Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả Cả Nhà Đều Trọng Sinh

Chương 75: Bỏ Cậu Ấy Lại Một Mình Trên Núi Sao?



Khi cả đoàn đến khách sạn thì trời đã tối muộn.

Sắc trời tối đen, nặng nề dày đặc, mây mù bao phủ từng ngọn núi.

Khi Giản Tinh Xán trở về phòng nghỉ khách sạn, cậu đã mệt mỏi rã rời. Hôm nay vừa đi bán trứng vừa phải đi qua con đường núi gập ghềnh xóc nảy, cậu nằm thẳng cẳng trên giường không dậy nổi.

Thẩm Lâm Kiệt bước vào phòng, nhìn cậu: "Đi rửa mặt rồi ngủ tiếp."

Giản Tinh Xán nghiêng người rúc vào chăn: "Em mệt quá."

Thẩm Lâm Kiệt nhìn cậu.

Giản Tinh Xán nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, đột nhiên nhận ra xung quanh không còn tiếng động, mở to mắt ra thì thấy Thẩm Lâm Kiệt đang cúi người thu dọn hành lý cho ngày hôm nay, động tác rất đỗi nhẹ nhàng.

Giản Tinh Xán lập tức cảm thấy hơi áy náy. Cậu ngồi dậy, ngoan ngoãn hỏi: "Sư huynh, anh không mệt sao?"

Thẩm Lâm Kiệt nhướng mày nhìn cậu: "Tỉnh rồi?"

Giản Tinh Xán cười ngượng ngùng, chuẩn bị ngồi dậy tới giúp anh.

Vừa định đứng dậy, cậu cảm thấy chân mình khó chịu, khẽ than một tiếng, ngồi xổm xuống nhăn mày khó chịu, xoa xoa chân một cách đáng thương.

Thẩm Lâm Kiệt hỏi: "Đau chân?"

Giản Tinh Xán gật đầu. "Hôm nay đi bộ lên núi bị trẹo chân."

Thẩm Lâm Kiệt cau mày: "Sao không nói cho tôi biết?"

"Em không muốn làm chậm trễ tiến trình ghi hình," Giản Tinh Xán ngồi xuống bên giường nói: "Mọi người đều ổn, em không nên làm phiền họ."

Thẩm Lâm Kiệt lạnh lùng nhìn cậu, Giản Tinh Xán rất sợ bị sư huynh nhìn như vậy, mỗi lần đều cảm thấy chột dạ nhưng bây giờ lại càng chột dạ hơn, cậu không dám nói gì, sợ bị mắng.

Nhưng cậu không ngờ.

Cứ tưởng lại bị mắng nhưng thay vào đó, Thẩm Lâm Kiệt chỉ nói: "Đi rửa mặt đi."

Giản Tinh Xán sửng sốt một chút, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Cậu vào phòng tắm tắm rửa. Nước ấm xối lên người, mang theo hơi thở ấm áp. Giản Tinh Xán tắm rửa nhanh chóng, khi ra khỏi phòng thì không thấy ai trong phòng.

Giản Tinh Xán đang nghi hoặc thì nghe thấy tiếng cửa mở phía sau, quay người lại.

Thẩm Lâm Kiệt bước vào. "Tắm xong chưa?"

Giản Tinh Xán ngoan ngoãn gật đầu: "Xong rồi ạ."

Ánh mắt Thẩm Lâm Kiệt rơi trên người cậu, vừa tắm xong, dường như vẫn còn hơi nước bốc lên. Làn da vốn đã nhợt nhạt nay càng trở nên trong suốt và xinh đẹp hơn dưới ánh sáng. Cậu quấn nhẹ khăn tắm, mắt cá chân đi dép lê dùng một lần đỏ ửng, không ăn khớp với đôi chân trắng nõn.

Giản Tinh Xán khẽ hỏi: "Sư huynh, có vấn đề gì sao?"

Thẩm Lâm Kiệt thu hồi ánh mắt, nói: "Lên giường."

Giản Tinh Xán sững sờ: "Hả?"

Thẩm Lâm Kiệt liếc nhìn cậu, giọng điệu có phần bá đạo: "Ngồi xuống đi."

Giản Tinh Xán cảm thấy có gì đó kỳ quái nhưng không nói ra, chỉ khẽ đáp lại, ngoan ngoãn nói: "Được."

