi con thuyền cách họ không xa có hai bóng người đang đứng.

 

​Chính là Tần Chú và Khương Mộ Dụ.

 

​Cả hai đang trò chuyện điều gì đó, trên mặt đều phảng phất nụ cười.

 

​Giang Tri Uẩn và Vân Phù Nguyệt lặng lẽ nhìn một lúc lâu rồi mới thu hồi ánh mắt nhìn nhau.

 

​Giang Tri Uẩn nhíu c.h.ặ.t mày: “Cho nên, Tần Chú và A Dụ...”

 

​Vân Phù Nguyệt sực nhớ ra điều gì, vội bảo Túc Mễ và Xích Ngọc thả tấm rèm ở phía bên kia xuống.

 

​Chuyện như thế này tốt nhất là không nên làm vỡ lỡ mặt nhau.

 

​Trước khi rèm cửa hạ xuống, Vân Phù Nguyệt đã kịp nhìn thấy trong khoang thuyền bên đó còn có một bóng dáng nữa.

 

​Nếu nhìn không nhầm thì đó chính là Khương Mộ Dã.

 

 

 

Thư Sách