Khi Giản Tinh Xán nhìn thấy tấm bảng, cậu sững sờ.
Giản Tinh Xán nhỏ giọng: "Anh ơi, chúng ta thật sự có thể tham gia hoạt động này sao? Không phải nó chỉ dành cho các cặp đôi thôi sao?"
Thẩm Lâm Kiệt cúi đầu nói với cậu: "Không cần tham gia cũng được."
Giản Tinh Xán sững sờ: "Hả?"
Thẩm Lâm Kiệt chậm rãi nói: "Nếu vậy thì không được mua một tặng một, bớt mất một cây kẹo hồ lô."
Giản Tinh Xán lập tức chìm vào suy nghĩ, thật sự nghiêm túc cân nhắc lợi và hại của chuyện này. Cuối cùng, cậu gật đầu lia lịa: "Vậy thì tham gia thôi!"
Thẩm Lâm Kiệt cong môi: "Ừm, chỉ còn cách đó thôi."
Hai người đứng trước quầy kẹo hồ lô.
Khán giả trong buổi phát trực tiếp vô cùng phấn khích:
"Ha ha ha, anh ấy cười kìa!"
"Anh Thẩm cười vui vẻ quá!"
"Đùa thôi đúng không anh Thẩm, giá trị con người hàng trăm tỷ lại phải hao công tổn sức chỉ vì một cây kẹo."
"Đáng yêu đến khó tả."
"Trước giờ anh ấy chưa từng như vậy!"
Chờ đến lượt Giản Tinh Xán và Thẩm Lâm Kiệt mua kẹo hồ lô tẩm đường, Thẩm Lâm Kiệt tự nhiên hỏi: "Em muốn ăn loại hồ lô nào?"
Giản Tinh Xán có chút do dự, bởi vì quầy bán kẹo hồ lô này có rất nhiều loại. Hồi còn ở Tề Võ Sơn, dân làng dưới chân núi làm hồ lô đường rất đơn giản, chỉ là tẩm đường lên quả sơn tra. Nhưng ở đây, lại có cả trái cây tẩm đường, thậm chí còn có rất nhiều loại đường khác nhau, khiến cậu cảm thấy hoa mắt.
Nhân viên bán hàng bên cạnh giới thiệu: "Hai vị có thể chọn hồ lô hoa đào tẩm đường đó. Đây là sản phẩm bán chạy nhất của chúng tôi, được rất nhiều cặp đôi yêu thích!"
Giản Tinh Xán nhìn hồ lô hoa đào tẩm đường.
Đường được làm ra như thủy tinh, bên trong chứa đầy trái cây trông vừa dễ thương vừa ngọt ngào.
Giản Tinh Xán không thấy hoa đào đâu, tò mò hỏi: "Không có hoa đào mà nhỉ, sao lại được gọi là hồ lô hoa đào?"
Nhân viên mỉm cười nói: "Vì mấy cây kẹo hồ lô này là do ông bà tôi cùng nhau làm. Một lần gặp nhau dưới gốc đào, hai người họ đã say đắm và yêu nhau đến tận bây giờ. Nếu ăn kẹo hồ lô của chúng tôi liền sẽ được hoa đào ban phước và nhận được tình yêu trọn đời*."
*Nhất sinh nhất thể đồng âm ngàn ngàn kết
Giản Tinh Xán sửng sốt, không ngờ lại có chuyện tình lãng mạn như vậy.
Trong khi đó, Thẩm Lâm Kiệt đứng sau lưng cậu lại nói thẳng: "Không tệ, tôi sẽ mua cái này."
Nhân viên phục vụ nhận lấy tiền, mỉm cười ngọt ngào: "Được rồi, chúc hai người bách niên hảo hợp*!"
*hạnh phúc viên mãn
Giản Tinh Xán chớp mắt, cầm kẹo với vẻ ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên có người nói với cậu và sư huynh những lời như vậy, chưa bao giờ nghĩ có người dùng câu này với họ.
Thẩm Lâm Kiệt đưa kẹo hồ lô cho cậu: "Nếm thử xem."
Giản Tinh Xán đáp lại, cầm lấy kẹo hồ lô tẩm đường trong vắt cắn nhẹ một miếng.
Thẩm Lâm Kiệt hỏi: "Ngon không?"
Giản Tinh Xán mỉm cười: "Ngọt."
Tiếp đó-
Như nhớ ra cái gì, cậu đưa viên kẹo hồ lô cho Thẩm Lâm Kiệt: "Sư huynh có muốn thử không?"
Người quay phim lão làng phía sau cũng phải sửng sốt, ông đã theo Thẩm Lâm Kiệt vài chương trình, đương nhiên biết nguyên tắc của Thẩm Lâm Kiệt, vị này mắc chứng sạch sẽ, tuyệt đối không ăn đồ ăn người khác đã chạm vào.
Tuy nhiên -
Thẩm Lâm Kiệt chưa nghe Giản Tinh Xán nói hết câu đã cắn xuống một miếng hồ lô tẩm đường từ tay cậu. Viên hồ lô tẩm đường này chính là quả mà Giản Tinh Xán vừa cắn, nhưng Thẩm Lâm Kiệt ăn rất nhanh gọn, không chút do dự.
