Sau Khi Tiên Quân Nhận Nhầm Kẻ Thù

Chương 29:



 

​"Hai người cẩn thận."

 

​Tạ Hữu tuy cũng bị vây hãm, nhưng với tu vi của huynh thì có thể thoát thân trước khi đại yêu tới nơi. Thế nhưng nếu phải cứu thêm Vân Phù Nguyệt và Giang Trãn Phong thì không kịp nữa rồi.

 

​Tạ Hữu vừa đi khỏi, núi đá đã vây kín hai người thành một vòng tròn. Vân Phù Nguyệt mơ hồ nghe thấy mấy tiếng gầm rống thô giáp, định bụng kéo dài thời gian nên cất tiếng hét: “Yêu nghiệt phương nào, còn không mau hiện hình!”

 

​Một luồng áp lực lao thẳng vào mặt, một khối khổng lồ từ từ xuất hiện.

Thư Sách

 

​Hai người định thần nhìn kỹ, lại là yêu quái đầu hổ đuôi bò.

 

​Vân Phù Nguyệt và Giang Trãn Phong gần như đồng thanh: “Trệ yêu.”

 

​Lòng hai người hoàn toàn chùng xuống.

 

​Đây là hung thú, rơi vào tay nó thì hầu như chẳng có khả năng sống sót.

 

​Vân Phù Nguyệt bất lực nhìn sang Giang Vãn Phong.

 

​Nếu đến cả đại huynh cũng không thể trở về, tổ mẫu, phụ thân, mẫu thân và đại tỷ sẽ đau lòng đến mức nào chứ.

 

​Chuyến đi này họ chưa kịp đi qua phong địa của Tương Vương, cũng chưa kịp ghé thăm đại tỷ.

 

​Đột nhiên, trong đầu Vân Phù Nguyệt vang lên một giọng nói:

 

​Chuyến đi này đầy hiểm trở, các ngươi tưởng một kiếp là có thể thành công sao?

 

​Vân Phù Nguyệt không sợ c.h.ế.t, chỉ là kiếp này quá đỗi viên mãn, nếu cứ thế này mà kết thúc thì thật sự có chút tiếc nuối.

 

​Còn Giang Vãn Phong thì đăm chiêu nhìn về hướng trong thành.

 

​Cho đến khi Trệ yêu tiến lại gần hai người, hơi thở của nó quét qua khiến cả hai khó chịu phải ngoảnh đầu sang hướng khác.

 

​Trệ yêu ngửi một hồi, đột nhiên lùi lại một bước.

 

​"Các ngươi là thứ gì thế?"

 

​Vân Phù Nguyệt, Giang Vãn Phong: “...”

 

​Đang khích bác hay là đang c.h.ử.i bọn họ đây?

 

​Thế nhưng khoảnh khắc sau lại nghe Trệ yêu nói: “Tựa như người mà không phải người, lại chẳng có yêu khí.”

 

​Vân Phù Nguyệt: “... Chúng ta là người tu tiên.”

 

​Tu vi của họ lại thấp tới mức ngay cả yêu quái cũng không nhận ra rồi sao?

 

​"Nói nhảm!"

 

​Trệ yêu c.h.ử.i lớn: “Ta lại không nhìn ra các ngươi là người tu tiên chắc!”

 

​"Nhưng tại sao trong cơ thể các ngươi lại ẩn giấu tiên khí?"

 

​Tim Vân Phù Nguyệt thót lại một cái.

 

​Nó lại nhìn ra rồi!

 

​Không đúng, nàng rốt cuộc cũng muộn màng nhận ra điều gì đó, nhanh ch.óng ngoảnh đầu nhìn Giang Vãn Phong, vừa vặn đối diện với đôi mắt đầy chấn động và sững sờ của đối phương.

 

​"Huynh/Muội cũng không phải là người?"

 

​Cả hai gần như đồng thanh cất lời.

 

​Ngay sau đó bốn mắt nhìn nhau, rơi vào khoảng không im lặng kéo dài đầy bàng hoàng.

 

​Rõ ràng, đối phương vô cùng ý thức được việc bản thân không phải là người, hơn nữa trong cơ thể còn có tiên khí…

 

​Cho nên, hắn/nàng là ai?!

 

​Tiên nhân đầu t.h.a.i làm người thì trong cơ thể không thể nào có tiên khí, càng không thể có bất kỳ ký ức nào của Tiên giới, trừ phi... đối phương cũng giống như mình, mang theo nhiệm vụ hạ giới, tiên lực bị áp chế nên mới giữ lại đôi chút tiên lực và ký ức.

