Gia Ngư gật đầu ngoan ngoãn. Sau đó cô thúc giục Trần Mỹ Hà đi thanh toán. Cô lo sợ mẹ Mỹ Hà bị tư tưởng "há miệng chờ sung" của cặp vợ chồng kia tiêm nhiễm, đ.â.m ra nhụt chí không thèm nỗ lực kiếm tiền nữa thì hỏng bét.
Dẫu chỉ là cuộc gặp gỡ thoáng qua, gia đình nhà họ Lâm vẫn để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng Trần Mỹ Hà.
Suốt dọc đường về, bà không ngừng cảm thán với Hoàng Quốc Đống: "Ông thấy chưa, con người ta sướng thế cơ chứ. Mới tí tuổi đầu đã được đi giày hiệu đắt tiền, bé Ngư nhà mình ba tuổi rồi mới lần đầu được xỏ chân vào đôi giày xịn thế này."
"Đã thế, ông nhìn cái mặt phúng phính như bánh bao của con bé đó mà xem, chắc chắn là được nhồi nhét đủ thứ của ngon vật lạ rồi."
Hoàng Quốc Đống nghe mà chướng tai gai mắt.
*Bà thì biết cái quái gì! Đợi sau này đi rồi bà sẽ thấy con gái ruột của bà phải sống cực khổ, gầy gò t.h.ả.m hại như thế nào.* Ông ta nghiến răng thầm nghĩ.
Cú "đụng mặt" với gia đình họ Lâm càng thổi bùng lên ngọn lửa khao khát kiếm tiền trong lòng Hoàng Quốc Đống. Giờ đây, trong đầu ông ta chỉ rần rần một suy nghĩ: Nhanh ch.óng phất lên, đàng hoàng đổi hai đứa nhỏ về đúng vị trí để chấm dứt những chuỗi ngày thấp thỏm nơm nớp lo sợ này.
Về đến nhà, nhân lúc Trần Mỹ Hà đang lúi húi dưới bếp, ông ta lại lân la tiếp cận Gia Ngư đang mải mê sắp xếp mấy cái kẹp tóc: "Thích lắm đúng không?"
Gia Ngư phớt lờ, lảng ra chỗ khác cất đôi giày mới vào tủ.
Hoàng Quốc Đống nào chịu buông tha, kéo Gia Ngư xoay lại đối diện với mình: "Gia Ngư này, ba con mình thỏa thuận rồi nhé, ba mua đồ cho con, đổi lại con phải khuyên mẹ ở nhà chăm sóc con, đồng ý không?"
Gia Ngư tỉnh bơ: "Mẹ không làm ra tiền, lấy ai sắm đồ ăn ngon cho con?"
"Thì ba sắm! Ba biết kiếm tiền, lại còn kiếm được bộn tiền nữa cơ. Trong cái nhà này, ba là người làm ra nhiều tiền nhất."
Gia Ngư hất cằm: "Cha của mấy bạn khác ngày nào cũng dắt con đi ăn gà rán! Cha có làm được như thế không? Nếu mẹ cũng đi làm kiếm tiền thì nhà mình mới ngày nào cũng đi ăn gà rán được."
Hoàng Quốc Đống ứ nghẹn. *Mày làm sao mà bì được với con gái cưng của người ta!* Nhưng ông ta làm sao dám nói toẹt ra điều đó, nhỡ con ranh này giãy nảy lên thì sao?
"Đương nhiên là ba làm được!"
Thư Sách
Gia Ngư bĩu môi: "Con cóc tin! Cha giỏi thì cha đưa con đi ăn liền một tháng xem nào. Cô giáo bảo người làm ăn kinh doanh toàn hứa lèo thôi, Lão Hoàng cũng là người làm ăn, Lão Hoàng đang lừa con."
Hoàng Quốc Đống: "..."
Ông ta bàng hoàng nhớ lại sự xảo quyệt của Gia Ngư ở kiếp trước. Nứt mắt ra đã mồm mép tép nhảy, lớn lên lại càng giảo hoạt, dễ dàng lôi kéo thao túng cả hội đồng cổ đông của ông ta. Quả đúng là cha mẹ sinh con, trời sinh tính!
"Gia Ngư, con phải ngoan thì mới được ba thương. Mẹ lúc nào cũng khen con hiểu chuyện, trẻ con mà bướng bỉnh là ba không thích đâu."
Lại giở bài thao túng tâm lý (PUA) đấy à?
Gia Ngư độp lại: "Nhưng ba người ta ngoài chuyện dắt con đi ăn gà rán, còn nói 'Trẻ con vui vẻ là quan trọng nhất' cơ mà."
