Sau Khi Xung Hỉ Nhầm Giường, Ta Vớ Được Lang Quân Như Ý

Chương 11



Tam gia vẫn sẽ âm thầm ra tay, ví dụ như tiếp tục tráo t.h.u.ố.c của Nhị gia, âm thầm cướp đi khách hàng hợp tác của Nhị gia.

Đến khi Tiểu Bảo được năm tuổi, lão phu nhân đột ngột uống nhầm t.h.u.ố.c mà chế-t. Nhị gia nghi ngờ là do Tam gia giở trò, lại tìm đến tận cửa, cả gương mặt trông như một người chế-t. Vì không có bằng chứng nên cũng thôi.

Cho đến khi nhìn thấy ta, dường như hắn ta mới phản ứng lại.

“Năm đó huyện nha nói sau khi sinh thì bắt giam. Hai năm nay nữ nhân này cũng không thấy đẻ mà? Lừa người à! Huyện nha không phải nên bắt người sao?”

Tam gia nhếch môi lại mời vài vị đại phu đến bắt mạch cho ta, nhìn biểu cảm của hắn dường như đã biết trước rồi. Lần này là ta thực sự lại có rồi.

Huyện lệnh biểu huynh lại đến làm cái thủ tục lệ thường. Tam gia vô tình nhắc với biểu huynh chuyện năm đó hắn ta lấy đi số tiền đó suýt chút nữa hại chế-t cả nhà ta, lại nhắc đến chuyện Trương gia xưa nay chưa bao giờ coi mạng hạ nhân ra gì.

Biểu huynh bây giờ sống sung sướng, đối với chuyện năm xưa cũng ngày càng hổ thẹn. Để tỏ lòng hối lỗi, hắn ta nói sẽ giúp bọn ta làm vài việc có ích.

Vài ngày sau, hắn ta dẫn người âm thầm điều tra những chuyện xưa nay của Trương gia, rất nhanh đã nắm được thóp.

Những năm qua, Trương gia tự ý đ.á.n.h chế-t hạ nhân không biết bao nhiêu mà kể, hoàn toàn không coi luật pháp ra gì. Huyện lệnh định bắt giam tiếp tục điều tra, Nhị gia không phục, dẫn người công khai phản kháng đ.á.n.h trả, trong lúc đó, Nhị gia cứ thế mà lăn đùng ra chế-t.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ngoài phố ai nấy đều truyền tai nhau rằng, chính Huyện lệnh đã trừng trị giế-t chế-t Nhị gia.

Biểu huynh thì ngây mặt ra, người của hắn ta không hề ra tay nặng, người này sao nói chế-t là chế-t được?

Ta lén hỏi Tam gia.

“Nhị ca khôn khéo, ta chỉ có thể nghĩ cách trộn t.h.u.ố.c độc phát tác chậm vào t.h.u.ố.c của hắn ta. Mấy hôm trước thấy ánh mắt hắn ta đờ đẫn, ta đã thấy bao nhiêu năm qua đến lúc phải phát tác rồi.”

Tiện thể cho một cái cớ, đổ lên đầu Huyện lệnh.

Biểu huynh mặt mũi ngơ ngác, đem toàn bộ đám tay chân chân tay của Nhị gia trong phủ bắt giam hết.

Đối với cái chế-t của Đại gia và Nhị gia Trương gia, biểu huynh luôn cảm thấy quá mức trùng hợp, nhưng vì đến nay hắn ta vẫn còn hổ thẹn đối với ta nên cũng thôi không truy cứu nữa. Mấy phòng phu nhân của hắn ta cũng là loại không đẻ được, thường xuyên tìm Tam gia để điều dưỡng thân thể.

Chuyện này, ta âm thầm hỏi Tam gia xem có phải do hắn giở trò không.

“Ai bảo năm đó hắn ta trộm tiền của nàng, còn vọng tưởng cướp nàng đi, đáng đời!”

Ta thế mới biết Tam gia đúng là bụng dạ đen tối, lòng dạ hẹp hòi.

“Ta cũng hận biểu huynh, nhưng nể tình cả nhà chúng ta đều không sao, lại thêm mấy năm qua hắn ta sống cũng ra dáng con người… vả lại, nếu hắn ta không trộm tiền, sao ta có thể gặp được Tam gia tốt như vậy chứ.”

“Phu nhân nói đúng, ta giúp hắn ta điều dưỡng là được.”

23

Tam gia nói cái mũi của ta là báu vật, Tiểu Bảo thừa kế ưu điểm của ta, tuổi còn nhỏ đã có thể ghi nhớ đủ loại d.ư.ợ.c liệu.

