Sau Khi Trọng Sinh, Ta Chỉ Muốn Tu Luyện Thật Tốt

Chương 6



Vào thành, việc đầu tiên là thuê một động phủ để ở. Sư tôn ở lại động phủ nghỉ ngơi, Phật t.ử cũng bảo dọc đường bụi bặm nên muốn tắm rửa một chút.

Còn ta thì nhắm thẳng hướng Vạn Thảo Các mà đi. Với thân phận thiếu chủ của Bất T.ử Cốc, ta được hưởng ưu đãi giảm giá năm mươi phần trăm, thế là ta chẳng khách khí chọn mua một lượt, tất cả đều ghi vào sổ nợ của mẫu thân.

Liễu Ngộ tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ tăng bào màu nguyệt bạch, ra đến sân quả nhiên thấy Kiếm Tôn đang ngồi thưởng trà dưới đình.

"Kiếm Tôn thật nhã hứng." Liễu Ngộ chẳng khách sáo ngồi xuống bên cạnh, bàn luận một hồi về trà đạo, rồi bàn tới bàn lui lại kéo về chuyện của Phó Vân Ca.

"Vân Ca đạo hữu thật sự rất thiện lương, không chỉ chữa trị miễn phí cho bình dân bách tính, mà còn xả thân cứu người. Tấm chân tình này bần tăng khắc cốt ghi tâm." Liễu Ngộ vẻ mặt đầy thâm tình.

"Nghe nói Y Đan Nhị Thánh cực kỳ yêu thương Vân Ca đạo hữu, muốn kén rể cho nàng. Bần tăng nếu không phải đã xuất gia thì nhất định sẽ đi ứng tuyển." Liễu Ngộ vẻ mặt đầy hướng khởi.

"Cái gọi là ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp, Kiếm Tôn là sư phụ của Vân Ca, không biết ngài thấy bần tăng thế nào?" Liễu Ngộ vẻ mặt đầy khiêu khích.

Mục Quân Ẩn không thể nhịn thêm được nữa, phất tay một cái hất văng Phật t.ử vào phòng khách: "Phật t.ử vang danh Tây Cảnh, hóa ra lại là kẻ lảm nhảm và tự luyến đến cực điểm."

Liễu Ngộ ôm m.ô.n.g nhe răng trợn mắt, nghĩ lại rồi lại cười. Nàng cứu ta một mạng, ta sẽ giúp nàng toại nguyện.

Chọn mua một đống thứ linh tinh, ta hớn hở quay về, trên đường gặp Liễu Ngộ, hắn nói muốn đi thanh lọc ma khí tản mát trong thành, có lẽ sẽ về muộn.

Về đến động phủ, Sư phụ vẫn ngồi trong sân uống trà. Hiếm khi có thời gian riêng của hai người, ta giống như trước kia, lấy điểm tâm ra cho người dùng kèm trà.

Sau đó ta chiếm một nửa cái bàn, bày đủ loại linh thảo ra, lấy cái chày cối từ từ giã t.h.u.ố.c. Đợi đến khi thành phẩm chất đống không còn chỗ để, ta mới nhận ra đã trôi qua rất lâu rồi.

Sư tôn mỉm cười nhìn ta: "Vân Ca đối với y thuật quả thực rất có thiên phú."

Ta bị khen đến mức có chút lúng túng. Thực tế là trong mắt người, ta làm gì cũng tốt, duy chỉ có thiên phú kiếm đạo là không đáng nhắc tới. Người đa phần chỉ khen ta nỗ lực, nhưng sự nỗ lực không có thiên phú chẳng qua chỉ là tự làm khó mình.

Lúc này được khen có thiên phú trong tu hành, ta không khỏi có chút đắc ý. Nhưng chợt nghĩ đến lời nói này của người, người vẫn tự đặt mình vào vị trí sư tôn...

Cũng trách ta mãi vẫn chưa đổi cách xưng hô. Ta rời khỏi Côn Luân Sơn, đoạn tuyệt tình thầy trò với người, một là vì lúc đó tâm cảnh không ổn định, sợ tâm ma tái phát, hai là... ta muốn người biết rằng, ta không phải là đồ đệ, mà chỉ là một người nữ nhân, một người nữ nhân thầm ngưỡng mộ người.

Nhưng ta lại choáng váng dưới sự che chở của người, say đắm trong sự dịu dàng của người đến mức quên cả lối về.

Ta nắm c.h.ặ.t gấu áo, kiên định trong lòng, không thể lặp lại sai lầm cũ, vì tham luyến chút dịu dàng nhất thời mà che giấu tâm ý, để rồi khiến bản thân trở nên méo mó. Phó Vân Ca ta không thể như vậy nữa.

"Mục... Quân Ẩn, chàng biết rõ ta yêu chàng, đừng coi như chuyện này chưa từng xảy ra."

Người sững lại, chậm rãi đặt chén trà xuống: "Con đã có khả năng tự vệ, vi sư cũng nên đi rồi."

"Mục Quân Ẩn!"

Người quay người xé rách không gian, rũ mắt bước vào trong.

Ta và người cách biệt một trời một vực, người từ chối ta là lẽ đương nhiên. Ta một mặt nghĩ như vậy, nhưng mặt khác lại kiệt sức ngã ngồi xuống ghế đá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tim đau nhói, ta chống tay lên mặt bàn không cho phép mình khóc. Kết quả này vốn đã lường trước từ lâu, chẳng có gì phải khóc cả.

Chỉ là ta vốn chẳng phải người kiên cường gì cho cam, rốt cuộc vẫn thút thít khóc đến tận tối mịt.

Phật t.ử nhìn ta, muốn nói lại thôi. Đôi mắt ta đã sớm đắp qua t.h.u.ố.c nước, lúc này chỉ hơi đỏ lên mà thôi.