Nghe đến đây, Hoàng Quốc Đống suýt nổ tung. Sao con ranh này cứ mở miệng ra là nhắc đến nhà họ Lâm thế nhỉ?
Đúng là ông ta nung nấu ý định đổi lại hai đứa con, nhưng đó phải là khi ông ta vươn lên thành ông lớn, chễm chệ ngồi trên đầu trên cổ bọn họ cơ. Ông ta đời nào chịu để thằng công t.ử bột họ Lâm ấy lấn lướt mình!
Nghĩ đến cảnh "Hoàng lão bản" tương lai lại bị một gã công nhân quèn ở xưởng thép về hưu qua mặt, cục tức trong lòng ông ta lại dâng lên nghẹn ứ, cảm giác như phong thủy luân chuyển lộn ngược.
Ông ta sầm mặt: "Thế sao mày không sang đó mà làm con gái người ta?"
Gia Ngư thản nhiên: "Thì con đang muốn đây."
Mặt Hoàng Quốc Đống biến sắc.
Kiếp trước là do ông ta không thèm nhận đứa con ranh này, cớ sao bây giờ nó lại có quyền khước từ ông ta cơ chứ?
Sắc mặt ông ta u ám đáng sợ.
Gia Ngư thấy tình hình không ổn, có vẻ lần này lão ta tức lộn ruột rồi, khéo lại cho mình ăn tát cũng nên.
"Tiên hạ thủ vi cường", Gia Ngư quyết định đ.á.n.h đòn phủ đầu.
Cô nhóc há hốc mồm, nhắm mắt nhắm mũi tru lên ăn vạ.
"Có chuyện gì thế?" Trần Mỹ Hà tay vẫn còn cầm cái muôi, lao như bay từ dưới bếp lên. Thấy Gia Ngư khóc rống lên (dù chẳng rơi giọt nước mắt nào), bà đau lòng khôn xiết.
Nhìn sang Hoàng Quốc Đống, thấy ông ta mặt hằm hằm sát khí.
"Hoàng Quốc Đống, ông làm gì con bé rồi? Cả gan đ.á.n.h cả trẻ con cơ à?"
Hoàng Quốc Đống tức anh ách, có nỗi oan mà chẳng thể giãi bày: "Tôi đâu có đ.á.n.h!"
"Không đ.á.n.h sao con bé khóc thét lên thế kia?"
"Tôi làm sao mà biết được."
Trần Mỹ Hà chạy đến ôm chầm lấy con gái: "Ngư Ngư nín đi con, ba đ.á.n.h con đau lắm à?"
Gia Ngư lấy tay xoa xoa má: "Ba lườm con dữ lắm, con sợ quá."
Thương con đến quặn lòng! Trần Mỹ Hà xót xa ôm con. Đứa trẻ ngoan ngoãn thế này mà lão Hoàng nỡ lòng nào dọa dẫm nó.
"Hoàng Quốc Đống, tôi liều mạng với ông!" Trần Mỹ Hà vung cái muôi lên, lao tới định sống mái với chồng.
Gia Ngư: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy vợ nổi trận lôi đình, Hoàng Quốc Đống ba chân bốn cẳng bỏ chạy thục mạng ra sân, Trần Mỹ Hà cũng vác muôi đuổi sát nút. May thay mọi người trong khu tập thể đang đông đủ, thấy cảnh vợ chồng xô xát liền ùa ra can ngăn.
Thím Ngưu vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy Trần Mỹ Hà, cố gắng khuyên can bà bình tĩnh lại. Trần Mỹ Hà tức tưởi mách: "Bé Ngư nhà tôi vốn ngoan ngoãn là thế, vậy mà ông ta nỡ lòng nào quát nạt, dọa con bé khóc thét lên. Thím cũng biết bé Ngư nhà tôi có bao giờ khóc nhè vô cớ đâu."
Nghe vậy, thím Ngưu liền quay sang trách móc Hoàng Quốc Đống: "Quốc Đống này, cháu làm thế là không được đâu nhé. Trẻ con thì phải dỗ dành, sao lại đi dọa nạt, thậm chí còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nó?"
Từ quát nạt biến thành bạo hành lúc nào không hay?
Bị chú Ngưu giữ c.h.ặ.t, Hoàng Quốc Đống uất ức đến mức không thốt nên lời.
Đám phụ nữ trong khu tập thể cũng xúm vào lên án ông ta.