 

​Mà thời gian qua, người mang nhiệm vụ hạ giới mà họ biết ngoài bản thân ra thì chỉ có một người…

 

​Một câu trả lời từ từ hiện lên trong lòng.

 

​Vân Phù Nguyệt lại hoàn toàn không muốn tin.

 

​Không, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!

 

​Gương mặt vốn điềm nhiên như đá của Giang Vãn Phong cũng dần xuất hiện những vết nứt.

 

​"Huynh..."

 

​Hai người một lần nữa đồng thời lên tiếng thăm dò.

 

​Sau đó lại cùng im lặng, dường như đều không dám hỏi ra câu hỏi đó. Lại qua một lúc lâu, Vân Phù Nguyệt hạ quyết tâm, trừng mắt nhìn chằm chằm Giang Trãn Phong: “Có phải là huynh không!”

 

​Giọng điệu và cảm giác quen thuộc ấy đã đập tan tia hy vọng cuối cùng trong lòng Giang Vãn Phong.

 

​Hắn giương mắt nhìn Vân Phù Nguyệt, từ bỏ giãy giụa: “Chắc là vậy rồi.”

 

​Vân Phù Nguyệt nhắm c.h.ặ.t mắt lại: “...”

 

​Nhưng vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, hỏi tiếp: “Vậy còn Thái t.ử?”

 

​Giang Trãn Phong thực ra trong lòng luôn có một mối nghi hoặc: “Ban đầu ta tưởng hắn nhắm vào ta, muội chỉ bị liên lụy, nhưng sau đó mới phát hiện, hắn chỉ nhắm vào hai chúng ta.”

 

​Hắn thực ra đã nghi ngờ thân phận của Thái t.ử từ sớm rồi.

 

​Những lời Giang Trãn Phong nói chính là những gì Vân Phù Nguyệt đã suy nghĩ suốt chặng đường. Nghe đến đây, dù nàng có không muốn thừa nhận đến đâu cũng buộc phải hiểu ra rằng: Người ca ca chu đáo tuyệt đối, chuyện gì cũng đứng ra thu dọn tàn cuộc cho nàng bấy lâu nay, chính là kẻ thù không đội trời chung đáng c.h.ế.t của nàng!

 

​Trời đất ơi!

 

​Nàng quay về nhất định phải đập nát Tư Mệnh Điện mới được.

 

​Giang Vãn Phong nhất thời cũng không thể chấp nhận nổi.

 

​Sự chuyển biến về thân phận khiến tình huynh đệ từng có xuất hiện rạn nứt, một vết rạn cực kỳ lớn, thuộc loại không thể vá lại được.

 

​Dù sao thì, tình huynh đệ mười mấy năm so với kẻ thù không đội trời chung mấy ngàn năm thực sự chẳng đáng để nhắc tới.

 

​"Các ngươi nói xong chưa?"

 

​Trệ yêu vốn quan sát hai người không dám manh động, lúc này mắt bỗng sáng rực lên một cách kỳ lạ: “Tuy các ngươi có tiên lực nhưng lại bị áp chế, nếu ta ăn thịt các ngươi thì tu vi chẳng phải sẽ tăng vọt sao!”

 

​Vân Phù Nguyệt thầm kêu không xong. Vừa rồi bọn họ bàng hoàng trước thân phận của đối phương mà nhất thời quên mất vẫn còn con Trệ yêu đang chực chờ rình mò.

 

​Nàng còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe Giang Vãn Phong lạnh giọng nói: “Đã biết chúng ta là tiên nhân mà ngươi còn dám đụng vào!”

 

​Mới nghe qua thì vô cùng uy phong lẫm liệt.

 

​Dù sao cũng làm Tư Pháp Tiên Quân mấy ngàn năm, vậy mà thực sự đã nhất thời dọa được Trệ yêu.

 

​Vân Phù Nguyệt đảo mắt một cái.

 

​Nếu hắn chỉ là đại huynh của nàng, nàng nhất định sẽ khen một câu lợi hại, nhưng bây giờ thì…

 

​Đồ làm màu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

​Tuy nhiên lúc này không phải là lúc để họ giải quyết tư thù, Vân Phù Nguyệt cũng sa sầm mặt trừng mắt nhìn Trệ yêu: “Hai người chúng ta là Tư Pháp Tiên Quân từ Tiên giới hạ phạm, con Trệ yêu nhỏ bé như ngươi dám làm loạn nhân gian, rơi vào tay hai chúng ta sẽ làm ngươi tro bụi tán diệt!”