Cậu đi đến bên mép giường, ngồi xuống rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Lâm Kiệt, đôi mắt đen láy như có sương mù, ánh mắt ngập nước, tựa như có thể làm tan chảy trái tim bất kỳ ai.

Thẩm Lâm Kiệt bước đến trước mặt cậu, nửa quỳ xuống lấy ra một lọ dầu hoa từ trong túi. Ngón tay thon dài của người đàn ông véo nhẹ vào mắt cá chân mảnh khảnh của cậu, nhẹ nhàng xoa bóp.

Giản Tinh Xán khẽ kêu lên một tiếng đau đớn.

Thẩm Lâm Kiệt ngước mắt nhìn cậu, nói: "Cố chịu đựng."

Giản Tinh Xán nhìn người đàn ông đang ngồi xổm trước mặt mình bôi thuốc mỡ. Thẩm Lâm Kiệt cao lớn tuấn tú, bàn tay to rộng đỡ lấy bàn chân cậu, dường như chỉ cần một tay là có thể dễ dàng giữ được gần hết. Đôi tay ấy từng vang danh khắp Tu chân giới, một kiếm sĩ tài hoa.

Vậy mà giờ đây, anh lại đang thoa thuốc giúp cậu.

Chẳng ai quan tâm chân cậu có đau nhức không, chỉ có Thẩm Lâm Kiệt mới giúp cậu tìm dầu hoa, giúp cậu thoa thuốc.

Nhiều lúc, dù không cần cậu nói, sư huynh của cậu vẫn luôn chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cần thiết, như một rương báu vạn năng, rất xịn xò.

Giản Tinh Xán nhìn chằm chằm Thẩm Lâm Kiệt, xuất thần.

Mãi đến khi Thẩm Lâm Kiệt ngước lên nhìn cậu, khẽ hỏi: "Nhìn gì vậy?"

Giản Tinh Xán mới ngừng, rồi nhìn thẳng vào Thẩm Lâm Kiệt, nhẹ nhàng nói: "Cảm thấy sư huynh rất tốt với em."

Thẩm Lâm Kiệt cúi đầu, thoa đều thuốc. Thay vì trả lời, anh hỏi: "Như vậy có được tính là tốt với em không?"

"Tính nha." Giản Tinh Xán ngồi dưới ánh đèn, khẽ nói: "Trước đây, khi mẹ bị thương, em lén nhìn thì thấy cha cũng bôi thuốc cho bà ấy như vậy, nên đương nhiên là tốt rồi."

Thẩm Lâm Kiệt: "Lúc trước mỗi khi em bị thương, không phải cũng là tôi bôi thuốc cho em sao?"

Giản Tinh Xán cười nói: "Hồi đó em nghịch ngợm lắm, lại còn gây ra không ít phiền phức cho sư huynh. Em nhớ hình như hồi 10 tuổi, em lên núi thì hình như bị rắn cắn, nếu không có sư huynh đến cứu, có lẽ em đã không qua khỏi."

Sau khi Thẩm Lâm Kiệt cẩn thận bôi thuốc vào cổ chân, cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn cậu, ánh mắt anh sâu thẳm, đôi mắt đen láy như có sức mạnh nhìn thấu lòng người, khẽ nói: "Không phải mười tuổi, là chín tuổi."

Giản Tinh Xán chớp mắt vụng về, rồi ngượng ngùng gãi đầu: "Sư huynh, anh nhớ rõ vậy sao? Thực ra cũng không quan trọng lắm."

"Quan trọng," Thẩm Lâm Kiệt hiếm khi phản bác cậu, anh đứng dậy. Bởi vì Giản Tinh Xán đang ngồi trên giường, nên dáng người cao lớn đang nhìn xuống có cảm giác vô cùng áp lực, anh nhìn Giản Tinh Xán, nói từng chữ từng chữ một: "Không có gì quan trọng hơn em."

Anh nói với vẻ khẳng định.

Hoảng hốt, đột nhiên cảm thấy như đối với Thẩm Lâm Kiệt, cậu là người quan trọng nhất trên thế giới.

Không gì sánh nổi.