Đúng lúc đó Trần Lan cũng bước ra xem có chuyện gì: "Nhà chú có mụn con gái đáng yêu nhường ấy, thiên hạ mong còn không được, cớ sao lại đi đ.á.n.h con? Chú Quốc Đống à, tôi phải nói thẳng, nhà tôi hai thằng con trai nghịch như quỷ sứ mà tôi còn chẳng mấy khi dùng đòn roi. Chú làm thế là quá đáng lắm đấy."
Hoàng Quốc Đống: "..."
Gia Ngư lững thững bước ra khỏi nhà, ngước khuôn mặt tèm lem nước mắt, đôi mắt đỏ hoe lên nhìn mọi người: "Thôi mọi người đừng mắng ba cháu nữa. Lão Hoàng không cố ý đâu ạ."
Hoàng Quốc Đống nghiến răng kèn kẹt, đúng lúc đó chú Ngưu huých nhẹ vào sườn ông ta: "Con bé đứng ra bênh vực cho cháu rồi kìa, còn định cứng đầu đến bao giờ?"
Thím Ngưu khuyên nhủ: "Quốc Đống à, từ rày đừng có động tay động chân với trẻ con nữa."
"Cháu đâu có... Vâng, cháu nhớ rồi, sẽ không tái phạm nữa." Hoàng Quốc Đống nuốt cục tức, c.ắ.n răng thừa nhận.
Trần Mỹ Hà vẫn chưa chịu buông tha: "Ông phải thề!"
"Tôi thề!" Lão Hoàng nhẫn nhục đáp. Sợ thật rồi đấy!
Đây cũng chính là lý do ba năm nay ông ta phải c.ắ.n răng diễn trọn vai một người cha mẫu mực. Dù trong lòng có căm ghét Gia Ngư đến tận xương tủy, ngoài mặt vẫn phải tỏ ra ân cần, yêu thương. Tất cả là vì mụ vợ bốc đồng Trần Mỹ Hà và cái đám hàng xóm thích lo chuyện bao đồng này.
Thím Ngưu vốn là cán bộ hòa giải của khu tập thể, thấy Hoàng Quốc Đống đã nhận sai thì liền quay sang lựa lời khuyên giải Trần Mỹ Hà, tránh để sự việc bung bét khó coi. Ai mà chẳng muốn giữ thể diện, Trần Mỹ Hà cũng vậy. Hơn nữa, bà cũng không muốn Gia Ngư bị người ta lời ra tiếng vào vì gia đình xào xáo.
"Thôi được rồi, ban nãy do tôi xót con quá nên mới mất bình tĩnh. Tâm lý người làm mẹ ai chẳng thế, cứ thấy con khóc là ruột gan rối bời."
Câu nói này lập tức nhận được sự đồng cảm từ đám phụ nữ có con mọn xung quanh. Đúng thế, làm mẹ ai mà chẳng xót con!
Sóng gió qua đi, gia đình ba người lục đục kéo nhau vào nhà.
Trần Mỹ Hà nhẹ nhàng gạn hỏi Gia Ngư ngọn nguồn sự việc.
Gia Ngư đáp: "Lão Hoàng bắt con..."
Sợ Gia Ngư "vạch mặt" chuyện xúi giục mẹ bỏ việc, Hoàng Quốc Đống nhảy bổ vào cắt ngang: "Khụ khụ, chuyện là vầy... Gia Ngư nó nằng nặc đòi ăn gà rán, tôi... tôi lỡ miệng nạt con bé mấy câu. Là tôi sai, tôi hứa sau này sẽ thường xuyên dắt con đi ăn. Gia Ngư đồng ý với ba nhé?"
Gia Ngư ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Trần Mỹ Hà nghe vậy mới ngộ ra. Hóa ra mấu chốt vẫn là chữ "nghèo". Vì nghèo nên con thèm chút đồ ngon cũng bị cha quát tháo. Nhìn nhà người ta rủng rỉnh tiền bạc, ngày nào cũng dắt con đi thưởng thức của ngon vật lạ mà thèm.
Quyết tâm kiếm tiền của bà càng thêm sục sôi. Trông cậy vào ông chồng này là hỏng bét rồi.
Bà liếc xéo Hoàng Quốc Đống một cái rồi quay gót vào bếp, quyết định hôm nay phải nấu cho bé Ngư một bữa thật thịnh soạn.
Ngay lúc này, hình ảnh Hoàng Quốc Đống trong mắt bà trở nên t.h.ả.m hại vô cùng. Tiền làm ra thì bo bo giữ lấy chẳng dám chi cho con, đã thế nấu ăn lại còn dở tệ!