 

​Trệ yêu ngẩn ra: “Các ngươi... lẽ nào là hai vị Tư Pháp Tiên Quân kia?”

 

​Vân Phù Nguyệt giật mình: “Ngươi lại nhận ra cơ à?”

 

​Họ đã nổi tiếng đến mức này rồi sao?

 

​Trệ yêu lại giễu cợt bật cười lớn mấy tiếng: “Nói trong người có chút tiên khí mà các ngươi đã thật sự dám mạo danh Tư Pháp Tiên Quân rồi!”

 

​Vân Phù Nguyệt: “...”

 

​Con yêu quái c.h.ế.t dẫm, lại còn dám chế nhạo nàng.

 

​Nàng bực bội liếc nhìn Giang Vãn Phong.

 

​Xem ra bọn họ hoàn toàn không cần phải giấu giếm làm gì, vì cho dù có nói ra cũng chẳng ai tin cả.

 

​"Chúng ta không phải là hai vị Tiên Quân đó." Giang Vãn Phong lạnh mặt nói.

 

​Vân Phù Nguyệt ngẩn ngơ, nhưng rất nhanh đã phản ứng kịp.

 

​Đường đường là Tư Pháp Tiên Quân mà bỏ mạng trong tay Trệ yêu, truyền về Tiên giới thì đúng là quá mất mặt.

 

​Trệ yêu hừ lạnh: “Ta dĩ nhiên là biết rồi.”

 

​Nếu thực sự là hai vị đó thì bây giờ nó làm gì còn đường sống chứ?

 

​Trệ yêu nhe răng từ từ tiến lại gần Vân Phù Nguyệt: “Đã lâu rồi không được ăn một mỹ nhân xinh đẹp thế này.”

 

​Vân Phù Nguyệt cảnh giác lùi lại phía sau.

 

​Đáng c.h.ế.t, nàng thà đ.â.m đầu vào núi đá mà c.h.ế.t còn hơn là chui vào bụng nó.

 

​Trong chớp mắt, Vân Phù Nguyệt chỉ tay vào Giang Trãn Phong: “Huynh ấy cũng đẹp lắm, ngươi ăn huynh ấy trước rồi hãy ăn ta.”

 

​Khóe miệng Giang Vãn Phong giật giật.

 

​Thế nhưng lần này hắn lại hiếm hoi không đáp trả.

 

​Mà là nhìn chằm chằm Trệ yêu, cố gắng tìm kiếm sơ hở của nó.

 

​Ngay khi Trệ yêu quay người, hắn đột nhiên ra tay, bay người vọt tới đ.â.m về phía Trệ yêu. Ở bên kia, Vân Phù Nguyệt cũng ăn ý rút thanh đoản đao mà Khương Mộ Dã tặng ra đ.â.m vào Trệ yêu.

 

​Dù biết đ.á.n.h không lại, nhưng không thử thì làm sao biết được.

 

​Trệ yêu gầm lên một tiếng giận dữ, hai người bị hất văng đập mạnh vào núi đá, cảm giác lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ vụn.

 

​Vân Phù Nguyệt phun ra một ngụm m.á.u tươi.

 

​Được rồi, thử rồi mới biết quả thực đ.á.n.h không lại.

 

​Trệ yêu bị hai người trêu chọc thì bùng bùng lửa giận, rảo bước tiến về phía Vân Phù Nguyệt. Vân Phù Nguyệt tuyệt vọng nhắm mắt lại.

 

​Thôi thì, nhắm mắt lại là một lần luân hồi mới thôi.

 

​Thế nhưng đúng lúc này, một luồng lực đ.á.n.h mạnh vào người Trệ yêu: “Nguyệt Bảo!”

 

​Vân Phù Nguyệt chợt mở mắt, quả nhiên thấy Giang Tri Uẩn đã tới nơi, đi cùng huynh còn có Thái t.ử.

 

​Tạ Hữu đã đi tìm Khương Mộ Tuần và Khương Mộ Dụ rồi.

 

​"Nhị ca."

 

​Giang Tri Uẩn vẫn còn bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt, nếu huynh tới chậm một bước thôi thì Nguyệt Bảo đã bỏ mạng trong miệng yêu quái rồi.

 

​"Đại huynh, Nguyệt Bảo, không sao chứ?"