Tim cậu đập thình thịch, mọi thứ xung quanh dường như lắng xuống. Tâm trí Giản Tinh Xán trống rỗng trong giây lát. Cậu không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy muốn đáp lại tình cảm này, nhưng không biết phải nói thế nào, nghẹn nửa ngày cậu mới lên tiếng: "Sư huynh cũng rất quan trọng với em, em nhất định sẽ cố gắng hơn nữa, không phụ lòng anh, và sau này sẽ báo đáp anh thật tốt."

"..."

Không khí im lặng trong giây lát.

Ánh mắt Thẩm Lâm Kiệt dừng trên người Giản Tinh Xán, như thể có ngàn lời muốn nói, cuối cùng, anh thở dài một hơi, nói: "Ngủ đi."

Ngày hôm sau

Khi ánh nắng tràn vào phòng, các nhân viên chương trình ùa vào.

Thẩm Dã cũng vào theo, cười phá lên, nói: "Mau dậy đi!".

Căn phòng này chỉ có một chiếc giường lớn. Khi hắn bước vào, người nằm trên giường vẫn chưa tỉnh, Thẩm Lâm Kiệt ngồi dậy liếc nhìn Thẩm Dã vẫn đang cười với vẻ lạnh lùng.

Giản Tinh Xán tỉnh dậy, mơ mơ màng màng muốn ngẩng đầu lên, bối rối hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

Thẩm Lâm Kiệt lại chỉ kéo chăn lên lại cho cậu, nói nhỏ: "Không có gì."

Tổ chương trình định ghi lại một số khoảnh khắc ngượng ngùng vào buổi sáng của các khách mời, nhưng họ không ngờ lại ghi lại được cảnh này. Ngay cả khán giả đang coi phát sóng trực tiếp cũng sửng sốt:

"Hai người ngủ chung giường à?"

"Anh ấy còn quen tay đắp chăn cho cậu ấy."

"Thầy Thẩm chắc cũng lo cho Xán Xán lắm."

"Còn vô thức bảo vệ cậu ta."

"Mới sáng sớm mà đã được chiêu đãi đồ ngọt!"

Ý tưởng trêu đùa của tổ chương trình không thành, đành phải từ bỏ.

Đến tám giờ sáng, hầu hết khách mời đã dậy và tập trung ở tầng dưới.

Cơm nước xong xuôi, mọi người tập trung lại, đạo diễn đứng ở phía trước nói: "Chào mừng mọi người đến thị trấn Tường Vân, hôm nay là ngày thứ ba mọi người ở đây. Mọi người khỏe không?"

Nụ cười của khách mời gượng gạo.

Hai ngày lăn lộn, nhìn đường núi hai chân liền vô thức run rẩy.

Đạo diễn bắt đầu: "Thị trấn Tường Vân này ẩn chứa một bí ẩn ngàn năm chưa có lời giải. Người ta đồn rằng sâu trong ngọn núi này có một kho báu do Tiên Linh Hồ để lại. Các thiếu hiệp từ khắp nơi đã tụ họp về thị trấn bí ẩn này để tìm kiếm. Dĩ nhiên, cũng có những thế lực tà ác muốn là người đầu tiên chiếm được kho báu và làm hại nhân gian. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra kho báu trước khi mặt trời lặn và ngăn chặn âm mưu của thế lực tà ác!"

Ông nói xong, khách mời nhìn nhau ngơ ngác.

Trương Sơn lên tiếng trước: "Đạo diễn, làm sao chúng ta tìm được nó?"

Đạo diễn cười bí ẩn: "Đơn giản thôi, hôm qua mọi người đều nhận được một tấm thẻ trước bữa tối. Mỗi người đều có một thẻ gợi ý khác nhau, có rất nhiều manh mối ẩn giấu khắp thị trấn này và trong núi. Nếu các bạn chịu khó tìm kiếm, chắc chắn sẽ tìm ra dấu vết!"

Mọi người đều gật đầu.

"Nhưng chúng ta sẽ tập hợp lại phân nhóm lần nữa." Đạo diễn vỗ tay rồi bảo nhân viên mang hộp mới đến. "Mọi người lại đây rút thăm nào!"

Nhóm mới thường mang đến cảm giác mới lạ khác.

Giản Tinh Xán bước lên, thò tay vào hộp rồi rút tay ra, cậu nhìn thấy con số trên tay mình: "4".