Đợi Trần Mỹ Hà khuất bóng, Hoàng Quốc Đống mới định dở thói trừng mắt với Gia Ngư, nhưng vừa thấy cái miệng nhỏ xíu chuẩn bị mếu máo, ông ta liền giật nảy mình: "Thôi thôi, ba không trừng mắt nữa, ba cười được chưa?" Ông ta gượng ép nở nụ cười méo xệch. "Ba thương con thế cơ mà, sao con lại nỡ khóc, đúng không?"
Gia Ngư quay mặt đi, phớt lờ.
Hết cách, Hoàng Quốc Đống đành xuống nước: "Thỏa thuận thế này nhé, ba sẽ mua gà rán cho con ăn liền một tháng. Hết một tháng, con phải ngoan ngoãn khuyên mẹ ở nhà chăm con, được không?"
Gia Ngư lúc này mới gật đầu cái rụp. Kệ thây, cứ câu giờ được một tháng rồi tính tiếp.
Trận om sòm nhà họ Hoàng kết thúc, bọn trẻ con trong xóm lại được phen xôn xao bàn tán, đứa nào đứa nấy đều nhìn Gia Ngư với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Mẹ Gia Ngư vì bênh vực con gái mà sẵn sàng xắn tay áo lao vào "đánh lộn" với cha nó, chẳng bù cho bố mẹ chúng, toàn chơi trò "hỗn hợp kép", phối hợp nhịp nhàng tẩn cho chúng một trận nhừ t.ử.
Dì Mỹ Hà quả là người mẹ tuyệt vời nhất trần đời!
Và điều đáng ganh tị nhất là, từ nay ngày nào Gia Ngư cũng được ăn gà rán KFC!
Gia Ngư thì chẳng mấy mặn mà với mớ đồ ăn nhanh, thời buổi này dầu mỡ, đồ ăn vặt chưa được bán nhan nhản như tương lai. Ăn chút đồ nhiều dầu mỡ coi như cải thiện bữa ăn cũng tốt. Nhưng cô cũng lười đi ăn tại quán, ngày nào cũng sai lão Hoàng mua mang về. Cô chỉ nhâm nhi một chút, phần còn lại nhường hết cho Trần Mỹ Hà bồi bổ. Dù sao dạo này mẹ cũng tất bật ngoài sạp hàng, ăn đồ ngon cho có sức.
Gia Ngư sắp đi học mẫu giáo nên Trần Mỹ Hà cũng tạm gác lại kế hoạch về quê xả hàng, tập trung lo cho cái sạp nhỏ hoạt động ổn định. Mọi việc tuyên truyền ở quê, bà giao phó lại cho Trần Lan lo liệu. Đợi khi nào bên đó gom đủ đơn hàng, bà mới thu xếp thời gian về một chuyến. Xin phép nghỉ ở xưởng thì dễ, nhưng nghỉ lâu quá thì xưởng lại có cớ sa thải mất.
Trường mẫu giáo khai giảng sớm hơn trường tiểu học một tuần.
Vào ngày đưa Gia Ngư nhập học, cả Trần Mỹ Hà và Hoàng Quốc Đống đều cất công sắp xếp thời gian đưa con đi. Hoàng Quốc Đống diện đồ chỉnh tề, còn cẩn thận vuốt keo ngược chải chuốt bóng lộn.
Gia Ngư thầm bĩu môi: Biết tỏng lão Hoàng lại tính mưu đồ gì rồi!
Sau khi chải chuốt xong xuôi, Hoàng Quốc Đống kéo Gia Ngư ra một góc dặn dò: "Nhớ kỹ lời ba dặn nhé, vào lớp phải kết thân với các bạn, đặc biệt là với mấy bạn nữ, nghe chưa?"
Trần Mỹ Hà gạt đi: "Thôi ông cứ hay vẽ chuyện, để con bé tự nhiên kết bạn. Bé Ngư nhà mình nhân duyên tốt lắm, bọn trẻ trong ngõ đứa nào chả quấn quýt lấy con bé."
Gia Ngư gật gù đồng tình. Lời mẹ nói là chuẩn không cần chỉnh, mỗi lần cô ló mặt ra ngõ là đám nhóc tì lại bu lấy như hình với bóng.
Hoàng Quốc Đống ngán ngẩm, thầm nghĩ: Làm thân với lũ ranh con ở cái khu ổ chuột này thì được cái tích sự gì! Phải làm thân với cô cháu gái rượu của thầy hiệu trưởng kìa!