Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả Cả Nhà Đều Trọng Sinh

Chương 61: Nửa Đường Giành Đứa Nhỏ



Lưu Tuyết Tĩnh nghe vậy, cứ như bị k*ch th*ch, gào lên: "Đánh đi, ngon thì nhào vào. Cho dù bà có đánh chết tôi thì những gì tôi nói cũng là sự thật. Giản Tinh Xán sinh ra đã khắc chs mẹ, khắc gia đình nó. Ai ở gần nó đều không có kết cục tốt. Nó chính là một ngôi sao chổi, tôi có nói sai à?"

Bà ta đang trong trạng thái bất thường.

Vừa lúc bà định nói tiếp thì có người chợt đứng dậy.

Giọng nói trầm và lạnh lùng vang lên: "Ai mới là ngôi sao chổi?"

Ánh mắt của mọi người vô thức đổ dồn vào Thẩm Lâm Kiệt, kể từ khi mới bước vào khán phòng, người đàn ông này rất ít nói. Mọi người đều cho rằng anh sẽ đứng ngoài cuộc, nhưng thật không ngờ anh lại lên tiếng.

Anh nhìn vẻ mặt Lưu Tuyết Tĩnh, nghiêm nghị: "Chính cô cũng phải nhìn lại chồng và con trai cô, còn ai bình thường không?"

Lưu Tuyết Tĩnh nghe vậy, vội nhìn về phía An Triết và An Triết Minh.

Khuôn mặt An Triết đầm đìa nước mắt, sống lưng An Triết Minh cong xuống. Trên mặt hai người đều đau đớn, bi thương không tả xiết.

Lưu Tuyết Tĩnh ngập ngừng: "A Triết..."

An Triết lùi về sau một bước.

"A Triết, con hiểu mẹ đang làm gì mà đúng không?" Lưu Tuyết Tĩnh ngồi dưới đất, vươn tay muốn túm lấy hắn, nhưng lại hụt mất, chỉ nhìn thấy bóng dáng đứa con yêu quý của bà càng ngày càng cách xa.

Lưu Tuyết Tĩnh lại nhìn chồng mình.

Người đàn ông lương thiện đó luôn yêu thương bà, dù có tức giận đến đâu hắn cũng chưa bao giờ lạnh lùng với bà. Nhưng bây giờ, khi nhìn bà, ánh mắt ấy đầy thất vọng và quyết tuyệt, Lưu Tuyết Tĩnh gọi hắn một tiếng: "Triết Minh..."

An Triết Minh quay mặt đi.

Nhìn người thân lạnh lùng và xa lánh mình như vậy, Lưu Tuyết Tĩnh ngồi tại chỗ ngơ ngác.

Giọng Thẩm Lâm Kiệt vang lên đều đều: "Nếu trước kia cô không oán hận chú, suốt ngày đánh đập mắng mỏ, đòi chú đưa tiền, thì chú ấy đâu đến nỗi rơi vào đường cùng là đánh bạc? Cô trách chú không có năng lực, oán trách số phận bất công, nhưng một phần cũng do tính cách ngang ngược và độc đoán của cô mà ra. Khi gia đình cô chuyển lên thành phố, bố mẹ Giản Tinh Xán thương tiếc cho hoàn cảnh của gia đình cô, cho cô chi phí ăn mặc thì có lỗi gì sao?"

"Cô tham lam, không biết quý trọng lòng tốt, đó mới là thứ sao chổi." Thẩm Lâm Kiệt đi tới trước mặt bà ta, đôi giày da bóng gõ xuống đất, nhìn từ trên cao xuống: "Cứ luôn miệng rủa người khác không được chết tử tế. Nếu có khả năng thần kỳ như thế thì tốt nhất cô nên quan tâm bản thân hơn, bản thân lo chưa xong mà còn có thời gian quan tâm chuyện nhà người khác, à mà tôi đảm bảo..."

Đôi mắt của Lưu Tuyết Tĩnh từ từ trừng lớn.

Thẩm Lâm Kiệt ngồi xổm trước mặt bà ta, ánh mắt lạnh như băng, giọng nói trầm thấp chỉ có hai người họ mới có thể nghe thấy, sống lưng Lưu Tuyết Tĩnh rét run như gặp Diêm Vương, không chỉ đe dọa mà còn muốn lấy mạng bà. Bà sợ không dám nhúc nhích, thấy được ánh lạnh trong mắt Thẩm Lâm Kiệt: "Phiền cô rồi."

.....

Lưu Tuyết Tĩnh bị dọa, ngồi bệt tại chỗ.

Ngay tại lúc mọi người cho rằng đã kết thúc mọi chuyện, liền nghe tiếng Thẩm Dã hoảng hốt kêu lên: "Hầu Nhi, cậu sao vậy?"