Đạo diễn từ phía trước nói: "Những người rút được thẻ cùng số sẽ tự động trở thành một nhóm."

Mọi người bắt đầu tìm kiếm đồng đội.

Giản Tinh Xán đang tìm kiếm thì An Triết chủ động tiến đến hỏi: "Anh Xán, số của chúng ta có giống không? Em là 4."

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Giản Tinh Xán không phủ nhận, cậu gật đầu: "Tôi cũng vậy."

An Triết mỉm cười, bắt tay thân thiện và nói: "Vậy thì chúng ta cùng nhóm rồi!"

Giản Tinh Xán bắt tay: "Ừm."

Cậu vô thức tìm kiếm Thẩm Lâm Kiệt, đối diện Thẩm Lâm Kiệt là Phương Tình. Họ trùng hợp ở cùng một nhóm, hai người đứng cạnh nhau, một nam một nữ, trông đặc biệt hài hòa và dễ nhìn.

An Triết thúc giục cậu: "Vậy thì nhanh xuất phát thôi!"

Giản Tinh Xán thu hồi ánh mắt, khẽ gật đầu: "Ừ, được."

Hai người lên đường, ánh mắt Thẩm Lâm Kiệt vẫn không thu hồi mãi cho đến khi nhìn thấy hai người rời đi. Phương Tình bên cạnh nhận thấy điều này, mỉm cười nói: "Mọi người đều đã đi rồi, sao còn nhìn nữa!"

Thẩm Lâm Kiệt thu tầm mắt, bắt gặp ánh mắt có phần trêu chọc của Phương Tình, lại không hề ngại ngùng khi bị nhìn thấu, ngược lại, người đàn ông quay lại nhìn cô một cách thong thả, chậm rãi nói: "Vì mọi người đi rồi nên tôi mới nhìn, nếu không tôi sẽ không nhìn thấy họ."

Phương Tình nghẹn giọng, ban đầu cô chỉ muốn nói đùa, không ngờ Thẩm Lâm Kiệt lại không phủ nhận!

Khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cười rộ lên:

"Chị Tình khó hiểu."

"Chẳng lẽ cô ấy không biết thầy Thẩm bị đệ khống*sao?"

*Sư đệ khống: kiểu mê em trai á :)), nhan khống chắc mọi người biết ha🥰

"Anh ấy rất hay bảo vệ tiểu sư đệ."

" Thẩm Dã: "Đệ khống? Mấy người chắc chứ?"

"Ha ha ha, Thẩm Dã mà biết thì sẽ khóc ngất trong nhà vệ sinh mất."

Lập đội hai người sẽ thử thách sự ăn ý.

Nhất là trò chơi này chủ yếu tập trung vào giải mã, nên đòi hỏi người chơi phải tỉ mỉ hơn nhiều. Giản Tinh Xán và An Triết vừa đi vừa bàn bạc sơ qua về việc tiếp theo nên làm gì.

An Triết nói: "Anh Xán, chúng ta so sánh thẻ gợi ý với nhau nhé?"

Giản Tinh Xán không phản đối.

Cậu lấy thẻ gợi ý của mình ra, trên thẻ này không có gì khác, chỉ có biểu tượng nước.

An Triết lấy thẻ của mình ra đưa cho cậu và nói: "Thẻ của em có hình hoa."

Thẻ của hai người có hình nước và hoa.

An Triết trầm ngâm, rồi thử nói: "Chẳng lẽ là gợi ý ở chỗ có nước và hoa sao?"

Giản Tinh Xán gật đầu nói: "Rất có thể."

An Triết vỗ tay nói: "Em nhớ thị trấn này có một quảng trường trung tâm, ở đó có nước và hoa, hẳn sẽ có manh mối ở đó!"

Giản Tinh Xán do dự một lúc, cậu muốn suy nghĩ lại, nhưng An Triết không cho cậu cơ hội suy nghĩ mà kéo cậu đi tiếp. Khi hai người đi đến quảng trường trung tâm, vừa đúng lúc giữa trưa, trung tâm thị trấn đông nghịt người, lại không thấy manh mối nào về báu vật cả.

An Triết nói: "Hay là chúng ta chia nhau ra tìm đi?"

Giản Tinh Xán đồng ý: "Ừ."

