Mạnh Thiến Thiến đang xử lý vết thương trong doanh trại.
Nàng không bị thương nặng, chỉ là vài vết xước nhỏ ở lưng và vai trái.
Thanh Sương vừa thoa thuốc cho nàng, vừa nói: "Cô Mạnh, cô liều mạng quá đấy."
Mạnh Thiến Thiến biết cô ta lo lắng cho mình, bèn nhẹ nhàng đáp: "Chiến trường mà, bị thương là chuyện bình thường."
Hơn nữa, nếu không liều mạng thì chỉ có chết.
Thanh Sương chấm thuốc kim sang, nhẹ nhàng bôi lên vết thương trên lưng nàng: "Cô Mạnh, trước đây cô từng ra trận chưa?"
Mạnh Thiến Thiến khẽ ngừng tay: "Có lẽ là rồi."
Thanh Sương không hiểu ý nàng.
Đúng lúc này, chú mèo hoa vằn nhỏ sau một giấc ngủ dài đã trườn khỏi tấm vải bọc, từ trong giỏ nhảy ra, bước những bước đi uyển chuyển rồi phóng lên đùi Mạnh Thiến Thiến.
Nàng vuốt ve nó, hỏi: "Trên đường đi, các ngươi đã làm thế nào để không bị người khác nghi ngờ?"
Thanh Sương há miệng, bất ngờ bật lên vài tiếng khóc "oa oa".
Mạnh Thiến Thiến giật mình, quay đầu nhìn cô ta đầy ngạc nhiên.
Thanh Sương giải thích: "Trước khi được Đô đốc đưa về làm ám vệ, tôi từng sống bằng nghề hành khất trên phố. Để không bị người ta đánh gãy tay chân, tôi đành học lỏm vài ngón nghề khẩu kỹ thô sơ. Thực ra tôi bắt chước không giống tiểu thư Bảo Thư lắm, nhưng vì họ không quen biết tiểu thư nên cũng không nhận ra."
Mạnh Thiến Thiến gật đầu: "Thì ra là vậy."
Chỉ là nàng không ngờ Thanh Sương lại có quá khứ đau lòng đến thế.
Lục Nguyên phong Trương Phi Hổ làm tướng chỉ huy kỵ binh, lệnh cho hắn sáng mai xuất quân đánh chiếm huyện Trì, nhất định phải thu phục được trước khi trời tối.
Trương Phi Hổ chắp tay thi lễ: "Lần này, chúng ta nên đánh như thế nào?"
Hắn không phải đang thăm dò thực lực của Đô đốc, mà thực sự muốn thỉnh giáo.
Dù bản thân hắn cũng có kế sách hay, nhưng biết đâu Đô đốc lại có diệu kế cao minh hơn?
Lục Nguyên thản nhiên đáp: "Muốn đánh thế nào thì đánh."
Nếu là một ngày trước, Trương Phi Hổ nghe xong chắc chắn sẽ khinh bỉ mà nghĩ: Tên công tử bột triều đình này lại bày trò lố bịch rồi!
Nhưng bây giờ, hắn khoanh tay, ưỡn n.g.ự.c kiêu hãnh: Đô đốc tin tưởng ta!
Đa số võ tướng đều ghét thói nịnh bợ, phục là phục, không có gì phải xấu hổ.
Sáng hôm sau, Trương Phi Hổ dẫn một vạn kỵ binh xuất phát.
"Phụng mệnh Đô đốc, thu phục huyện Trì! Mở cổng thành đầu hàng, tha chết!"
Huyện Trì: diệt ba nghìn quân phản loạn, bắt sống một nghìn.
"Phụng mệnh Đô đốc, thu phục huyện Phong! Đầu hàng tha chết!"
Huyện Phong: diệt một vạn sáu nghìn quân phản loạn, bắt sống ba nghìn.
"Phụng mệnh Đô đốc, trừng trị nghịch tặc! Giết không tha!"
"Chạy đi đâu? Trương gia ta tới đây!"
Chỉ trong năm ngày, quân triều đình cùng thủ quân biên ải đã thu hồi các thành trì bị chiếm đóng, đồng thời truy quét tàn quân đào tẩu về Bắc Lương.
Không chỉ vậy, Lục Nguyên còn cướp được lượng lớn lương thảo và áo ấm của quân phản loạn, phân phát cho thủ quân và dân chúng biên giới, lại ra lệnh cho binh sĩ tu sửa những thị trấn, thôn xóm, dịch trạm bị chiến tranh tàn phá.
Ngày mai sẽ rời doanh trại tiến về Ải Ngọc Môn, trong trại tất bật chuẩn bị.
Lục Nguyên ngồi trong trại thấy choáng váng, bèn ra ngoài hít thở không khí.
Hắn đi đến chỗ vắng người, tìm một tảng đá ngồi xuống.
Một đám trẻ con từ thôn xóm gần đó chạy nhảy nghịch ngợm, tình cờ đến nơi.
Chúng chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp trai như Lục Nguyên, bèn tò mò vây quanh, ngó nghiêng từ trên xuống dưới.
Kẻ cuối cùng dám nhìn hắn như vậy, giờ nấm mồ đã phủ đầy cỏ.
Trong số chúng, đứa lớn nhất khoảng bảy tám tuổi, đứa nhỏ nhất mới lên hai, mỗi đứa đều cầm một quả hồ đào.
"Chú là ai vậy?"
Đứa lớn nhất hỏi.
Lục Nguyên lạnh lùng đáp: "Đô đốc."