Thẩm Lâm Kiệt vội quay đầu lại.

Giản Tinh Xán đứng đổ cả người vào Tiêu Lâm, gục đầu, có vệt máu chảy ra từ khóe miệng, cậu cúi đầu muốn kìm lại, nhưng cơn đau trong tim cứ dâng lên từng đợt từng đợt, khó chịu vô cùng.

Tiêu Lâm vô cùng lo lắng đỡ cậu: "Xán Xán!"

Giản Tinh Xán muốn thẳng người lên nói chuyện với mẹ, muốn an ủi bà rằng cậu không sao, nhưng tất cả những gì cậu nhìn thấy trước khi ý thức biến mất là ánh mắt lo lắng của mẹ, còn có Thẩm Lâm Kiệt chạy vội về phía cậu. Ngay sau đó, bóng tối bao trùm lấy cậu và ý thức cũng biến mất.

Tiêu Lâm lo lắng đến mức bật khóc.

Thẩm Lâm Kiệt bế người lên. Không hề lo bộ đồ thời trang cao cấp sẽ bị nhăn hay vết máu sẽ làm bẩn quần áo. Anh chỉ biết ấn chặt người đó vào lòng, hướng thẳng ra ngoài.

An Triết cũng tiến về phía trước mấy bước: "Không sao chứ?"

Lưu Tuyết Tĩnh cũng ấp a ấp úng hỏi: "Nó làm sao vậy?"

Vừa lúc Thẩm Dã đứng cạnh đó, nghe vậy liền cười lạnh một tiếng, mắng: "Còn làm sao nữa? Là do ai? Bà đừng hỏi nữa được không? Sợ cậu ấy chưa đủ phiền à?"

Lưu Tuyết Tĩnh lặng người, mặt tái mét.

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đã ăn dưa xong, trợn mắt há mồm chết lặng:

"Trời đựu, tình huống gì đây?"

"Quá nhiều dưa rồi, quả trước còn chưa kịp tiêu hóa thì quả khác ập đến rồi."

"Đúng là vở kịch lớn của năm."

"Gia đình tôi ăn dưa nhiều tới khờ rồi!"

Bởi vì số lượng bình luận và số người trong phòng phát sóng trực tiếp quá tải, toàn bộ nền tảng phát sóng trực tiếp nháy mắt tối đen, xuất hiện tình trạng 404 not found.

Điều này khiến nhóm người không gặm được dưa vô cùng lo lắng, lần lượt truy cập vào Weibo, bên cạnh đó còn có nhóm người qua đường trên Weibo chưa biết chuyện gì xảy ra, thế là buổi chiều hôm đó, mấy cái hot search xuất hiện tràn lan:

#Phòng phát sóng trực tiếp của Tinh Quang sụp rồi#(Hot)

#An Triết không phải con ruột#

#Thẩm Lâm Kiệt nói về sao chổi tai ương# (Hot)

#Nhà thiết kế nổi tiếng Tiêu Lâm đánh người # (Hot)

Hết mục hot search này đến mục hot search khác càn quét toàn bộ trang Weibo, cả người ăn được dưa và chưa ăn được đều bị hấp dẫn. Là người có mặt tại thời điểm đó, Weibo của Giản Tinh Xán đã cán mốc hai triệu người theo dõi chỉ trong một đêm.   

Cư dân mạng sôi nổi, kích động:

"Má ơi, sốc qua đi!"

"Cái tát đó thật thỏa mãn."

"Tôi biết ngay Hầu Vương không phải loại người như thế mà. "

"Thật xin lỗi Hầu Nhi, là trước đây tôi hiểu lầm cậu!"

"Bà ta còn ném mất huy chương thi đấu mà Hầu Vương rất vất vả mới dành được."

"Tôi cứ tưởng bà ta là mẹ ruột, không ngờ lại là tu hú chiếm tổ.'"

"Cậu ấy thật đáng thương."

"Ôi, ôi, lòng đau như cắt. May là có anh Thẩm và chị Giản bảo vệ cậu ấy!"

Trên mạng nghị luận che trời lấp đất, những người theo dõi chương trình và cả những người không theo dõi chương trình đều khiếp sợ. Phố lớn ngõ nhỏ người người đều bàn tán. Trẻ em và người già đều biết đến, trong giới hàng xóm láng giềng thì hoàn toàn nổi tiếng. Mức độ nổi tiếng đạt đến mức chưa từng có, vụ bê bối của gia đình giàu có được hầu hết mọi người nhắc đến sau bữa tối.

...

