Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần

Chương 33: Đô Đốc Cũng Có Ngày Nay



Mạnh Thiến Thiến thu lại ánh mắt, dẫn Đàn Nhi nhảy cẫng rời đi không một lần ngoảnh lại.

Lục Nguyên nâng ngón tay dài lạnh lẽo, lau vết m.á.u khóe miệng, cười đầy hứng thú.

"Ra đi."

Hắn lên tiếng.

Từ sân vườn hoang tàn trong ngõ, một nam tử đội nón che mặt bước ra.

Nam tử cầm kiếm, sát khí ngập trời tiến đến trước mặt Lục Nguyên, lạnh lùng nói: "Lục Nguyên, ngươi cũng có ngày nay!"

"Hừ." Lục Nguyên khinh bỉ.

Hắn ngồi trên đất bụi bặm, tựa lưng vào tường lạnh, một chân co lên, vẻ mặt thờ ơ khiến nam tử nổi giận.

"Gian thần! Mạng đây!"

Một kiếm đ.â.m thẳng vào mặt Lục Nguyên, kiếm khí sắc bén, núi sông cũng chặt đứt!

Nhưng ngay khi mũi kiếm sắp chạm tới, một mũi tên xé gió b.ắ.n tới, xuyên thẳng n.g.ự.c hắn!

Nam tử nhìn mũi kiếm chỉ cách lông mày Lục Nguyên một tấc, bất mãn lẩm bẩm: "Chỉ... một tấc nữa..."

Hắn phun một ngụm máu, đổ sập xuống Lục Nguyên.

Lại một mũi tên khác b.ắ.n tới, đẩy hắn bay xa một trượng.

Cùng lúc, Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ dẫn người tới nơi.

Ông ta liếc nhìn t.h.i t.h.ể trúng tên, quỳ một gối bên Lục Nguyên: "Thuộc hạ đến muộn! Xin đại nhân tha tội!"

Thiếu niên áo xanh trên mái nhà nhảy xuống, hỏi Lục Nguyên: "Sao nàng ta không cứu ngươi?"

Chỉ huy sứ ngơ ngác: "Ai?"

"Đại thiếu phu nhân nhà họ Lục." Thiếu niên kể lại chuyện Mạnh Thiến Thiến và Đàn Nhi xuất hiện.

Hắn định nhắc lại nguyên văn lời Mạnh Thiến Thiến, Lục Nguyên lạnh giọng: "Im miệng."

Thiếu niên liếc Lục Nguyên, đi rút tên trên xác chết.

Chỉ huy sứ lắc đầu: "Đại thiếu phu nhân nhà họ Lục gan to thật, dám không cứu đô đốc, không sợ ngài sống sót xử tử nàng sao? Ngài vốn g.i.ế.c người không chớp mắt, cũng chẳng bao giờ đạo lý... Này, Tử Xuyên! Rút tên xong chưa? Ta giúp cậu!"

Chết khiếp, ánh mắt đô đốc lúc nãy thật đáng sợ!

◇ ◇ ◇

Mạnh Thiến Thiến về Lục gia, đến thăm Lục mẫu trước.

Ngoài tiểu thuyết cho lão thái quân, nàng còn mua một hộp nhân sâm thượng hạng cho Lục mẫu.

"Thiếu phu nhân, vẫn dùng phương thuốc lần trước nấu canh ạ?"

Ngọc Liên, tỳ nữ thân cận của Lục mẫu hỏi.

Mạnh Thiến Thiến gật đầu.

Ngọc Liên cầm nhân sâm đi xuống bếp.

Lục mẫu thở dài: "Đừng mua nữa, ta không sao."

"Con mua của lão nông, không đắt."

Lục mẫu xuất thân quý tộc, sao không biết mỗi củ nhân sâm này giá trăm lượng?

"Mẹ đừng lo, chỉ cần dưỡng tốt thân thể."

Từ khi Mạnh Thiến Thiến về làm dâu, Lục mẫu sức khỏe không tốt, đặc biệt mỗi khi Lục Hành Chu qua đêm, tình trạng càng tệ.

Lục mẫu u uất quá độ, khiến ngũ tạng không thông, khí huyết không đủ.

Mạnh Thiến Thiến điều trị cho bà nửa năm, nhưng chữa được bệnh, không chữa được lòng.

◇ ◇ ◇

Đêm đó, người Phúc Thọ viện đến truyền lời, ngày mai đi chùa dâng hương, giờ Mão xuất phát.

Mạnh Thiến Thiến nhấp trà: "Không phải mới đi chùa, sao lại đi?"

Lý ma ma giải thích: "Là để hoàn nguyện. Năm xưa tân lang ra trận, lão phu nhân đến chùa cầu Bồ Tát phù hộ bình an quay về, nay chẳng phải đã thắng trận sao? Đúng là nên đi hoàn nguyện."

Hồi đó cả nhà đều đi, nên giờ cả nhà phải đi hoàn nguyện, trừ Lục Lăng Tiêu.