"Còn nhìn nữa là ta m.ó.c m.ắ.t ngươi ra đấy."

Hắn bị ta giận lây cũng không dám nói gì nhiều, bưng một bát linh cháo đi gắp rau xanh.

Còn bên ta thì rượu thịt đầy đủ, linh thực đắt đỏ. Bình thường ta chẳng dám phung phí như vậy, nhưng lần này đã thất tình rõ ràng, đương nhiên phải uống cho đến khi say khướt mới thôi.

Một ngụm rượu một ngụm thịt, ta uống đến mức dạ dày nóng như lửa đốt, ngủ li bì suốt hai ngày hai đêm mới tỉnh.

Tỉnh lại, ta nhìn bóng trúc đung đưa ngoài cửa sổ mà ngẩn người. Ta còn rất nhiều việc quan trọng phải làm, không thể lãng phí thời gian thêm nữa.

Ta từ biệt Phật t.ử rồi trở về Bất T.ử Cốc bế quan. Ma tu có đủ chủng loại đa dạng, ta phải tìm ra điểm yếu của từng loại một. Bất T.ử Cốc và Kim An Tự bắt tay hợp tác, chọn ra một lô ma tu để làm thí nghiệm.

Phệ Nhân Ma kích phát thực d.ụ.c (ham ăn), Đố Tâm Ma kích phát lòng đố kỵ, Dâm Ma kích phát tính d.ụ.c, Hoán Bì Ma kích phát tâm hư vinh yêu cái đẹp... Lòng người có trăm loại ham muốn, Ma chủng liền có trăm dạng hình thù.

Ta gửi kết quả nghiên cứu cho Liễu Ngộ để cùng nhau thảo luận cách đối phó. Sau đó, hắn lại cùng các vị trưởng lão nghiên cứu pháp khí. Khi những thứ này được phổ biến rộng rãi và bán cho tu sĩ thiên hạ... Phật tu ngoài mặt thì thanh cao thoát tục vậy thôi, thực chất cái tâm kiếm tiền cũng chẳng khác gì ta.

Vài năm sau, ma tu từ bóng tối bước ra ngoài sáng. Có lẽ vì cường độ càn quét quá lớn khiến chúng ch.ó cùng rứt dậu, liên minh lại gây ra không ít áp lực cho các đạo tu.

Cuộc đại chiến Đạo - Ma cuối cùng cũng bắt đầu. Nhờ giai đoạn tích lũy bị chúng ta liên tục đ.á.n.h phá, dẫn đến phía ma tu hậu lực không đủ, không còn đáng sợ như trong sách miêu tả. Mạng của Sư tôn... chắc là sẽ ổn thôi.

Với tư cách là thành viên nhóm hậu cần, công việc hằng ngày của ta là cứu chữa cho các tu sĩ bị thương, bận rộn đến mức đầu cũng không ngẩng lên nổi. Cho đến khi đang băng bó cho một bệnh nhân, ta ngửi thấy mùi hương quen thuộc. Là sư muội Lăng Ký Tuyết, nàng đang hôn mê bất tỉnh, trên n.g.ự.c có một luồng ma khí xuyên tâm.

Hơi thở ta nghẹn lại, lòng rối như tơ vò nhưng tay vẫn không ngừng nghỉ, xé mở y phục để lộ toàn bộ vết thương.

Liễu Ngộ tiến lên, vung chuỗi tràng hạt đ.á.n.h tan ma khí trên vết thương, ta vội vàng khâu lại và bôi t.h.u.ố.c cho nàng. May mà nàng là tu sĩ, sau khi cho uống Hồi Xuân Đan, linh khí trong cơ thể sẽ cùng d.ư.ợ.c lực tự chữa lành, chẳng mấy chốc sắc mặt nàng đã hồng hào hơn nhiều.

Vết thương lành lại thấy rõ bằng mắt thường, đầu ngón tay ta khẽ động, thu hồi linh ti. Nàng bỗng dưng kinh hô một tiếng rồi ngồi bật dậy, kiếm khí quanh thân lăng lệ, sẵn sàng nghênh chiến.

Tiếng nàng gọi là "Sư tôn".

Từ miệng nàng, ta biết được trên chiến trường đột nhiên xuất hiện một tên ma tu áo đỏ tóc trắng, miệng mọc răng nanh. Sư tôn vì cứu nàng mà giao chiến với kẻ đó, nàng bị đ.á.n.h ngất nên không còn biết gì nữa.

Đó chính là tên phản diện trong sách. Ta vốn tưởng việc càn quét ma tu sớm sẽ làm tổn hao thực lực của hắn, không ngờ kẻ đó vẫn mạnh như vậy.

Trong sách, Sư tôn đã c.h.ế.t dưới tay hắn. Hắn là Phệ Nhân Ma, còn Sư tôn... thi cốt không còn.

Đại chiến Đạo - Ma kết thúc với chiến thắng t.h.ả.m khốc, còn tên ma tu áo đỏ kia cũng biệt tích không rõ tung tích. Sau này sư muội trải qua đủ mọi chuyện, đạt đến cảnh giới Độ Kiếp mới cuối cùng báo được thù.

Ta trấn an nàng xong liền lập tức hướng về phía chiến trường mà đi. Không quản được nhiều như vậy nữa, kiếp trước ta c.h.ế.t trước khi đại chiến Đạo - Ma nổ ra nên đối với kết cục của người, ta hoàn toàn bất lực. Lần này, dù có phải liều mạng, ta cũng phải mang người trở về.

Miếng ngọc bội tặng người có gắn "Nhất Tuyến Khiên", ta lấy ra miếng ngọc bội còn lại chưa từng thấy ánh mặt trời, lần theo sự cảm ứng mà tìm được người.