Danh hiệu của hắn ở kinh thành có thể dọa trẻ con nín khóc, còn đáng sợ hơn cả Dạ Xoa.
Nhưng lũ trẻ biên ải rõ ràng chưa nghe qua.
Đứa nhỏ nhất vỗ bụng mình: "Bụng bụng."
Lục Nguyên khẽ hừ lạnh: "Một lũ tiểu quỷ không biết sống chết."
Hắn cố ý cướp quả hồ đào từ tay một đứa, đặt lên tảng đá, rồi nắm đ.ấ.m đập mạnh xuống!
Rắc!
Quả hồ đào vỡ tan.
Lũ trẻ đồng loạt tròn mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Lục Nguyên tỏa ra sát khí: "Muốn giống như nó không? Không đi thì ta sẽ—"
Đứa bé hai tuổi đưa quả hồ đào cho hắn: "Làm nữa đi!"
Đứa khác cũng đưa tay: "Cháu cũng muốn!"
"Làm nữa đi! Làm nữa đi!"
"Cháu nữa! Cháu nữa!"
"Cháu trước! Cháu trước!"
Phiêu Vũ Miên Miên
Lục Nguyên: "..."
Ở kinh thành, đến ma quỷ cũng không dám tới gần Đô đốc, vậy mà ở biên ải, hắn lại bị mấy đứa nhóc vây khốn.
"Ngưu Đản! Mao Đản! Đại Nha, Nhị Nha, Cẩu Oa! Về ăn cơm!"
Lũ trẻ nắm chặt phần nhân hồ đào, hài lòng trở về.
Trên đường qua cổng thôn, chúng gặp Trương Phi Hổ vừa từ trong thôn trở ra.
Chính hắn là người cho chúng hồ đào, thấy chúng cầm nhân hồ đào, hắn cười hỏi: "Ồ, bóc nhanh thế, giỏi lắm!"
Đứa lớn nhất chỉ về phía sau: "Có người bóc giúp bọn cháu đó!"
Đứa bé hai tuổi xoa bụng: "Bụng bụng."
Trương Phi Hổ nhìn theo.
Lục Nguyên trên tảng đá trong chớp mắt đã lướt tới phía trước, quay lưng giả vờ đi ngang qua.
"Đô đốc!"
Trương Phi Hổ lập tức buông lũ trẻ, tiến lên thi lễ.
Lục Nguyên khẽ "ừ" một tiếng.
Trương Phi Hổ hỏi: "Đô đốc định ra ngoài?"
Lục Nguyên đáp: "Đi dạo chút."
Trương Phi Hổ không nghi ngờ: "Mấy đứa nhỏ nói có người bóc hồ đào giúp, Đô đốc có thấy ai không?"
Lục Nguyên lạnh giọng: "Bản đốc làm sao biết chuyện này?"
Trương Phi Hổ nghĩ cũng phải, Đô đốc bận trăm công nghìn việc, làm gì rảnh rang đi bóc hồ đào cho trẻ con.
Hắn thở dài: "Tiếc quá, tôi vừa có cả bao hồ đào, định nhờ người ta bóc giúp đấy!"
Lục Nguyên méo miệng.
Khi trở về trại chính, Lục Nguyên gặp Mạnh Thiến Thiến ở cửa.
Nàng mặc giáp trụ, tay trái ôm mũ giáp, tay phải cầm đoản đao, nhìn về phía tảng đá, khẽ mỉm mai: "Đô đốc ở biên ải rất được lòng người nhỉ."
Vừa dứt lời, một đứa bé hơn một tuổi chập chững đi tới, với tay bám vào Mạnh Thiến Thiến.
Sợ nó ngã, nàng vội đặt đoản đao xuống, nắm lấy tay nó.
Nó mở miệng: "Mẹ."
Mạnh Thiến Thiến giật mình.
Lục Nguyên hả hê: "Hóa ra cô còn được lòng hơn."
Đứa bé buông tay nàng, ôm chân Lục Nguyên: "Ba."
Lục Nguyên: "...!!"
"Không được gọi bừa!"
Đứa bé bị dọa khóc, sau đó... tè lên chân Lục Nguyên.
Đô đốc Lục đơ người!
Mạnh Thiến Thiến vốn không hay cười, nhưng lần này không nhịn được: "Ha ha ha! Ha ha ha!"
Lục Nguyên mặt đen như mực.
Ba vị trí quân sự trọng yếu đều được thu hồi, nhưng Lục Lăng Tiêu và Uất Tử Xuyên vẫn chưa xuất hiện. Mạnh Thiến Thiến đoán chắc hai người đã vượt Ải Ngọc Môn, thâm nhập vào doanh trại quân Bắc Lương.
Đúng lúc nàng tính toán kế hoạch đón họ, hai người đã dẫn Dần Hổ Vệ trở về.
Mạnh Thiến Thiến không muốn dây dưa với Lục Lăng Tiêu, bèn trở về trại đeo mặt nạ.
Khi ra ngoài, nàng gặp Trương Phi Hổ.
"Tiểu Cửu! Cô đeo mặt nạ làm gì vậy?"
Tên của Mạnh Thiến Thiến trong quân ngũ là Mạnh Tiểu Cửu.
Nàng hỏi: "Ngươi nhận ra ta?"
Trương Phi Hổ chỉ vào nàng: "Dễ lắm, giáp trụ, đoản đao, vết thương trên tay trái khi diệt phản quân còn quấn băng này!"
Thì ra là vậy.
Mạnh Thiến Thiến yên tâm.
Lục Lăng Tiêu chưa từng thấy nàng như thế này, chắc chắn không nhận ra.