Mí mắt Giản Tinh Xán cong cong, lộ ra một nụ cười, hỏi: "Ăn ngon không ạ?"
Thẩm Lâm Kiệt khẽ gật đầu: "Cũng không tệ lắm."
Giản Tinh Xán dứt khoát đưa cho anh mấy quả hồ lô tẩm đường còn lại rồi nói: "Vậy thì em cho sư huynh ăn hết luôn!"
Thẩm Lâm Kiệt từ chối: "Em cứ giữ lấy ăn đi, sư huynh không thích đồ ngọt."
Giản Tinh Xán chớp chợp mắt mới chợt phản ứng lại, hình như trước giờ sư huynh chưa từng ăn đồ ngọt. Cậu cắn một miếng kẹo tẩm đường của mình rồi thì thầm: "Vậy sao sư huynh lại ăn viên kẹo em đưa cho anh lúc nãy?"
Thẩm Lâm Kiệt đi bên cạnh cậu, thân hình cao ráo, tuấn tú như một bức tường thành kiên cố, kín gió. Anh liếc nhìn Giản Tinh Xán rồi nói: "Nếu hoa đào đã mang ý nghĩa tốt đẹp như vậy, sao lại không ăn một quả để bách niên hảo hợp chứ?"
Không biết tại sao.
Giản Tinh Xán luôn cảm thấy trong lời Thẩm Lâm Kiệt, cái câu "bách niên hảo hợp" như bị kéo dài ra, giọng nói trầm thấp, quyến rũ tạo nên những gợn sóng trên mặt hồ trong lòng cậu, tạo nên từng đợt, từng đợt sóng.
Cách đó không xa, Thẩm Dã và những người khác cũng đi tới.
Thẩm Dã đi tới, vẫy tay nói: "Hầu Nhi à, cậu ăn cái gì vậy?"
Giản Tinh Xán thành thật dơ lên cây kẹo đường hồ lô, ngoan ngoãn trả lời: "Là kẹo hồ lô tẩm đường."
Thẩm Dã tò mò nhìn xuống, hỏi: "Ăn có ngon không? Tôi cũng hơi đói."
"Ngon lắm." Giản Tinh Xán không biết vì sao lại ngẩng đầu nhìn Thẩm Lâm Kiệt, cắn một miếng hồ lô ngậm trong miệng, nhỏ giọng nói: "Đặc biệt ngọt."
Câu nói này khiến cả phòng phát sóng trực tiếp bùng nổ:
"Mọi người ơi 'Đặc biệt ngọt' kìa."
"Hahahaha, ăn ngon thật đấy."
"Cắn chung một quả thì làm sao mà không ngon được chứ?"
"Tất nhiên là phải ngọt rồi!"
"Tôi chính là quả sơn tra bị nhấn chìm trong bể đường."
Thẩm Dã bước đến quầy kẹo hồ lô và cũng thấy có chương trình khuyến mãi mua một tặng một dành cho các cặp đôi. Hắn vẫy tay với Lăng Phong đang đứng gần đó: "Đội trưởng, cậu mau lại đây một chút!"
Lăng Phong vốn còn đang bận lên lịch trình sắp tới với các đồng đội. Thấy hắn gọi, anh nói: "Có chuyện gì? Tôi đang bận."
Thẩm Dã đứng dưới nắng gọi anh: "Tôi muốn ăn kẹo hồ lô nha!"
Lăng Phong tức giận nói: "Sao cậu không tự mua đi? Tôi đang bận."
"Mua một tặng một cho các cặp đôi đó!" Thẩm Dã hét lớn: "Cậu mau lại đây giúp tôi mua hai cây kẹo coi!"
...
Không khí bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ.
Lúc này, không chỉ khán giả và người qua đường, mà cả những khách mời khác trong chương trình cũng đều nhìn sang.
Lăng Phong đứng đó một lúc, sắc mặt liên tục biến đổi. Rồi dưới ánh mắt của mọi người, người tự nhận là bận rộn và không rảnh rỗi kia vẫn bước tới.
Giản Tinh Xán còn ngây ngốc nói: "Kẹo hồ lô hoa đào cho cặp đôi ăn ngon lắm."
Khuôn mặt Lăng Phong không hiểu sao lại đỏ hơn bình thường, có lẽ là vì phơi nắng, đáp lại lung tung vài tiếng.
Giản Tinh Xán cắn một miếng nữa rồi nói với Thẩm Lâm Kiệt: "Là do nắng gay gắt quá sao? Trông cậu ấy có vẻ nóng."
Thẩm Lâm Kiệt bình tĩnh gật đầu: "Thể chất mỗi người mỗi khác."
Giản Tinh Xán tỏ vẻ thì ra là vậy: "Ra là thế."
Khán giả trong buổi phát trực tiếp bị chọc cười:
"Ha ha ha!"
"Thể chất mỗi người mỗi khác, nói hay lắm."