Trong bệnh viện

Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ đã đánh thức Giản Tinh Xán tỉnh lại trong cơn hôn mê.

Tỉnh dậy, cảm thấy mọi thứ xung quanh có chút không chân thực. Cậu nhìn trần phòng bệnh, ngửi thấy mùi thuốc quen thuộc, suy nghĩ của cậu chậm rãi quay trở lại.

Thanh âm trầm thấp quen thuộc của Thẩm Lâm Kiệt vang từ bên cạnh: "Tỉnh rồi à?"

Giản Tinh Xán chuyển mắt, nhìn thấy anh. Lông mi khẽ run, khuôn mặt nhỏ yếu ớt tái nhợt, không có chút huyết sắc: "Sư huynh."

Lòng bàn tay ấm áp đặt lên vầng trán mịn màng của cậu: "Còn thấy khó chịu không?"

Giản Tinh Xán nhẹ nhàng lắc đầu.

Đôi mắt anh tối sầm, nói: "Còn nhớ những gì tôi đã nói với em không?"

Giản Tinh Xán thấy khuôn mặt nghiêm khắc của anh. Nếu là người bình thường sẽ chỉ sợ hãi sự nghiêm túc của Thẩm Lâm Kiệt, nhưng Giản Tinh Xán thì lại để ý đến thứ khác, đôi mắt anh có chút hồng, dưới mắt có quầng thâm, là do nhiều ngày không được nghỉ ngơi đầy đủ.

Giản Tinh Xán dừng một chút, nghĩ nghĩ: "Cảm thấy đầu hơi đau."

Thẩm Lâm Kiệt nói: "Đã hạ sốt, cơn đau đầu sẽ sớm biến mất."

Giản Tinh Xán nhìn anh, hỏi: "Em phát sốt sao?"

"Sốt liên tục ba ngày" Thẩm Lâm Kiệt nói: "Hôm nay vừa mới đỡ."

Giản Tinh Xán bối rối, lắc đầu nhẹ:"Em không nhớ rõ."

Thẩm Lâm Kiệt rót một cốc nước đưa cho cậu: "Không nhớ cũng tốt."

Trong ba ngày hôn mê ấy, Giản Tinh Xán đắm chìm trong những cơn ác mộng, thường xuyên khóc, nói mớ, sốt cao liên tục trong nhiều ngày và không có dấu hiệu thuyên giảm. Bác sĩ chẩn đoán nguyên nhân lớn nhất là do chịu k*ch th*ch quá lớn. Khoảng thời gian nằm viện cách đây không lâu, bác sĩ đã kiểm tra vết thương và nói vết thương cũ của cậu vẫn chưa lành không thể để bị thương nữa. Ai có ngờ cậu sẽ quay lại bệnh viện nhanh như vậy?

Giản Tinh Xán uống xong nước, lí nhí: "Sau khi hết sốt, em có thể quay lại tập luyện không?"

Thẩm Lâm Kiệt nhìn đôi mắt sạch sẽ kia, không đành lòng tổn thương cậu, chỉ có thể nói: "Bác sĩ nhắc nhở em phải tiếp tục nằm viện để hồi phục sức khỏe."

Giản Tinh Xán lo lắng nói: "Em bị bệnh nặng sao?"

Khi hai người đang trò chuyện, thì có người bước vào.

Từ lão chống gậy bước vào nhìn Giản Tinh Xán, nói: "Xán Xán, cuối cùng thì cháu cũng tỉnh rồi à?"

Giản Tinh Xán nhìn ông, mỉm cười: "Ông nội, người đã khỏe rồi?"

"Bộ xương già ta đây, rốt cuộc cũng nhặt được cái mạng từ quỷ môn quan về" Lão cười ha hả: "Mà cháu cũng thật là, mấy nay hết hôn mê rồi lại phát sốt, giờ nghĩ lại ta vẫn thấy sợ."

Giản Tinh Xán ngồi thẳng người, ưỡn ngực như muốn thế hiện: " Ông à, cháu đã khỏe lại rồi."

Ông Từ giữ chặt lấy tay cậu, nói: “Vẫn phải ở đây dưỡng bệnh một thời gian, bác sỹ đã nói tình trạng bệnh của con cho ta nghe rồi, không biết giữ gìn thân thể, để cơ thể kiệt sức liên tục trong khoảng thời gian dài, yêu cầu con phải ở lại bệnh viện để quan sát thêm.”

Giản Tinh Xán có chút lo lắng, quay lại nhìn Thẩm Lâm Kiệt, nhẹ giọng nói: "Nhưng mà...con còn phải ghi hình chương trình."

Thẩm Lâm Kiệt và ông Từ nhìn nhau.

Lại có người đi vào phòng.