 

​Giang Vãn Phong gượng đứng dậy, lắc đầu: “Chưa c.h.ế.t được.”

 

​Trệ yêu bị chọc giận, đôi mắt trong khoảnh khắc đỏ ngầu.

 

​Vân Phù Nguyệt lập tức biến sắc: “Không xong rồi, trong người nó có ma khí.”

 

​Nếu là như vậy thì Giang Tri Uẩn không thể cứu được họ rồi.

 

​Vân Phù Nguyệt không cần suy nghĩ, hét lên với Giang Tri Uẩn: “Nhị ca, mau đi đi!”

 

​Giang Tri Uẩn làm sao chịu bỏ mặc họ.

 

​Huynh đã tới đây rồi thì hoặc là đưa đại huynh và muội muội sống sót trở về, hoặc là cùng c.h.ế.t ở đây!

 

​Giang Tri Uẩn vận dụng yêu lực, đ.á.n.h về phía Trệ yêu.

 

​Cơ Hằng không ngờ lại là cảnh tượng này, nhưng cũng vội vàng ra tay tương trợ.

 

​Nếu biết nguy hiểm đến mạng sống thế này thì hắn đã chẳng tới.

 

​Hắn vừa nghe tin hai người này rơi vào tay yêu quái thì mừng rỡ không xiết, nôn nóng muốn tới xem cảnh tượng t.h.ả.m hại của họ.

 

​Lại quên mất bản thân mình cũng sẽ bị liên lụy.

 

​Thế nhưng cho dù hai người hợp lực cũng không phải là đối thủ của Trệ yêu đã hóa ma. Mới qua vài chiêu, Giang Tri Uẩn và Cơ Hằng đã bị hất văng ra xa.

 

​"Nhị ca!"

 

​Vân Phù Nguyệt gượng sức bò tới đỡ Giang Tri Uẩn.

 

​Trệ yêu tấn công về phía Cơ Hằng ở gần nhất, Giang Vãn Phong lập tức bắt ấn cứu giúp, cả hai lại một lần nữa cùng bị chấn văng ra ngoài.

 

​Trệ yêu cuối cùng khóa c.h.ặ.t ánh mắt lên người Vân Phù Nguyệt. Từ đầu đến cuối, nó có một sự chấp niệm kỳ quặc đối với Vân Phù Nguyệt.

 

​Giống như trong mắt nó, Vân Phù Nguyệt chính là một kỳ hoa bảo vật vậy.

 

​Nó phát ra một tiếng gầm rống, lao nhanh về phía Vân Phù Nguyệt.

 

​"Nguyệt Bảo!"

 

​Trong ngàn cân treo sợi tóc, Giang Tri Uẩn nhanh ch.óng che chắn trước mặt Vân Phù Nguyệt. Đồng t.ử Vân Phù Nguyệt co rút mạnh: “Nhị ca!”

 

​Nàng muốn đẩy huynh ra nhưng thực sự đã không còn chút sức lực nào.

 

​Thế nhưng ngay khi móng vuốt của Trệ yêu sắp chạm vào vai lưng Giang Tri Uẩn, từ trong cơ thể Giang Tri Uẩn bỗng bộc phát ra một luồng kỳ quang, hất văng Trệ yêu ra ngoài.

 

​"Nhị ca..."

 

​Như nhận ra điều gì đó, Vân Phù Nguyệt thần sắc vô cùng phức tạp.

 

​Khoảnh khắc ấy, Giang Tri Uẩn cảm thấy có thứ gì đó sắp phá bộc ra khỏi cơ thể. Dưới sự va đập của sức mạnh to lớn, huynh gần như mất đi thần trí, thế nhưng huynh vẫn kiềm chế không làm tổn thương Vân Phù Nguyệt, chỉ lùi lại vài bước. Luồng tím quang quanh thân bùng lên dữ dội, toàn bộ yêu khí xung quanh đều cuồn cuộn đổ dồn về phía huynh.

 

​Giang Tri Uẩn ngày càng không chịu nổi sức mạnh ngợp trời này, gầm lên đau đớn. Vân Phù Nguyệt định tiến lên liền bị yêu lực dội ngược trở lại. Trệ yêu đã hoàn toàn không thể kháng cự, trố mắt nhìn toàn bộ yêu lực của mình bị hút sạch, mềm nhũn gục xuống đất.

 

​Chẳng biết từ lúc nào, mắt của Giang Tri Uẩn từ từ đổi màu, sau lưng dần dần mọc ra một đôi cánh.