Thấy Giản Tinh Xán tương đối phối hợp, An Triết thở phào nhẹ nhõm. Đến với chương trình này, hắn quyết tâm bằng mọi giá phải lấy lại ấn tượng của khán giả. Những lúc khác hắn không có cơ hội nổi bật, nhưng giờ phải thể hiện thật tốt ở phần nhiệm vụ!

Hai người tự tách ra tìm manh mối về kho báu.

Khoảng mười phút sau, An Triết cuối cùng cũng tìm thấy một lá bài trong bồn hoa!

An Triết mỉm cười nói với Giản Tinh Xán cách đó không xa: "Anh Xán, em tìm thấy rồi!"

Giản Tinh Xán bước nhanh tới, cùng nhau xem xét tấm thẻ, phát hiện trên thẻ không có bất kỳ manh mối nào, chỉ có bốn chữ: 30 Tết Trừ Tịch.

An Triết nhìn bốn chữ này, trầm ngâm: "Điều này có nghĩa là gì?"

Giản Tinh Xán cầm lấy tấm thẻ.

An Triết tìm thấy tấm thẻ nên rất kích động, cậu ta nói: "Đêm 30... Có phải là bảo vật sẽ xuất hiện vào đêm Giao Thừa, hay là tên của người trông coi bảo vật?"

Hắn còn định vỗ tay tán thưởng sự thông minh của mình.

Đúng lúc đó,

Giản Tinh Xán bình tĩnh nói: "Đêm 30 Trừ Tịch, hẳn là Núi(?)."

An Triết sững sờ.

Giản Tinh Xán đưa thẻ cho cậu, dùng đầu ngón tay vẽ bốn chữ: "30 Tết Trừ Tịch, chắc chắn là Núi."

Khi cậu giải xong câu đố, không chỉ An Triết sợ ngây người mà cả phòng phát sóng trực tiếp cũng hoàn toàn sững sờ:

"Trời ơi!"

"Thật tuyệt vời!"

"Xán Xán thật thông minh."

"Tôi còn chưa kịp nhận ra."

"Đỉnh nóc kịch trần!"

Giản Tinh Xán giơ tấm thẻ chỉ vào ngọn núi:"Kho báu chắc hẳn ở trên đó, chúng ta đi lên thôi."

An Triết cảm thấy hơi ngượng ngùng khi Giản Tinh Xán đã giải được câu đố trên tấm thẻ mà hắn tìm thấy trước. Tuy nhiên, vì Giản Tinh Xán quả thực đã giải được câu đố mà hắn không hiểu, và với thực lực này hắn cũng không thể ý kiến gì thêm, chỉ có thể nói: "Được."

Hai người theo manh mối bắt đầu lên núi.

Dọc đường, họ lại nhặt thêm vài tấm thẻ manh mối.

Nghỉ ngơi tại một đình hóng gió trên núi, An Triết đưa một ít lương thực của mình cho Giản Tinh Xán và nói: "Anh Xán, ăn một chút đi."

Giản Tinh Xán nhận lấy và nói: "Cảm ơn."

"Đừng khách khí." Một nụ cười nhẹ thoáng hiện lên trên khuôn mặt An Triết. Hắn liếc nhìn Giản Tinh Xán thêm vài lần rồi ngập ngừng nói: "Dù sao chúng ta cũng từng là người một nhà!"

...

Hắn hy vọng có thể dùng thái độ ôn hòa để tác động đến Giản Tinh Xán.

Giản Tinh Xán cắn một miếng bánh, điềm tĩnh nói: "Cậu và tôi không phải người nhà."

Nụ cười của An Triết cứng đờ ngay lập tức.

Giản Tinh Xán liếc nhìn hắn một cái: "Từ trước tới giờ đều không phải."

An Triết ăn bánh ngô rồi nhìn thoáng qua người quay phim phía sau. Hắn không tin Giản Tinh Xán không thể cho hắn chút mặt mũi nào trước ống kính. "Bố mẹ tôi... đúng là họ đã làm nhiều có lỗi với anh, nhưng ít nhất mẹ tôi cũng đã nuôi nấng anh nhiều năm như vậy không hề giả, và mối quan hệ giữa chúng ta cũng là thật. Em luôn coi anh Xán như anh ruột của mình."

Hắn nghĩ rằng Giản Tinh Xán sẽ cảm động.