Giản Trân xách theo cơm hộp đi vào, theo sau còn có Kiều Hạnh Nhi, hai người lần lượt tiến vào.

Thẩm Lâm Kiệt có chút kinh ngạc nhìn nàng: "Sao mẹ lại ở đây?"

Kiều Hạnh Nhi còn xách theo hai hộp thức ăn trên tay. Cô nói: "Lâm Nhi* là bạn thân của mẹ, cô ấy bị bệnh. Mẹ không thể đến thăm à?"

*Lâm Nhi : Cách Kiều Hạnh Nhi gọi Tiêu Lâm một cách thân thiết.

Giản Tinh Xán nghe vậy thì lập tức sốt ruột, nhìn về phía Thẩm Lâm Kiệt.

Thẩm Lâm Kiệt giải thích: "Sức khỏe của dì từ đầu đã không tốt, khi từ Mỹ trở về, dì ấy vẫn luôn tu dưỡng. Em phát sốt mấy nay, dì đi theo lo lắng, thành ra đổ bệnh, cũng không nghiêm trọng lắm, vài ngày nữa sẽ ổn."

Lúc này Giản Tinh Xán mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn chút.

Ông Từ nhìn cảnh này, vỗ nhẹ vào tay Giản Tinh Xán, nói: "Xán Xán, ta đã biết chuyện về cả nhà Lưu Tuyết Tĩnh. Haizz..., từ nhỏ con đã không được ở bên cạnh cha mẹ, cũng do ta sơ sót, để cái gia đình toàn sài lang hổ báo* nuôi dưỡng con. Hai ngày trước Tiêu Lâm có đến gặp ta và nói gia đình bên đó muốn chăm sóc cho con. Giản gia ta biết rõ. Họ chỉ có một cô con gái là Giản Trân, nàng cũng rất thích con. Ông nội muốn hỏi ý con thế nào?"

*Sài lang : chó sói hung dữ, thường dùng để ví hạng người độc ác, tàn bạo

Giản Tinh Xán ngẩng đầu lên, nhìn tỷ tỷ mình.

Giản Trân nhìn cậu chớp chớp mắt.

Giản Tinh Xán mím môi định đồng ý, lại nghe Kiều Hạnh Nhi nói: "Xán Xán có nên đến nhà Giản không? Sức khỏe của Lâm Nhi cũng không tốt, cô ấy có khả năng chăm sóc Xán Xán không? Tôi cũng thích cậu nhóc, để Xán Xán đến nhà chúng tôi thì sao?"

Mọi người đều ngước nhìn cô.

Trên mặt Kiều Hạnh Nhi hiện lên một nụ cười nghịch ngợm, tươi cười nói: "Và hai cậu con trai nhà chúng tôi cũng rất thích nhóc. Tôi cũng muốn có một đứa con ngoan ngoãn như Xán Xán!

Mọi người không thể nghĩ tới, nửa chừng còn có người xông ra tranh đứa nhỏ.

Lão Từ biết thực lực của Thẩm gia, cũng biết nhân phẩm của Kiều Hạnh Nhi, sẽ không làm tổn hại đứa con của mình, nhưng ông vẫn lắc đầu nói: "Đừng gây chuyện, trước tiên chồng cô có cho phép hay không, chi thứ nhà họ Thẩm có bằng lòng hay không cái đã? Thẩm gia đã có hai cậu con trai, cô còn muốn nhận Xán Xán làm con của cô sao?"

Giản Trân cũng nói: "Đúng vậy đúng vậy, Xán Xán về nhà chúng tôi mới là tốt nhất."

Kiều Hạnh Nhi biết không có cơ hội, và tất nhiên cô cũng sẽ không tranh giành với người bạn thân nhất của mình. Đảo mắt một cái, liền lôi kéo tay Giản Tinh Xán, mỉm cười: "Về sau cho Xán Xán làm con dâu nhà tôi cũng được nè."

Giản Tinh Xán sửng sốt.

Ông lão thở dài: "Đừng có lộn xộn, Thẩm Dã nhà cô đã có ý với người khác, sao có thể nghe theo sự sắp xếp trong nhà? Về phần Lâm Kiệt, ngần ấy năm, nếu nó chịu nghe lời thì đã tìm được con dâu từ lâu rồi, sẽ không đợi đến tuổi này mà vẫn chưa có bạn đời. Loại ý tưởng này của cô làm sao có thể..."

"Con đồng ý." Giọng Thẩm Lâm Kiệt vang lên. Người đàn ông ở bên cạnh sắc mặt bình tĩnh, ngước mắt lên nhìn mọi người, chậm rãi nói: "Con thấy đề nghị của mẹ rất hay."

Mọi người: ??!...