Sau Khi Xung Hỉ Nhầm Giường, Ta Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 1:



Dung mạo ta thanh tú, nhưng đầu óc lại không được lanh lợi cho lắm.

Ca ca và tẩu tẩu vì năm lượng bạc mà bán ta cho Trương lão gia để xung hỉ.

Ma ma đưa cho ta một chiếc chăn bông, dặn ta phải biết điều một chút, chủ động trèo lên giường lão gia để sưởi ấm thân thể cho ông ta.

Ta ôm chăn, theo đúng phương pháp ma ma đã dạy, đè c.h.ặ.t lấy người bệnh trên giường.

Sáng hôm sau, khi đám người hầu phát hiện ra, cả phủ loạn thành một đống. Tam gia bị ta giày vò đến mức mặt mũi trắng bệch. Còn lão gia thì đợi mãi chẳng thấy chăn của ta đâu, đêm ấy đã chế-t cóng rồi.

1

Ta cũng không phải ngay từ đầu đã ngốc nghếch như vậy. Ca ca nói vốn dĩ ta là một kẻ rất mê tiền, tích cóp được không ít, nhưng lại bị biểu huynh lừa cho không còn một xu dính túi.

Láng giềng bàn tán xôn xao, ta trong lúc nhất thời uất ức quá mà đ.â.m đầu vào tường. Người thì không đi, nhưng cái khôn thì đi mất rồi.

Trương lão gia đã hơn bảy mươi, nửa năm trước bị ngã một cú nên không xuống giường được nữa. Nghe nói ta là kẻ mạng lớn, đ.â.m đầu vào tường cũng không chế-t nên muốn dùng ta để xung hỉ.

Đêm vào phủ, ma ma đưa cho ta một chiếc chăn đỏ và một đoạn hương.

“Nén hương này phải đốt lên thì lão gia mới có sức.”

“Với lại lão gia bị liệt, những phương pháp ta dạy ngươi trước đó đều nhớ kỹ chứ?”

Ta gật đầu lia lịa: “Nghe qua không khó lắm.”

Ma ma nhìn ta, khẽ thở dài một tiếng: “Nha đầu, ở chỗ này dù sao cũng tốt hơn là về nhà chịu khổ. Nếu đau thì cứ c.ắ.n răng mà nhịn, sẽ qua nhanh thôi.”

“Còn nữa, lúc lão gia ăn mặn thì không thích người khác vào phòng. Đêm xuống trời lạnh, nhớ thêm nhiều than vào.”

“Sáng dậy, cầm miếng lụa có lạc hồng là có thể hỏi xin lão gia một lượng bạc.”



Ta ôm chăn, lẩm nhẩm hồi lâu những lời dặn của ma ma, ngày đầu làm việc không thể để xảy ra sai sót. Ngờ đâu một tiếng “Đốt đèn——” của quản gia đã làm rối loạn mọi suy nghĩ của ta.

Khu viện rộng lớn chìm trong ánh sáng ấm áp, ta tò mò đi loanh quanh trong hành lang. Đến khi nhớ ra chính sự, ta lại phải vòng qua một đoạn hành lang dài mới tìm thấy phòng.

Trong phòng toàn mùi t.h.u.ố.c sắc, ta đốt hương xong liền chui tọt lên giường.

Mọi chuyện đều giống hệt như lời ma ma nói, “lão gia” có phản ứng, nhưng ta phải chủ động.

Ta cũng không thạo việc này lắm, may mà hắn rất hợp tác, tùy ý để ta làm tới.

Ngày hôm sau, ta nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn mỹ trên sập rất lâu. Nam nhân đó cũng nhìn ta nửa buổi. Mãi cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết chấn động cả trời đất…

“Người đâu mau đến xem, lão gia chế-t cóng rồi——”

“Nha đầu hầu hạ giường đâu?”

“Cả đêm không có ai đốt than à!”



Tam gia là một kẻ yếu ớt bệnh tật, nhưng trông thực sự rất đẹp mã, chỉ là sắc mặt không tốt, môi trắng bệch.

Hắn vân vê chiếc chăn đỏ rực trên người, khẽ ho vài tiếng, trầm giọng nói một câu: “Nha đầu, hình như ngươi vừa gây ra chuyện lớn rồi đó.”

2

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đầu óc ta không tốt, không nghĩ được nhiều như vậy, liền chui vào trong chăn lôi miếng khăn có lạc hồng ra, chìa tay về phía hắn.

“Ma ma bảo, đưa một lượng bạc.”

Hắn hơi ngẩn ra một lát, lấy từ đầu giường ra một túi tiền. Ta vừa định đưa tay ra nhận thì hắn lại rụt về.

“Nhớ kỹ, ngày hôm nay nếu có ai đưa đồ cho ngươi, không được ăn cũng không được uống.”

“Sẽ đói.”

“Nhịn đi. Nếu là trà nóng thì cứ bảo là nóng quá, đừng uống.”

“Ồ.”

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

“Trương gia không phải nơi lương thiện, nếu sống sót qua đêm nay, chỗ này đều là của ngươi.”



Sau khi mặc quần áo xong, vài nha hoàn vào hầu hạ Tam gia uống t.h.u.ố.c, bọn họ thấy ta mà cứ như thấy ma.

Sau khi quản gia biết chuyện thì kinh hãi tự vỗ vào mặt mình một cái. Ma ma nhìn ta một cái rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.

Sau đó, quản gia dẫn ta đi. Đại gia đương gia nghe tin có chuyện liền vội vàng từ cửa tiệm trở về.

“Lão gia t.ử tuổi này rồi, đi thì cũng đi rồi. Chỉ là nha đầu này là cái thứ tai họa, xử lý đi.”

“Nhưng… bên chỗ Tam gia tính sao? Đêm qua hai người bọn họ đã thực sự viên phòng rồi.”

“Hắn là kẻ tàn phế, chẳng sống được mấy ngày, bận tâm làm gì.”

Đại gia đi vào phòng trong.

Quản gia nhìn ta với ánh mắt đầy đồng cảm, đưa tới một bát trà, bảo ta uống đi để còn cùng lão gia lên đường.

Ta cũng là lần đầu tiên nghe nói lên đường phải uống trà đấy?

Vừa định uống thì lại nhớ đến lời dặn của Tam gia.

“Nóng.”

“Cũng không ngốc nhỉ, vậy đợi nguội rồi uống. Uống xong mau chạy ra từ đường, chiếu cỏ đã chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi.”

“Cái gì?”

Không đợi ta hỏi thêm gì, quản gia đã bị người khác gọi đi.

Từ xa, ta thấy Tam gia đang ngồi trên xe lăn ở phía hành lang xoa xoa tay.

Người này mặc quần áo vào trông rất nho nhã, phối với gương mặt trắng trẻo sạch sẽ dường như càng đẹp hơn.

Hắn khẽ đặt ngón tay lên môi, lại ra hiệu bảo ta đừng đi, cứ đứng ở cửa là được.

Ta lén vén rèm cửa lên, thấy Đại gia khóc lóc nửa ngày mà chẳng thấy giọt nước mắt nào.

Cho đến khi một nha hoàn xinh đẹp đi tới, giật phắt bát trà trên tay ta: “Ngươi chính là nha đầu dám trèo giường bừa bãi đó sao? Cỡ như ngươi mà cũng được ở đây hầu hạ à?”

Ta lén liếc nhìn Tam gia ở hành lang, hắn ta vẫn khẽ lắc đầu, nên ta chẳng nói gì.