Ngay cả khán giả trong buổi phát trực tiếp cũng nói:

"Đúng vậy."

"Dù sao thì cũng không phải lỗi của An Triết."

"Tội ghê."

"Ít nhất Xán Xán và An Triết cũng hòa thuận!"

Mọi người đều cho rằng Giản Tinh Xán sẽ ít nhiều cảm động, nhưng không ngờ Giản Tinh Xán lại nói: "Nếu không phải nhờ công ty của bố mẹ tôi và Giản thị, Lưu Tuyết Tĩnh đã không nuôi tôi nhiều năm như vậy."

An Triết nghẹn họng.

Ngay cả khán giả cũng sững sờ.

"Bà ta nuôi tôi, sống nhờ tiền nhà họ Giản nhiều năm như vậy, lại còn biển thủ công quỹ của nhà tôi nhiều như vậy, còn chưa đủ sao?" Giản Tinh Xán lặng lẽ nhìn An Triết: "Còn muốn thế nào mới đủ?"

...

Trán An Triết rơi đầy mồ hôi lạnh, cậu ta cười ngượng ngùng: "Ý em không phải vậy."

Giản Tinh Xán nhìn đi chỗ khác: "Không phải thì tốt."

Thấy vậy, khán giả cũng cười theo:

"Xán Xán quả thực rất có chủ kiến."

"Ha ha ha."

"Sao tôi cứ cảm thấy An Triết hơi bị quê nhỉ?"

"Đồ giả tạo!"

"Đúng vậy, cuối cùng cũng có tỷ muội nói ra!"

Trong lúc mọi người đang bàn tán, bữa trưa đã kết thúc.

Giản Tinh Xán ghép lại mấy tấm thẻ tìm được sáng nay, xem xét cả chữ và biểu tượng. Sau đó, cậu lấy bản đồ núi ra quan sát một hồi lâu, trong đó có một manh mối trên một tấm thẻ: [Uống cạn một hơi rượu nhạt].

An Triết nghiêng người hỏi: "Gợi ý này có liên quan đến rượu không? Em thấy dưới núi có một quán rượu, chúng ta có nên đi xem thử không?"

Giản Tinh Xán im lặng.

An Triết đang định đi thì bị chặn lại.

Giản Tinh Xán nói: "Uống cạn một hơi rượu nhạt tức là hướng tây. Kho báu chắc hẳn ở hướng tây, phía tây bản đồ có một con sông. Chúng ta có một gợi ý là nước, đi xem thử."

An Triết hoàn toàn sửng sốt: "Cái gì?"

Giản Tinh Xán giơ thẻ nhiệm vụ lên và nói: "Đó là một câu đố. Uống cạn rượu, chính là hướng tây."

An Triết cũng tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, nhưng khi thấy Giản Tinh Xán giải được câu đố liền cảm thấy mình thật ngốc nghếch!

Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên?

Biết đâu Giản Tinh Xán chỉ nói bừa ra thôi.

An Triết muốn đánh Giản Tinh Xán một cái, nhưng vẫn cố gượng cười nói: "Được rồi, chúng ta đi xem thử."

Nắng chiều trên núi vẫn còn hơi gay gắt. Giản Tinh Xán ngẩng đầu nhìn trời nắng như thiêu đốt, khẽ lẩm bẩm: "Không biết trời có mưa không nhỉ?"

An Triết nói: "Nóng như vậy, chắc là không đâu?"

Giản Tinh Xán cúi đầu lo lắng nói: "Đi nhanh thôi."

Lúc hai người đi cùng nhau, ban đầu An Triết nghĩ mình sẽ trở thành tâm điểm chú ý, nhưng càng đi càng cảm thấy như bị Giản Tinh Xán dắt mũi, không biết cự tuyệt thế nào!

Lá cây trong rừng bị gió nhẹ thổi bay, rơi rả rích.

Khi họ đi đến bờ suối, quả nhiên nơi đây có một khu rừng nhỏ. Mà hình như còn có một hang động ẩn sau rừng cây không được đánh dấu trên bản đồ. Cửa hang cực kỳ bí ẩn, người thường nếu không tìm kỹ sẽ khó mà phát hiện.

Giản Tinh Xán câu môi cười nói: "Chúng ta vào xem thử đi."