Lý ma ma nói thêm: "Dẫn cả Bán Hạ đi nữa, chùa đông người, Đàn Nhi một mình khó chiếu ứng."

Mạnh Thiến Thiến gật đầu: "Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

◇ ◇ ◇

Sáng hôm sau trời chưa sáng, Mạnh Thiến Thiến đã dẫn Bán Hạ và Đàn Nhi ra khỏi viện.

Những người khác đã tới, lão phu nhân khoác áo choàng dày, bên cạnh là Lục Linh Lung lâu ngày không gặp.

Lục Linh Lung khoác tay lão phu nhân, châm chọc: "Chị dâu mặt to thật, để cả nhà chờ một mình!"

Phiêu Vũ Miên Miên

"Mắt mù à? Ta không phải người?"

Lão thái quân đứng dưới cổng trăng không xa, quát một câu.

Bà cũng vừa tới.

Lục Linh Lung phụng phịu: "Cụ tổ."

Mọi người thi lễ lão thái quân.

Lão thái quân không thèm nhìn, kéo tay Mạnh Thiến Thiến lên xe.

Lục Hành Chu không có mặt, ngược lại Lâm Uyển Nhi lại đi.

Lão thái quân kéo rèm xe, chỉ Lâm Uyển Nhi chất vấn lão phu nhân: "Dẫn ả ta làm gì?"

"Uyển Nhi mang thai họ Lục, để Bồ Tát phù hộ sinh con trai, nối dõi tông đường."

Lão thái quân nhìn Lâm Uyển Nhi, lại nhìn bụng Mạnh Thiến Thiến, đấu tranh nội tâm hồi lâu, thở dài: "Thôi, để ả ta đẻ vậy!"

Thằng nhóc kia đừng có bắt nạt Thiến Thiến!

Mạnh Thiến Thiến thấy Lâm Uyển Nhi lên xe nhị phòng, Lục mẫu lên xe lão phu nhân.

Với sự coi trọng của lão phu nhân dành cho thai nhi Lâm Uyển Nhi, lẽ ra phải cho ả ta ngồi cùng xe. Nhị phu nhân mẹ con khéo nịnh lão phu nhân, thường ngồi chung xe, Lục mẫu ngồi với lão thái quân.

Mạnh Thiến Thiến nhanh chóng suy ra hai điều:

Không phải lão phu nhân muốn dẫn Lâm Uyển Nhi.

Lão phu nhân có chuyện muốn nói riêng với Lục mẫu.

Hơn nữa lần đi chùa này quá gấp, giống như quyết định đột xuất.

Nếu là cả nhà đi hoàn nguyện, vậy Lục Hành Chu đi đâu?

◇ ◇ ◇

Một canh giờ sau, mọi người tới chân núi.

Lão phu nhân nói với Lục mẫu: "Lời ta dặn, con nhớ chưa? Ta làm thế cũng vì nó, để nửa đời sau có chỗ dựa trong Lục gia, không thì với thân phận và tính cách đó, điểm nào xứng làm chủ mẫu?"

"Hôm qua hành Chu nói, lão gia họ Mạnh tuổi cao, mấy người con tranh giành chia gia tài, nhà nó được bao nhiêu, còn phải xem Lục gia có chống lưng không?"

Lục mẫu hỏi: "Rồi sao? Mẹ muốn vét sạch gia sản họ Mạnh luôn sao?"

Lão phu nhân tức giận: "Con nói gì thế! Cha mẹ nó mất, hai anh trai bất tài, không nhờ đến con rể Lục gia giúp đỡ sao?"

Lục mẫu không nói gì.

Bà vốn biết lão phu nhân tham lam, nhưng vẫn đánh giá thấp mức độ tham của bà ta. Lão phu nhân không chỉ muốn hồi môn của Mạnh Thiến Thiến, mà còn muốn chiếm đoạt tài sản nhà họ Mạnh.

Lão phu nhân hạ giọng đe dọa: "Ta cảnh cáo con, việc này con làm cũng được, không làm cũng phải làm!"

Lục mẫu mở rèm xuống xe.

Ngẩng lên thấy Mạnh Thiến Thiến cũng vừa xuống xe, bà sững sờ.

Mạnh Thiến Thiến mỉm cười: "Mẹ, chúng ta đi lễ Phật thôi."

◇ ◇ ◇

Hàn Sơn tự nằm lưng chừng núi, phải leo bậc thang, xe ngựa đỗ tại trang trại gần đó.

Gió núi lạnh buốt như d.a.o cắt vào mặt.

Lão thái quân đi nửa đường, mệt không muốn đi nữa: "Thiến Thiến, ta mệt rồi."

Đàn Nhi nói: "Tui cõng cụ!"

Lão thái quân nghi ngờ: "Ngươi?"

Đàn Nhi cõng lão thái quân lên lưng, ánh mắt kiên định nhìn phía trước: "Ngồi... vững... nhé!"

Lão thái quân cười: "Con bé này còn đua... ối giời ơi——"

"Đây là đỉnh núi rồi——"

"Còn ở lưng chừng——ngươi đi quá rồi——"


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com