Những việc vặt vãnh ở tiệm t.h.u.ố.c ta ngược lại có thể giúp được không ít. Chỉ là Tam gia dạy ta kiểm tra sổ sách, ta vẫn chưa thạo lắm. Riêng số tiền tài còn sót lại từ phủ cũ Trương gia thôi mà ta đã tính mãi không ra.

Mùa thu năm đó, Tiểu Bảo thứ hai của ta và Tam gia cũng chào đời. Trắng trẻo mũm mĩm giống ta.

Tam gia bế đứa bé hôn tới hôn lui bên miệng, vui đến nỗi không khép được mồm.

Lại qua vài năm, việc làm ăn trong nhà ngày càng tốt. Chỉ là hàn độc của Tam gia ngày càng nặng, mỗi lần độc phát là toàn thân lạnh lẽo co rúm trong một góc. Mỗi lần nhìn thấy ta đều xót xa vô cùng, ôm lấy hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Kiều muội thích ta từ bao giờ?”

Ta suy nghĩ kỹ một chút, “Đại khái là, lần đầu tiên ngủ với Tam gia chăng.”

Tam gia lắc đầu, “Không phải, nếu không sau đó sao lại bỏ chạy chứ? Ta đối xử với nàng luôn rất tốt mà.”

Ta lại suy nghĩ kỹ một chút, “Là lần đó, Tam gia vì không chọn ta mà xin lỗi ta, còn dập đầu với ta một cái.”

“Ồ? Tại sao?”

“Không biết nữa, đại khái thấy mình được tôn trọng chăng.”

Dù là xuất thân tầng lớp thấp kém, cũng muốn được tôn trọng mà.

“Tam gia khiến cuộc sống của ta có ánh sáng.”

Tam gia mỉm cười, run rẩy ôm ta vào lòng, “Kiều muội, nếu một ngày ta thực sự không còn nữa, hãy đi tìm biểu huynh của nàng…”

“Nói gì thế? Ta không đi đâu hết.”

“Vậy đi tìm ca ca tẩu tẩu của nàng?”

Ta vung nắm đ.ấ.m đ.ấ.m mạnh vào hắn vài cái, mắt phút chốc đỏ hoe, “Ta chẳng đi đâu cả, Tam gia phải mãi mãi ở bên cạnh ta.”

Từ đó về sau, ta điên cuồng tìm t.h.u.ố.c cho Tam gia, trong quá trình đó tình cờ gặp lại quản gia năm nào.

Từ sau vụ cháy năm đó, quản gia dẫn theo gia quyến chạy hết sạch trong đêm, nghe nói Trương gia trạch hoàn toàn không còn nữa, lúc này mới quay về. Gặp Tam gia liền quỳ xuống đất khóc lóc, thế là Tam gia mới nhận ông ta lại.

Ông ta cũng không về nữa, ông ta nói hàn độc này là do Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia lấy từ Tây Vực về. Thế là, ta bán cả nhà cũ Trương gia đi, nghĩ cách trả giá cao thuê người đi Tây Vực tìm t.h.u.ố.c.

Vào năm Nhị Bảo năm tuổi, rốt cuộc cũng tìm được t.h.u.ố.c. Thân thể Tam gia cuối cùng cũng tốt lên, không còn lạnh lẽo nữa.

Lúc đó, Đại Bảo đã mười tuổi, bắt đầu giúp việc kinh doanh ở tiệm t.h.u.ố.c.

Biểu huynh thỉnh thoảng qua lấy t.h.u.ố.c, liền đùa rằng, “Trương Tam gia quả thực khỏe rồi! Nếu không ta còn định đón biểu muội qua bên đó đấy, dù sao biểu muội cũng giỏi đẻ mà.”

Tam gia lạnh lùng nhìn qua, lẩm bẩm nói với biểu huynh một câu: “Tốc viễn độn chi.”

“Nghĩa là gì thế?” Ta hỏi Tam gia.

Tam gia nhỏ giọng nói, “Bảo hắn ta cút đi ấy mà.”

Nhìn bộ dạng đó của hắn, ta thầm nghĩ xong rồi, lại thù dai rồi.

Đồ bổ của phủ Huyện lệnh trước giờ đều do Tam gia phụ trách, xem ra lại sắp giở trò xấu rồi đây.

“Được rồi được rồi, hắn ta chỉ tùy tiện nói vậy thôi.”

Trước mặt bao nhiêu người, ta không nể nang gì mà hôn chụt một cái vào mặt Tam gia.

Biểu huynh nhìn qua với vẻ ghét bỏ, “Kiều muội sao lại biến thành thế này rồi, đúng là không nỡ nhìn mà!”

Hết