An Triết không ngờ nơi này thật sự có. Nụ cười của hắn có chút gượng gạo, muốn khuyên can: "Hay là bỏ đi anh Xán, chúng ta đừng vào, hang động này trông sâu quá!"

Giản Tinh Xán nói: "Nếu không vào xem thử thì sợ sẽ bỏ sót manh mối."

An Triết sợ Giản Tinh Xán sẽ tìm ra manh mối. Như vậy chẳng phải chứng minh Giản Tinh Xán thông minh thật, còn hắn chỉ là loại vô dụng thôi sao!

Giản Tinh Xán tưởng cậu ta sợ, nghĩ nghĩ, có chút vụng về an ủi: "Không sao, có người quay phim ở đây rồi. Nếu cậu sợ thật thì không cần vào."

An Triết nghẹn lời, hắn là không muốn vào giúp đỡ, giờ An Triết mới hiểu nếu ở lại với Giản Tinh Xán thì chỉ bị lu mờ thôi nên định tìm lý do đến quán rượu tìm manh mối.

Sau khi suy nghĩ một lúc, An Triết tìm ra một cái cớ, nói: "Vậy em sẽ trông chừng bên ngoài. Nếu bên ngoài có chuyện gì, em sẽ gọi anh."

Giản Tinh Xán gật đầu nói: "Được."

Sau khi vào hang, không khí vô cùng lạnh. Trên tường phủ đầy bích họa, Giản Tinh Xán chìm đắm trong suy nghĩ. Văn tự khắc trên những bức bích họa này đều là chữ Hán cổ tối nghĩa khó hiểu, các vị khách bình thường có lẽ sẽ không hiểu, nhưng cậu hiểu được. Hang động sâu hơn mười mét, cuối hang chẳng có gì cả, nhưng Giản Tinh Xán lại cảm thấy chắc chắn có manh mối gì đó.

Cậu nhìn chăm chú vào những bức bích họa, bất giác đã nhìn một lúc lâu.

...

Bên kia,

Trong thị trấn nhỏ, thời tiết chiều tối đột nhiên thay đổi. Mây đen che khuất ánh mặt trời, cách đó không xa thậm chí còn có tiếng sấm rền rĩ.

Các vị khách đều trở về quán trọ.

Khi Thẩm Dã cùng Lăng Phong trở về, họ thấy Thẩm Lâm Kiệt đang ngồi trong sảnh, hắn chủ động bước tới hỏi: "Anh, Xán Xán không có ở đây sao!"

Thẩm Lâm Kiệt chậm rãi nói: "Em ấy cùng đội với An Triết, vẫn chưa thấy về."

Anh vừa nói, tiếng sấm bên ngoài càng lúc càng lớn, từng hạt mưa nhỏ bắt đầu rơi xuống. Thẩm Dã nhìn trời, trong lòng có phần bất an nói: "Đêm nay chắc mưa to lắm..."

Thẩm Lâm Kiệt cũng nhìn thời tiết bên ngoài, nheo mắt.

Đúng lúc đó, có người bước tới, An Triết chạy vào, vuốt lại mái tóc rối bù: "Trời ơi, suýt nữa thì bị dính mưa."

Mọi người đều nhìn hắn.

Chưa kịp nói gì, Thẩm Lâm Kiệt đã đứng dậy, lên tiếng: "Giản Tinh Xán đâu?"

An Triết sững sờ, cậu ta liếc nhìn xung quanh rồi hỏi: "Xán Xán chưa về sao?"

 
Thẩm Lâm Kiệt dựa vào bàn, nhìn vẻ mặt ngây thơ của An Triết, anh cười khẩy: "Các cậu là đồng đội, chẳng phải lúc nào cũng phải ở cạnh nhau sao? Sao lại hỏi bọn tôi?"

An Triết hoảng hốt. "Tôi... tôi không biết. Chiều nay Xán Xán nghiên cứu bích họa trong hang động trên núi. Tôi thấy cậu ấy bận quá, nên đi tìm thêm manh mối giúp đỡ, nên..."

Câu kế tiếp còn chưa kịp nói.

Thẩm Lâm Kiệt nheo mắt đầy nguy hiểm, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm trước cơn bão: "Cho nên cậu bỏ mặc em ấy một mình trên núi sao?"