"Đúng là bất đồng."
"Cậu ăn kẹo hồ lô cặp đôi, còn tôi đang gặm đường tình yêu của các người."
"Lăng Dã là thật!"
Giản Tinh Xán và Thẩm Lâm Kiệt cùng nhau đến cửa hàng vải để mua vải mà bà lão cần. Trên đường về, mọi người đều chuẩn bị trở về, nhưng trước khi lên xe, Giản Tinh Xán lại nói: "Có thể chờ tôi một chút không?"
Mọi người đều nghi hoặc không biết cậu định làm gì.
Giản Tinh Xán nhanh chóng đến một cửa hàng gần đó nói chuyện với chủ cửa hàng một lúc lâu. Cuối cùng, cậu mang theo một chai nước hoa đuổi muỗi trở về.
Nhìn thấy nước hoa, Thẩm Dã hỏi: "Làm sao vậy? Sân nhà cậu có nhiều muỗi lắm sao?"
"Không phải." Giản Tinh Xán thành thật lắc đầu. "Tôi không bị muỗi đốt nhiều lắm, ban đêm tôi ngủ khá ngon. Nhưng sư huynh thường xuyên bị muỗi đốt hơn, anh ấy vốn thu hút côn trùng và ngủ không sâu, tôi lo buổi tối anh ấy không ngủ đủ giấc."
Mọi người đều nhìn Thẩm Lâm Kiệt.
Thẩm Dã đặc biệt ngạc nhiên, thể chất thu hút côn trùng đến kinh ngạc của anh trai hắn là một bí mật trong nhà cũng rất ít người biết. Thẩm Lâm Kiệt là người cực kỳ giỏi che giấu, nên hầu hết mọi người đều không nhận ra, anh cũng sẽ không để ai biết.
Không nghĩ tới, Giản Tinh Xán đã nhận ra điều đó.
Chiều nay, An Triết và nhóm của cậu ta cũng đến thị trấn mua sắm, tất cả đều đã ngồi trên xe.
Thấy Giản Tinh Xán rất biết chiều lòng người khác, ý vị thâm trường nói: " Anh Xán Xán thật chu đáo quá, quan tâm đối xử tốt với thầy Thẩm ghê. Nếu không phải em biết hai người không có loại ý tứ kia thì em còn tưởng anh thích thầy Thẩm cơ đấy!"
Hắn vừa dứt lời, toàn bộ xe an tĩnh trong chớp mắt.
Giản Tinh Xán sững sờ, ghé mắt về phía Thẩm Lâm Kiệt.
Không hiểu sao, khi nghe An Triết nói ra điều này, Giản Tinh Xán lại có chút hoảng hốt. Cậu luôn làm mọi thứ quang minh chính đại, nhưng khi nghe Thẩm Dã nói ra điều kia, cậu lại cảm thấy chột dạ. Nếu cậu thật sự có loại tình cảm khác với sư huynh, liệu sư huynh có chán ghét cậu không? Liệu anh có coi cậu là đứa trẻ không hiểu chuyện không?
Giản Tinh Xán hấp tấp né tránh ánh mắt, nhỏ giọng hỏi: "Sao...sao có thể?"
An Triết cười nói: "Cho dù là thật cũng không sao, dù sao thì số người thích thầy Thẩm cũng không ít, không có gì phải xấu hổ."
Giản Tinh Xán "A" một tiếng, mím môi, cậu vẫn luôn biết sư huynh rất xuất chúng. Hồi còn ở Tề Võ Sơn, có rất nhiều cô nương thích anh ấy, mà chính cậu lại rất ngốc nghếch, chẳng có tài cán gì. Đừng nói đến chuyện ở bên cạnh Thẩm Lâm Kiệt, để người khác mà biết được cậu ngưỡng mộ và thích sư huynh, chắc chắn sẽ bị cười nhạo.
"Tôi..." Giản Tinh Xán mở miệng có chút khó khăn, không dám nhìn Thẩm Lâm Kiệt, nhỏ giọng nói: "Tôi không có..."
Trên xe có không ít người, bao gồm cả Lăng Phong, Trương Sơn và mấy đàn em khác. Đùa giỡn cười đùa trong nhóm là chuyện thường ngày, nhưng không ai ngờ An Triết lại to gan đến mức nói thẳng ra như vậy. Mọi người đều sững sờ, không biết nên giải vây thế nào cho ổn.
Nhưng rồi, một giọng nói vang lên bên cạnh họ-
Thẩm Lâm Kiệt lên tiếng: "Ai nói nhất định em ấy phải thích tôi?"
Mọi người đều nhìn anh, bình thường, mấy đứa nhỏ có cãi nhau um trời thì vị quý ông này cũng sẽ không có phản ứng gì, nhưng hôm nay, anh lại nhận lấy chai nước hoa kia và cầm trên tay.
Sau đó...
Thẩm Lâm Kiệt liếc mắt nhìn An Triết đầy thản nhiên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức hút: "Chẳng lẽ tôi không thể yêu thầm em ấy sao?"